Quái Vật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

2 giờ sáng. Tại khu bảo tồn Stony Brook, không khí đặc quánh sương mù như bát súp. Rizzoli và Korsak ngồi trong xe, đậu gần bụi cây ken dày. Từ vị trí của mình họ có thể quan sát tất cả các xe cộ đi vào khu bảo tồn từ hướng đông. Những xe mai phục khác chốt dọc theo Enneking Parkway - lối đi chính chạy qua khu bảo tồn. Bất cứ phương tiện nào đi vào một trong số các khu đậu xe đầy đất cát kia cũng sẽ bị các xe mai phục phát hiện. Đó là trận địa mai phục mà không có bất kỳ xe nào có thể thoát được.

Trong bộ vest, người Rizzoli đã ướt đầm mồ hôi. Cô hạ kính cửa sổ xuống để hít mùi đất ẩm và mùi lá cây mục nát - Mùi của rừng.

“Này, cô đang để bọn muỗi vào xe đấy,” Korsak cằn nhằn.

“Tôi cần chút khí trời. Trong này sặc mùi thuốc lá rồi.”

“Tôi mới hút có một điếu thôi mà. Tôi chẳng ngửi thấy mùi gì cả.”

“Những người hút thuốc thì có bao giờ ngửi thấy mùi thuốc.”

Anh ta nhìn cô.

“Chúa ơi. Cô lại cằn nhằn với tôi cả đêm đấy. Chắc cô có vấn đề với tôi rồi. Có lẽ chúng ta nên nói chuyện.”

Cô nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống phía con đường vẫn rất tối và không có người qua lại.

“Đó không phải là vì anh,” cô nói.

“Vậy thì vì ai chứ?”

Thấy cô không trả lời anh ta lẩm bẩm nghe chừng có vẻ hiểu ra.

“À, lại là gã Dean. Thế anh ta đã làm gì?”

“Vài ngày trước anh ta kêu ca tôi với Marquette.”

“Anh ta kêu gì chứ?”

“Anh ta nói là tôi không phải người thích hợp cho công việc. Rằng có lẽ tôi cần được tư vấn về những vấn đề chưa được giải quyết xong.”

“Anh ta đang nói về vụ Bác sĩ phẫu thuật à?”

“Thế anh nghĩ còn cái gì nữa chứ?”

“Tên khốn.”

“Còn nữa. Hôm nay chúng ta đã nhận được hồi âm từ bên CODIS gần như ngay lập tức. Nó chưa từng xảy ra trước đây. Tất cả những gì cái anh chàng Dean ấy cần làm là búng ngón tay và tất cả sẽ nhảy đi làm việc. Tôi chỉ ước là mình có thể biết được anh ta đang làm gì ở đây.”

“À. Đó là việc về mấy gã FBI. Họ bảo thông tin chính là sức mạnh đúng không? Vậy nên họ cố giữ kín không cho chúng ta biết vì nó sẽ là trò chơi mạo hiểm đối với họ. Cô và tôi, chúng ta chỉ là những con tốt thí trong tay cái gã Jame Bond chó chết ấy thôi.”

“Anh đang lẫn sang bên CIA rồi.”

“CIA hay FBI thì tất cả cũng chỉ là mấy cái chữ cái thôi mà. Mấy thứ đó đều theo kiểu bí mật còn gì.”

Điện đàm reo:

“Đội phục kích 3 báo cáo. Chúng tôi thấy có một chiếc xe kiểu kín mui đời mới đang di chuyển về phía nam từ Ennekingway.”

Rizzoli căng thẳng, chờ báo cáo của đội tiếp theo.

Tiếp theo là giọng của Frost trong chiếc xe kế tiếp, “Đội phục kích 2 báo cáo. Chiếc xe vẫn đang di chuyển về phía nam. Trông có vẻ như hắn ta sẽ không đi chậm lại.”

Vài giấy sau lại có báo cáo của đội 3.

“Đội phục kích 5 báo cáo. Hắn ta vừa đi qua giao lộ trên đường Bald Knob. Thẳng hướng ra khỏi công viên.”

Không phải đối tượng của chúng ta. Thậm chí vào cái giờ còn sớm thế này thì Enneking Parkway cũng vẫn tấp nập xe qua lại. Họ đã để mất không biết bao nhiêu xe cộ đi qua khu bảo tồn. Đã có quá nhiều báo động nhầm và điều đó làm cô ngày càng chán nản, khiến cô rơi vào tình trạng mệt mỏi, uể oải vô cùng.

Cô ngả người ra sau, thở dài thất vọng. Nhìn phía trước xe cô thấy toàn một màu đen của rừng, chỉ thấp thoáng chút ánh sáng phát ra từ mấy con đom đóm.

“Thôi nào, tên khốn. Tới với mẹ đi con…” cô lẩm bẩm.

“Cô muốn uống cà phê không?” Korsak hỏi.

“Cám ơn anh.”

Anh ta cầm bình cà phê đổ ra cốc cho cô. Cốc cà phê đen đắng ngắt và thật kinh khủng nhưng cô vẫn cố nuốt.

“Tối nay thì cần phải nặng ga hơn một chút. Hai tách chứ không phải một. Để giữ tinh thần.”

“Có lẽ tôi cũng cần cái đó.”

“Tôi thấy mình uống đủ cái thứ này rồi. Tóc tôi sắp dựng đứng cả lên đây này.”

Cô nhìn thẳng về phía khu rừng nơi bóng tối dày đặc đang che giấu những chiếc lá mục nát, những con thú hoang với những chiếc răng sắc nhọn đang lang thang tìm mồi. Cô nhớ đến phần thi hài còn sót lại với những vết gặm nhấm của người phụ nữ chân vòng kiềng và nghĩ về những con gấu trúc đang nhai những rẻ sườn còn mấy con chó thì lăn qua lăn lại mấy cái sọ như chơi với những quả bóng. Rồi cô tưởng tượng ra một thứ khi cô đang nhìn chăm chăm vào những cái cây. Chỉ có điều đó không phải một chú hươu.

“Thậm chí tôi còn không thể nói thêm gì về Hoyt nữa,” cô nói. “Không thể nhắc đến hắn ta mà lại không làm cho mọi người xung quanh nhìn tôi với cái nhìn thương hại. Ngày hôm qua, khi tôi cố gắng chỉ ra sự tương đồng giữa vụ Bác sĩ phẫu thuật với đối tượng mới của chúng ta thì tôi có thể đọc được ý nghĩ của anh chàng Dean đó là: Cô ta vẫn còn bị vụ Bác sĩ phẫu thuật ám ảnh. Anh ta nghĩ tôi bị chi phối bởi nó.” Cô thở dài. “Có lẽ đúng thế thật. Có lẽ đó là thứ luôn chi phối tôi. Tôi tới hiện trường vụ án và ở bất cứ vụ nào cũng sẽ thấy có bàn tay của hắn trong đó. Đối tượng nào cũng sẽ mang gương mặt của hắn.”

Cả hai cùng liếc nhìn chiếc đài thu khi có giọng trực ban.

“Chúng tôi nhận được yêu cầu kiểm tra một khu sinh cơ - khu nghĩa trang Fairview. Có đội nào trong khu vực đó không?”

Không thấy ai đáp lời.

Trực ban nhắc lại yêu cầu, “Chúng tôi nhận được một cuộc gọi yêu cầu kiểm tra một khu sinh cơ, khu nghĩa trang Fairview. Có dấu hiệu đột nhập. Đội 12, các anh vẫn ở trong khu vực chứ?”

“Đội 12 báo cáo. Chúng tôi đang ở phố River, nhiệm vụ 1040. Đây là mã số 1. Chúng tôi không thể thi hành được.”

“Đã rõ. Đội 15 đâu? Nhiệm vụ 10110 của các anh là gì?”

“Đội 15 báo cáo. Vị trí là phía tây Roxbury. Vẫn trên Missile 6. Những người ở đây vẫn chưa bình tĩnh. Ước tính ít nhất là nửa giờ hoặc một giờ nữa chúng tôi mới có thể đến Fairvew được.”

“Có đội nào sẵn sàng không?” trực ban hỏi và nhắc liên tục trong điện đài xem có chiếc xe cảnh sát nào có thể đáp ứng yêu cầu không. Vào một tối thứ bảy ấm áp thì việc kiểm tra khu nghĩa trang không phải là cuộc gọi được ưu tiên hàng đầu. Người chết thì khác với những cặp đôi nhảy múa vui nhộn hay những đứa trẻ mới lớn nghịch ngợm. Chính người đang sống mới là người yêu cầu cần sự chú ý của cảnh sát trước tiên.

Sự tĩnh lặng của chiếc điện đài bị phá vỡ bởi tiếng của một thành viên trong đội phục kích của Rizzoli, “Thưa, đây là nhóm phục kích số 5. Chúng tôi vẫn đang ở vị trí trên Enneking Parkway. Fairview tiếp giáp với chúng tôi…”

Rizzoli chộp lây mic và nhấn nút truyền tín hiệu.

“Nhóm 5, đây là nhóm 1. Không được bỏ vị trí. Các anh nghe rõ chưa?”

“Chúng ta đã có 5 xe mai phục…”

“Cái nghĩa trang đó không phải ưu tiên hàng đầu của chúng ta.”

“Phục kích 1,” trực ban nói. “Tất cả các đội đã được cử đi hết. Cô có thể cho một nhóm đi không?”

“Phản đối. Tôi muốn đội của tôi phải giữ nguyên vị trí. Nhóm 5, nghe rõ?”

“104, chúng tôi vẫn đang giữ vị trí. Trực ban, chúng tôi không thể đáp ứng cuộc gọi kiểm tra sinh cơ.”

Rizzoli thở dài. Chắc thế nào cũng có khối lời phàn nàn vào sáng hôm sau. Nhưng cô không thể để cho bất cứ nhóm nào của mình rời khỏi vị trí phục kích chỉ vì một cuộc gọi bình thường.

“Trông có vẻ như chúng ta đang sa lầy ở đây vậy.”

“Một khi có chuyện xảy ra, nó sẽ xảy ra rất nhanh. Tôi sẽ không để cho bất cứ điều gì làm hỏng chuyện này.”

“Cô biết đấy, chuyện chúng ta nói lúc trước ấy? Về việc cô bị ám ảnh.”

“Đừng có khơi chuyện lúc này nhé.”

“Không. Tôi không định thế. Cô sẽ vặt đầu tôi mà nhai mất,” anh ta nói rồi mở cửa xe bên phía mình.

“Anh đi đâu đấy?”

“Đi tiểu. Tôi cần xin phép sao?”

“Chỉ hỏi cho biết thôi.”

“Chất cà phê đó đã bắt đầu ngấm vào người tôi rồi.”

“Khỏi phải nghĩ, cà phê của anh có thể đốt cả một lỗ to qua thép ấy chứ.”

Anh ta ra khỏi xe rồi đi thẳng về phía khu rừng, tay sẵn sàng kéo khóa quần. Anh ta cũng chẳng thèm núp sau mấy cái cây mà thản nhiên đứng tè vào đám bụi rậm. Cô lảng ánh mắt sang hướng khác. Trong lớp học luôn có một học sinh phì nộn và Korsak là trường hợp đó - cậu bé này điềm nhiên ngoáy mũi trước mọi người, luôn đeo bữa ăn trưa trước ngực - một đứa trẻ bàn tay nẫn nần lúc nào cũng ẩm ướt, nhớp nháp mà ta luôn tránh chạm vào dù bất cứ giá nào vì chắc chắn thế nào bạn cũng sẽ bị nhiễm bệnh gì đó. Cô cảm thấy anh ta vừa đáng ghét lại vừa đáng thương. Cô cúi nhìn tách cà phê anh đã rót cho mình rồi hất phần còn lại ra khỏi cửa sổ.

Giọng nói mới phát ra từ điện đài làm cô giật mình.

“Chúng tôi thấy có một chiếc xe đang rời hướng đông để tới Dedham Parkway. Trông có vẻ giống một chiếc taxi.”

“Một chiếc taxi vào lúc 3 giờ sáng ư?” Rizzoli hỏi.

“Đó là thứ chúng tôi phát hiện.”

“Nó đi đâu?”

“Vừa mới rẽ về hướng bắc trên Enneking.”

“Nhóm 2 đâu?” Rizzoli gọi nhóm kế tiếp trên đường.

“Nhóm 2 báo cáo,” Frost nói. “Vâng, chúng tôi đã thấy hắn. Vừa mới chạy qua chỗ chúng tôi…” Im lặng. Rồi đột nhiên lại tiếp. “Hắn đang đi chậm lại.”

“Đang làm gì?”

“Phanh xe. Trông có vẻ như hắn đang sắp sửa quay xe.”

“Vị trí?”

“Khu đất đỗ xe. Hắn vừa mới cho xe vào chỗ đậu.”

Chính hắn.

“Korsak, nhanh lên,” cô nói rít qua cửa sổ xe. Lúc cô điều chỉnh tai nghe cô thấy mọi dây thần kinh của mình như được lên cót.

Korsak vội kéo khóa quần rồi chạy dúi dụi về phía xe.

“Chuyện gì thế? Gì thế?” Anh ta hớt hải hỏi.

“Chiếc xe vừa mới ra khỏi Enneking,” Nhóm 2, hắn đang làm gì?

“Chỉ ngồi yên trong xe. Đèn xe đã tắt.”

Cô nhoài người về phía trước, buộc mình tập trung cao độ. Những giây trôi qua nhưng hệ thống truyền tin vẫn im bặt, tất cả đều đang chờ đợi bước tiếp theo của đối tượng tình nghi.

Hắn đang thăm dò khu vực. Hắn muốn khẳng định chắc chắn là nó an toàn để tiếp tục đi tới.

“Nó là của cô, Rizzoli ạ,” Frost nói. “Chúng ta tiếp tục chứ?”

Cô chần chừ, bị đè nặng bởi các lựa chọn. Cô sợ sẽ sập bẫy quá sớm.

“Chờ chút,” Frost nói. “Hắn vừa mới bật đèn pha lên. Á, chết tiệt. Hắn đang lùi xe về phía sau. Hắn đã đổi ý.”

“Liệu hắn có nhìn thấy các anh không? Frost, hắn có nhìn thấy các anh không?”

“Tôi không biết. Hắn đang lùi về lại Enneking. Đang đi thẳng về hướng bắc…”

“Chúng ta đã đánh động hắn.” Vào cái giây nguy cấp đó thì chỉ có một lựa chọn duy nhất xuất hiện trong đầu cô. “Tất cả các nhóm, hành động, hành động! Bao vây hắn ngay lập tức!”

Cô khởi động xe, vội vàng quay xe. Những bánh xe quay tròn, hất lên một đống lá mục và đất bẩn cùng cả mấy cành lá gần kính chắn gió. Cô nghe thấy những lệnh hành động vội vã của đội mình và tiếng còi xe cảnh sát xa xa.

“Nhóm phục kích 3 báo cáo. Hiện giờ chúng tôi đã bao vây phía bắc Enneking…”

“Đội 2 báo cáo. Đang đuổi theo đối tượng…”

“Chiếc xe đang đến gần. Hắn nhấn phanh…”

“Bao vây! Bao vây chặt!”

“Không được hành động mà không có đội yểm trợ phía sau,” Rizzoli ra lệnh. “Đợi đội yểm trợ!”

“Nghe rõ. Chiếc xe đã dừng lại. Chúng tôi đang giữ nguyên vị trí.”

Đến khi xe Rizzoli tới nơi thì Enneking Parkway đã đầy những xe tuần của cảnh sát và những ánh đèn xanh nhấp nhoáng. Rizzoli thấy lóa hết cả mắt khi cô vừa bước ra khỏi xe. Chất adrenaline tăng cao trong máu và làm cho người ta thấy kích thích đến mức phát sốt. Cô có thể nghe thấy điều đó trong giọng nói của họ - sự căng thẳng bị phá vỡ khi những người đàn ông đang cận kề với bạo lực.

Frost thận trọng mở cửa xe đối tượng tình nghi và đến nửa tá súng chĩa vào đầu gã tài xế. Gã tài xế ngồi ngay đơ và như mất phương hướng, tròn mắt nhìn. Những ánh đèn xanh xói thẳng vào mặt hắn.

“Ra khỏi xe,” Frost ra lệnh.

“Tôi, tôi đã làm gì?”

“Ra khỏi xe ngay.” Vào cái đêm mà sự căng thẳng dâng lên đến tột cùng thế này thì ngay cả Frost cũng biến thành một người đáng sợ.

Tên tài xế vội ra khỏi xe, tay giơ lên cao. Ngay khi chân hắn ta vừa chạm đất thì hắn đã bị khống chế hoàn toàn, bị dúi mặt úp vào xe.

“Tôi đã làm gì?” anh ta gào lên khi Frost ấn hắn xuống.

“Tên?” Rizzoli hỏi.

“Tôi không biết những chuyện này là thế nào…”

“Tên của anh!”

“Wilensky,” anh ta thổn thức. “Vernon Wilensky…”

“Kiểm tra,” Frost nói rồi đọc giấy tờ tùy thân của hắn ta. “Vernon Wilensky, nam, da trắng, sinh năm 1955.”

“Khớp với giấy phép lái xe,” Korsak nói vì lúc này anh đã cúi vào trong xe để kiểm tra thẻ lái xe treo gần tay lái.

Rizzoli ngước lên, mắt cô nheo lại vì ánh đèn xe phía trước. Ngay cả vào thời điểm 3 giờ sáng này thì xe cộ vẫn chạy trên đường dọc theo công viên và bây giờ với một đoạn đường bị cảnh sát bủa vây toàn bộ thì xe cộ sẽ nhanh chóng dồn tắc ở cả hai phía.

Cô lại tập trung vào gã tài xế. Nắm áo hắn ta, cô quay người hắn về phía đối diện với mình và chĩa đèn pin vào mặt hắn.

Cô thấy đó là một gã đàn ông trung tuổi, tóc vàng, gầy gò. Đó không phải gương mặt cô vẫn tưởng tượng về đối tượng truy bắt của mình. Cô đã nhìn vào mắt của những tên tội phạm nhiều lần đến mức cô chẳng thể đếm được và cô luôn mang trong trí óc hình ảnh những gương mặt của những tên quái vật cô gặp trong sự nghiệp của mình. Gương mặt của người đàn ông đang hoảng sợ này không có trong bộ sưu tập ấy.

“Anh đang làm gì ở đây anh Winlensky?”

“Tôi chỉ, chỉ đón một người khách.”

“Người khách nào?”

“Một người đã gọi taxi,” anh ta nói anh ta đang chạy trên Enneking thì hết xăng…

“Anh ta đâu?”

“Tôi không biết. Tôi đã dừng xe tại nơi mà anh ta nói anh ta đang đứng đợi nhưng tôi không thấy anh ta ở đó. Xin các vị. Tất cả việc này chỉ là do nhầm lẫn. Hãy gọi cho người quản lý của tôi. Cô ấy sẽ bảo lãnh cho tôi.”

Rizzoli quay qua nói với Frost, “Mở cốp xe kiểm tra!”

Lúc cô bước về phía sau xe cô đã có cảm giác như sắp ốm đến nơi. Cô nâng cốp xe và soi đèn pin vào trong. Cô nhìn trừng trừng vào trong cốp xe trống không chừng 5 giây, thấy dạ dày mình như cồn lên muốn ói đến nơi. Cô kéo găng tay lên, thấy mặt mình nóng bừng. Ngực cô thắt lại trong sự tuyệt vọng. Cô lật tấm thảm xám trải trong cốp xe lên. Cô thấy có một bánh xe dự trữ, cùng vài dụng cụ để sửa xe. Cô bắt đầu phát điên với cái thảm, cô kéo lật hết lên, dò xét từng phân, kiểm tra từng góc khuất. Cô như một người điên, đang cào xé trong tuyệt vọng. Lúc cô không thể xé nát thứ gì thêm nữa và cái xe giờ chẳng khác gì một đống kim loại nằm trơ ra thì cô chỉ đứng nhìn chăm chăm khoảng trống trong xe, không muốn chấp nhận điều mà mình đang thấy. Những bằng chứng cô có đã hỏng hết.

Mộc cái bẫy. Đây chỉ là một cái bẫy để đánh lạc hướng chúng ta. Nhưng đánh lạc chúng ta khỏi cái gì chứ!

Câu trả lời đã đến ngay với cô nhanh một cách chóng mặt. Cuộc gọi từ tổng đài chen ngang vào, “1054, 1054, nghĩa trang Fairview. Tất cả các đội, 1054, 1054, Nghĩa trang Fairview.”

Ánh mắt cô gặp ánh mắt Frost. Cả hai cùng giật mình nhận ra sự thật kinh khủng. 1054 - phòng điều tra trộm cắp giết người.

“Ở yên đấy với chiếc taxi!” Cô ra lệnh cho Frost rồi vội chạy đến lấy xe của mình. Trong đám xe chen chúc thì chỉ có xe của cô là dễ dàng thoát ra và cũng dễ quay xe nhất. Ngay khi ngồi vào sau tay lái và vặn chìa khóa, cô liền nguyền rủa sự ngu ngốc của mình.

“Này! Này!” Korsak la toáng lên. Anh ta đang chạy ngay bên cạnh xe, đập vào cửa kính.

Cô phanh xe, đủ để cho anh ta bò vào và đóng cửa lại. Cô về số rồi của mạnh khiến anh ta giật mạnh người về sau ghế.

“Chuyện chết tiệt gì thế? Cô định để tôi ở lại đây à?” anh ta gào lên.

“Yên lặng đi!”

“Tôi không phải là người thích hợp để đi cùng.”

“Im đi!”

Anh ta kéo dây an toàn ngang qua vai và gài chặt nó. Ngay cả khi đang có những âm thanh thoát ra từ chiếc radio thì cô vẫn có thể nghe được hơi thở nặng nề của anh ta, ẩm ướt và đầy những mùi khó chịu.

“Nhóm 1, đang phản ứng với cuộc gọi 1054,” cô nói với trực ban.

“10-10 của cô.”

“Enneking parkway, vừa mới qua giao lộ với Turtle Pond. Ít hơn một phút sẽ tới.”

“Cô sẽ là người đầu tiên tại hiện trường.”

“Tình huống?”

“Không có thêm thông tin gì khác. Dự tính là 10-58”

Có vũ khí và nguy hiểm.

Chân Rizzoli đặt chắc trên phanh xe. Con đường dẫn tới nghĩa trang Fairview xuất hiện quá nhanh khiến cô tí nữa thì chạy qua mất. Họ rẽ gấp vào cổng với tiếng bánh xe nghiên trên đường.

“Oa!” Korsak la toáng lên khi họ tí nữa đụng phải thanh chắn bên đường. Cánh cửa sắt đang rộng mở nên cô lái thẳng xe vào. Khu nghĩa trang tối thui, dõi theo ánh đèn pha của xe, cô chỉ thấy đám cỏ im lìm và những bia mộ trông như những chiếc răng trắng bóc.

Một chiếc xe trong đội xe tuần của cảnh sát đã đỗ cách cổng vài chục mét. Cửa xe đang mở và một ánh đèn đang le lói sáng. Rizzoli phanh xe lại, tay nắm chặt khẩu súng khi bước ra khỏi xe - đó là một phản xạ tự nhiên trong nghề. Quá nhiều các tình tiết khác đang đe dọa cô: mùi cỏ mới xén và mùi đất ẩm. Trống ngực cô dội thình thịch.

Và cả nỗi sợ nữa. Lúc cô căng mắt nhìn một lượt quang cảnh tối thui ấy, cô cảm thấy một luồng khí lạnh sợ hãi xâm lấn. Nếu chiếc taxi kia chỉ là một cái bẫy thì vụ này cũng có thể như thế lắm chứ. Một trò chơi chết chóc mà tự thân cô cũng không ý thức được mình là một phần của nó.

Cô như đóng băng, mắt dồn vào khoảng tối gần đài tưởng niệm. Lây đèn pin rọi đến khu vực ấy, cô trông thấy xác của viên bảo vệ nằm đó.

Đi lại gần phía anh ta, cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng. Không còn mùi nào khác ngoài cái mùi đó và nó dấy lên trong đầu cô một hồi chuông cảnh tỉnh. Cô quỳ xuống lớp cỏ đã đẫm máu, vẫn còn ấm. Korsak đứng ngay cạnh cô, cũng đang rọi đèn xuống. Cô có thể nghe thấy tiếng anh ta thở khó nhọc - tiếng ồn như mấy con lợn vẫn tạo ra khi anh ta gắng sức.

Viên bảo vệ đang nằm úp mặt xuống cỏ. Cô lật anh ta lên.

“Chúa ơi!” Korsak thảng thốt, giật mình lùi ra xa làm cho ánh đèn pin của anh cũng chao đảo chĩa lên trời.

Ngọn đèn của Rizzoli cũng run rẩy khi cô nhìn chăm chăm vào cổ nạn nhân. Sụn trắng thò ra lấp lánh dưới lớp thịt. Cái cổ đã gần như không còn kết dính gì với phần đầu.

Những ngọn đèn sáng xanh rọi vào đêm tối, cả một đội đang tiến về phía họ. Cô liền đứng dậy. Quần cô lúc này đã dính đầy máu khiến cho lớp vải dính vào đầu gối. Nheo mắt nhìn về đoàn xe đang đến, cô quay người nhìn khoảng đen trong khu nghĩa trang. Đúng lúc đó tình cờ có một ánh đèn lia qua bóng tối trước mắt cô và một hình ảnh làm cô sững lại: một dáng người đang di chuyển giữa các phiến đá hình đầu người. Đó chỉ là một hình ảnh chớp nhoáng và đến khi có luồng sáng tiếp theo rọi tới thì cái bóng người đã biến mất giữa một biển đá cẩm thạch.

“Korsak!” cô gọi. “Có ai đó đang di chuyển trong khu vực… hướng 2 giờ.”

“Tôi chẳng nhìn thấy gì cả.”

Cô chăm chú nhìn. Cô lại trông thấy nó, đang di chuyển ở triền dốc, thẳng tới đám cây um tùm. Bản năng trong cô trỗi dậy, cô vội chạy dọc theo những phiến đá, chân đạp lên những người chết đang nằm ngủ dưới mồ. Cô nghe tiếng Korsak đuổi ngay phía sau như đang hết hơi, nhưng anh vẫn không theo kịp cô. Chỉ trong vài giây cô chỉ còn lại một mình, chân cuồng lên dưới sức tăng của adrenaline. Cô đã gần tới đám cây um tùm, đang rất gần cái nơi ban nãy cô đã phát hiện ra cái bóng. Nhưng giờ cô lại không trông thấy bất cứ bóng dáng chuyển động nào. Không có một bóng đen nào trên cái nền đen của khu nghĩa trang. Cô bước chậm lại, rồi dừng hẳn, mắt ngó trước ngó sau, cố gắng tìm kiếm dù chỉ là một chuyển động nhẹ nhất trong bóng tối.

Mặc dù giờ đã đứng yên một chỗ, nhưng mạch đập của cô vẫn đang dồn dập, căng thẳng vì nỗi sợ hãi. Cô như thấy sởn da gà với ý nghĩ hắn chỉ đang đâu đây rất gần. Hắn đang quan sát cô. Cô ngần ngừ chưa bật đèn pin lên, để tuyên bố về vị trí đang đứng.

Tiếng cành củi khô gẫy khiến cô giật mình quay nhìn phía bên phải. Những cái cây vẫn im lìm trước mặt - tất cả đều là một màn đen kỳ bí. Cô nghe trong không tiếng lá cọ vào nhau và tiếng củi khô lại gãy.

Hắn đang đi về phía mình.

Cô thu mình lại thủ thế, súng sẵn sàng lên đạn, dây thần kinh căng như những sợi dây đàn.

Những bước chân đột nhiên dừng lại.

Cô bật đèn pin lên và chĩa thẳng về phía trước. Cô thấy hắn mặc một bộ đồ màu đen đang đứng giữa những cái cây. Bị ánh đèn chiếu thẳng vào, hắn nghiêng người sang một bên, tay đưa lên để che mắt.

“Đứng yên! Cô hét to,” Cảnh sát đây.

Người đàn ông đứng yên không nhúc nhích, mặt anh ta quay sang một bên, tay đưa ra phía trước mặt. Anh ta nói nhẹ nhàng, “Để tôi tháo kính đã.”

“Không được động đậy, tên khốn! Đứng yên đấy.”

“Rồi sao nữa hả thám tử Rizzoli? Chúng ta có cần trao đổi thẻ để kiểm tra không? Hay vật nhau xuống?”

Cô nhìn trừng trừng, đột nhiên nhận ra giọng nói vừa rồi. Gabriel chầm chậm, bình tĩnh tháo cặp kính rồi quay mặt nhìn cô. Vì đèn chiếu thẳng vào mặt nên anh ta không thể nhìn thấy cô. Nhưng cô thì trông thấy anh ta rất rõ. Cô có thể thấy những biểu hiện rất điềm tĩnh tự tin của anh ta.

Cô chĩa ánh đèn dọc theo cơ thể anh ta. Cô thấy anh ta vận bộ đồ màu đen, bao đựng súng bên hông. Còn trong tay là cặp kính đi đêm mà anh ta vừa tháo ra. Những từ ngữ của Korsak đột nhiên dội vào não cô. Tên James Bond khốn kiếp.

Dean bước một bước về phía cô.

Ngay lập tức cô chĩa súng về phía anh ta.

“Đứng yên đó.”

“Bình tĩnh đi Rizzoli. Chẳng có lý do gì để bắn tung đầu tôi cả.”

“Thật không?”

“Tôi chỉ đi lại gần cô thôi, rồi chúng ta có thể nói chuyện.”

“Chúng ta có thể nói chuyện được ở khoảng cách này.”

Anh ta nhìn về phía những ánh đèn từ đoàn xe cảnh sát phía đằng xa rồi bảo, “Thế cô nghĩ ai là người đã gọi điện báo tin cho phòng cảnh sát?”

Cô đứng yên, tay giữ nguyên vị trí.

“Dùng đầu của cô để phân tích đi thám tử. Tôi nghĩ là cô có một cái đầu thông minh mà.” Nói rồi anh ta bước thêm một bước nữa.

“Đứng yên ở đó, đồ khốn!”

“Được rồi.” Anh đưa tay lên cao rồi nói nhẹ nhàng một lần nữa. “Được rồi.”

“Anh đang làm gì ở đây?”

“Giống việc cô đang làm. Đây là nơi sự việc xảy ra mà.”

“Sao anh lại biết? Nếu anh chính là người đã gọi đến đội 1054 thì sao anh biết là sự việc đã xảy ra ở đây?”

“Tôi không biết.”

“Anh chỉ tình cờ đi ngang qua và tìm thấy anh ta?”

“Tôi đã nghe thấy cuộc gọi của trực ban, yêu cầu đến kiểm tra sinh cơ Fairview. Một người xâm phạm tài sản.”

“Vậy nên?”

“Tôi băn khoăn không biết đó có phải là đối tượng của chúng ta không.”

“Anh băn khoăn ư?”

“Đúng thế.”

“Chắc hẳn phải có lý do gì đó.”

“Bản năng.”

“Đừng có đùa với tôi anh Dean ạ. Anh xuất hiện trong bộ dạng sẵn sàng cho một chuyến đi đêm, thế mà anh lại muốn tôi tin là anh chỉ đến để kiểm tra một kẻ xâm phạm tài sản sao?”

“Bản năng của tôi khá tốt.”

“Anh đã có kết quả kiểm tra ESP để khẳng định là nó tốt hay chưa?”

“Chúng ta đang lãng phí thời gian ở đây đấy thám tử ạ. Hoặc cô bắt tôi, hoặc sẽ cùng làm việc với tôi.”

“Tôi sẽ nghiêng về lựa chọn thứ nhất.”

Anh ta nhìn cô với vẻ điềm tĩnh. Có quá nhiều điều anh ta chưa nói cho cô biết, quá nhiều bí mật cô chưa tìm ra được. Chắc chắn là không phải ở đây, không phải trong đêm nay. Cuối cùng thì cô cũng đành hạ vũ khí của mình xuống, nhưng chưa khóa nó vội. Gabriel Dean không đủ tin cậy để cô làm việc đó.

“Vậy anh là người đầu tiên tới hiện trường, anh đã trông thấy gì?”

“Tôi thấy viên bảo vệ đã nằm ở đó. Tôi dùng điện đàm trong xe anh ta để gọi cho trực ban. Máu vẫn còn ấm vậy nên tôi nghĩ là rất có thể đối tượng của chúng ta đang quanh quẩn đâu đây. Vì thế tôi đi tìm.”

Cô khịt mũi tỏ vẻ nghi ngờ, “Giữa những cái cây sao?”

“Tôi không thấy có cái xe nào khác trong nghĩa trang. Cô có biết khu vực xung quanh này là gì không thám tử?”

Cô chần chừ một chút rồi bảo, “Phía đông là là Dedham, phía nam và bắc là Hyde Park.”

“Chính xác. Những khu vực dân cư quanh đây có vô số nơi để có thể đỗ xe. Từ đó đến đây thì chỉ đi bộ mất một đoạn ngắn.”

“Tại sao đối tượng lại đến đây?”

“Chúng ta biết gì về hắn ta nào? Hắn ta bị ám ảnh bởi những xác chết đúng không? Hắn ta khao khát mùi của họ, khao khát được chạm vào họ. Hắn tiếp tục giữ cái xác cho đến khi mùi của nó không thể lờ đi được, không thể giấu được. Chỉ đến khi ấy thì hắn mới chịu bỏ cái thi hài đi. Đây là kẻ rất có thể thích thú với việc đi qua các nghĩa trang. Và chính ở đây, trong bóng tối hắn được chìm đắm, tận hưởng cuộc phiêu lưu tình ái của mình.”

“Chuyện này thật bệnh hoạn.”

“Hãy nhìn sâu vào trong não bộ của hắn ta, đặt mình vào thế giới của hắn ta. Có thể chúng ta cho rằng chuyện này là bệnh hoạn. Nhưng với hắn thì nơi này là một mảnh thiên đường của hắn. Nơi đây những người chết đang an nghỉ, là nơi Kẻ chinh phục sẽ đến. Hắn ta đi quanh nơi này và có thể tưởng tượng tử cung của những người phụ nữ đang nằm ngay bên dưới chân hắn.

“Nhưng sau đó hắn bị làm phiền, bị làm thất kinh bởi viên bảo vệ, một người mà chắc chưa từng phải đương đầu với những nguy hiểm nào ngoài việc mấy đứa trẻ tinh nghịch vào đây để tìm cảm giác lạ.”

“Vậy viên bảo vệ đã để gã đàn ông đó đi lại gần mình rồi cắt cổ gã hay sao?” Jane băn khoăn.

Dean im lặng, về điều này thì chính anh cũng chưa có lời giải thích nào. Cả Rizzoli cũng thế.

Lúc họ đi ngược lên đồi thì đêm tối đã sáng bừng lên với những ánh sánh màu xanh và đội của cô đang căng dây bao quanh hiện trường. Rizzoli nhìn chăm chăm vào những việc người ta đang làm và chợt giật mình, cảm thấy mình đã quá mệt mỏi, không thể làm được bất cứ thứ gì nữa. Cô hiếm khi nghi ngờ về khả năng phán đoán cũng như bản năng của chính bản thân. Nhưng tối nay, khi đối mặt với bằng chứng rõ ràng về sự thất bại của mình, cô đã băn khoăn liệu không biết Gabriel Dean có sai hay không khi bảo rằng cô không phải là người thích hợp để đi đầu trong vụ điều tra này. Sự chấn động mà Warrant Hoyt gây ra cho cô giờ vẫn ảnh hưởng nặng nề, vẫn đang hủy hoại cô khiến cô không còn chức năng của một cảnh sát nữa. Tối nay cô đã đưa ra lựa chọn sai lầm. Cô đã không để bất cứ người nào trong đội của mình đi để làm phận sự kiểm tra khu nghĩa trang khi có cuộc gọi của tổng đài. Chúng ta đã ngồi đó, chờ đợi một thứ không bao giờ tới trong khi người đàn ông này đang nằm chết ở đây.

Cái cảm giác thất bại đè nặng trên người, khiến cô có cảm giác như mình mang một hòn đá tảng thực sự. Cô quay lại xe, mở di động. Cô nghe tiếng Frost trả lời.

“Người trực tổng đài của hãng Taxi vàng đã khẳng định lời kể của tay lái xe taxi. Họ đã nhận được một cuộc điện thoại vào lúc 2 giờ 16 phút. Một người đàn ông báo rằng xe ông ta bị hết xăng khi đang đi trên đường Enneking Parkway. Cô ấy đã liên lạc với ông Wilensky. Chúng tôi đang lần theo số của người gọi đến.”

“Đối tượng của chúng ta không ngờ nghệch đến mức đó đâu. Lần theo cuộc gọi sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì. Chắn chắn là hắn sử dụng điện thoại công cộng hoặc sử dụng một chiếc di động ăn cắp. Khốn kiếp!” Cô tức giận chửi thề.

“Vậy chúng ta giải quyết sao với tay tài xế. Anh ta có vẻ trong sạch.”

“Cho anh ta đi.”

“Cô chắc chứ?”

“Tất cả đều là một trò chơi Frost ạ. Đối tượng biết ta đang chờ hắn, vậy nên hắn cũng chơi chúng ta. Rõ ràng hắn ta hoàn toàn kiểm soát được tình huống. Hắn thông minh hơn chúng ta. Và rõ ràng hắn vừa mới chứng minh điều đó.”

Cô cúp máy rồi ngồi im một lát, cố gắng lấy lại sức lực để bước ra khỏi xe để đối mặt với những điều sắp đến - điều tra một án mạng khác. Chắc chắn sẽ có rất nhiều câu hỏi về quyết định của cô tối nay. Cô đã đặt biết bao hy vọng về chuỗi logic cô đã tính toán. Nhưng rốt cuộc hắn đã dùng chính sự tính toán ấy để cười nhạo cô và rồi tạo nên thất bại cô đang chứng kiến.

Vài viên cảnh sát đứng gần hiện trường quay nhìn về hướng cô - đó là một tín hiệu ngụ ý rằng dù có mệt mỏi thế nào cô cũng không thể trốn tránh, ẩn mình trong xe lâu hơn được nữa. Cô nhớ lại bình cà phê của Korsak. Nó thật kinh khủng, nhưng cô vẫn có thể uống một ngụm cái chất cafeine ấy. Cô đưa tay khua quanh mình để lấy cái bình đặt phía sau ghế rồi đột nhiên dừng lại.

Cô nhìn lên đám người thừa hành công vụ đứng giữa những chiếc xe. Cô nhìn thấy Gabriel Dean đang nhanh lẹ như một con mèo đen, tiến về phía vòng ngoài của hiện trường. Cô thấy những viên cảnh sát đang dò tìm xung quanh, ánh đèn pin chĩa lên chĩa xuống. Nhưng cô không trông thấy Korsak đâu cả.

Cô bước ra khỏi xe, lại gần cảnh sát Doud - người đã là thành viên trong đội mai phục tối nay.

“Anh có thấy thám tử Korsak đâu không?” cô hỏi.

“Không thưa cô.”

“Không thấy anh ấy ở đây khi anh tới à? Anh ấy không đứng đợi bên cạnh cái xác sao?”

“Tôi chưa nhìn thấy anh ấy lúc nào cả.”

Cô nhìn về phía những cái cây - nơi anh đã gặp Gabriel Dean. Korsak đã chạy theo ngay đằng sau mình. Nhưng anh ấy không đuổi kịp. Giờ thì tại không thấy anh ấy quay lại đây…

Cô bắt đầu đi về phía những cái cây, theo con đường mà lúc nãy cô đã chạy ngang qua khu nghĩa trang. Vừa đi cô vừa nghĩ đến chuyện mình đã quá lơ là với Korsak - người chạy theo sau cô. Cô nhớ lại nỗi sợ của chính mình, nhịp tim loạn xạ, cơn gió lạnh ban đêm phả vào mặt. Cô nhớ lại hơi thở nặng nề của anh ấy lúc cố đuổi kịp cô. Sau đó thì anh ấy vấp ngã và cô bị mất dấu anh.

Cô đi nhanh hơn, ánh đèn quét khắp trái rồi sang phải. Đây có đúng là lối mà cô đã đi không? Không, không, cô đã luồn người dưới những tảng đá hình đầu người khác. Cô nhận ra cái đài tưởng niệm đang lấp loáng phía bên trái.

Thẳng hướng đó cô đi tới và suýt chút nữa thì vấp ngang chân Korsak.

Anh nằm sấp bên cạnh một tảng đá. Cô vội quỳ xuống, hét lên gọi viện trợ trong khi cô lật người anh lại. Nhìn gương mặt mờ tối sưng húp của anh cô biết là anh đã bị lên cơn đau thắt tim.

Cô chạm vào cổ anh, mong muốn trong tuyệt vọng sẽ tìm thấy một mạch đập nào đó dù nhỏ nhất đến mức tí nữa cô nhầm mạch đập ở ngón tay mình là mạch đập của anh.

Nhưng cô không thấy mạch đập nào cả.

Cô đấm tay vào ngực anh ta. Nhưng kể cả cú đấm thô bạo đó cũng không đủ làm tim anh ấy thức tỉnh.

Cô ngửa cổ anh ta ra sau một chút, bạnh hàm anh ta ra để mở đường cho không khí.

Những chuyện về Korsak chợt ùa về trong não cô - mùi thuốc lá lẫn với mùi mồ hôi, hơi thở ồn ào và cả cái bắt tay nhũn nhẽo của anh. Nhưng không có thứ nào có thể ngăn cô lúc này được khi cô áp miệng mình lên miệng anh và thổi không khí vào phổi cho anh. Cô cảm thấy ngực anh ta như nở ra, cô nghe thấy một tiếng động nhẹ và phổi anh ta bắt đầu hoạt động trở lại. Cô ép hai tay của mình lên lồng ngực và bắt đầu việc hô hấp nhân tạo - làm cái việc mà tim anh ta đã không chịu làm. Cô vẫn cứ ấn tay, hô hấp cho anh cho đến khi những cảnh sát khác đến hỗ trợ. Cô thấy tay mình run lên và mồ hôi ướt đầm áo vest. Dù vẫn đang cố lấy lại sự sống cho anh nhưng trong tâm trí cô đang chất vấn mình. Sao cô có thể quên anh ấy, để anh ấy nằm đây như thế này chứ?

Tai sao cô lại không nhận ra ngay sự vắng mặt của anh ấy chứ? Các cơ của cô như nóng bỏng lên còn chân thì bắt đầu đau, nhưng cô vẫn không dừng lại. Cô đã nợ anh quá nhiều và sẽ không bỏ anh lại một lần nữa.

Tiếng xe cấp cứu đang tới gần.

Cô vẫn đang tiếp tục ấn tay trên ngực anh khi nhân viên y tế tới. Chỉ đến khi có ai đó cầm chắc lấy tay cô và dìu cô ra xa thì lúc đó cô mới thôi làm phận sự của mình. Cô đứng lại lùi, chân run run lúc nhân viên y tế đi tới, cắm chai truyền cho Korsak. Họ để đầu anh ấy thẳng lại và nhét kính soi thanh quản vào trong miệng.

“Tôi không thể nhìn thấy dây thanh quản.”

“Chúa ơi! Anh ta có cái cổ lớn quá!”

“Giúp tôi đặt lại nào.”

“Được rồi. Thử lại lần nữa nào!”

Những nhân viên y tế lại cố nhét lại ống soi thanh quản. Vời cái cổ to bè và cái lưỡi sưng vù, Korsak trông chẳng khác gì một con bò trong lò mổ.

“Cho ống vào!”

Họ xé rách áo sơmi của Korsak, làm lộ ra một đám lông rậm trên ngực. Trên chiếc máy EKG, những đường đồ thị hiện lên.

“Sốc điện!”

Mấy thứ thiết bị điện tử liền được gắn lên ngực Korsak. Sốc điện làm cái cơ thể to con của Korsak giật mạnh rồi lại rơi phịch xuống nền cỏ, nằm bất động. Những ánh đèn của cảnh sát soi rọi khắp người anh, làm lộ ra những phần cơ thể từ cái bụng bia cho đến bộ ngực nhão như của phụ nữ - một điều đáng xấu hổ của những người đàn ông thừa cân.

“Được rồi. Đã thấy có mạch đập. Sinustach.”

“BP?”

Một cái vòng được quấn chặt vào cánh tay của anh ta.

“90 tâm thu. Chuyển anh ấy đi.”

Ngay cả khi người ta đã chuyển Korsak lên xe cấp cứu và ánh đèn xe phía sau chỉ còn là điểm sáng mờ mờ trong đêm thì Rizzoli cũng vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Kiệt sức đến cứng đờ cả người. Cô nhìn theo chiếc xe và nghĩ tới những chuyện đang chờ đợi anh ấy. Những ánh đèn chói lòa của phòng cấp cứu, những kim tiêm, những ống dẫn. Cô chợt nghĩ ra là mình nên gọi điện cho vợ anh ấy, nhưng cô không biết tên chị ta là gì. Thực tế là cô gần như không biết chút gì về đời sống riêng của Korsak và cô cảm thấy một nỗi buồn không thể chịu nổi đó là cô đã biết nhiều về Gail Yeager - một người đã chết, hơn là về một người còn sống - người đàn ông làm việc bên cạnh cô - người cộng sự mà cô đã bỏ quên mất.

Cô cúi nhìn thảm cỏ nơi anh vừa nằm. Nó vẫn còn hằn dấu dưới sức nặng của anh. Cô tưởng tượng đến lúc anh ấy đuổi theo mình, nhưng không đủ hơi để đuổi kịp. Anh ấy đã cố sức dù biết điều đó, cố vì lòng tự trọng, vì cái danh dự của đàn ông. Anh ấy có ôm lấy ngực trước khi ngã xuống không? Anh ấy có cầu cứu không?

Dù thế nào thì mình cũng sẽ chẳng nghe thấy tiếng anh ấy. Mình đã quá bận rộn với việc đuổi theo những cái bóng. Cố gắng để vớt vát niềm kiêu hãnh của mình.

“Thám tử Rizzoli?” Doud gọi, rồi nhẹ nhàng tiến lại gần. Thậm chí cô không nhận ra anh đã đứng cạnh cô từ khi nào.

“Gì vậy?”

“Tôi sợ phải nói với cô là chúng ta đã tìm thấy một cái nữa.”

“Cái gì cơ.”

“Một cái xác nữa.”

Giật mình, cô không thể nói được gì, chỉ biết đi theo Doud ngang qua đám cỏ ẩm. Anh đèn của anh rọi xuyên vào trong đêm lối. Những ánh đèn khác phía trước đang tập trung tại một điểm. Lúc cô ngửi thấy mùi của cái xác đang phân hủy thì cô đứng cách nơi viên bảo vệ ngã xuống chừng vài trăm mét.

“Ai đã tìm thấy nó?” cô hỏi.

“Mật vụ Dean.”

“Tại sao anh ta lại tìm kiếm ra mãi tận đằng này?”

“Tôi cho là chắc anh ấy đã làm như thế trên một diện rộng.”

Dean quay người đối diện với cô lúc cô lại gần.

“Tôi nghĩ là chúng ta đã tìm thấy Karenna Ghent,” anh ta nói.

Người phụ nữ nằm ngay trên đầu một nấm mộ. Mái tóc đen phủ xung quanh người, dính đầy lá - những thứ đang làm đồ trang sức cho lớp da thịt đang bị thối. Cô ấy đã chết đủ lâu để bụng bị phềnh lên và khí đang đẩy các chất lỏng ra khỏi lỗ mũi. Nhưng những thứ này vẫn chưa là gì so với sự kinh hoàng trên phần bụng dưới của cô ấy. Rizzoli nhìn chăm chăm vào một vết thương há miệng - một vết cắt ngang bụng.

Cô thấy như đất dưới chân mình sụp xuống khiến người lảo đảo về phía sau, khua khoắng tìm vật để tựa nhưng chỉ thấy có không khí xung quanh.

Lại chính Dean là người đỡ lấy cô, giữ chặt khuỷu tay cô.

“Nó không khớp nhau,” anh ta nói.

Cô im lặng, mắt vẫn dán chặt vào cái vết thương kinh khủng kia. Cô nhớ lại những vết thương giống nhau trên cơ thể những người phụ nữ khác. Cô nhớ lại một mùa hè mà thậm chí trời còn nắng nóng hơn mùa hè này.

“Hắn đã theo dõi các tin tức,” Dean nhận định. “Hắn biết cô là người chỉ huy vụ điều tra. Hắn biết làm cách nào để thay đổi tình thế, làm thế nào để chơi trò mèo vờn chuột. Đó là thứ mà hắn đang làm bây giờ. Một trò chơi.”

Mặc dù cô chú ý nghe những lời nói của anh ta, nhưng cô không thể hiểu điều anh ta đang cố nói với mình là gì.

“Trò chơi gì?”

“Cô không nhìn thấy cái tên à?” Anh ta nói rồi rọi đèn vào những từ được khắc trên bia mộ bằng đá granite.

Người chồng, người cha yêu quý

Anthony Rizzoli

“Đó là một sự chế nhạo và nó nhằm thẳng vào cô,” Dean nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.