“Hội chứng ham muốn tình dục với xác chết,” Bác sĩ Lawrence Zucker kết luận, “hay còn gọi là tình yêu với người chết đã luôn là một bí ẩn đen tối của loài người. Cụm từ đó được xuất phát từ Hy Lạp và từ thời các Pharaoh đã có bằng chứng về hội chứng đó.
“Một người phụ nữ đẹp thuộc tầng lớp cao quý vào thời đó khi chết sẽ luôn được bảo quản, tránh những người ướp xác, nhất là ba ngày sau khi chết. Người ta làm như thế để đảm bảo là cơ thể cô ta sẽ không bị những người chôn cất lạm dụng tình dục. Lạm dụng tình dục đối với cơ thể người chết đã được ghi nhận xuyên suốt lịch sử. Thậm chí là vua Herod cũng đã được cho là đã có quan hệ tình dục với vợ của mình trong suốt bảy năm sau khi bà ấy qua đời.”
Rizzoli nhìn quanh phòng hội thảo và thấy giật mình vì sự quen thuộc của nơi này: một tập hợp những thám tử mệt mỏi, các tài liệu và các bức ảnh hiện trường vụ án để đầy trên bàn. Giọng nói thì thào của nhà tâm lý học Lawrence Zucker, lôi cuốn họ vào tâm trí đầy những ác mộng của một kẻ săn người. Sau tất cả là sự ớn lạnh. Cô nhớ rõ sự ớn lạnh của căn phòng này và việc nó đã ngấm vào cơ thể cô, đến từng đốt xương như thế nào. Nó cũng đã làm tay cô bị run. Rất nhiều gương mặt vẫn là những người cũ: thám tử Jerry Sleeper, thám tử Darren Crowe và cộng sự của cô - Barry Frost - Đó là những cảnh sát mà cô cùng làm việc trong vụ Bác sĩ phẫu thuật vào năm ngoái.
Lại một mùa hè nữa, một con quái vật nữa.
Nhưng lần này trong đội bị vắng mất một gương mặt. Đó là thám tử Thomas Moore. Anh ấy không có trong số họ và cô thấy nhớ anh, nhớ vẻ động viên thầm lặng của anh, nhớ sự chắc chắn của anh. Mặc dù họ đã bất đồng trong vụ Bác sĩ phẫu thuật nhưng tình bạn của họ đã được hàn gắn và giờ sự vắng mặt của anh ấy làm cô có cảm giác thiếu vắng.
Tại chỗ ngồi của Moore - chỗ ghế Moore thường xuyên sử dụng bây giờ là một người đàn ông mà cô không hề tin tưởng: Gabriel Dean. Bất cứ ai bước vào căn phòng này cũng ngay lập tức nhận ra Dean là gương mặt lạ, không phải một trong những người trong đội. Từ bộ đồ được cắt rất khéo cho đến dáng vẻ quân đội của anh ta - tất cả đều khác biệt so với mọi người và tất cả bọn họ đều thấy sự phân cấp đó. Không ai nói chuyện với Dean; anh ta cũng là người chỉ quan sát trong yên lặng - một nhân viên của FBI có vai trò giữ bí mật với tất cả bọn họ.
Bác sĩ Zucker tiếp tục bài giảng, “Tình dục với xác chết là một hành động mà hầu hết chúng ta đều không hề muốn nghĩ tới. Nhưng nó đã được lặp đi lặp lại nhiều lần trong văn học, trong lịch sử và trong vô số các vụ án. Chín phần trăm các nạn nhân của các vụ giết người hàng loạt là những người bị lạm dụng tình dục sau khi chết một cách thô bạo. Ví dụ, như Jeffrey Dahmer, Henry Lee Lucas và Ted Bundy, tất cả đều đã thừa nhận chuyện đó,” Nói đến đây ánh mắt anh ta quay xuống nhìn các bức ảnh giải phẫu tử thi của Gail Yeager. “Vì vậy sự xuất hiện của tinh trùng còn mới trong người nạn nhân này không có gì đáng ngạc nhiên.”
“Người ta cũng từng nói rằng đây là việc mà chỉ những tên khùng mới làm. Đó là điều một người lưu trữ của FBI đã từng nói với tôi. Đó là những gã điên vừa đi vừa lẩm bẩm mấy điều điên khùng,” Crowe phát biểu.
“Đúng thế. Nó đã từng được xem là dấu hiệu của những tên giết người cuồng loạn,” Zucker nói tiếp. “Một kẻ nào đó đi lang thang trong trạng thái tâm lý bất ổn. Đó là sự thật - hàng tá những kẻ như thế là những kẻ có vấn đề về thần kinh và đã biến thành những kẻ cuồng sát - không có đầu óc bình thường, cũng không thông minh. Chúng rất hiếm khi kiểm soát được các động lực trong mình vì thế mà chúng để lại tất cả các loại dấu vết. Tóc, tinh dịch, dấu tay. Chúng là những kẻ dễ tóm được bởi vì chúng không biết hoặc cũng chẳng quan tâm về tâm lý tội phạm.”
“Thế còn tên này thì sao?”
“Đối tượng này không phải một kẻ tâm thần. Hắn ta là kiểu người khác hẳn.” Nói rồi Zucker mở tập ảnh chụp ở nhà Yeager và sắp xếp chúng trên bàn. Anh ta quay nhìn Rizzoli.
“Thám tử, cô là người đã đến hiện trường phải không?”
Cô gật đầu xác nhận.
“Đối tượng này là người làm việc với cách thức rất chuyên nghiệp. Hắn ta đến với các dụng cụ giết người. Hắn ta rất gọn gàng và làm việc rất hiệu quả. Hắn ta không để lại bất cứ dấu vết nào lại hiện trường.”
“Có tinh dịch mà,” Crowe nói.
“Nhưng không phải ở nơi chúng ta tìm kiếm. Chúng ta đã có thể bỏ lỡ nó. Thực tế là chúng ta đã gần như bỏ lỡ nó.”
“Và ấn tượng chung của cô là gì?” Zucker hỏi.
“Hắn ta là người biết sắp xếp mọi thứ. Một tên giết người thông minh. Chính xác đúng như kiểu của tên trong vụ Bác sĩ phẫu thuật,” cô nói thêm sau một khoảng im lặng.
Zucker nhìn chăm chăm vào cô. Zucker là gã luôn làm cô thấy không thoải mái và bị xúc phạm bởi cái nhìn soi mói của anh ta. Nhưng Warren Hoyt phải là hình ảnh xuất hiện trong não của cả hai người họ. Cô không thể là người duy nhất có cảm giác đây là một vở diễn lại của một cơn ác mộng trong quá khứ.
“Tôi đồng ý với cô,” Zucker công nhận. “Đây là một tên giết người rất biết cách sắp xếp. Hắn đã làm theo một số vụ án có thể coi là điển hình. Hành vi của hắn không phải chỉ để đạt được sự thỏa mãn tức thì mà hành động của hắn còn có mục tiêu rõ ràng và mục tiêu đó là kiểm soát hoàn toàn cơ thể của một phụ nữ - trong trường hợp này thì nạn nhân là Gail Yeager. Đối tượng này muốn sở hữu cô ấy, sử dụng cô ấy kể cả sau khi chết. Bằng cách cưỡng bức cô ta ngay trước mặt chồng hắn ta đã thiết lập quyền sở hữu của mình. Hắn ta trở thành Kẻ chinh phục trên cả hai người bọn họ.”
Anh ta với tay lấy tấm ảnh giải phẫu.
“Tôi thấy khá thú vị khi cô ta không bị hủy hoại cơ thể hay bị cắt khúc ra. Ngoại trừ việc cơ thể bị phân hủy do môi trường tự nhiên tác động, còn nếu không cơ thể hoàn toàn trong tình trạng tốt,” anh ta nói rồi nhìn Rizzoli, chờ đợi xác thực.
“Không có bất cứ vết thương hở nào. Nguyên nhân tử vong là do bị bóp cổ,” Rizzoli nói.
“Đó là cách thân thiện nhất để giết một ai đó.”
“Thân thiện sao?”
“Hãy nghĩ đến việc dùng tay để bóp cổ ai đó, nó phải thực sự riêng tư. Một sự kết nối gần gũi. Da sát với da. Tay của anh ta đặt trên da thịt cô ấy, ấn chặt cổ họng cô ấy cho đến khi cảm thấy cô ấy chết dần và chết hẳn.”
Rizzoli nhìn anh ta chằm chằm, thốt lên, “Chúa ơi!”
“Đó là cách hắn ta nghĩ. Thứ mà hắn ta cảm thấy. Đó là thế giới hắn ta sống và chúng ta phải biết được thế giới ấy như thế nào,” Zucker chỉ tay vào tấm ảnh của Gail Yeager nói tiếp. “Hắn phát điên lên với ý nghĩ phải sở hữu cho bằng được cơ thể cô ấy, hắn phải sở hữu nó dù có sống hay chết. Đây là một gã có sự phát triển mối quan hệ gần gũi với xác chết và hắn ta sẽ tiếp tục làm điều đó. Lạm dụng tình dục với những cái xác ấy.”
“Vậy tại sao sau đó hắn lại ném cái xác đi? Sao không giữ nó lại cho đến bảy năm? Giống như ông vua Herod làm với xác vợ mình ấy,” Sleeper hỏi.
“Điều kiện thực tế thì sao?” Zucker gợi ý. “Có thể hắn ta đang sống trong một tòa nhà chung cư - nơi mùi của một cái xác đang phân huỷ sẽ nhanh chóng bị phát hiện. Ba ngày là khoảng thời gian tối đa một người muốn giữ một các xác”
Crowe bật cười.
“Chỉ cần thử ba giây thôi là biết ngay.”
“Vậy theo anh nói thì hắn ta có mối tình cảm gắn bó với cái xác này?” Rizzoli hỏi.
Zucker gật đầu.
“Chắc đã rất khó khăn cho hắn ta khi phải vùi cái xác cô ấy ở đó, trong khu bảo tồn Stony Brook.”
“Đúng thế. Giống như kiểu bị người yêu bỏ rơi ấy.”
Cô nghĩ về khu rừng đó. Những cây cối đan dày, những bóng tối ma quái. Nó cách xa hẳn khỏi cái nóng và sự ồn ào của thành phố.
“Nó không phải chỉ là một khu vùi xác. Nó có thể còn là một mảnh đất thánh.” Rizzoli bảo.
Tất cả mọi người đều đổ dồn nhìn cô.
“Cô nói lại coi,” Crowe yêu cầu.
“Thám tử Rizzoli đã nói đúng điều mà tôi đang nghĩ đến,” Zucker thừa nhận. “Khu vực đó… khu bảo tồn ấy không chỉ là nơi dùng để ném đi những xác chết không dùng đến nữa. Các vị nên tự hỏi mình, tại sao hắn ta lại không chôn chúng. Tại sao hắn ta lại để những cái xác phơi ra đây để người khác phát hiện ra chứ?”
“Bởi vì hắn còn đến thăm họ,” Rizzoli nói nhẹ.
Zucker gật đầu, “Đây là những người tình của hắn. Chiến lợi phẩm của hắn. Hắn quay lại đó hết lần này đến lần khác để nhìn họ, để sờ họ. Thậm chí có thể hắn còn ôm họ nữa. Đó là lý do tại sao trên quần áo của hắn có dính tóc của họ,” Zucker nói rồi nhìn Rizzoli. “Sợi tóc của xác chết ấy có khớp với cái xác thứ hai không?”
Cô gật đầu xác nhận.
“Thám tử Korsak và tôi đã bắt đầu với giả thuyết đối tượng này có thể bị dính sợi tóc đó từ nơi làm việc của hắn. Giờ thì chúng ta đã biết sợi tóc đó từ đâu mà có, vậy có cần phải đuổi theo hướng liên quan đến nhà tang lễ không?”
“Có,” Zucker trả lời. “Tôi sẽ nói luôn tại sao. Những kẻ ham muốn tình dục với xác chết bị thu hút bởi các xác chết. Chúng có thể thỏa mãn ham muốn đó bằng việc xử lý những cái xác. Ướp xác hay trang điểm cho những cái xác là một ví dụ. Và bởi lý do như thế bọn chúng có thể quyết định làm những công việc trong ngành công nghiệp xử lý xác chết. Một trợ lý ướp xác hay một chuyên gia làm đẹp cho người chết chẳng hạn. Cần phải nhớ là cái xác chưa được xác định kia có thể không phải là nạn nhân của một vụ giết người nào cả. Một trong số những tên ham muốn tình dục với xác chết nổi tiếng là một tên thần kinh có tên là Ed Gein - kẻ đã bắt đầu bằng việc đột nhập vào các khu nghĩa địa. Sau đó thì hắn đào xác của những người phụ nữ lên rồi mang về nhà. Sau đó hắn được đưa vào hồ sơ tội phạm vì tội trộm xác.”
“Chúa ơi!” Frost thì thào. “Cái này có vẻ khá hơn.”
“Đó chỉ là một khía cạnh trong các hành vi kỳ quái của con người. Những kẻ có ham muốn với xác chết đó làm chúng ta thấy rùng mình. Chúng như những kẻ bệnh hoạn, khó chịu. Nhưng bọn chúng luôn luôn song hành cùng chúng ta. Đó chỉ là một phần trong số những người đang bị thúc đẩy bởi các động cơ kỳ lạ. Những kẻ đói khát kỳ quái. Vài người trong số chúng là những kẻ thần kinh. Nhưng số khác theo một cách nào đấy lại cực kỳ bình thường.”
Warren Hoyt cũng là một kẻ hoàn toàn bình thường.
Người tiếp theo phát biểu lại chính là Gabriel Dean. Trong suốt buổi họp cho đến tận lúc này anh ta chưa nói một từ nào và Rizzoli thấy giật mình khi nghe giọng nói trầm trầm của anh ta.
“Anh cho rằng đối tượng này sẽ có thể quay lại khu rừng để thăm lại chiến lợi phẩm của mình?”
“Đúng vậy,” Zucker công nhận. “Đó là lý do tại sao chúng ta phải tiếp tục duy trì tuần tra quanh khu đó.”
“Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn phát hiện ra là chiến lợi phẩm của mình đã biến mất?”
Zucker ngưng một chút rồi bảo, “Hắn ta sẽ không có nó.”
Câu nói của anh ta làm Rizzoli thấy lạnh xương sống. Họ là người tình của nhau. Vậy một người đàn ông sẽ phản ứng thế nào nếu người yêu của mình bị đánh cắp?
“Hắn ta sẽ phát điên,” Zucker nói tiếp. “Hắn sẽ cho là có kẻ đã lấy mất đồ của mình. Sau đó hắn sẽ cuống lên để kiếm tìm thứ để thay thế cho những thứ đã mất. Điều đó sẽ khiến hắn tiếp tục cuộc săn.” Zucker nhìn Rizzoli. “Các vị sẽ phải giữ kín chuyện này, không để các phương tiện truyền thông biết tin lâu đến mức nào có thể. Việc mai phục có thể sẽ là cơ hội tốt nhất cho các vị để bắt hắn ta. Bởi vì hắn ta sẽ quay lại khu rừng đó. Nhưng chỉ khi nào hắn còn cho rằng nơi đó an toàn và những người tình của hắn vẫn đang nằm đó, đang chờ đợi hắn mà thôi.”
Cánh cửa phòng hội thảo mở ra. Tất cả đều cùng quay nhìn đại úy Marquette đang thò đầu vào trong phòng.
“Thám tử Rizzoli,” ông gọi. “Tôi cần nói chuyện với cô.”
“Ngay bây giờ ư?”
“Nếu cô không thấy phiền. Chúng ta sẽ nói chuyện trong phòng của tôi.”
Theo như các biểu hiện trên gương mặt của tất cả những người khác trong phòng thì có thể thấy họ đang cùng có một suy nghĩ: Rizzoli đang được gọi vào phòng sếp. Và cô ấy không biết lý do tại sao. Đỏ mặt, cô đứng dậy và bước ra khỏi phòng.
Marquette vẫn im lặng trong lúc hai người đi theo sảnh tới bộ phận phá án. Họ bước vào phòng làm việc của ông và ông ta liền đóng chặt cửa. Qua bức tường chắn bằng kính cô có thể thấy các thám tử khác đang nhìn mình từ chỗ làm việc của họ. Marquette đi đến bên cửa sổ và đóng rèm lại.
“Sao cô không ngồi xuống đi Rizzoli?”
“Tôi không sao. Tôi chỉ muốn biết là có chuyện gì đang diễn ra thôi.”
“Cô ngồi đi,” giọng ông ta có vẻ nhẹ hơn và lịch thiệp.
Vẻ gần gũi lạ lùng này của ông ta khiến cô cảm thấy không ổn. Cô và Marquette chưa bao giờ thân mật với nhau. Cái phòng phá án này là câu lạc bộ của những chàng trai và cô biết cô là một kẻ xâm phạm chết tiệt. Cô ngồi phịch xuống ghế, tim bắt đầu đập thình thịch.
Ông ta ngồi im lặng một lát như đang cố gắng để tìm cho đúng từ để nói.
“Tôi muốn thông báo cho cô trước, trước khi những người khác biết chuyện. Bởi vì tôi nghĩ chuyện này sẽ khó khăn với cô nhất. Tôi chắc chắn rằng đây là một tình huống tạm thời và nó sẽ được giải quyết trong ngày nếu không phải trong giờ.”
“Tình huống gì cơ?”
“Sáng nay, vào khoảng 5 giờ sáng, Warrant Hoyt đã thoát khỏi nhà tù.”
Giờ thì cô hiểu tại sao ông ta lại cứ bảo cô ngồi xuống ghế. Ông ta đã lo là cô sẽ đứng không vững.
Nhưng cô không như thế. Cô ngồi im trong ghế, các giác quan như đóng hết lại, dây thần kinh cũng như tê dại. Lúc cô cất tiếng thì giọng cô nghe bình tĩnh đến kinh ngạc, cô kinh hãi khi chính mình nhận ra điều đó.
“Chuyện đó xảy ra như thế nào?” Rizzoli hỏi.
“Nó xảy ra trong bệnh viện. Đêm qua hắn ta đã được nhập viện tại bệnh viện Fitchburg vì một ca cấp cứu khẩn. Tôi không biết chính xác nó đã xảy ra như thế nào. Nhưng ở trong phòng mổ…” Marquette dừng lại. “Không còn nhân chứng nào còn sống sót.”
“Có bao nhiêu người chết?” cô hỏi với giọng nói đều đều, giọng của một người hoàn toàn xa lạ.
“Ba người. Một y tá và một người gây mê, đang định gây mê để mổ cho hắn ta. Còn có thêm một bảo vệ đã đưa hắn ta tới bệnh viện nữa.”
“Souza-Baranowski là khu giam cấp 6.”
“Đúng vậy.”
“Thế mà họ cho phép hắn ta tới một bệnh viện dân sinh sao?”
“Nếu như theo lệ thường thì hắn ta sẽ được đưa đến bệnh viện dành cho phạm nhân Shattuck. Nhưng trong trường hợp bệnh khẩn cấp, theo như chính sách của MCI thì tù nhân sẽ được đưa đến khu nào gần nhất. Và bệnh viện gần nhất ở đó là Fitchburg.”
“Ai là người ra quyết định đó là một ca khẩn cấp?”
“Y tá trong nhà tù. Cô ấy đã kiểm tra Hoyt và tham khảo ý kiến bác sĩ của MCI. Cả hai người đều công nhận là ca của hắn ta cần phải được xử lý ngay lập tức.”
“Dựa trên cái gì chứ?” Lúc này giọng cô bắt đầu sắc sảo hơn, dấu hiệu đầu tiên của việc các cảm giác đã trở lại bình thường.
“Có các triệu chứng. Đau bụng…”
“Hắn ta đã qua đào tạo của trường y. Hắn ta biết chính xác điều cần nói với họ.”
“Họ cũng đã cho xét nghiệm trong phòng thí nghiệm.”
“Xét nghiệm gì?”
“Gì đó về máu.”
“Thế họ có hiểu là họ đang phải đương đầu với ai không? Họ có bất cứ ý kiến gì không?”
“Cô không thể làm giả một xét nghiệm trong phòng thí nghiệm được.”
“Nhưng hắn ta thì có thể. Hắn ta làm việc trong bệnh viện. Hắn ta biết làm cách nào để làm giả các xét nghiệm.”
“Thám tử…”
“Vì Chúa. Hắn ta là một chuyên gia xét nghiệm máu khốn kiếp.” Thanh âm trong giọng nói khiến cô cũng phải giật mình. Cô nhìn chằm chằm ông ta, lúc này đang thấy shock trước phản ứng của cô. Rồi rốt cục thì những cảm giác trong người cô cũng bùng nổ. Cảm giác tức giận. Vô dụng.
Và cả sợ hãi nữa. Suốt bao tháng nay cô đã cố che giấu nó vì cô biết là thật ngớ ngẩn khi phải đi sợ hãi Warrant Hoyt - kẻ đã bị khóa kín trong một nơi mà cô biết chắc là hắn ta sẽ không chạm được đến cô, không thể làm tổn thương cô. Những cơn ác mộng cô phải gặp sau những chấn động, đã đeo đuổi cô suốt một thời gian dài và cô đã mong nó sẽ phai nhạt dần. Nhưng giờ thì nó trỗi dậy với sự vẹn toàn nhất của nỗi sợ hãi, nó đã tóm được cô trong tay.
Cô đứng bật dậy khỏi ghế, quay người bước ra cửa.
“Thám tử Rizzoli!”
Cô dừng lại ở cửa.
“Cô đi đâu đấy?”
“Tôi nghĩ là ông phải biết là tôi đi đâu chứ?”
“Bên phòng cảnh sát Fitchburg và cảnh sát liên bang sẽ kiểm soát được tình hình.”
“Thật chứ? Với họ hắn ta chỉ là một tù nhân trên đường trốn chạy. Họ chờ đợi hắn ta phạm những sai lầm giống như những kẻ khác vẫn làm. Nhưng hắn ta sẽ không như thế. Hắn ta sẽ lọt qua chính những cái lưới của họ.”
“Cô chưa đánh giá đúng tầm của họ rồi.”
“Họ cũng không đánh giá được đúng tầm của Hoyt. Họ không hiểu mình đang đương đầu với ai,” cô bực tức nói.
Nhưng tôi thì tôi hiểu rõ hắn ta.
Phía bên ngoài mặt trời đang thiêu đốt cảnh vật. Trong khu đậu xe mọi thứ như đang bốc hơi dưới ánh nắng gay gắt. Gió lộng trên đường phố. Đến lúc vào được trong xe thì cô thấy áo mình ướt đẫm mồ hôi. Hoyt chắc sẽ thích thú với cái nắng như thế này. Hắn có thêm hưng phấn từ chính cái nắng thiêu đốt như thế này. Hắn sẽ phơi mình ra như con thằn vẫn tung hoành trên các sa mạc nóng bỏng. Và cũng giống như bất cứ loài bò sát nào hắn sẽ ngay lập tức ẩn mình khi thấy nguy hiểm.
Họ sẽ không tìm ra hắn.
Trong lúc lái xe tới Fitchburg, cô lại nghĩ về tên bác sĩ phẫu thuật - kẻ bây giờ đã quay lại với thế giới bình thường. Cô hình dung ra cảnh hắn đang đi giữa phố phường - một tên thợ săn đang vừa đi vừa quan sát các con mồi của mình. Cô băn khoăn không biết liệu mình còn có đủ can đảm để đối mặt với hắn nữa hay không. Cô đã từng chạm trán hắn một lần và đánh bại hắn với toàn bộ sức lực và lòng dũng cảm đánh đổi bằng cả mạng sống của cô. Cô đã không hề suy nghĩ như một kẻ hèn nhát. Cô chưa bao giờ lùi bước trước khó khăn. Cô luôn đương đầu với các thử thách cho dù nó có gian nan đến đâu. Nhưng ngay lúc này, ý nghĩ về việc mình sẽ chạm trán Hoyt một lần nữa khiến cô rùng mình.
Mình đã tìm thấy hắn một lần và suýt bỏ mạng. Mình không biết có thể làm lại lần nữa không. Mong là mình có thể tống con quái vật ấy lại cũi của nó.
Phía bên ngoài không thấy có ai bảo vệ. Rizzoli dừng lại trước hành lang bệnh viện, liếc quanh để tìm kiếm xem có nhân viên mặc cảnh phục nào không nhưng cô chỉ thấy mấy cô y tá đang đứng gần đấy, hai người trong số họ ôm lấy nhau để trấn an, những người khác thì tụ tập, thì thào gì đó với nhau và mặt ai cũng thấy tái mét vì sợ hãi.
Cô chui qua cuộn dây vàng của cảnh sát và cứ thế đi qua cánh cửa đôi - cái sẽ tự động đưa cô tới khu vực quầy tiếp tân. Cô nhìn thấy những vết máu và những dấu chân đầy máu trên sàn nhà. Đội khám nghiệm hiện trường đã làm xong phận sự của mình. Nơi này là một hiện trường lạnh lẽo, nó đã được người ta thu nhặt, bị xéo lên và giờ chỉ còn chờ người ta đến lau sạch nữa thôi.
Mặc dù nó lạnh lẽo, trống trơn và các dấu vết đã bị xéo lên, nhưng cô vẫn có thể đọc được tất cả những chuyện đã xảy ra trong căn phòng này vì nó được viết rất rõ trên tường qua những vết máu. Cô nhìn thấy những vệt máu thành hình cung đã khô - đó là máu tóe ra từ động mạch chủ của nạn nhân. Nó làm thành hình sin ngang qua tường và bắn cả lên tấm bảng lớn dùng để ghi lịch các ca phẫu thuật trong ngày, trong đó có danh sách phòng mổ, tên bệnh nhân, tên bác sĩ phẫu thuật và quá trình phẫu thuật. Các ca phẫu thuật đã được lên lịch kín cả ngày. Cô băn khoăn không biết chuyện gì xảy ra cho các bệnh nhân - những người mà các ca mổ của họ đã bị hủy đột ngột do phòng cấp cứu này giờ đang là hiện trường án mạng. Cô băn khoăn không biết hậu quả của việc hoãn mổ sỏi mật là như thế nào, hay bất cứ một ca mổ nào khác. Lịch mổ dày đặc như thế là lý do tại sao hiện trường vụ án này được khám nghiệm rất nhanh. Những nhu cầu của người sông cần được đáp ứng. Một người thì không thể nào đóng cửa hoàn toàn phòng phẫu thuật bận rộn nhất của thành phố Fitchburg được.
Những vết máu kéo dài, vắt ngang tấm bảng ghi lịch mổ và tiếp tục vòng quanh góc phía trên bức tường tiếp theo. Rồi đến chỗ này thì những đỉnh của vệt máu có vẻ nhỏ đi như kiểu nhịp đẩy đã yếu đi và bắt đầu bị trượt xuống phía dưới, thẳng xuống nền nhà. Cuối cùng chúng làm thành một vũng máu ngay bên cạnh bàn tiếp tân.
Chiếc điện thoại. Dù có ai chết ở đây thì người đó cũng đã cố gắng với lấy chiếc điện thoại.
Ngay phía sau khu tiếp tân là một hành lang rộng có gắn các bồn rửa tay ngang qua các phòng phẫu thuật cá nhân. Giọng nói của những người đàn ông và tiếng lách cách của một chiếc đài làm cô quay người nhìn cửa chính đang mở. Cô bước dọc theo hành lang với những bồn rửa, đi qua một nhân viên CST - người không thèm liếc nhìn cô một lần. Chẳng thấy có ai ngáng trở cô, ngay cả khi cô bước vào phòng mổ số bốn và dừng lại, kinh hãi trước chiến trường kinh hoàng ở đây. Dù không còn nạn nhân nào trong căn phòng nhưng chỗ nào cũng thấy máu của họ, máu bắn tóe trên tường, trên các ngăn tủ và trên cả màn hình máy tính rồi dính đầy trên sàn nhà.
“Này cô kia, này cô kia?”
Hai người đàn ông mặc thường phục đang đứng cạnh tủ đựng dụng cụ nhướn mày nhìn cô. Người cao hơn đi về phía cô, lớp bọc giày của anh ta cọ xào xạo trên nền nhà. Anh ta khoảng ba mươi lăm tuổi và mang theo vẻ bề trên của những gã cơ bắp.
Trước khi anh ta kịp lên giọng hỏi thì cô đã chìa ra tấm thẻ cảnh sát của mình và bảo, “Thám tử Rizzoli, phòng cảnh sát Boston.”
“Phòng cảnh sát Boston thì có việc gì ở đây?”
“Xin lỗi. Tôi chưa biết tên anh.”
“Trung úy Canady. Bộ phận tiếp nhận đối tượng bỏ trốn.”
Một viên cảnh sát thuộc bang Massachusetts. Cô đưa tay định bắt tay anh ta rồi chợt thấy anh ta đang đeo găng. Còn anh ta thì có vẻ không thèm đếm xỉa gì đến sự lịch sự cho dù bất kể thế nào.
“Chúng tôi có thể giúp gì cho cô?” Canady hỏi.
“Có lẽ tôi có thể giúp các anh.”
Canady còn chẳng thấy có vẻ ngạc nhiên khi cô đề nghị như vậy. Anh ta hỏi cố, “Bằng cách nào?”
Cô nhìn những vết máu bắn đầy trên tường rồi trả lời, “Cái tên gây ra chuyện này là… Warrant Hoyt.”
“Hắn ta thì sao?”
“Tôi biết hắn ta rất rõ.”
Giờ thì người đàn ông thấp hơn cũng đến tham gia cùng họ. Anh ta có gương mặt xanh xao và đôi tai giống tai của Dumbo, rõ ràng anh ta cũng là một cảnh sát nhưng lại không hề gây cho người ta cảm giác khó chịu như Canady.
“Chào. Tôi có biết cô Rizzoli. Cô là người đã bắt được hắn ta.”
“Tôi đã làm cùng cả đội của mình.”
“Không đúng. Chính cô là người đã dồn hắn ta vào khu Lithia.”
Không giống Canady, anh này không đeo găng tay và anh ta bắt tay cô một cách lịch sự.
“Tôi là thám tử Arlen. Phòng cảnh sát Fitchburg. Cô lái xe cả một chặng đường như thế chỉ vì chuyện này à?”
“Ngay khi vừa biết tin tôi liền đi luôn.” Cô nói rồi lại quay nhìn những vết máu trên tường. “Anh hiểu mình đang phải đương đầu với ai đúng không?”
Canady chen ngang, “Chúng tôi đã kiểm soát được tất cả mọi thứ.”
“Anh có biết tiểu sử của hắn ta không?”
“Chúng tôi biết chuyện hắn ta làm ở đây.”
“Nhưng anh không biết hắn ta.”
“Chúng tôi đã có các tư liệu của hắn từ Souza-Baranowski.”
“Và những người bảo vệ ở đó thì lại không hề có ý niệm gì về kẻ họ đang phải đương đầu. Nếu không thì chuyện này đã không xảy ra.”
“Tôi chưa bao giờ thất bại trong việc bắt những kẻ chạy trốn trở lại. Tất cả bọn chúng đều phạm phải những sai lầm giống nhau,” Canady trả lời.
“Nhưng không phải tên này.”
“Hắn ta chỉ có sáu tiếng thôi.”
“Sáu tiếng ư?” Cô lắc đầu. “Vậy thì anh đã mất hắn ta rồi.”
Canady bực mình, gắt, “Chúng tôi đang giăng lưới xung quanh khu nhà của hắn. Kiểm tra tất cả các phương tiện và các giao lộ. Các phương tiện truyền thông cũng đã được cảnh báo và ảnh của hắn đã được truyền đi trên tất cả đài truyền hình địa phương. Tôi đã bảo rồi, chúng tôi đang kiểm soát tình hình.”
Cô chẳng buồn đáp lại anh ta mà chuyển sự chú ý lại phía những vết máu.
“Ai đã chết ở chỗ này vậy?” cô hỏi khẽ.
Arlen trả lời, “Đó là người chuyên gây mê và cô y tá của phòng mổ. Người gây mê đã nằm đó, chỗ cuối bàn. Còn cô y tá thì được tìm thấy ở ngay kia, gần cửa ra vào.”
“Họ không la hét sao? Họ không báo động cho người bảo vệ à?”
“Họ không có bất cứ giây phút nào để có thể tạo ra bất cứ âm thanh nào. Cả hai người phụ nữ đều bị cắt ngay động mạch cổ.”
Cô dịch phần đầu của chiếc bàn để nhìn cái cột bằng kim loại có treo chai dịch truyền. Túi nhựa đã tràn hết nước ra sàn. Có một chiếc bơm tiêm bằng thủy tinh vỡ nát bên dưới bàn.
“Họ đã đặt ống truyền thuốc ngủ cho hắn ta,” cô nhận xét
“Nó vừa mới được làm trong phòng cấp cứu,” Arlen nói. “Hắn ta đã được đưa thẳng tới đây sau khi bác sĩ phẫu thuật kiểm tra tình trạng của hắn ở dưới gác. Họ chẩn đoán là bị vỡ cấu tạo máu.”
“Tại sao bác sĩ phẫu thuật không đi cùng hắn ta? Ông ta ở đâu?”
“Ông ta lúc đó phải đi thăm một bệnh nhân khác trong phòng cấp cứu. Ông ấy xuất hiện khoảng mười hoặc mười lăm phút sau khi chuyện này xảy ra. Ông ấy đi qua cửa, thấy nhân viên bảo vệ nằm chết ở khu vực tiếp tân nên ông ấy chạy thẳng đến bên điện thoại. Tất nhiên là toàn bộ nhân viên trong phòng cấp cứu vội chạy đến nhưng họ không thể làm được gì cho bất cứ nạn nhân nào.”
Cô cúi xuống nhìn sàn nhà với những vết máu và rất nhiều dấu giày, có quá nhiều sự hỗn độn ở đây để có thể phân tích nó.
“Tại sao viên bảo vệ lại ở đây? Để trông chừng phạm nhân sao?”
“Phòng phẫu thuật là phòng cần phải tiệt trùng. Không được mặc quần áo bụi bặm bên ngoài vào. Có lẽ là anh ta đã được yêu cầu chờ bên ngoài.”
“Nhưng chẳng phải theo như chính sách của MCI thì tù nhân phải luôn được quản thúc toàn bộ thời gian khi họ ở khu điều trị hay sao?”
“Đúng vậy.”
“Ngay cả trong phòng phẫu thuật, thậm chí là ngay khi hắn ta đã được gây mê thì người ta cũng nên cùm tay chân hắn lại chứ.”
“Đáng ra nên làm thế.”
“Anh có tìm thấy còng số 8 không?”
Arlen và Canady đưa mắt nhìn nhau, rồi Canady bảo, “Mấy chiếc còng được tìm thấy trên sàn, bên dưới chiếc bàn.”
“Vậy là hắn ta đã được tháo còng?”
“Xét về mặt nào đó, đúng vậy…”
“Tại sao người ta lại giải phóng cho hắn như thế?”
“Chắc vì lý do y tế, phải không?” Arlen gợi ý. “Để đặt một chai truyền dịch khác? Hoặc để xoay lại tư thế cho hắn chẳng hạn?”
Cô lắc đầu.
“Họ cần viên bảo vệ ở đây để mở còng. Viên bảo vệ sẽ không được ra bên ngoài ngồi, để tù nhân của mình trong này mà không bị cùm.”
“Vậy thì chắc anh ta đã bất cẩn rồi,” Canady bảo. “Tất cả những người trong phòng cấp cứu đều bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ Hoyt là một người bệnh rất yếu, quá đau đớn để có thể có bất cứ kháng cự nào. Rõ ràng là họ đều không ngờ…”
“Chúa ơi!” cô thì thầm. “Hắn chẳng bị sao cả.”
Cô nhìn chiếc xe đẩy của chuyên viên gây mê và thấy một ngăn kéo đang mở. Bên trong đó các đồ vật sáng loáng lên dưới ánh sáng của phòng phẫu thuật.
Một bộ đồ gây mê. Họ đang chuẩn bị gây mê hắn ta, cô thầm nghĩ. Hắn ta đang nằm trên chiếc bàn này với một chai truyền trong tay. Nét mặt hắn đầy vẻ đau đớn. Hắn rên rỉ. Và không ai mảy may có ý nghĩ gì về chuyện sắp xảy ra. Họ đang mải bận rộn với công việc của mình. Cô y tá thì đang nghĩ về việc dụng cụ nào cần được chuẩn bị, cái gì bác sĩ sẽ cần. Người gây mê thì đang tính toán liều lượng thuốc trong khi quan sát nhịp tim của bệnh nhân trên máy. Có lẽ cô ấy cũng có nhìn thấy nhịp tim của hắn khác thường và cho rằng đó là do hắn bị đau. Cô ấy không nhận ra rằng hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công. Chuẩn bị cho một cuộc thảm sát.
Và rồi…chuyện gì đã xảy ra sau đó?
Cô nhìn khay đựng dụng cụ gần bên chiếc bàn. Nó trống không.
“Hắn ta dùng một con dao mổ phải không?”
“Chúng tôi vẫn chưa tìm thấy hung khí.”
“Đó là vũ khí yêu thích của hắn. Hắn luôn dùng một con dao mổ…” Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu cô làm chân tóc dựng đứng cả lên. Cô nhìn Arlen hỏi, “Liệu hắn ta có thể vẫn đang trong tòa nhà này hay không?”
Canady chen vào, “Hắn ta không ở trong tòa nhà.”
“Trước đây hắn ta đã từng là một bác sĩ. Hắn ta biết làm thế nào để trà trộn vào giữa các nhân viên y tế. Các anh đã tìm kiếm trong bệnh viện chưa?”
“Chúng tôi không cần phải làm thế.”
“Vậy sao anh biết là hắn không có ở đây?”
“Bởi vì chúng tôi có bằng chứng là hắn đã rời tòa nhà. Nó ở trong băng video.”
Cô thấy mạch mình đập dồn.
“Các anh quay được hắn qua camera bảo vệ à?”
“Tôi nghĩ là cô muốn tự mình xem nó đấy,” Canady gật đầu.