“Sao tiên sinh lại đi theo thổ phỉ vậy?” Tại dinh thự Quốc dân Đảng, Đới Lạp thắc mắc.
“Ha ha, Vũ Hán thất thủ, tôi và các đồ đệ chạy thoát được, đi qua một ngọn đèo thì lọt vào ổ phục kích của thổ phỉ, đúng là không đánh thì không quen biết. Đối phương là thổ phỉ chính nghĩa, không sát hại dân chúng.”
“Ha ha,” Đới Lạp cười phá lên, “thổ phỉ chung quy vẫn là thổ phỉ. Trước trận chiến Vũ Hán, tôi bảo tiên sinh đi Trùng Khánh trước, tiên sinh không chịu nên tôi cũng hết cách. Sau Vũ Hán thất thủ, tôi cũng mất dấu tiên sinh, không ngờ thật khéo trùng hợp như vậy, ta được gặp mặt lần nữa, đúng là duyên số!”
“Đúng vậy.” Tổ Gia mỉm cười nói.
“Lần tiễu phỉ này đoạt được 12 bao bạc nén. Ủy viên trưởng sẽ vui lắm đây.” Đới Lạp nói.
“Đới Tướng quân cát nhân tự có thiên tướng*.” Tổ Gia phụ thêm.
Người tốt tất sẽ gặp may mắn.
“Chỉ có điều... Song đao nữ hiệp đó chẳng phải vợ của tiên sinh, cớ sao tiên sinh phải bảo vệ như thế? Lẽ nào quả thực anh hùng khó qua ải mỹ nhân?” Đới Lạp mỉm cười hỏi.
“Để Đới Tướng quân chê cười rồi. Chu Cẩn lúc ấy bị trọng thương, khi đó bà ta không phải là Song đao nữ hiệp, cũng chẳng phải thổ phỉ, chỉ là một người phụ nữ bị thương, tôi sợ quân lính ra tay sát hại, bất đắc dĩ phải đưa ra hạ sách đó, khiến Tướng quân chê cười rồi.”
“Tiên sinh hành động hào hiệp, tấm lòng trượng nghĩa! Đới Lạp ta cũng chính dựa vào chữ nghĩa mà gây dựng nên cơ đồ. Nhớ năm xưa ở Thượng Hải, Lam Y xã mới được thành lập, ba đại môn phái ở Thượng Hải đều nể mặt Đới mỗ đôi phần, đó nhờ vào cái gì? Là nghĩa khí! A... mà ta thấy Chu Cẩn quả có vài phần nhan sắc, hay là tiên sinh cứ đùa giả làm thật, bằng không ta giết lại không giết được, thả cũng không thả được, há chẳng phải làm khó ta ư?”
Tổ Gia không ngờ bị Đới Lạp chiếu tướng nước cờ này. Khi đó tình hình nguy cấp, bất đắc dĩ phải nói dối để bảo vệ Chu Cẩn, nay việc lại trở nên khó xử rồi, Quốc dân Đảng tiễu phỉ tổn hao nhân lực vật lực, khó khăn lắm mới bắt được một trong Tứ đại Kim cương, nếu cứ âm thầm thả đi, há có thể ăn nói với cấp trên lẫn cấp dưới?
Tổ Gia thao thức suốt đêm, trằn trọc mãi về việc này, sau đó đến phòng bệnh thăm Chu Cẩn.
“Đa tạ ơn cứu mạng của tiên sinh.” Chu Cẩn cảm kích nói.
“Phu nhân quá lời rồi. Chỉ là... chỉ là... vở kịch này vẫn phải diễn tiếp... nếu không phu nhân khó mà thoát thân được.”
Chu Cẩn mỉm cười cam chịu: “Tư lệnh đã chết, lòng tôi cũng chết theo. Tiên sinh không cần phải lo cho tôi, muốn chém muốn giết, tôi chịu hết. Chỉ là... chỉ là...”
Đang nói, Chu Cẩn nước mắt lã chã rơi.
“Chỉ là sao cơ?”
Chu Cẩn đưa tay lên bụng, giọng thổn thức: “Tôi đã mang cốt nhục của Tư lệnh...”
Tổ Gia nghe vậy, cảm xúc lẫn lộn, mãi lâu sau mới cất tiếng: “Vậy thì... phu nhân càng phải bảo vệ tính mạng mình. Tôi và Đới Lạp đã nói chuyện, hắn muốn làm mối cho tôi kết hôn với phu nhân, như vậy phu nhân mới có thể an toàn, không biết ý phu nhân thế nào?”
Chu Cẩn nhìn Tổ Gia, rồi lại xoa bụng: “Như vậy thiệt thòi cho tiên sinh rồi...” nói đến đây, mắt lại ầng ậng nước.
Tổ Gia trầm tư không nói, đứng lặng nhìn bầu trời đêm.
Tổ Gia kết hôn, lại là lấy quả phụ của thủ lĩnh thổ phỉ, các bá đầu đều không hiểu.
“Tổ Gia, gái tân đâu có thiếu! Việc này... giang hồ mà truyền đi, e rằng tổn hại đến thanh danh của thầy!” Nhị Bá đầu gãi gãi đầu nói.
Mặt Tổ Gia không chút biểu cảm.
Tam Bá đầu thì thào với mọi người: “Tôi cứ nghĩ ‘cái đó’ của Tổ Gia có vấn đề nên mới không kết hôn, hôm nay mới biết là mình đã sai! Tổ Gia giỏi thật, nhịn được bao nhiêu năm như vậy, tốt rồi, lần này thoải mái rồi, ha ha!”
Nhị Bá đầu thì gật gù: “Hay là mình cũng tìm một cô...”
Đại Bá đầu nhếch mép cười: “Hai ngươi tranh cãi cái khỉ gì thế! Phẩm cách của Tổ Gia há đến lượt các ngươi hiểu được?”
Tứ Bá đầu chỉ lặng lẽ ngồi nghe, hình bóng của Hoàng Pháp Dung lại ẩn hiện trong đầu, anh ta lòng đau như cắt, phủi tay áo rồi bỏ ra ngoài.
Lục Bá đầu bước theo: “Tứ ca!”
Tứ Bá đầu ngước mặt nhìn những ánh sao cuối chân trời:
“Ôi...
Đêm thu đèn rọi họa bình,
Đuổi xua đom đóm, phong phanh quạt là.
Cảnh trời đêm mát vẩn vơ,
Khiên ngưu Chức nữ nằm chờ xem chơi.”*
Thu tịch, Đỗ Mục, bản dịch Trần Trọng Kim.
Ngâm xong, nước mắt giàn giụa.
“Tứ ca,” Tiểu Lục Tử vỗ vai Trương Tự Triêm, móc từ trong người ra một bao thuốc lá Khổng Tước, “làm một điếu đi, đây là đệ để dành từ hồi đi theo Cửu gia, do phường thuốc ở Thượng Hải tặng đó.”
Trương Tự Triêm chưa bao giờ hút thuốc, nhưng cũng đưa tay nhận lấy. Tiểu Lục Tử châm lửa cho anh ta.
“Tứ ca, Lục đệ, đang tán chuyện gì vậy?”
Bá đầu Trương Kỳ Lĩnh bước lại.
Tứ Bá đầu than thở: “Nói về đời người khó đoán, tình yêu khó phai, chân tình khó dứt...”
“Hắn ta sao vậy?” Ngũ Bá đầu ngơ ngác hỏi Tiểu Lục Tử.
“Tự cổ khách đa tình hận đời ly biệt, lòng buồn nên lạnh nhạt cả với trời thu...” Tứ Bá đầu lại than một tràng.
“Hai người ngồi chơi nhé, tôi đi ngủ đây!” Ngũ Bá đầu chán nản bỏ đi.
“Có lẽ ta đã sai khi gia nhập phái Giang Tướng...” Tứ Bá đầu bỗng thốt lên.
“Suỵt...” Tiểu Lục Tử cảnh giác nhìn xung quanh, “Tứ ca, câu này chớ có tùy tiện nói ra!”
“Chúng ta đang thay trời hành đạo ư? Trên cái thế gian này vẫn còn ‘đạo’ sao? Tôi luôn tự hỏi đạo lý cuộc sống là gì? Công danh lợi lộc, tiền tài tửu sắc là chi? Đời người chẳng ai tránh được cái chết, tiền tài danh vọng sống không đem đến, chết chẳng mang đi. Hồng lão hổ mấy hôm trước vẫn uy phong là thế, phút chốc đã làm ma dưới họng súng, tiền tài về tay Quốc dân Đảng, vợ tái giá với kẻ khác, ông ta ở dưới đất sẽ nghĩ sao đây?”
“Tứ ca, anh quá bi quan rồi.”
“Có câu ‘Đại trượng phu sống là không được uổng phí cuộc đời này’, tại sao lại không uổng phí? Tự cổ chí kim, sự thành danh của một người luôn đi cùng với sự hy sinh của vô vàn kẻ khác. Nhiều lúc tôi ao ước cuộc sống điền viên ‘ánh trăng chiếu rọi tầng thông, suối trong nước chảy trên vầng đá xanh’, xa rời giết chóc, chẳng còn âm mưu, một nhà lớn bé, khi xem hoa nở khi chờ trăng lên, nghe mưa rơi mùa hạ, chờ tuyết lạnh mùa đông, sau đó dần già đi. Được vậy thật hạnh phúc biết bao...”
“Tứ ca, tối đi một bài quyền nhé, bộ Tông hạc quyền này của tôi rất chú trọng vào lực di chuyển.”
Nói rồi, Tiểu Lục Tử bắt đầu thi triển Tông hạc quyền. Khua tay múa chân được một lúc, quay lại không thấy Tứ Bá đầu đâu nữa: “Tứ ca?”
“Cậu tập tiếp đi, tôi buồn ngủ rồi.” Giọng Tứ Bá đầu vẳng lại từ xa.
• • •
“Tiên sinh, việc riêng xong rồi, giờ chúng ta bàn đến việc công,” Đới Lạp lấy ra một chồng bức điện, “đây là một số điện báo của quân Nhật bên ta mới thu được gần đây, trong đó đề cập đến rất nhiều địa danh, còn có cả thuật ngữ phong thủy. Trong Cục Quân thống có rất ít người hiểu về lĩnh vực này, tiên sinh xem giúp cho.”
Tổ Gia ngây người, chẳng trách Đới Lạp khăng khăng làm ông mối, thì ra là muốn đeo cho mình một cái gông, nhốt ở đây để làm việc cho ông ta.
Tổ Gia xem từng bức điện báo một, đưa lên rồi đặt xuống, không hề theo thứ tự nào cả.
Đới Lạp nói tiếp: “Tôi có mời thêm được mấy vị đại sư ở khu Quân thống, bắt đầu từ ngày mai, tiên sinh cùng với họ hỗ trợ Cục Quân thống phá giải những bức điện này, tôi cho rằng quân Nhật sắp thực hiện kế hoạch lớn...’
Tổ Gia gật đầu nói: “Bản đồ long mạch Trung Hoa.”
“Sao cơ?” Đới Lạp ngạc nhiên hỏi lại.
“Là bản đồ long mạch Trung Hoa, Tướng quân có biết...” Tổ Gia đem bí mật đội đuổi xác của người Nhật xâu chuỗi với sự phân tích, kết luận với Lưu Tòng Vân và Hồng lão hổ kể lại chi tiết cho Đới Lạp nghe.
Đới Lạp nghe xong, sững sờ kinh ngạc: “Nói như vậy, sự tấn công của người Nhật ngoài vấn đề chiến lược, còn tính đến cả vấn đề phong thủy?”
“Chắc chắn là vậy! Pháo kích miếu Lão Quân, trói núi Đầu Trâu đều là chiến lược phong thủy!” Tổ Gia nói cách chắc nịch.
“Ừm!” Đới Lạp gật gù, “Có lý. Vậy là có hai mặt trận: một là mưa bom bão đạn, hai là cuộc chiến phong thủy âm thầm không tiếng súng. Thật dã man, tàn độc!”
“Tiên sinh có thể dùng một câu khái quát thế nào là ‘long mạch’ không?” Đới Lạp đột nhiên hỏi.
Tổ Gia suy nghĩ một lát, trả lời: “Long mạch chính là mạch của núi, đất là thịt, đá là xương, cỏ cây là lông tóc của rồng, mạch núi có đến có đi, còn gọi là lai long khứ mạch.”
“Quá hay! Vậy nơi đồng bằng không có núi đồi thì sao?” Đới Lạp hỏi tiếp.
“Nơi đồng bằng thì luận theo địa thế và vật kiến trúc, quan sát hướng chạy của mặt đất, mặt đất dù ở đâu cũng không hoàn toàn bằng phẳng, có chỗ lồi lên, có chỗ lõm xuống.”
“Có lý! Vậy long mạch đẹp nhất nằm ở đâu?”
“Chính là lòng người, lòng người tốt thì đâu đâu cũng là long mạch đẹp, người tốt dù ở nơi đất kém vẫn có thể gặp hung hóa cát, kẻ xấu dù ở nơi đất vượng vẫn gặp trắc trở khắp nơi.” Tổ Gia trả lời.
“Tiên sinh cũng tín Phật ư?”
“Tín Phật?” Tổ Gia không hiểu.
“Tiên sinh vừa rồi có nhắc đến lòng người, rất có ý vị nhà Phật...” Đới Lạp giải thích.
“Ồ, chỉ là ngẫu nhiên tìm hiểu thôi, tôi chưa từng quy y, càng không có ý định xuống tóc đi tu.” Tổ Gia cười nói.
“Đới Lạp tôi thỉnh cầu tiên sinh, mau tìm cách giải mật mã long mạch của người Nhật, cứu lấy đất nước chính là đại từ bi!” Đới Lạp vừa nói vừa cúi rạp người cung kính.
Tổ Gia thầm nghĩ: con người đều có hai mặt, người tốt cũng có khuyết điểm, người xấu cũng có mặt tốt. Bất luận là thủ lĩnh Quân thống Đới Lạp nói vậy nhằm mục đích tìm đường thăng tiến phát tài, hay là vì lợi ích của dân tộc Trung Hoa, lúc này đều không quan trọng, chung tay đánh bại âm mưu của quân xâm lược mới là mục đích của mọi người dân Trung Quốc!
Tổ Gia hỏi: “Từ xưa đến nay, dân gian lưu truyền rằng Trung Quốc có ba đại long mạch: Bắc long tính từ Âm Sơn, Hạ Lan đi vào Sơn Tây, nó bắt nguồn từ Thái Nguyên, chạy ra tới biển thì dừng; Trung long từ Mân Sơn đi vào Quan Trung, đến Thái Sơn rồi chạy ra biển; Nam long thì tính từ Vân Nam, Quý Châu, Hồ Nam, chạy đến Phúc Kiến, Chiết Giang rồi ra đến biển. Nhưng Tướng quân có biết theo thư tịch cổ, khởi nguồn ba đại long mạch này là từ đâu không?”
“Từ đâu?”
“Núi Côn Luân.”
“Núi Côn Luân?”
“Núi Côn Luân là vạn sơn chi tổ*, khởi nguồn của long mạch! Núi cao vạn trượng, trên có cung Dao Trì của Vương mẫu nương nương, dưới có dòng Hồng Mao* tuôn dài bất tận, từ xưa được mệnh danh là hoàng đế chi đô, bách thú chi môn*.”
Núi tổ của vạn ngọn núi.
Còn gọi là Nhược Thủy, dòng sông ở chốn thần tiên trong truyền thuyết.
Ý là nơi khởi thủy của hoàng đế, nơi sinh ra trăm loài thú. Phục Hy, vị thần thời tối cổ được sinh ra từ đây, cũng là một trong Tam Hoàng Ngũ Đế.
Nghe đến đây, Đới Lạp bỗng giật mình, ngắt lời Tổ Gia: “Tiên sinh, ngài hãy xem bức điện, trong đó có mấy lần nhắc đến hai chữ Côn Luân!”
Tổ Gia xem xét thật kỹ, trong những mã điện báo rời rạc này quả đúng có nhiều lần xuất hiện hai chữ “Côn Luân”, Tổ Gia kinh ngạc nói: “Quân Nhật muốn chiếm núi Côn Luân sao?”
“Ừm... không thể nào, ngọn núi này cao hàng ngàn mét so với mực nước biển, núi cao đường xa, tuyết phủ quanh năm, hoang vu không một bóng người, người Nhật không ngu đến mức vì phong thủy mà bất chấp quy tắc thông thường.” Là người đứng đầu Quân thống, Đới Lạp vẫn rất bình tĩnh phán đoán.
“Đợi tôi nghiên cứu kỹ lại đã.” Tổ Gia gật đầu.
Mấy ngày sau, Tổ Gia và mấy vị đại sư phong thủy cùng nghiên cứu giải mã, kết hợp tìm đọc hơn trăm cuốn sách cổ về phong thủy mà Đới Lạp sưu tập được, nhưng vẫn chưa lần ra manh mối.