Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bản Đồ Quân Sự Trong Khách Điếm Đuổi Xác
Bản Đồ Quân Sự Trong Khách Điếm Đuổi Xác

❊ ❊ ❊

Đoàn Tổ Gia dừng chân tại một nơi tiếp giáp giữa Hồ Bắc và Hồ Nam.

Đêm xuống, Tổ Gia triệu tập toàn thể Đường hội, khen ngợi các bá đầu trong vụ lập bẫy trên đảo Chu San, đám tay chân lúc này mới được biết rốt cuộc sự việc là như thế nào.

Sau cuộc họp, Tổ Gia lặng lẽ quay về phòng. Ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo, lòng ông trở nên trống rỗng, bóng dáng Hoàng Pháp Dung lại bắt đầu chập chờn trước mắt, ông đã quen với những ngày tháng có cô nương ấy bên cạnh, khi thói quen trở thành điều không thể thiếu, mà cái sự không thể thiếu đó bỗng nhiên biến mất thì thật khiến người ta đau lòng.

Hoàng Pháp Dung cũng là do một tay ông dẫn dắt vào Mộc Tử Liên, bốn năm qua, đứa nha đầu ấy hết lòng phụ tá cho ông, chăm sóc cho ông. Lớn thì vạch mưu tính kế, nhỏ thì rót nước bưng trà, ánh mắt thông minh lanh lợi, ăn nói chỉn chu, dáng người uyển chuyển linh hoạt, tất cả đều in sâu vào tâm trí ông. Nay người đã ra đi, còn có ai hiểu được lòng ông đây?

Ông không biết Hoàng Pháp Dung ở Nam Dương thế nào, không biết nha đầu cô độc lẻ loi đó phải chăng vẫn còn đau khổ, vẫn đang dằn vặt hận bản thân, ông chỉ hy vọng cô nương ấy có thể đi trên con đường chân chính, sống những ngày tháng yên bình.

Những dòng suy nghĩ đang miên man miên man, bỗng ông thấy có tiếng động trên mái nhà, liền nhanh nhẹn thổi tắt nến, lắng tai nghe ngóng.

Lúc này nghe thấy tiếng quát của Tiểu Lục Tử trong sân: “Chạy đi đâu!”

Tổ Gia lao ra sân, mấy bá đầu cũng chạy lại. Trong đêm tối thấy một bóng người phi như bay trên mái nhà, chân đạp lên sống mái nhẹ nhàng như chạy trên mặt đất vậy.

Tiểu Lục Tử lập tức đuổi theo, hai chân đạp lên tường, bật mạnh lên cao, chớp mắt bay lên mái nhà, quát to một tiếng: “Đứng lại!”

Kẻ trước người sau đuổi nhau quyết liệt. Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu cũng xách dao phay, cuốc chim vây chặn bên dưới.

Người này khinh công rất tốt, giống như một con én bay lượn trên mái nhà, Tiểu Lục Tử đuổi theo sát nút. Tới đoạn mái cong hắn bỗng trượt chân, bất đắc dĩ phải lộn mèo một cái nhảy xuống hoa viên.

Tiểu Lục Tử cũng lập tức phi thân xuống, hai người nhanh như chớp lao vào giáp lá cà.

Người này khinh công tốt nhưng võ công lại kém, Tiểu Lục Tử giở “Tông Hạc quyền” đánh cho hắn không kịp trả đòn. Sau đó Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu cũng xáp đến bao vây, chẳng mấy chốc đã tóm gọn hắn.

Trong sân, người này bị trói cánh sẻ.

Tiểu Lục Tử lầu bầu mắng chửi: “Dám ăn trộm đồ của ông à!” Hóa ra hắn đang từ lối cửa sổ chui vào phòng ăn trộm thì bị Tiểu Lục Tử phát hiện.

Dưới ánh đèn, Tổ Gia mới thấy rõ đó là một tên tiểu tử chừng mười bảy, mười tám tuổi.

Tổ Gia lạnh lùng hỏi: “Ngươi ở đâu đến?”

Hắn quay đầu sang một bên, không nói.

“Mẹ mày chứ!” Đại Bá đầu tay lăm lăm dao phay xông lên trước, giơ con dao sáng loáng trước mặt hắn, “Ông băm chết mày!”

Hắn ta cười nhạt, chẳng hề nhúc nhích.

“Để tao! Cứng đầu à!” Nhị Bá đầu túm tóc hăm dọa.

“Khoan!” Tổ Gia quát một tiếng rồi hỏi hắn, “Người anh em, cậu ở môn phái nào vậy?”

Hắn ta mỉm cười, nói: “Ta không phải là đồng đạo với các ông.”

Tổ Gia cũng mỉm cười, rồi ra lệnh: “Lục soát xem sao!”

Nhị Bá đầu vâng lệnh tiến tới. Vừa nghe đến từ lục soát thì hắn cuống lên: “Các ngươi dám! Ngươi dám động vào người ta, cẩn thân cái mạng của ngươi!”

Tổ Gia làm bộ vui mừng, nói: “Khẩu khí to gớm, lục soát!”

Nhị Bá đầu lần mò một hồi, rồi rút dao găm rạch tan ngực áo của hắn, lấy ra một cái túi khá dày.

“Cái gì đây? Là tiền sao?” Nhị Bá đầu cười ha hả nói, “Nhiều tiền quá, trong này phải đến mấy vạn đồng!”

Thấy Nhị Bá đầu lấy chiếc túi, hắn ta cuống quýt, mồ hôi vã đầy trên mặt: “Đám điêu dân các ngươi, động vào những thứ đó là mất đầu đấy! Lúc đó đừng có mà hối hận!”

Tổ Gia nghe vậy biết là có gì đó quan trọng, liền với lấy cái túi trên tay Nhị Bá đầu, lắc qua lắc lại, nói: “Ngươi còn không nói ngươi là ai, ta sẽ đốt những thứ này!” Nói rồi liền với cây đèn, dọa đốt.

“Chớ, chớ, chớ! Mất đầu đấy! Mất đầu đấy!” Hắn ta hoảng sợ hét lên.

“Vẫn không chịu khai?” Tổ Gia lại hỏi.

Hắn ta ngẩng đầu lên, giọng hậm hực: “Được rồi, được rồi... Hôm nay kể như rơi vào tay đám thổ phỉ các ngươi, ta đây đi không thay tên, ngồi không đổi họ, người trong giang hồ gọi ta là Tái Hoạt Hầu - Phàn Nhất Phi ở Hà Nam!”

Cái tên này khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc! “Tái Hoạt Hầu” là cao thủ trộm cắp ở Trung Nguyên, từng đột nhập vào tận phủ đệ của Đới Lạp ăn trộm 50 lạng vàng và hai chiếc đồng hồ quả quýt, trước khi đi còn để lại mẩu giấy, viết rằng: “Hà Nam Tái Hoạt Hầu đã đến đây chơi”. Vụ này khi đó gây chấn động rất lớn.

Tổ Gia vội vàng bước đến: “Thật sao?”

Phàn Nhất Phi gật đầu: “Nếu không phải ta đã chạy liên tục bốn ngày bốn đêm, thì các ngươi có thể bắt được ta sao?”

“Bên trong đựng cái gì vậy?” Tổ Gia lắc lắc cái túi.

“Ta nói rồi các người có thả ta đi không?” Phàn Nhất Phi hỏi lại.

“Nói xong ngươi có thể đi, không nói thì đừng mơ thoát khỏi đây, hãy tự quyết định đi.” Tổ Gia nói.

Phàn Nhất Phi thở dài một tiếng, không còn cách nào khác, đành nói: “Sơ đồ!”

“Sơ đồ gì?”

“Các ngươi tự xem đi.”

Tổ Gia đưa chiếc túi cho Đại Bá đầu, Đại Bá đầu dùng dao rạch, một sấp giấy dày lộ ra.

Tổ Gia giở những sơ đồ này ra, thận trọng xem xét, trên đó phác thảo núi, sông, thôn trang, mỗi địa điểm đều có tọa độ chính xác.

“Cái gì đây?” Tổ Gia hỏi.

“Bản đồ.” Phàn Nhất Phi nói.

“Ta biết là bản đồ, nhưng dùng để làm gì?”

“Ôi trời, đúng là thổ phỉ, cái gì cũng không hiểu!” Phàn Nhất Phi nhìn Tổ Gia với vẻ khinh thường.

“Ừ”, Tổ Gia lạnh lùng nhìn Phàn Nhất Phi, “gan dạ đấy!” Rồi quay sang gọi: “Lão ngũ, đến đây xem đi.”

Ngũ Bá đầu Trương Kỳ Lĩnh được mệnh danh là bản đồ sống, bất kỳ dãy núi, thành thị, sông ngòi nào anh ta cũng có thể họa lại được.

Ngũ Bá đầu đón lấy tấm bản đồ rồi xem xét cẩn thận: “Tổ Gia, đây là bản đồ Lưỡng Hồ. Hãy xem, đây là Hồ Bắc, đây là Hồ Nam, đây là Hằng Sơn, Nhạc Lộc Sơn, còn đây là Hồ Bình Sơn ở giữa Hồ Nam và Hồ Bắc...”

Phàn Nhất Phi nghe thấy vậy, mặt tái như chàm đổ.

Tổ Gia chậm rãi đến trước mặt Phàn Nhất Phi, gằn giọng nói: “Bản đồ này từ đâu mà có, dùng để làm gì?” Giọng ông tuy không to, nhưng lại đầy uy lực.

“Hừ...”

“Nói!” Tổ Gia gầm lên một tiếng, cả không gian rúng động.

“Là của Hội Tề, bản đồ này được vẽ dựa vào ảnh chụp từ máy bay của người Nhật sau khi đã thăm dò khảo sát...” Phàn Nhất Phi lập cập nói.

“Hội Tề? Ảnh chụp từ máy bay?” Tổ Gia không hiểu.

“Tại Hà Nam quê tôi, người Nhật lập ra cái gọi là Hội Tề...”

Nói chưa hết câu, thì bên ngoài vẳng lại một hồi chuông lúc rõ lúc không. Tiếp theo là mấy tiếng trống vang lên, tinh tinh tinh, tùng tùng tùng... những âm thanh u uẩn này xen lẫn cùng tiếng gió lạnh lẽo, vọng đến xóm núi này.

“Đuổi xác!” Tổ Gia thân vốn trải trăm trận, lập tức đoán biết ngay đây là âm thanh của chuông gọi hồn và trống cúng tế, “Tạm tống tên tiểu tử này vào phòng đã.”

Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu tiến đến nhét giẻ vào miệng Phàn Nhất Phi, rồi tống vào trong phòng.

Mọi người thổi tắt đèn, ghé mắt nhìn qua khe cửa. Dưới ánh trăng tà, một đội đuổi xác đang chầm chậm đi đến, có chừng mười mấy “tử thi” nhấp nha nhấp nhô, lẩn theo đường nhỏ quanh co khúc khuỷu mà đến. Đi đầu là một tên đạo sĩ, vừa lắc chuông vừa rải tiền vàng, đi cuối là một người gõ trống. Hai người một trước một sau, kẹp mười mấy cái xác ở giữa và điều khiển bước đi của chúng. Những cái xác này đều mặc áo liệm, trên trán dán một lá bùa an hồn, miệng ngậm chu sa.

Quan sát một hồi, Nhị Bá đầu phát hiện ra điều bất thường: “Không phải chứ! Dưới lớp áo liệm trống rỗng, chỉ có hai chân nhún nhún trên mặt đất, cũng tức là... thứ cõng trên lưng đó không phải xác chết, lẽ nào bọn chúng cũng chỉ chặt lấy mỗi cái đầu?” Nhị Bá đầu nhớ lại chuyến đuổi xác trước đây của mình.

Tổ Gia cũng phát hiện ra điều bất thường này: “Ừ, đó không phải xác chết, vậy chắc chắn là...”

“Tiền hoặc thuốc phiện.” Tam Bá đầu xen vào.

“Ừ.” Tổ Gia gật đầu.

“Thầy, ra tay không?” Nhị Bá đầu ngoảnh lại nhìn Tổ Gia, chờ quyết định của ông.

Tổ Gia im lặng không nói.

“Thầy, ra tay thôi!” Tam Bá đầu nói tiếp, “Tiền và thuốc phiện không phải là thứ mà người thường có thể chơi được, đây nếu không phải của bọn Quốc dân Đảng thì ắt là của bọn thổ phỉ, chúng ta đoạt lấy, chẳng có gì là không chính đáng cả!”

“Đúng đó thầy,” Ngũ Bá đầu cũng lên tiếng, “Từ khi chạy khỏi Thượng Hải... địa bàn của chúng ta chẳng còn lại bao nhiêu...”

Tổ Gia gật đầu: “Bám theo chúng, đến khách điếm đuổi xác rồi hãy động thủ.”

Từ xưa ở Hồ Nam đã rất thịnh hành tục đuổi xác, từ đây sinh ra một nghề, đó là dịch vụ khách điếm đuổi xác. Tục đuổi xác chỉ được thực hiện vào đêm tối, bởi thi thể kỵ ánh sáng, một khi gặp ánh mặt trời thì hồn phách tiêu tán, mà hồn phách bay mất rồi thì thi thể biến thành tử thi theo đúng nghĩa, không thể đứng lên được nữa. Do đó tục đuổi xác phải được thực hiện trong đêm, khi trời sáng phải nhanh chóng đưa vào khách điếm, được đặt trong phòng không có cửa sổ, niệm thần chú, rồi cho thi thể nằm xuống, đợi sau khi mặt trời lặn sẽ tiếp tục đọc thần chú, rồi lại lên đường. Khách điếm này thường ở rất xa khu dân cư, không bao giờ đón khách, mà cũng chẳng ai dám đến đó mà nghỉ trọ cả.

Sở dĩ Tổ Gia đợi đến khi vào khách điếm mới ra tay là bởi ông không muốn làm kinh động đến dân chúng quanh đó, càng không muốn để đám thổ phỉ trong núi biết.

Tổ Gia bàn bạc với các bá đầu một hồi, sau đó mọi người chia ra hành động.

Chừng nửa canh giờ sau, đoàn đuổi xác cuối cùng cũng dừng chân tại một khách điếm. Tên cầm đầu gõ cửa nhè nhẹ, ông chủ khách điếm xách “đèn ma” đi ra. Đèn ma không giống đèn lồng mọi người hay dùng, đèn lồng được đan bằng nan tre, dùng giấy đỏ hoặc giấy mỏng bồi lên; còn đèn ma được làm từ rễ loại cỏ bạch mao mọc trên những ngôi mộ, loại cỏ này có rễ chùm, có thể ăn sâu vào đất đến mấy thước, xuyên cả vào quan tài. Giấy bồi dùng cho loại đèn này cũng là loại giấy trắng dùng trong tang lễ, toàn bộ phần lồng đều là màu trắng, trong bóng tối loại đèn này phát ra thứ ánh sáng vô cùng nhức mắt.

Tên đó thì thào với ông chủ mấy câu, sau đó đưa “tử thi” vào khách điếm.

Căn phòng đặt tử thi rất rộng, nền trải đầy rơm rạ, sau khi đưa tử thi vào rồi, thì lần lượt đặt tử thi nằm xuống thành một hàng. Sau đó hai tên thầy đuổi xác khóa cửa lại, tiếp tục đi theo ông chủ.

Lúc này trăng đã vằng vặc, sao mai càng lúc càng lấp lánh. Nhị Bá đầu tranh thủ bóng đêm cuối cùng trước khi trời sáng, rón rén đến nơi đặt xác chết, bắt đầu hành động...

Trong phòng, mười mấy “thi thể” như trút được sự mệt mỏi mà ngủ rất say.

Một lúc lâu sau, đột nhiên một “thi thể” ngồi bật dậy chép chép miệng, sau đó cúi người, chụm miệng thổi liên tục vào mặt “thi thể” nằm bên cạnh.

“Thi thể” kia bị thổi mãi rồi cũng phải tỉnh dậy, mở choàng mắt, kêu to một tiếng: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Hai “thi thể” đối mặt nhìn nhau, trên trán đều dán lá bùa, khóe miệng rỉ ra dòng chu sa đỏ tươi. “Thi thể” nằm dưới kêu lên cũng khiến “thi thể” bên trên giật mình: “Gào gì thế, gào mẹ mày à!”

“Thi thể” nằm dưới thoạt nghe khẩu âm lạ, lập tức ngồi bật dậy: “Ngươi là ai?”

“Tao là một cái xác đi rong chơi, không về được nhà nên đi theo các ngươi!”

“Thi thể” đó thấy vậy liền la lên: “Mau dậy cả đi, có kẻ trà trộn! Có kẻ trà trộn!”

Cả đám “thi thể” bật ngồi hết dậy, chớp mắt nhìn nhau: “Ở đâu? Ở đâu?”

Tất cả đều được hóa trang, nhìn vào nhất loạt giống nhau, chẳng thể nhận được ra ai là kẻ trà trộn.

“Hắn!” Tên thi thể kêu lên vừa rồi, chỉ vào một tên khác nói.

Tên “thi thể” bị chỉ điểm không biết làm sao, lắc lắc đầu, tỏ ý mình không phải là kẻ trà trộn.

“Vậy ngươi có dám nói một câu cho bọn ta nghe không?”

Tên “thi thể” đó cười khẩy: “Nói mẹ mày à!” “Chính là hắn! Chính là hắn!” Thế là cả đám “thi thể” đứng bật cả dậy, vây Nhị Bá đầu vào giữa!

Nhị Bá đầu giật lá bùa trên đầu xuống, cười ha hả: “Chúng bây là lũ đần độn, Nhị lão gia đến mà không chịu đón tiếp sao?”

“Ngươi là ai?” một tên gằn giọng hỏi.

“Kệ hắn là ai, cứ giết đi rồi nói sau!” một tên khác nói.

“Suỵt...” Nhị Bá đầu đưa ngón trỏ lên miệng, “Nói nhỏ thôi, nói nhỏ thôi,” nói đoạn liền rút súng ra, “Còn nhao nhao lên ông bắn bỏ cả lũ!”

Đám người đó thấy vậy liền cười ha hả, khiến Nhị Bá đầu chẳng hiểu gì cả.

Mười mấy tên này nhất loạt rút súng từ sau lưng ra, nhắm vào đầu Nhị Bá đầu.

Nhị Bá đầu giật thót, đây không phải là đội đuổi xác ư, sao lại đều mang theo súng thế này? Hắn hối hận vì đã không nghe lời Tổ Gia, Tổ Gia dặn rằng: thổi mê hồn hương, sau đó lấy trộm thuốc phiện hoặc tiền rồi chuồn. Nhị Bá đầu bản tính nghịch ngợm, nhìn thấy đám “tử thi” này thì phấn khích lên, tự ý lấy trộm chìa khóa chui vào để trêu chọc.

Đại Bá đầu canh ngoài cửa nghe thấy bên trong có gì đó không ổn, vội khoát tay ra sau, đám tay chân đi theo vội vàng nấp đi. Đại Bá đầu thầm chửi rủa: “Tên cẩu tặc nhà ngươi! Ông đã gàn rồi mà mày nằng nặc đòi vào, giờ thoát thế nào đây? Biết ăn nói thế nào với Tổ Gia đây? Thằng đần độn này!”

Lúc này có tiếng mở cửa kẽo kẹt, mười mấy tên “tử thi” áp giải Nhị Bá đầu đi ra.

Trong lùm cỏ, một tên tay chân hỏi nhỏ: “Đại gia, xông ra hay không?”

Đại Bá đầu trợn mắt nhìn hắn: “Xông cái cứt! Mày không thấy bọn chúng đều có súng sao? Mấy người chúng ta có thể hạ được chúng không? Bọn chúng không phải người thường đâu!”

“Vậy làm thế nào?” Một tên tay chân hỏi.

“Ngươi mau về báo tin cho Tổ Gia, tao ở đây canh cho.” Đại Bá đầu nói.

Tên tay chân đó vâng lệnh đi ngay.

Tổ Gia đang nóng ruột chờ đợi, thấy tên tay chân hớt hải chạy về thì biết ngay có chuyện không lành. “Tổ Gia, không xong rồi, không xong rồi!” Tên tay chân hổn hển, thở không ra hơi.

Nghe tên tay chân báo tin xong, Tổ Gia tức giận đập bàn quát: “Tên khốn kiếp! Lại tự ý hành động!”

Lúc này, Phàn Nhất Phi đang bị trói gô dưới sàn cố sức vùng vẫy, ra hiệu có điều muốn nói.

Tổ Gia nhìn hắn, bảo tên tay chân móc nùi giẻ trong miệng hắn ra.

Phàn Nhất Phi thở phì phò, hỏi: “Các ông đi cướp đội đuổi xác phải không?”

Tổ Gia nhìn hắn, im lặng không nói.

“Thất bại rồi đúng không?” Phàn Nhất Phi cười nhạt, “Tôi có một cách.”

Mắt Tổ Gia sáng lên.

“Nhưng có một điều kiện, tôi giúp các ông giải quyết, xong việc phải thả tôi ra.” Phàn Nhất Phi nói.

Tổ Gia suy tính một lát, rồi gật đầu: “Được rồi! Ngươi nói xem!

“Còn không mau cởi trói cho tôi?”

Tên tay chân lại cởi trói cho hắn.

“Các ông thật quá lỗ mãng, vừa rồi khi đội đuổi xác đến, tôi đã muốn báo cho các ông, kết quả chưa kịp nói câu gì đã bị nhét giẻ vào miệng. Tôi nói cho các ông biết, đây không phải là đội đuổi xác bình thường đâu, mà là người của Công quán Mai Hoa và cảnh sát đó!” Phàn Nhất Phi nói.

“Công quán Mai Hoa? Cảnh sát?” Tổ Gia nghe được một chút manh mối.

“Đúng, Công quán Mai Hoa là tổ chức đặc vụ Nhật Bản mới được thành lập ở Tề Nam, có nhiệm vụ khống chế hội đạo môn ở Sơn Đông, Hà Nam; An Thanh bang, Thần Vũ giáo và các băng đảng xã hội đen, Thần Côn đều chịu sự khống chế của tổ chức này. Cảnh sát nói trắng ra chính là cơ quan do bọn Hán gian lập nên để bảo vệ tập đoàn Hán gian được quân đội Nhật bảo trợ; Hội Tề của đám hương thân cũng thuộc sự quản lý của cảnh sát.”

“Nhiều người làm Hán gian thế sao?” Tổ Gia kinh ngạc, “Có gì hay cơ chứ?”

Phàn Nhất Phi liếc nhìn Tổ Gia, khinh khỉnh nói: “Có gì hay ư? Ông no bụng thì sao biết cái đói của kẻ thiếu thốn!?”

“Dân chúng không có lòng yêu nước sao?” Tổ Gia chợt thấy lòng nguội lạnh.

“Yêu chứ, yêu cũng cần phải ăn! Ông có biết thôn chúng tôi có bao nhiêu người chết đói không? Một ngày khiêng đi 16 người. Gia nhập Hội Tề chí ít còn có cơm ăn, người Nhật phát lương thực, trẻ con đến còn được ăn kẹo. Nay chỗ chúng tôi về cơ bản đều do Hán gian quản lý, cả huyện tổng cộng chỉ có vài người Nhật, còn lại toàn Ngụy quân và Hán gian cả!”

Tổ Gia im lặng không nói, tâm trạng rơi tận đáy sâu.

“Hừ... Tôi đang sống trong tô giới Nhật. Các ông có muốn cứu anh em của mình nữa không?” Phàn Nhất Phi đột ngột chuyển để tài.

“Cứu thế nào?” Tổ Gia hỏi.

“Ông không cần quan tâm, tôi đảm bảo người của ông thoát hiểm một cách an toàn, sau đó chúng ta ai đi đường nấy, được không?”

Tổ Gia lạnh lùng nhìn hắn: “Được, quyết định vậy đi!”

“Nhưng có một điều, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, còn phải xem người anh em đó của ông có giữ được mồm miệng không?” Phàn Nhất Phi nói thêm.

“Nghĩa là sao?” Tổ Gia hỏi.

“Người anh em đó không phun ra thân phận thổ phỉ của mình trước khi chúng ta đến thì có cơ cứu được, bằng không thì chịu chết.” Phàn Nhất Phi nói.

Đến tận lúc này, Phàn Nhất Phi vẫn nghĩ rằng bọn Tổ Gia là băng thổ phỉ cát cứ trong núi.

“Yên tâm đi, người anh em của ta rất kín miệng.”

“Ừ, đi theo tôi, chỉ cần tất cả nghe theo sự sắp xếp của tôi...” Phàn Nhất Phi nói nhỏ kế hoạch với Tổ Gia.

“Bọn chúng nghe theo ngươi sao?” Sau khi nghe xong, Tổ Gia nghi ngờ hỏi.

“Dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng! Ông có muốn cứu người anh em của mình không?” Phàn Nhất Phi vặc lại.

Tổ Gia mỉm cười, nói: “Được rồi! Trông cậy cả vào ngươi!”

Tổ Gia quay ra gọi Tam Bá đầu và Tứ Bá đầu, thì thầm với hai người một hồi. Sau đó dẫn theo Tiểu Lục Tử cùng với Phàn Nhất Phi.

Lúc này đã tờ mờ sáng, ba người thẳng hướng khách điếm đuổi xác mà đến.

Phàn Nhất Phi đến trước cửa, gọi to một tiếng: “Tính kiên tử, niệm đoản ba! Hỏa dao ngoại khả hữu ưng trảo tôn thang quá lai!”

Tổ Gia thầm đoán tiếng lóng này nghĩa là: Các anh em đừng lên tiếng, bên ngoài có nhân vật lớn đến!

Hai tên thầy đuổi xác nghe vậy, liền nhìn quanh một lượt rồi đi ra, vừa thấy Phàn Nhất Phi, vội hỏi: “Sao ngươi lại đến đây?” Nói rồi thấy có một người nữa ở phía sau, liền hốt hoảng lùi lại một bước, “Ông ta là ai?”

“Hợp ngô, khai sơn lập cự ưng trảo tôn!” Câu này của Phàn Nhất Phi ý nói: đây là người mở mang khai phá vùng này và là lão thổ phỉ nữa.

“Bạn hữu của Hợp tử, hãy vào nhà rồi nói.” Phàn Nhất Phi vẫn dùng tiếng lóng.

Hai tên này đưa mắt nhìn nhau, lớn tiếng nói: “Mời vào!”

Sau khi vào phòng ngồi xuống, Phàn Nhất Phi tươi cười vừa nói vừa chỉ vào Tổ Gia: “Nước lũ phạm vào miếu Long Vương, người một nhà không nhận ra nhau, vị này là Hồng Bá Thiên thủ lĩnh của mấy ngọn núi quanh đây, giang hồ gọi là Hồng Ngũ gia, Hồng lão hổ.”

Tổ Gia chắp tay nói: “Các vị, lão hủ dạy dỗ không nghiêm, một tên đệ tử không giữ phép tắc đến quấy rối hai vị, có chỗ nào mạo phạm, xin thứ lỗi cho!”

Hai người này vội đáp lễ: “Hồng Ngũ gia uy chấn Lưỡng Hồ, nay được gặp mặt, thật may mắn cho chúng tôi!”

Phàn Nhất Phi cười nói: “Đều là người một nhà cả. Chúng tôi sống nhờ nghề đuổi xác, hành tẩu giang hồ, âu cũng là đi nhờ trên địa bàn của Hồng Ngũ gia, có gì đắc tội, xin ngài giơ cao đánh khẽ!”

“Đâu có, đâu có, là thuộc hạ của tôi không giữ phép tắc. Nếu các vị đây có tổn thất gì, tôi xin đền bù gấp đôi!” Tổ Gia nói.

“Không có gì! Không có gì!”

Một người vội nói, “Người đâu!”

Một “tử thi” từ phòng trong đi ra.

“Thả người.” tên thầy đuổi xác nói.

“Gì cơ?” tên “tử thi” đó trề cặp môi đỏ tươi hỏi.

“Tao nói là thả người!” Tên thầy đuổi xác này đột ngột gằn giọng.

“Vâng...”

Nhị Bá đầu bị hai tên “tử thi” đẩy ra ngoài.

“Tổ Gia!” Nhị Bá đầu kinh ngạc kêu lên.

Tổ Gia quắc mắt nhìn hắn, Nhị Bá đầu lập tức hiểu ý, không nói gì nữa.

Tên thầy đuổi xác đó tiếp lời: “Hồng Ngũ gia, ngài dẫn người về đi, chúng tôi mượn địa bàn của ngài để nghỉ chân, trời tối sẽ đi ngay.”

Tổ Gia gật đầu nói: “Không quấy nhiễu dân chúng, không ức hiếp đàn bà con gái thì các vị có thể tự do hoạt động, bằng không Hồng lão hổ ta không bỏ qua đâu!”

Tên thầy đuổi xác gật đầu: “Hồng Ngũ gia yên tâm!”

Tổ Gia cởi trói cho Nhị Bá đầu, hai người ngầm đưa mắt ra hiệu với nhau, Nhị Bá đầu hiểu ngay ý của Tổ Gia.

Bất ngờ Tổ Gia phất tay áo, một chiếc phi tiêu nhằm đầu một tên “tử thi” phóng đến. Tên này không chút phòng bị, bị đinh xuyên thẳng vào đầu, bịch một tiếng, cả người ghim chặt vào cột, vậy là biến thành “tử thi” đích thực.

Nhị Bá đầu nhanh như chớp, quay người thộp cổ một tên “tử thi”. Tên này ra sức vùng vẫy, Nhị Bá đầu lên gối một phát vào hạ bộ của hắn, bụp một tiếng, cặp ngọc hành nát như trứng gà vỡ, Nhị Bá đầu vận lực bàn tay, rắc một tiếng, bẻ gẫy cổ hắn ta.

Cùng lúc đó Tiểu Lục Tử hai tay phóng phi tiêu, trúng mắt hai tên phía sau, đinh sắt xuyên qua mắt cắm thẳng vào não, hai tên “tử thi” lập tức gục xuống.

Hai tên thầy đuổi xác thấy vậy cuống cuồng rút súng ra, Tổ Gia nhanh tay phóng ra hai mũi phi đinh, trúng cổ tay khiến súng rơi xuống đất. Tổ Gia và Nhị Bá đầu lập tức chộp lấy súng, dí vào đầu hai tên thầy đuổi xác.

Mười mấy tên “tử thi” ở phòng trong nghe thấy tiếng động đều xông ra, tên nào tên nấy đều rút súng ra, chĩa vào bọn Tổ Gia.

“Bảo chúng bỏ súng xuống!” Tổ Gia ép một tên thầy đuổi xác nói, “Bảo chúng hạ súng xuống!” tiếng quát của ông như muốn cuộn tung cả khách điếm.

Tên thầy đuổi xác ôm bàn tay đầy máu, lẩy bẩy nói: “Bỏ xuống, bỏ hết cả súng xuống!”

Cả bọn đưa mắt nhìn nhau, một tên nói: “Bỏ súng xuống thì chúng ta chết chắc!”

“Khốn kiếp, hạ súng xuống!” tên thầy đuổi xác nổi nóng, “Đây là Hồng ngũ gia, là người trọng nghĩa khí giang hồ! Sẽ không giết hại chúng ta đâu!”

Phàn Nhất Phi ngây người ra, lập cập nói với Tổ Gia: “Ông là gì vậy? Tôi... tôi... tôi mặc kệ ông, không có việc gì nữa... tôi... tôi đi đây!” Nói rồi, nhanh chân đạp cửa lao ra.

Đại Bá đầu, Tam Bá đầu chực sẵn bên ngoài, Phàn Nhất Phi còn chưa đứng vững đã bị Đại Bá đầu nấp sau cánh cửa đấm một quả trúng huyệt thái dương, Phàn Nhất Phi hai mắt tối sầm, bất tỉnh nhân sự.

Tiếp sau đó, mười mấy anh em theo Đại Bá đầu từ ngoài xông vào.

“Bỏ súng xuống! Bỏ súng xuống” Đại Bá đầu và các anh em phía sau ai nấy tay lăm lăm con dao sáng loáng.

Đám “tử thi” thấy vậy, không biết bên ngoài còn bao nhiêu người nữa, trong bụng than rằng hôm nay kể như chọc vào ổ thổ phỉ.

Cuối cùng, đám “tử thi” buộc phải quăng súng xuống đất.

Đây là mẻ súng ống đầu tiên Tổ Gia thu được. Trước đây trong Đường khẩu, ông không muốn để các anh em dùng súng, một là khó quản lý, hai là sợ gây rắc rối, do đó cả Đường khẩu chỉ có mấy khẩu để phòng thân. Nay gặp buổi loạn lạc, lưu vong khắp chốn, ông sớm đã nhận ra rằng cần phải vũ trang cho mọi người, nếu ở những nơi xa lạ chẳng may gặp bọn thổ phỉ, hắc bang, cướp giật, thậm chí là tàn quân của Quốc dân Đảng thì khó mà cự đương. Lần này tốt rồi, bỗng chốc thu được mười mấy khẩu súng.

Hơn nữa, không cần phải nổ phát súng nào mà vẫn tước được vũ khí của đội đuổi xác này chính là kế sách của Tổ Gia trước khi xuất phát. Ông bảo Tam Bá đầu dẫn người âm thầm theo sau, sau đó tìm Đại Bá đầu, trong ngoài phối hợp, một trận tóm gọn cả đám, không phải bất đắc dĩ thì quyết không được nổ súng để tránh kinh động đến thổ phỉ ở gần đây.

Tổ Gia không biết rằng, ông không chỉ đoạt được mười mấy khẩu súng, thứ mà đội ngụy trang đuổi xác này vận chuyển không phải thuốc phiện cũng chẳng phải tiền, mà là trong cái cái gùi trên lưng bọn chúng chứa đựng một âm mưu khủng khiếp của quân Nhật.

Năm 1928, Trung Quốc xuất bản cuốn Luận bàn về Napoleon do Phó hội trưởng Hội Giáo dục Trung Quốc Ngũ Quang Kiến dịch, đây là lần đầu tiên người dân được tiếp xúc với tác phẩm viết về vị hoàng đế lục chiến châu Âu dưới hình thức tiểu thuyết truyện ký. Về Napoleon, Người Nhật nghiên cứu sớm hơn người Trung Quốc, từ thời duy tân Minh Trị, quân đội Nhật đã bắt đầu thu thập rộng rãi tài liệu về Napoleon và những cuộc chiến kinh điển của ông.

Quân đội Nhật Bản ngạc nhiên phát hiện ra rằng, sở dĩ Napoleon có thể bách chiến bách thắng, đánh đâu dẹp đó là vì một nguyên nhân quan trọng, đó là ông ta rất chú trọng tiểu tiết. Trên đất châu Âu, Napoleon có thể ghi nhớ vị trí, độ rộng, dòng chảy, lưu lượng của hàng ngàn con sông; có thể nói một cách chính xác độ cao, độ rộng, hướng gió của hàng trăm ngọn núi và trong mỗi ngọn núi có bao nhiêu khe sâu và có độ rộng độ sâu thế nào, thậm chí đến những chi tiết như ở một cánh đồng chỗ nào có gò đồi, chỗ nào có hố vũng, trong hố vũng đó có thể mai phục bao nhiêu quân lính, ông ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Do đó mỗi khi gặp chiến sự, Napoleon đều có thể dụng binh như thần. Đến cả quân địch cũng tình nguyện gia nhập quân đội của ông mà đánh trận, điều này đã giúp ông tung hoành hơn mười năm ở châu Âu, không ai địch nổi.

Người Nhật với tư tưởng phát xít, rất sùng bái vị hoàng đế chiến tranh này. Trước khi xâm lược toàn diện Trung Quốc, cơ quan đặc vụ Nhật Bản đã bắt tay vào việc vẽ bản đồ Trung Quốc. Những tấm bản đồ do họ vẽ ra không biết là chi tiết hơn bản đồ do người Trung Quốc vẽ gấp bao nhiêu lần. Trước sự biến “18 tháng 9” năm 1931 (còn gọi Sự kiện Phụng Thiên), một giáo viên ở đông bắc ngẫu nhiên có được một tấm bản đồ Trung Quốc do người Nhật vẽ. Sau khi xem xong, ngay hôm sau ông ta đã đem già trẻ lớn bé cả nhà chuyển xuống phía Nam. Một quốc gia nghiên cứu vẽ ra bản đồ của quốc gia khác một cách tỉ mỉ, chính xác như vậy, đương nhiên là có mưu đồ ghê gớm. Là một giáo viên, ông ta không đủ sức cứu nước, chỉ có thể tránh cho gia đình mình khỏi loạn chiến tranh.

Sau khi phát động cuộc chiến xâm lược Trung Quốc, quân Nhật đặc biệt chú trọng đến công tác hiệu đính bản đồ tác chiến, ở đâu sông ngòi đổi dòng, núi rừng bị hủy diệt, chỉ cần trên mặt đất có chút thay đổi, họ sẽ mau chóng sửa chữa tương ứng trên bản đồ.

“Thành thật đi!” Tổ Gia lạnh lùng nói với Phàn Nhất Phi, kỳ thực ông đã phát hiện tên tiểu tử này có vấn đề, dường như còn che giấu rất nhiều điều mờ ám.

Phàn Nhất Phi vừa tỉnh lại, không biết làm sao, thở dài nói: “Được thôi... tôi cùng một hội với đội đuổi xác đó.”

“Ừ, nói tiếp đi.”

“Chúng tôi chẳng phải hành nghề đuổi xác gì cả, mà chỉ là đóng giả đuổi xác để hoàn thiện bản đồ dựa theo ảnh chụp máy bay của người Nhật. Nếu ngang nhiên đi đi lại lại trong địa bàn của Quân thống sẽ rất dễ bị lộ, không bị Quốc quân phát hiện thì cũng gây sự nghi ngờ cho thổ phỉ. Đóng giả đội đuổi xác thì không vấn đề gì, chúng tôi vượt qua mỗi ngọn núi, đi qua mỗi thôn trang, đều ghi chép lại tỉ mỉ địa thế và tọa độ từng nơi, sau đó đem sơ đồ phác thảo về cho người Nhật vẽ bản đồ tác chiến. Ở vùng giáp giới Hồ Nam, Hồ Bắc này có năm đội đuổi xác giống như chúng tôi, người Nhật thấy tôi khinh công tốt, bèn giao cho tôi phụ trách chuyển bản phác thảo. Tập bản vẽ các ông lục soát được vừa rồi chính là thành quả gần một tháng của cả năm đội. Nếu chẳng phải do tôi ngứa nghề, lấy trộm đồ của các ông thì lúc này tôi đã đến Vũ Hán rồi.” Phàn Nhất Phi nói.

“Các nơi trên cả nước đều có đội quân này?” Tổ Gia hỏi.

“Ừm. Hà Nam, An Huy, Giang Tô còn nhiều hơn. Người Nhật đặt ra yêu cầu rất nghiêm ngặt đối với bản đồ. Bản đồ tác chiến yêu cầu phải là mới nhất. Thời gian trước, lão Tưởng phá hủy đê Hoàng Hà, khiến cho sông Hoàng Hà đổi dòng, phân thành hai dòng nước lũ, chảy qua ba địa phận Hà Nam, An Huy, Giang Tô rồi đổ vào Hoài Hà, gây nên vùng lụt lội rộng 80km, dài 400km. Địa hình địa mạo của những khu vực này bị nước lũ làm thay đổi hoàn toàn, thôn trang, trấn huyện, gò đồi, rừng cây không còn như trước nữa... nhưng nó đã đảo lộn kế hoạch tấn công thần tốc Vũ Hán, chinh phục Lưỡng Hồ của người Nhật. Kế hoạch tiếp theo chính là xâm nhập vào nội địa Trung Hoa, muốn đi sâu vào tác chiến Lưỡng Hồ, người Nhật không thể vòng qua Hà Nam, An Huy, Giang Tô được, mà cũng chẳng thể vượt qua được những vùng lụt lội này, thậm chí càng cần đặc biệt chú ý đến những nơi này. Mà đánh trận thì dựa vào cái gì? Chính là dựa vào bản đổ tác chiến! Nay địa hình địa mạo của gần 30 ngàn km2 bị thay đổi, nếu là người Nhật, liệu ông có cần vẽ lại bản đồ tác chiến không?”

Tổ Gia suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.

“Tổng hành dinh yêu cầu bản vẽ bản đồ không được có chút sai sót! Bản đồ tác chiến vừa có tọa độ chính xác như bản đồ phổ thông, vừa có ký hiệu tiến binh, lui binh, có thể bộc lộ đầy đủ ý đồ tác chiến của một bên! Mà dựa vào cái gì để vẽ bản đồ tác chiến? Một là dựa vào bản đồ quân sự cũ, hai là dựa vào ảnh chụp từ máy bay. Mà ảnh chụp này chuẩn xác hơn bản đồ cũ, có thể cập nhật chân thực hơn, kịp thời hơn địa hình địa mạo của một vùng nào đó. Nhưng ảnh chụp máy bay chỉ là tấm ảnh, muốn dùng được vào thực tế, cần phải chuyển thành bản đồ có tọa độ chính xác, do đó, chúng tôi được cử đi làm công việc này. Mỗi ngọn núi có độ cao bao nhiêu, có bao nhiêu con đường, rộng hẹp ra sao, trên núi có bao nhiêu hang động, mỗi hang động có thể gài được bao nhiêu quân, những điều này đều phải có thông số chi tiết.”

Tổ Gia càng nghe càng sửng sốt, để xâm lược Trung Hoa quân Nhật đã không tiếc tâm cơ! Chúng ta thua không chỉ về vũ khí và trang bị, mà còn là sự tính toán từ những chi tiết nhỏ nhất.

“Mỗi đội đuổi xác đều có một đặc vụ Nhật Bản. Trong hai thầy đuổi xác các ông bắt được, người gõ trống chính là đặc vụ!” Phàn Nhất Phi nói thêm.

“Sao?” Mắt Tổ Gia sáng lên, “Lập tức giải hắn lên đây cho ta!”

“Vâng!” Đại Bá đầu tuân lệnh.

“Muộn rồi?” Phàn Nhất Phi lắc đầu nói.

“Sao cơ?” Tổ Gia không hiểu.

Đúng lúc đó, Nhị Bá đầu đang canh giữ đám người đó hớt ha hớt hải chạy lên, khẽ nói: “Tổ Gia, không xong rồi, một tên đã đập đầu tự sát!”

“Sao cơ?”

“Hắn lao đầu vào tường tự sát, mạnh đến nỗi vỡ cả sọ.” Nhị Bá đầu nói:

“Người Nhật thà chết chứ không chịu đầu hàng, lỡ chẳng may bị bắt, ắt sẽ tìm cơ hội để tự sát.” Phàn Nhất Phi nói.

Tổ Gia bất giác bùi ngùi, chẳng trách quân Nhật lợi hại, một tên lính quèn còn không sợ chết như vậy, đổi lại anh em của ta, nếu bị người Nhật bắt, liệu họ có làm được như thế không?

Đêm đã khuya, Tổ Gia chần chừ do dự.

“Thầy, có giết hay không?” Đại Bá đầu hỏi.

Mười ba sinh mạng tuy là Hán gian, nhưng dù gì đều là người Trung Quốc, Tổ Gia chưa từng một lần giết nhiều người như vậy. Gió lạnh thốc vào cổ áo, ông không biết phải làm sao, lúc này chợt nhớ đến Hoàng Pháp Dung, ông muốn được nghe ý kiến của cô nương ấy, bất giác buột miệng: “Pháp...”

“Pháp gì cơ? Sung quân ạ?” Đại Bá đầu hỏi dồn.

Tổ Gia nhìn anh ta, tự biết mình có chút mềm yếu, cố ghìm nửa câu sau lại, đoạn thở dài mà nói: “Ra tay thật nhanh, đừng để chúng phải đau đớn.”

“Vâng!”

Tổ Gia giữ Phàn Nhất Phi lại, để hắn tận mắt nhìn những kẻ đó bị chặt đầu, ánh đao lóe lên, đầu lăn lông lốc.

Phàn Nhất Phi sợ đến nỗi tim muốn rụng ra.

“Có biết vì sao ta giữ lại ngươi không?” Tổ Gia hỏi.

“Không... không... không biết.” Phàn Nhất Phi lắp bắp nói.

“Vì ta thấy ngươi vẫn còn là người.”

Phàn Nhất Phi nghe xong, nước mắt lã chã rơi. Hôm sau, Tổ Gia triệu tập Đường hội.

“Ta đề nghị cải cách Đường khẩu.” Tổ Gia nói.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau: “Xin thầy nói rõ hơn.”

“Trương sư gia trước lúc lâm chung để lại khẩu dụ rằng lập ra 5 bá đầu, ông nói: 5 là con số trung nghĩa, hy vọng huynh đệ Đường khẩu trung can nghĩa đảm, đồng tâm hiệp lực vượt qua khó khăn. Như nay Đường khẩu bao lần vào sinh ra tử, các anh em trải qua thử thách đã nhiều, trung can nghĩa đảm bộc lộ một cách đầy đủ. Mà giờ đây chúng ta trôi dạt bên ngoài, ở nơi xa lạ, hiểm nguy rình rập, không có lợi cho sự an toàn của Đường khẩu, càng không có lợi cho việc lập bẫy. Vì vậy ta muốn tăng thêm số lượng bá đầu, lập ra chức bá đầu thứ 6. Bá đầu này quản suất một đội, chuyên phụ trách nghiên cứu địa hình lập bẫy và sự an toàn của cả Đường khẩu. Mọi người nghĩ thế nào?”

Các bá đầu và anh em nghe kỹ từng lời của Tổ Gia, thấy ông suy tính thấu đáo, lời nói khúc triết, bèn đồng thanh nói: “Tổ Gia anh minh!”

“Người gánh vác vị trí Lục Bá đầu phải có võ công cao cường, các anh em thấy ai là xứng đáng nhất?” Tổ Gia hỏi.

“Tiểu Lục Tử!” Tam Bá đầu là người đầu tiên hiểu ý tứ của Tổ Gia.

“Đúng, đúng! Tiểu Lục Tử!” mọi người đồng thanh nói.

Để Tiểu Lục Tử tham gia đánh bại đội đuổi xác chính là thử thách cuối cùng của Tổ Gia đối với anh ta, năng lực lĩnh hội, khả năng phản ứng đều được Tổ Gia đánh giá rất cao.

Thế là trong tiếng reo hò rộn rã, Tiểu Lục Tử 17 tuổi chính thức trở thành Lục gia. Phàn Nhất Phi hơn một tuổi bị xếp vào làm thuộc hạ của Tiểu Lục Tử. Hắn cuối cùng cũng hiểu tổ chức của Tổ Gia là như thế nào, lòng bỗng trào dâng cảm xúc tiếc nuối vì gặp nhau quá muộn, hắn liên tục khấu đầu và thề nguyện theo ông thay trời hành đạo, lấy của người giàu chia cho người nghèo, một đời tận trung với ông.

Mới đầu, Phàn Nhất Phi có chút không phục, nhất là cuộc rượt đuổi trên mái nhà tối hôm đó, hắn cho rằng do mình đói bụng, mấy hôm trước lại phải đi liên tục không nghỉ nên mới thua Tiểu Lục Tử. Sau này Tiểu Lục Tử tìm được cơ hội, hai người so tài trong một khu rừng, đây là do Tổ Gia sắp xếp, mục đích là để Phàn Nhất Phi tâm phục khẩu phục.

Trong rừng có hai cây đại thụ cao vút, mỗi cây có treo một chiếc đèn lồng, ai trèo lên lấy được đèn xuống trước, người đó thắng. Hai cây đại thụ này cao hơn 20m, thẳng tắp, nhìn đã thấy hoa mắt. Tổ Gia phát lệnh, hai người chạy lấy đà nhảy phắt lên cây như hai con khỉ, vận lực vun vút trèo lên.

Khi Tiểu Lục Tử lấy được đèn lồng, Phàn Nhất Phi vẫn còn cách chiếc đèn một tầm với. Lúc này bỗng xảy ra một cảnh tượng khiến mọi người kinh ngạc: Tiểu Lục Tử ngậm chiếc đèn vào miệng, ra sức nhảy vọt sang cây bên kia cách chừng hơn 6m, giật lấy chiếc đèn rồi lộn ngược mấy cái lướt xuống mặt đất. Mọi người ngạc nhiên đến nỗi ngây người ra.

Phàn Nhất Phi leo xuống, chẳng nói câu gì, quỳ thụp xuống trước Tiểu Lục Tử: “Lục gia!”

Tổ Gia mỉm cười gật gù.

Tổ Gia chỉnh đốn Đường khẩu là lúc tạm thời sóng yên gió lặng, nhưng lại không ngờ tai vạ lớn hơn đang dần dần chụp xuống. Những tấm ảnh chụp và bản đồ đó không hề đơn giản như Phàn Nhất Phi nghĩ...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.