Giấy tờ, tài liệu ở khắp nơi. Những tập file để đầy trên mặt bàn phòng hội thảo, còn ảnh hiện trường thì nhiều như đá sỏi. Bút kêu loạt xoạt trên mặt giấy công vụ màu vàng.
Mặc dù bây giờ đang là thời đại máy tính và cũng có mấy cái laptop đã mở sẵn, màn hình đang lấp loé sáng, nhưng trong cái lúc mà thông tin đang tràn ra nhanh một cách chóng mặt thế này thì các cảnh sát lại đi tìm sự thoải mái nhờ những tập giấy. Rizzoli cũng để laptop của mình trên mặt bàn, hí hoáy ghi ghi chép chép. Trang giấy đã đầy những con chữ nguệch ngoạc và những dòng chữ xộc xệch cùng mấy chỗ đóng khung để lưu ý các chi tiết cần chú ý. Tất nhiên là vẫn có trật tự trong đám lộn xộn ấy và sự đảm bảo nhờ vào độ bền vững của mực. Cô lật sang một trang mới và cố gắng chú ý vào giọng nói thều thào của bác sĩ Zucker, cố để không bị phân tán tư tưởng bởi sự hiện diện của Gabriel Dean - người ngồi ngay cạnh cô. Anh ta cũng đang ghi nhanh trên giấy nhưng gọn gàng hơn cô nhiều. Mắt cô lang thang trên bàn tay anh, để ý thấy gân bàn tay anh hằn lên trên lớp da khi anh cầm chặt bút. Cổ tay áo trắng bên trong thò ra khỏi ống tay chiếc áo vest xám. Anh ta bước vào trong phòng hội thảo ngay sau cô và đã chọn chiếc ghế cạnh cô. Điều đó có ý nghĩa gì không nhỉ? Không đâu, Rizzoli. Nó chỉ có nghĩa là cạnh mày có một chiếc ghế trống thôi. Thật là xao lãng, lãng phí thời gian quá. Tự dưng lại đi bận tâm với mấy ý nghĩ đó. Cô cảm thấy bị phân tán, mất tập trung theo những hướng khác nhau đến nỗi chữ cô lại bắt đầu xiên xẹo trên mặt giấy. Có năm người đàn ông trong phòng, nhưng chỉ có Dean thu hút sự chú ý của cô. Giờ thì cô đã biết được mùi hương từ người anh rồi và có thể nhận biết được nó. Nó là thứ mùi mát mẻ, sạch sẽ và dễ chịu - mùi nhà tắm sau khi cạo râu. Rizzoli chưa bao giờ dùng nước hoa, vậy mà cô lại đang được bao vây bởi những người đàn ông mình sực nức nước hoa.
Cô nhìn xuống những chữ mình vừa viết.
Thuyết hỗ sinh: cộng sinh tạo ra lợi thế lẫn nhau cho cả hai bên hoặc tất cả các sinh vật có liên quan.
Từ này dùng để định nghĩa về mối liên minh giữa Warren Hoyt và cộng sự của hắn. Bác sĩ phẫu thuật và Kẻ chinh phục đang hoạt động trong cùng một đội: đi săn và hưởng thụ các xác chết.
“Warren Hoyt luôn hành sự tốt nhất khi có bạn đồng hành,” Zucker bảo. “Đó là cách hắn thích săn. Cũng giống như hắn đã đi săn cùng Andrew Capra cho tận đến khi Capra chết. Thực tế thì Hoyt yêu cầu sự hợp tác từ phía một người đàn ông khác như một phần nghi thức vậy.”
“Nhưng hồi năm ngoái hắn đã đi săn một mình suốt còn gì?” Barry Frost thắc mắc. “Hồi đó hắn đâu cần cộng sự?”
“Theo một cách nào đó thì hắn cũng đã có cộng sự của mình vào lúc đó,” Zucker nói tiếp. “Hãy nghĩ về những nạn nhân mà hắn đã chọn ở Boston này. Tất cả bọn họ đều là những phụ nữ đã bị xâm hại tình dục - không phải bởi Hoyt mà bởi những người đàn ông khác. Hắn bị thu hút bởi những phụ nữ bị tổn thương - những người đã được đánh dấu bởi các quan hệ tình dục. Trong mắt hắn thì điều đó làm họ trở nên nhơ nhớp, ô uế. Vì vậy họ sẽ rất dễ tiếp cận. Sâu xa hơn thế thì có thể nói là Hoyt sợ những phụ nữ bình thường. Nỗi sợ hãi sẽ làm hắn trở nên yếu đuối. Hắn chỉ có thể cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh khi hắn cho rằng họ là những người thấp kém - những người đã bị phá huỷ hình tượng. Khi hắn đi săn cùng Capra thì Capra là kẻ hãm hiếp phụ nữ. Chỉ đợi đến khi xong việc đó thì hắn mới dùng đến con dao mổ của mình. Chỉ khi đó hắn mới tìm được sự thoả mãn hoàn toàn nhờ những nghi thức của mình.” Zucker nói rồi nhìn quanh phòng, thấy mấy cái đầu đang gật gật. Đây là những chi tiết mà các cảnh sát ngồi trong phòng này đều đã biết. Ngoại trừ Dean ra thì tất cả bọ họ đã cùng làm việc với nhau trong vụ tên Bác sĩ phẫu thuật; tất cả bọn họ đã quen với cách thức gây án của Warren Hoyt.
Zucker mở tập tài liệu trên bàn ra rồi nói tiếp.
“Bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục với tên giết người thứ hai: Kẻ chinh phục. Nghi thức của hắn gần như sao chép lại của Warren Hoyt. Hắn không sợ phụ nữ. Hắn cũng không sợ đàn ông. Thực tế là hắn chọn tấn công những phụ nữ đang sống chung cùng nam giới, không quan trọng người đàn ông đó là chồng hay bạn trai của họ. Kẻ chinh phục ấy dường như muốn có mặt người đàn ông ở đó và hắn luôn chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với anh ta: súng sốc điện, cuộn băng dính để bất động người đàn ông, rồi còn cả vị trí để đặt nạn nhân, ép anh ta phải chứng kiến những sự việc tiếp theo nữa. Kẻ chinh phục không giết luôn người đàn ông: một bước cốt yếu cần phải làm mà hắn muốn tìm được hưng phấn nhờ sự có mặt của khán giả trong phòng, khi biết có một người đàn ông đang ở đó chứng kiến hắn hưởng thụ chiến lợi phẩm của mình.”
“Còn Warren Hoyt thì lại hứng thú với việc ngồi xem,” Rizzoli bảo.
Zucker gật đầu.
“Chính xác. Một kẻ thích biểu diễn, còn một kẻ lại thích xem. Đó đúng là một ví dụ hoàn hảo về thuyết hỗ sinh. Hai kẻ này đúng là một cặp trời sinh. Những khát khao của chúng giúp thoả mãn lẫn nhau. Rồi khi hoạt động cùng nhau chúng đạt được hiệu quả cao hơn. Chúng có thể khống chế con mồi dễ hơn, chúng có thể kết hợp các kỹ năng của nhau lại. Ngay khi Hoyt còn đang trong tù thì Kẻ chinh phục đã copy lại các kỹ thuật của Hoyt để hành sự. Hắn mượn các yếu tố trong ký hiệu riêng của Bác sĩ phẫu thuật.”
Đây là điểm mà Rizzoli đã nhận ra trước tất cả mọi người, nhưng không thấy ai trong phòng chịu thừa nhận chi tiết đó. Có lẽ họ đã quên mất. Nhưng cô thì không quên.
“Chúng ta biết rằng Hoyt đã nhận được rất nhiều thư từ công chúng. Ngay cả khi trong tù hắn cũng cố đề chiêu mộ những kẻ hâm mộ mình. Hắn trau dồi cho gã đó và thậm chí còn có thể đào tạo cho kẻ đó nữa.”
“Một tân binh,” Rizzoli khẽ bảo.
Zucker nhìn cô.
“Đó là một từ khá hay. Tân binh, một người cần có thầy chỉ bảo, hướng dẫn cho các kỹ năng hay mánh khoé. Trong trường hợp này đó là các ngón nghề đi săn.”
“Vậy ở đây kẻ nào là tân binh?” Dean hỏi. “Còn kẻ nào là thầy?”
Câu hỏi của Dean làm Rizzoli khó chịu. Suốt một năm về trước Warren Hoyt đã đại diện cho một thế lực độc ác nhất mà cô có thể tưởng tượng ra. Trong một thế giới nơi những kẻ đi săn hoành hành thì không ai có thể bì được với hắn. Giờ Dean lại đưa ra một khả năng cần phải xem xét là: Cái gã Bác sĩ phẫu thuật kia có thể chỉ là học trò của một kẻ nào đó tàn ác hơn nhiều.
“Bất kể mối quan hệ của chúng là thế nào thì chúng vẫn gây án một cách có hiệu quả hơn nhiều so với khi hoạt động một mình. Là một đội, có thể mô hình tấn công của chúng sẽ thay đổi,” Zucker nhận định.
“Thay đổi thế nào?” Sleeper hỏi.
“Cho đến tận giờ thì Kẻ chinh phục vẫn chọn các đôi để tấn công. Hắn biến người đàn ông thành khán giả, một người chứng kiến cảnh hắn hiếp dâm người phụ nữ của mình. Hắn muốn có mặt một người đàn ông ở đó để chứng kiến hắn hưởng thụ chiến lợi phẩm.”
“Nhưng giờ hắn đã có một cộng sự đứng xem rồi, một kẻ muốn xem.”
Zucker gật đầu.
“Hoyt có thể hoàn thiện được vai trò nòng cốt trong những mơ tưởng của Kẻ chinh phục: một kẻ đứng xem, một khán giả.”
“Điều này có nghĩa là trong lần đi săn tới hắn sẽ không chọn một cặp nữa. Hắn chọn…” Rizzoli đang nói thì ngưng bặt, không muốn nói xong ý nghĩ của mình.
Nhưng Zucker đang chờ nghe câu trả lời của cô, một câu trả lời mà anh ta đã sớm biết. Anh ta ngồi nghển cổ về phía trước, cặp mắt nhạt nhìn cô soi mói.
Cuối cùng chính Dean là người trả lời tiếp cho cô.
“Chúng sẽ chọn một phụ nữ sống một mình.”
Zucker gật đầu.
“Dễ chinh phục, dễ khống chế, không phải lo lắng về người chồng. Nói chung là chúng có thể toàn tâm toàn ý chú ý đến người phụ nữ.”
Xe của tôi. Nhà của tôi. Tôi.
Rizzoli lái xe vào khu đậu xe trong bệnh viện Pilgrim rồi tắt máy. Nhưng cô vẫn chưa bước ra khỏi xe mà còn ngồi trong đó một lát. Các cửa đã được khoá chốt bên trong. Cô ngồi trong xe, nhìn khắp gara. Là một cảnh sát cô luôn coi mình là một người lính - một thợ săn. Cô chưa bao giờ nghĩ mình là một con mồi - lúc nào cũng đề phòng như con thỏ chuẩn bị rời cái hang an toàn của mình. Cô luôn không biết sợ là gì. Thế mà giờ đây cô lại đang đảo mắt ra bên ngoài kính xe với vẻ đầy lo lắng. Cô là người xông lên đạp đổ các cánh cửa, là người luôn có mặt trong đội cảnh sát tiên phong khi tiếp cận hiện trường. Bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trong gương chiếu hậu, cô thấy đó là một gương mặt xanh xao, đôi mắt thất thần của một phụ nữ đã biết đến nỗi sợ hãi. Không phải một người chiến thắng nữa mà là một nạn nhân - một người đàn bà mà cô vẫn coi thường.
Cô đẩy mạnh cửa, bước ra bên ngoài. Đứng thẳng người, cô muốn chắc chắn là súng vẫn chắc bên hông. Hãy cứ để những tên khốn đó tới, cô đã sẵn sàng đón tiếp bọn chúng.
Cô đi một mình trong thang máy gara, hai vai nghiêm nghị, kiêu hãnh lấn át sợ hãi.
Bước ra ngoài cô nhìn thấy có những người khác và chợt thấy vũ khí của mình dường như không còn cần thiết, thậm chí là thừa thãi.
Cô kéo lại áo khoác để che khẩu súng khi cô bước vào thang máy cùng các sinh viên trường y mặt mũi còn non choẹt, ống nghe thò ra khỏi túi áo blue trắng. Họ nói chuyện về y học, khoe khoang vốn từ ngữ của mình với đầy mùi bạc hà mà không thèm để ý đến người phụ nữ mệt mỏi đang đứng cạnh. Phải rồi, đó là một phụ nữ có súng bên mình đấy.
Trong phòng chăm sóc đặc biệt, cô bước qua bàn nhân viên trực ở quầy rồi đi thẳng tới phòng bệnh số 5. Tới đó cô dừng lại, nhướn mày nhìn qua tấm kính.
Có một phụ nữ đang nằm trên giường của Korsak.
“Xin lỗi, thưa cô,” một y tá bảo. “Khách đến thăm vào làm thủ tục ngoài kia đã ạ.”
Rizzoli quay lại hỏi.
“Anh ấy đâu rồi?”
“Ai cơ?”
“Vince Korsak. Đáng ra anh ấy phải nằm ở cái giường kia”
“Tôi xin lỗi. Tôi mới nhận ca lúc 3 giờ…”
“Cô không biết gọi cho tôi khi có bất cứ chuyện gì sao?”
Sự kích động của cô làm thu hút chú ý của một y tá khác. Cô ta vội chen vào, nói bằng giọng nhẹ nhàng của một người đã quen đối phó với người nhà bệnh nhân.
“Ông Korsak đã được tháo ống thở sáng nay rồi thưa cô.”
“Là sao?”
“Ống thông cổ họng của ông ấy, cái ống giúp ông ấy thở đó, chúng tôi đã tháo nó ra rồi. Ông ấy hiện giờ đã khoẻ nên chúng tôi chuyển ông ấy tới phòng chăm sóc bệnh ở cuối hành lang.” Cô nói thêm, “Chúng tôi đã gọi cho vợ ông Korsak, cô biết đấy!”
Rizzoli nghĩ tới Diane Korsak với đôi mắt trống rỗng và băn khoăn không biết một cú điện thoại hay một thông tin như thế có giống một viên đá ném xuống giếng sâu không.
Đến lúc tới được phòng Korsak thì cô đã trấn tĩnh hơn và đã kiểm soát được mình. Cô im lặng, thò đầu vào trong phòng.
Anh đã tỉnh, đang nằm nhìn chăm chăm lên trần nhà. Bụng anh hơi nhô lên dưới tấm chăn mỏng. Tay anh đặt bất động bên người như thể anh ấy sợ cử động chúng sẽ làm xê dịch vị trí của mấy cái ống truyền và đám dây rợ loằng ngoằng kia vậy.
“Chào,” cô nói khẽ.
Anh nhìn cô, chào lại với cái giọng ồm ồm.
“Chào.”
“Anh muốn có khách vào thăm chứ?”
Thay vì trả lời anh lại đập đập tay xuống giường ý bảo mời cô đến ngồi.
Cô kéo ghế tới bên giường rồi ngồi xuống. Mắt anh lại nhìn lên, nhưng không phải là nhìn trần nhà như lúc đầu cô đã nghĩ mà là nhìn cái máy theo dõi nhịp tim ở góc phòng - trên đó đang có một đường EKG chạy ngang màn hình.
“Đó là tim của tôi đấy,” anh bảo. “Cái ống đã làm giọng anh trở nên khan khan và chỉ nghe tiếng thì thào.”
“Trông có vẻ như nó vẫn còn đập tốt lắm,” cô đùa.
“Đúng rồi,” anh cũng phụ hoạ rồi im lặng, mắt lại dán vào cái máy. Cô thấy bó hoa mình gửi tới sáng nọ đang để trên bàn cạnh giường anh. Đó là lọ hoa duy nhất trong phòng. Không có ai khác nghĩ đến việc gửi hoa hay sao thế? Kể cả vợ anh ấy?
“Hôm qua tôi đã gặp Diane,” cô kể.
Anh liếc nhìn cô rồi lại quay ngay đi. Nhưng cô vẫn kịp nhìn thấy nỗi buồn trong mắt anh.
“Tôi đoán cô ấy chưa kể cho anh.”
Anh so vai.
“Hôm nay cô ấy chưa tới.”
“Ừ. Chắc lát nữa cô ấy đến.”
“Có trời mới biết.”
Câu trả lời khiến cô ngạc nhiên. Có lẽ chính anh cũng tự thấy ngạc nhiên nên mặt anh đỏ lựng lên.
“Tôi không nên nói như vậy,” anh bảo.
“Anh có thể nói với tôi bất cứ điều gì anh muốn.”
Anh lại nhìn chiếc máy rồi thở dài.
“Được rồi. Đó là sự thất vọng.”
“Thất vọng cái gì?”
“Tất cả. Một gã như tôi, đi hết cuộc đời, làm điều mà anh ta mong đợi làm, thanh toán các hoá đơn, cho con cái bất cứ cái gì nó muốn, không bao giờ nhận hối lộ, dù chỉ một lần. Rồi đột nhiên tôi năm mươi tư tuổi và rầm một cái tim tôi phản lại tôi. Giờ thì nằm bẹp trên giường và nghĩ: Tất cả những thứ này có ý nghĩa quái gì chứ? Tôi tuân theo quy tắc, luật lệ rồi cuối cùng lại kết thúc cuộc đời với một đứa con gái tồi tệ chỉ biết gọi đến bố khi cần xin tiền và một bà vợ suốt ngày than phiền về những thứ tào lao mà cô ấy mua từ hiệu thuốc về. Tôi không thể sánh với hoàng tử Valium. Tôi chỉ là một anh chàng đặt cái mái nhà lên trên đầu cho họ, trả tiền cho các đơn thuốc ngớ ngẩn,” anh nói rồi cười cay đắng, cam chịu.
“Sao anh còn kết hôn?”
“Thế còn lựa chọn nào khác sao?”
“Thì độc thân.”
“Ý cô là ở một mình chứ gì?” Anh nói từ ‘một mình’ cứ như kiểu đó là một lựa chọn tồi tệ nhất vậy. Một số người đựa chọn cái gì đó để mong chờ những điều tốt nhất. Còn Korsak, anh lại đưa ra chọn lựa, đơn giản chỉ để tránh điều tồi tệ nhất. Anh nhìn lên biểu đồ nhịp tim - cái biểu tượng màu xanh của sự sống trong anh. Những lựa chọn dù tốt hay xấu thì nó cũng sẽ dẫn tới giây phút này - trong cái bệnh viện này - nơi nỗi sợ hãi đang đồng hành cùng sự tiếc nuối.”
Vậy còn mình? Mình sẽ nằm đâu khi ở vào cái độ tuổi của anh ấy? - Rizzoli thầm băn khoăn - Cũng nằm dài trong bệnh viện, tiếc nuối về những lựa chọn của mình, than thở về con đường mà mình chưa bao giờ đi? Cô nghĩ về căn hộ yên tĩnh của mình với những bức tường trống trơn cùng một cái giường đơn độc. Cuộc sống của cô có tốt hơn cuộc sống của Korsak?
“Tôi cứ lo nó sẽ dừng lại,” anh bảo. “Cô biết đấy, tôi lo nó sẽ thành một đường thẳng tắp ấy. Nó làm tôi sợ vãi cả ra.”
“Thì anh đừng nhìn nữa.”
“Nếu tôi không nhìn nữa thì tôi biết làm cái quái gì chứ?”
“Y tá cũng đang theo dõi nó ở ngoài bàn làm việc rồi. Họ cũng có những chiếc máy theo dõi ở bên ngoài, anh biết mà.”
“Nhưng có thực là họ đang theo dõi nó không? Hay họ chỉ ngồi tán gẫu về mấy chuyện mua sắm hay mấy người bạn trai rồi mấy thứ vớ vẩn khác nữa? Họ thèm chú ý đến cái tim chết tiệt của tôi chắc.”
“Họ có hệ thống báo động nữa mà. Nếu có bất cứ điều gì khác thường máy của họ sẽ kêu ầm lên thôi.”
“Không đời nào,” anh nhìn cô bảo.
“Sao cơ? Anh không tin tôi à?”
“Không.”
Họ nhìn nhau một lát rồi cô đột nhiên cảm thấy xấu hổ. Cô không có quyền mong đợi anh tin tưởng mình nhất là sau chuyện vừa mới xảy ra ở nghĩa trang. Cảnh đó vẫn còn ám ảnh cô: Korsak ngã xuống, nằm đó một mình và bị bỏ rơi trong bóng tối. Còn cô, cô chỉ mải nghĩ đến chuyện đuổi theo đối tượng. Cô không thể nhìn thẳng vào mắt anh nên đành cụp mắt xuống, ngồi yên lặng nhìn cánh tay phốp pháp của anh với đầy băng dính và dây truyền.
“Tôi rất xin lỗi. Chúa ơi! Tôi xin lỗi,” cô nói.
“Về điều gì?”
“Vì đã không trông chừng anh.”
“Cô đang nói gì thế?”
“Anh không nhớ à?”
Anh lắc đầu. Cô cũng im lặng, đột nhiên nhận ra là anh không hề nhớ gì cả, rằng cô có thể không nói gì nữa và anh sẽ không bao giờ biết là cô đã bỏ rơi anh thế nào. Im lặng có thể là cách dễ dàng thực hiện trong tình huống này. Nhưng cô không thể sống chung với gánh nặng như thế được.
“Anh còn nhớ gì về buổi tối trong nghĩa trang ấy? Những điều cuối cùng ấy?”
“Điều cuối cùng à? Tôi đang chạy. Tôi đoán chắc hai chúng ta đều đang chạy phải không? Chạy đuổi theo đối tượng.”
“Còn gì nữa?”
“Tôi nhớ là mình cảm thấy như bị đá ấy.”
“Tại sao?”
Anh khịt mũi, “Vì tôi không thể đuổi kịp một cô gái.”
“Rồi sao nữa?”
Anh so vai, “Hết rồi. Đó là điều cuối cùng tôi còn nhớ. Cho tới khi các y tá ở đây bắt đầu thọc mấy cái ống chết tiệt vào…” Anh không nói gì nữa một lúc rồi mới tiếp tục, “Lúc đó tôi mới tỉnh. Cô nên tin là tôi cũng đã cho họ biết.” Một thoáng im lặng, hàm Korsak bạnh ra, mắt dán vào cái máy EKG, anh nói với giọng khinh bỉ, yếu ớt, “Tôi nghĩ mình đã để lỡ mất cuộc rượt đuổi.”
Điều anh nói làm cô ngạc nhiên
“Korsak…”
“Nhìn đây này.” Anh nói rồi giơ tay chỉ vào cái bụng bự của mình. “Cứ như thể tôi đã nuốt một quả bóng rổ khốn kiếp vào bụng vậy. Mà đúng là thế. Nếu không phải thì chắc là tôi đang chửa mười lăm tháng rồi. Không thể đuổi kịp một cô gái. Cô biết không? Tôi đã từng rất nhanh nhẹn đấy. Tôi đã từng có vóc dáng như một con ngựa đua chứ không giống như tôi bây giờ đâu. Cô đáng ra phải nhìn thấy tôi hồi đó Rizzoli ạ. Cô sẽ không nhận ra được tôi đâu. Cá là cô không tin chút nào đúng không? Vì cô chỉ thấy tôi như lúc này: Truỵ tim, ăn quá nhiều, hút quá nhiều.”
Uống quá nhiều nữa, cô nghĩ thầm.
“…Trông cứ như một con lợn sề ấy.” Anh nói rồi tức tối đập tay lên bụng mình
“Korsak nghe tôi nói này. Tôi mới là người bỏ cuộc chứ không phải anh.”
Anh nhìn cô băn khoăn.
“Trong nghĩa địa chúng ta đã cùng chạy, đuổi theo thứ mà chúng ta cho là đối tượng của mình. Anh ở ngay sau tôi. Tôi nghe tiếng anh thở, cố đuổi kịp tôi. Rồi sau đó không thấy anh nữa. Chỉ không thấy nữa thôi. Nhưng tôi vẫn tiếp tục chạy rồi rút cục đó chỉ là sự lãng phí thời gian. Đó không phải đối tượng của chúng ta. Đó là mật vụ Dean đang đi quanh khu vực đó. Đối tượng thì đã rời đi trước đó lâu rồi. Chúng ta đã đuổi theo mà không được gì cả Korsak ạ. Đó chỉ là vài cái bóng thế thôi.”
Anh im lặng chờ nghe phần còn lại của câu chuyện. Cô cố tiếp tục kể
“Lúc đó đáng ra tôi nên đi tìm anh, đáng ra tôi nên nhận thấy là anh không có ở quanh đấy. Nhưng mọi thứ làm tôi phát điên nên tôi không nghĩ được gì cả. Tôi không dừng lại băn khoăn xem anh đang ở đâu…” Cô thở dài, “Tôi không biết mình đã mất bao lâu để nhớ. Có lẽ khoảng vài phút Nhưng tôi nghĩ, không, tôi sợ là còn lâu hơn. Trong khi đó thì anh lại nằm một mình phía sau một trong các bia mộ. Tôi đã mất quá lâu rồi mới bắt đầu đi tìm anh. Quá lâu để nhớ.”
Im lặng. Cô băn khoăn không biết anh có suy nghĩ về điều cô vừa nói hay không, hay vì khó chịu với các ống truyền mà anh đang nằm sắp xếp lại. Trông như anh không muốn nhìn cô nên tập trung vào một thứ khác vậy.
“Korsak?”
“Sao?”
“Anh không có gì để nói sao?”
“A, quên nó đi… đó là điều tôi phải nói.”
“Tôi cảm giác mình thật là tồi tệ.”
“Tại sao chứ? Vì cô đã làm đúng phần việc của mình à?”
“Bởi vì đáng ra tôi nên canh chừng cho cộng sự của mình.”
“Thế ra tôi là cộng sự của cô hả?”
“Chúng ta là cộng sự vào đêm đó mà.”
Anh cười:
“Đêm đó tôi chỉ là một gã bất tài, vô dụng - Một quả tạ hai tấn với một cái xích như lôi chân tôi lại. Cô thì đang có việc cần làm, không thể coi chừng tôi được. Còn tôi, giờ lại nằm đây, bị đá ra ngoài công việc. Tôi nói theo đúng nghĩa đen đấy. Tôi đã nghĩ về mấy chuyện dở hơi mà tôi vẫn hay dùng để tự dối mình. Cô nhìn thấy cái này chứ?” anh hỏi và lại đập tay lên bụng mình. “Nó sắp biến mất rồi. Oa, tôi cũng tin là như thế. Vào cái ngày đó tôi đã ăn kiêng suốt. Nhưng rốt cục tôi lại phải mua những cái quần lớn hơn rồi tự nói với bản thân là do nhà máy sản xuất quần áo đang bị lẫn các số đo mà thôi. Vài năm tới chắc tôi sẽ phải kết thúc cuộc đời trong chiếc quần như của mấy tên hề, những chiếc quần rộng thùng thình. Cả tấn thuốc cũng chẳng giúp được tôi giảm cân.”
“Anh đã làm thế sao? Anh đã dùng thuốc để giảm cân à?”
“Cũng không hẳn. Tôi chỉ muốn nói với cô về chuyện trái tim của tôi. Phải mất một thời gian khá lâu nó mới xảy ra. Đó không phải là do tôi không biết nó có thể xảy ra. Nhưng khi nó xảy ra thật thì tội lại thấy sợ.” Anh khịt mũi một cách bực tức rồi lại nhìn lên cái máy, nơi có biểu đồ nhịp tim đang biểu thị tim đập nhanh hơn. “Giờ thì tôi lại thấy nhịp tim của mình loạn lên.”
Họ ngồi yên một lát cùng nhìn màn hình EKG, chờ cho nhịp tim của anh chậm lại. Cô chưa bao giờ để tâm quá nhiều tới nhịp đập của chính trái tim mình. Lúc cô nhìn hình ảnh nhịp tim của Korsak, cô cũng nhận biết rõ hơn nhịp tim của chính mình. Cô đã luôn coi trọng trái tim mình và băn khoăn, không biết nó sẽ thế nào nếu mỗi nhịp đập lại là một nhịp sợ hãi về những điều sắp xảy tới - Sợ cái nhịp của cuộc sống trong lồng ngực cô sẽ đột nhiên khựng lại. Cô nhìn Korsak - vẫn đang nằm nhìn chiếc máy, rồi nghĩ: anh ấy còn hơn cả tức giận, anh ấy đang sợ hãi.
Đột nhiên anh ngồi bật dậy, vội áp tay vào ngực, mắt mở to thảng thốt.
“Gọi y tá! Gọi y tá mau!”
“Sao? Sao cơ?”
“Cô không nghe thấy tiếng còi báo động à? Đó là tim tôi…”
“Korsak! Đó chỉ là tiếng di động của tôi thôi.”
“Gì cơ?”
Cô lấy di động đeo ở thắt lưng ra rồi tắt chuông. Cô giơ nó lên để anh nhìn thấy số điện thoại đang hiển thị trên màn hình.
“Nhìn rõ rồi chứ, nó không phải tim của anh.”
Anh nằm vật xuống gối, “Lạy Chúa, ném ngay cái thứ đó ra khỏi đây đi. Cô không để cho tôi yên một lúc được sao?”
“Tôi dùng điện thoại được chứ?”
Anh đã nằm xuống nhưng tay vẫn còn ôm lấy ngực, toàn thân đã bớt căng thẳng.
“Vâng, vâng cô cứ tự nhiên, tôi chẳng quan tâm làm gì.”
Cô nhấn nút gọi lại.
Một giọng nhẹ như khói quen thuộc vang lên, “Phòng khám nghiệm tử thi. Bác sĩ Isles xin nghe.”
“Rizzoli đây.”
“Thám tử Frost và tôi đang ngồi xem phim X quang răng trên máy tính. Chúng tôi cũng đã xem xét danh sách những phụ nữ bị mất tích ở New England mà bên NCIC gửi đến. File tài liệu này đã được cảnh sát bang Maine gửi qua email cho tôi.”
“Vụ gì thế?”
“Đó là vụ bắt cóc, giết người vào ngày mùng 2 tháng 6 năm nay. Nạn nhân bị giết là Kenneth Waite, ba mươi sáu tuổi. Người bị bắt cóc là vợ anh ta - Marla Jean - ba mươi tư tuổi. Tôi đang xem phim X quang của Marla.”
“Chúng ta đã tìm ra người phụ nữ chân vòng kiềng?”
“Nó khớp nhau. Cô gái của cô giờ đã có cái tên: Marla Jean Waite. Họ đang fax các tài liệu cho chúng ta.”
“Chờ đã. Cô nói vụ bắt cóc giết người này xảy ra ở Maine phải không?”
“Ở một thành phố có tên gọi là Blue Hill. Frost nói là anh ấy đã đến đó rồi. Nó mất khoảng năm giờ lái xe.”
“Đối tượng của chúng ta có khu vực đi săn rộng hơn là chúng ta tưởng.”
“Này, Frost muốn nói chuyện với cô đấy.”
Giọng nói vui vẻ của Frost vang lên, “Này, cô đã bao giờ ăn nem cuốn tôm chưa?”
“Gì cơ?”
“Chúng ta có thể ăn nem cuốn tôm trên đường đi. Có một quán ăn trưa rất ngon trên đường đến bãi biển Lincolnville. Khởi hành từ đây tầm 8 giờ ngay mai, chúng ta có thể tới đó vào đúng giờ ăn trưa. Đi xe của tôi hay của cô?”
“Xe tôi cũng được.” Cô dừng lại một chút rồi không thể không nói thêm, “Dean có thể cũng muốn đi cùng chúng ta đây.”
Lại một thoáng im lặng rồi cuối cùng Frost cũng nói không mấy hào hứng
“Được. Nếu cô nghĩ vậy.”
“Tôi sẽ gọi anh ta.”
Lúc cúp máy, cô cảm thấy Korsak đang nhìn mình chăm chăm, “Ra quý ngài FBI đã là một phần trong đội rồi đấy,” anh bảo. Cô lờ anh đi rồi nhấn số di động của Dean.
“Chuyện đó xảy ra khi nào?”
“Anh ta chỉ là một nguồn khác thôi.”
“Đó không phải điều trước đây cô nghĩ về anh ta.”
“Từ đó chúng tôi đã có cơ hội để làm việc cùng nhau.”
“Đừng có nói với tôi là cô đã nhìn thấy mặt của anh ta nhé?”
Cô xua tay bảo Korsak im lặng khi điện thoại đã kết nối. Nhưng người trả lời không phải Dean. Thay vào đó là giọng nói đã được thu âm sẵn.
“Số điện thoại này hiện không liên lạc được.”
Cô cúp máy, nhìn Korsak, “Có chuyện gì sao?”
“Cô trông mới giống người có chuyện ấy. Cô có một manh mối và cô không thể đợi thêm để gọi cho anh bạn FBI của mình. Chuyện gì xảy ra thế?”
“Chẳng có chuyện gì cả.”
“Trông không giống thế chút nào.”
Cô thấy mặt mình nóng bừng. Cô đã không trung thực với anh và cả hai đều biết điều đó. Ngay lúc gọi cho Dean, cô đã thấy nhịp đập của mình loạn lên và cô biết chính xác điều đó nghĩa là gì. Cô cảm thấy mình như phát khùng, không thể gọi cho khách sạn nơi anh ở. Quay lưng tránh ánh nhìn dò hỏi của Korsak, cô nhìn ra ngoài cửa sổ trong khi chờ chuông reo.
“Khách sạn Colonnade xin nghe.”
“Cô làm ơn kết nối cho tôi tới một trong các vị khách ở đó được chứ? Tên anh ấy là Gabiel Dean.”
“Xin chờ một phút ạ.”
Trong lúc chờ đợi, cô lùng sục trong não để tìm ra từ nào phải phép để nói với anh, cũng như cố để tạo ra chất giọng hợp lý nhất - Như đang làm việc. Một cảnh sát - Mày là một cảnh sát.
Người trực điện thoại của khách sạn trở lại bên kia đường dây.
“Tôi xin lỗi, nhưng ông Dean không còn là khách ở đây nữa”
Rizzoli nhăn mày, tay cô nắm chặt điện thoại.
“Anh ấy có để lại số điện thoại nào không?”
“Không có số nào cả.”
Rizzoli nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt đột nhiên bị nhói vì ánh mặt trời đang tắt dần.
“Anh ấy trả phòng khi nào?” Cô hơi sốt ruột.
“Một giờ trước ạ.”