Giai Điệu Tử Thần

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 203 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Chương 30

❊ ❊ ❊

TUY NHIÊN, CUỘC nói chuyện này đã không diễn ra.

Họ lái xe đến nhà Kayleigh rất nhanh, xe nọ nối xe kia, chỉ trong vòng hai mươi phút. Tuy nhiên, đến lúc đó Edwin đã bỏ đi.

Gã có giác quan thứ sáu, Dance nghĩ, cho dù cô không tin những giác quan này.

Phải chăng cô tưởng tượng, hay cô thật sự thấy một lớp bụi trôi bồng bềnh ngay phía trên nơi mà có lẽ gã vừa phóng xe đi? Khó nói lắm. Có rất nhiều bụi ở Fresno. Trời trong nhưng gió thi thoảng lại nổi lên. Một cơn lốc bột màu be gần đó cuộn lên thành hình cái phễu, rồi lại tan đi.

Dance cùng Madigan đỗ xe bên đường đối diện nhà Kayleigh, rồi xuống xe. Phía bên này đường cây cối sum suê nhờ có công viên. Sân nhà Kayleigh cũng có cảnh quan rậm rạp. Nhìn ra đằng xa phía tây và phía nam, từng là khung cảnh những cánh đồng trũng, giờ chỉ còn mặt đất xám xịt. Dù thứ gì được trồng trên đó cũng đã được thu hoạch hết rồi.

Tay thanh tra ném sang Dance cái nhìn khó chịu - thừa nhận nỗi giận dữ khi sổng mất con mồi - rồi tựa người vào xe để gọi một cuộc. Từ màn đối thoại ngắn, Dance suy luận ông ta gọi cho tay nhân viên đang ở trong nhà Kayleigh - được sai đến nhằm hỗ trợ Darthur Morgan khi điều kiện nhân sự cho phép. Ông ngắt máy. “Là Joe đang ở trong nhà.” Một cái gật đầu. “Edwin đã ở đây mười phút trước. Họ không biết gã đi đường nào.”

Dance có thể hiểu được lý do. Từ đây chỉ có thể nhìn thấy tầng hai ngôi nhà, cách đường xe vào nhà rải sỏi khoảng chín mươi mét. Cô tự hỏi các ô cửa sổ có nhìn từ chỗ này - nơi được cho là Edwin đã nhìn chằm chằm khi hắn đang dùng bữa - có phải cửa sổ phòng ngủ của Kayleigh không.

Im lặng mất một lúc. Mặt trời đã xuống thấp, Dance có thể cảm thấy hơi nóng ban ngày đang buông xuống thành từng lớp.

Madigan nói, “Sân sau nhà tôi từng có rắn đột nhập, khoảng hai, ba năm trước. Một con rắn chuông to. Ý tôi là loại to. Tôi đã thấy nó một lần nhưng không bao giờ thấy lại cả mùa hè năm đó. Có phải nó nằm dưới bàn ăn ngoài trời, dưới ngôi nhà hay bỏ đi hẳn rồi. Hôm nào tôi cũng vác súng đi xem xét, một việc tôi chưa từng làm.”

“Bởi vì bọn trẻ,” Dance đáp.

“Bởi vì bọn trẻ. Chúng tôi đã gọi nó là ‘con rắn vô hình’. Nhưng chẳng vui vẻ gì cả. Sân sau bị hỏng suốt cả mùa đó. Và tôi chỉ thấy nó một lần duy nhất. Được rồi.” Ông ta lại đứng chống hông, nhìn về phía công viên. “Cô chỉ có một mình trong thành phố này. Muốn đến nhà tôi dùng bữa tối không? Vợ tôi là đầu bếp cừ đấy.”

“Có lẽ tôi sẽ dùng món gì đó khi quay về nhà trọ. Đi ngủ một lúc.”

“Chúng tôi có món tráng miệng ngon lắm.”

“Kem à?”

Một tiếng cười. “Không. Bánh ngọt Judy. Cuối cùng bao gồm món kem.”

“Có lẽ tôi sẽ ghé qua, cảm ơn.”

“Buổi tối vui vẻ, Kathryn.”

“Ông cũng vậy, sếp.”

Dance quay về nhà trọ Mountain View. Những móc khóa trên các va li của cô vẫn nguyên vẹn, có vẻ không bị quấy rối. Dance liếc nhìn cửa sổ trông ra công viên, khi không thấy ai theo dõi cô liền kéo rèm lại.

Vừa làm xong thì chuông điện thoại reo.

“Đặc vụ Dance phải không?” Một giọng nam giới dễ nghe.

“Vâng.”

“Peter Simesky đây? Trợ lý của Dân biểu Davis?” anh ta hỏi như thể cô không nhớ anh ta là ai.

“Vâng. Chào anh.”

“Chào. Thực ra tôi đang ở hành lang… nhà trọ của cô. Ngài dân biểu đang diễn thuyết tại một trang trại gần đây. Tôi có thể nói chuyện với cô được không? Tôi có làm gián đoạn việc gì không?”

Cô không thể tìm ra được cái cớ nào hợp lý, nên bảo anh ta đợi một lát.

Trong hành lang, cô thấy người đàn ông đang nghe điện thoại, trông thấy cô, anh ta liền lịch sự ngắt cuộc gọi. Họ bắt tay nhau, anh ta cười toét miệng, cho dù nụ cười mau chóng biến thành vẻ mặt nghiêm trang.

“Tôi nghe nói họ vừa xác nhận một vụ tấn công khác?”

“Đúng vậy. Một vụ án mạng.”

“Có liên quan đến Kayleigh không?”

“Không hẳn.”

“Chúng tôi có thể giúp gì không?”

“Hiện giờ thì không. Nhưng tôi rất biết ơn.”

“Có phải là do kẻ rình mò này không?”

“Đang tập trung vào gã nhưng chúng tôi vẫn chưa chắc.”

Simesky nghiêng đầu theo một cách nhất định, Dance biết một câu chuyện có liên quan sắp được kể ra. “Bản thân ngài dân biểu cũng đang gặp chút rắc rối. Có một cặp nhân viên chính thức và một nhân viên tập sự làm việc cho chiến dịch. Hai phụ nữ và cả một gã đồng tính nữa. Họ phát cuồng lên vì ông ấy, cô có thể nói vậy.”

Dance giải thích về chứng cuồng dâm. “Thích hợp với những mô tả cổ điển. Một người có quyền lực và một người khác ở vị trí thấp kém hơn. Có đe dọa nào rõ ràng không?”

“Không, không, chỉ khó chịu thôi.”

Simesky mang theo một chai nước loại to, anh ta uống lấy uống để. Cô để ý chiếc sơ mi trắng của anh ta đẫm mồ hôi. Anh ta theo dõi ánh mắt của cô, rồi bật cười. “Ngài dân biểu đang đi dọc các trang trại từ Watsonville đến Fresno diễn thuyết về sự thân thiện sinh thái. Nhiệt độ ở đó dễ chịu hơn nhiều so với gần nhà cô đấy.”

Watsonville, nằm ngay phía bắc nơi Dance sinh sống, gần bờ biển. Và cô thừa nhận, ở đó dễ chịu hơn nhiều, thời tiết ôn hòa hơn so với thung lũng San Joaquin.

“Các anh có buổi diễn thuyết thành công, tôi đoán vậy.”

“Tại các trang trại, ý cô là chính vì vị thế người nhập cư của ông ấy, đúng không? Cô đoán đúng rồi đấy. Chúng tôi cho rằng đó là một thành công - và chỉ có bốn mươi người phản đối. Có thể là năm mươi. Và chẳng ai ném cái gì vào chúng tôi hết. Đôi khi chúng tôi bị ném cà chua. Bắp cải Brussel nữa. Thật mỉa mai, một ứng cử viên ủng hộ những người nông dân, lại bị nhóm người chống đối nông dân tấn công bằng rau củ.”

Dance mỉm cười.

Simesky nhìn về phía quán bar của nhà nghỉ. “Uống một ly rượu thì sao nhỉ?”

Cô ngần ngừ.

“Sẽ không lâu đâu. Quan trọng lắm đấy.”

Dance nhớ lại ánh mắt anh ta nhìn cô tại nhà Kayleigh, nhớ đến cái bắt tay lâu quá mức cần thiết của anh ta. Phải chăng cô tự biến mình thành đối tượng của kẻ rình mò? Cô đáp, “Chỉ là chỉnh sửa lại bản ghi âm thôi, tôi sắp phải gặp một người.”

Anh ta nở một nụ cười nuối tiếc, ngượng ngập. “Cô làm được à?”

“Tôi làm kiếm sống thôi.”

“Tôi đã nghe nói về cô rồi.” Một nụ cười rạng rỡ. “Tốt hơn tôi nên xem lại ngôn ngữ cơ thể của mình… À, Đặc vụ Dance…”

“Kathryn.”

“Phải, tôi chỉ đang đùa chút thôi - lúc đó và vài giây trước. Và tôi rất tiếc vì chuyện xảy ra với bạn của cô. Nếu cần cứ gọi tôi, đừng ngại.”

“Tôi sẽ làm thế.” Edwin Sharp còn phải học hỏi Peter Simesky nhiều.

“Nhưng cũng có một khía cạnh khác trong chuyện này, rất ngốc nghếch.”

“Được rồi, đi uống rượu đi.”

TRONG QUÁN BAR tồi tàn với ánh sáng lờ mờ, cô gọi cho mình rượu Merlot, và cho Simesky rượu Chardonnay. “Cô dính vào vụ rình mò này mới hay ho làm sao.”

“Gã kiên trì và thông minh. Và bị ám ảnh. Kiểu tội phạm nguy hiểm nhất.”

“Nhưng cô vừa nói rằng cô không chắc đó là gã?”

“Chúng tôi không bao giờ chắc được, cho đến khi có được lời thú tội, hoặc bằng chứng chứng minh.”

“Tôi đoán là không. Tôi là luật sư nhưng lại không đi theo hướng hình sự. Mà bây giờ là chương trình của tôi rồi.”

Rượu được mang lên, họ cùng nhấp rượu mà không chạm cốc.

“Về Kayleigh Towne à?”

“Không, về cô đấy.”

“Tôi?”

“Bill Davis thích cô. Ôi, chờ đã… không phải theo cách đó,” tay trợ lý nói thêm thật nhanh. “Người duy nhất ông ấy từng tán tỉnh kể từ hồi đại học là vợ ông ấy. Hai ông bà đã sống với nhau được hai mươi tám năm rồi. Không, chỉ thuần túy quan tâm về chuyên môn thôi. Cô có theo dõi hoạt động chính trị nhiều không?”

“Một chút. Tôi luôn cố gắng cập nhật tin tức. Davis chính là người mà nếu tôi ở huyện của ông ấy, tôi sẽ bỏ phiếu bầu.”

Simesky dường như xem đây là một tin rất tốt. Anh ta tiếp tục, “Ông ta khá cởi mở, cô biết đấy. Vài người trong đảng đã lo rằng một ứng cử viên tổng thống như ông ấy sẽ được nhìn nhận là mềm mỏng về luật pháp và trật tự. Sẽ còn chặng đường dài - phải, cô có thể thấy điều này sắp đến - phải đi một chặng đường dài nếu có người như cô cùng sát cánh. Cô thông minh, hấp dẫn - xin lỗi, tôi không kiềm chế được - và có một thành tích tuyệt vời với CBI.”

“Và tôi là một phụ nữ.”

“Không còn nhìn nhận như trước kia nữa đâu.”

“Thế ‘sát cánh’ có nghĩa là gì?”

“Nếu cô quan tâm, ông ấy muốn thỏa thuận việc bổ nhiệm cô vào Bộ Tư pháp. Một chức vụ khá cao đấy. Chúng tôi chỉ muốn bắt đầu chuyện đó vào thời điểm này. Không có cam kết nào với bất kỳ ai cả.”

Dance phải phá lên cười. “Ở Washington à?”

“Đúng rồi.”

Phản ứng đầu tiên của cô là xem ý tưởng này thật ngớ ngẩn, ném lũ trẻ vào môi trường mới có thể rất khó khăn. Thêm nữa cô thấy nhớ công tác hiện trường. Nhưng rồi cô nhận ra, mình sẽ có cơ hội quảng bá các kỹ thuật phân tích ngôn ngữ cử chỉ trong điều tra và thẩm vấn ra toàn quốc. Cô kịch liệt phản đối các kỹ thuật thẩm vấn cực đoan vừa vô đạo đức, vừa không hiệu quả. Cô ngạc nhiên trước ý nghĩ rằng mình có thể có cơ hội thay đổi các lý thuyết này ở cấp độ rất cao.

Rồi cân nhắc lại, đối với bọn trẻ, có sai không khi cho lũ trẻ đối mặt với một thành phố khác, đặc biệt là thủ đô đất nước, trong vài năm? Có thể cô sẽ phải đi lại thường xuyên giữa hai bờ biển.

Peter Simesky phá lên cười. “Tôi không có được chuyên môn như cô, nhưng tôi vẫn đọc ngay được nét mặt, cô đang cân nhắc.”

Và rồi cô tự hỏi: Michael O’Neil sẽ nghĩ gì về chuyện này?

À, cả Jon Boling nữa? Cho dù là nhà tư vấn, anh ấy có thể sống ở bất kỳ đâu. Cô sẽ không làm gì mà không hỏi ý kiến anh ấy trước.

“Điều này hoàn toàn nằm ngoài chuyên môn rồi. Dễ đến cả triệu năm rồi, tôi chưa từng nghĩ về chuyện gì như thế.”

Simesky nói tiếp, “Có quá nhiều chính trị gia nhà nghề làm chính phủ hỗn loạn. Chúng tôi cần những người đã từng sống trong các chiến hào. Họ sẽ làm việc một thời gian rồi nghỉ hưu sau tuổi bốn mươi, lại về làm ruộng.” Anh ta mỉm cười. “Hoặc làm cớm. Tôi dùng từ ‘cớm’ không sao chứ?”

“Chẳng hề xúc phạm đâu.”

Simesky tụt xuống khỏi ghế và thanh toán hóa đơn. “Tôi sẽ cho cô nhiều thời gian suy nghĩ, cô không cần phải trả lời ngay đâu. Khi đang điều tra vụ này thì càng không. Cứ ngồi đi.” Anh đứng dậy bắt tay cô. Ra đến ngưỡng cửa, anh ta dừng lại. “Cái anh chàng cô đã nói đến? Hoàn toàn nghiêm túc chứ?”

“Vâng.”

“Hãy nói với anh ấy rằng anh ấy là người may mắn, và tôi ghen tị với anh ấy.” Anh ta nở một nụ cười hiền, rồi bước đi.

Dance uống hết cốc rượu - thế là xong một buổi tối, cô quyết định - rồi quay về phòng, tự cười với chính mình. Phó Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ, Kathryn Dance.

Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, cô có thể làm quen với điều đó.

Bây giờ là chín rưỡi, chưa muộn lắm, nhưng cô đã thấm mệt. Đã đến lúc đi tắm và ngủ.

Nhưng ngay cả ước muốn này cũng bị quấy rối. Tiếng chuông điện thoại lại reo lên, cô không nhận ra số người gọi đến. Có kệ nó không?

Nhưng bản năng điều tra trong cô thúc giục cô trả lời.

Cũng vừa hay. Hóa ra người gọi đến là bạn gái cũ của Edwin Sharp.

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.