Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bẫy Phong Thủy, Hỏa Thiêu Quân Đoàn Nhật
Bẫy Phong Thủy, Hỏa Thiêu Quân Đoàn Nhật

❊ ❊ ❊

Mười ngày sau, quân Nhật ở Hán Khẩu bắt đầu tập kết, thành lập đội tiễu phỉ với quân số hơn một ngàn người. Phàn Nhất Phi và Yến Lão Thất cũng gia nhập đội quân này, đảm nhận nhiệm vụ trinh sát.

Đến tối, một ngàn lính Nhật hùng hổ tiến công quân hướng giáp ranh Tương Ngạc.

Hôm đó trời không trăng không sao, gió lồng lộng, quân Nhật sợ bại lộ nên tắt toàn bộ đèn xe, mạo hiểm tiến vào. Đội trinh sát đi trước, mấy chục người căng thẳng dò đường theo bản đồ.

“Đến rồi!” Yến Lão Thất hô to một tiếng, “Có nhìn thấy không? Chính là ngọn đèo phía trước. Chúng ta chia ra 3 đội: một đội tiến thẳng vào, hai đội còn lại vòng lên hai bên sườn núi, từ trên cao nhìn xuống, triệt để tiêu diệt địch!”

Viên đoàn trưởng xem xét kỹ lại địa hình rồi thốt lên: “Tuyệt!” Trong lòng thầm nghĩ: địa hình này trùng khớp với thông tin đội trinh sát cử đi trước đó, đây đúng là nơi thổ phỉ ẩn náu. Ngay sau đó hắn rút kiếm ra, bày binh bố trận.

Canh ba nửa đêm, quân Nhật sắp đặt xong xuôi.

“Khai chiến!” Viên đoàn trưởng hạ lệnh, mấy chục khẩu pháo cối bắn thẳng vào ngọn đèo. Đạn pháo nổ ầm ầm, ánh lửa bao trùm khắp nơi. Tiếp theo đó quân trung lộ xông thẳng vào.

Vừa chạy độ hơn ngàn mét, quân Nhật bỗng nhiên hỗn loạn, chân giẫm phải mìn, tiếng nổ chát chúa vang lên. Quân phía sau không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ ngỡ là pháo cối tính sai cự li, bắn nhầm quân mình.

Phút chốc mấy trăm người rơi vào bãi mìn, mìn bị kích nổ liên hoàn, tiếng hò hét vang dội cả một góc đèo.

“Không xong rồi! Có mai phục!” Quân Nhật phản ứng.

Hai cánh quân ở hai bên sườn núi không biết tình hình ra sao nên không dám tùy tiện hành động, bỗng phát hiện ngọn đèo sau lưng có kẻ bắn lén.

“Pằng, pằng” hai tiếng.

“Có chuyện gì vậy?”, “Hỏng rồi! Có mai phục! Mau xuống núi!”

Nhưng đã quá muộn, dưới núi bỗng có lửa cháy, hai tiếng súng vừa rồi chỉ là ám hiệu, đám người dưới núi bắt đầu châm lửa vào rơm tẩm lưu huỳnh. Lửa nhờ sức gió, gió mượn uy lửa, phút chốc ngọn lửa phừng phừng lan đến lưng chừng núi. Cùng lúc đó, hai bên đèo có tiếng hô giết vang dậy như sấm, là quân Hồng lão hổ đang xông vào.

Yến Lão Thất và Phàn Nhất Phi thấy thời cơ đã đến. Khoái chí nói: “Ông chuồn đây!” rồi dồn lực xuống chân, vút một tiếng biến mất vào trong rừng, thoăn thoắt nhảy lên ngọn cây như khỉ vậy. Quân Nhật giương súng bắn loạn một hồi nhưng chẳng trúng phát nào.

Trên sườn núi xa xa, Tổ Gia, Hồng lão hổ, Lưu Tòng Vân và Chu Cẩn đứng quan sát tình hình, xem ra quân Nhật đã bị đánh tan tác trong biển lửa.

“Năm xưa tướng nhà Thục, Gia Cát Khổng Minh dùng kế này phục kích Tư Mã Ý, nay chúng ta dùng để đối phó với quân xâm lược. Khi Khổng Minh dùng kế này, trời bỗng đổ mưa, nhờ đó mà cha con Tư Mã Ý mới thoát chết. Nay trời hanh vật khô, chắc chắn không thể có mưa...” Tổ Gia nheo mắt, nói trong vô thức.

“Chúng ta phải chuẩn bị cả vài tháng, khảo sát tất cả các ngọn núi lớn nhỏ mới chọn được vị trí này. Địa thế tự nhiên nơi đây hình thành bố cục Cửu cung bát quái, đỉnh núi hai bên trái phải có Lục thú nghiêng cổ, Bạch Hổ thò đầu, duy có phương vị Huyền Vũ, Chu Tước là trống trải, lại có gió nam, thích hợp dùng hỏa công, trận chiến đêm nay xem ra cũng đáng!” Lưu Tòng Vân cười nói.

“Mấy tấn lưu huỳnh đó, ta mua với giá mấy trăm nén bạc cũng đáng!” Hồng lão hổ gật gù.

“Xin Tư lệnh chớ lo, bọn Nhật lần này thảm bại tơi bời, để lại không ít súng ống đạn dược, đợi ngày mai thu dọn chiến trường là biết ngay.” Tổ Gia nói.

Trời tờ mờ sáng, đội tiễu phỉ rút đi để lại mấy chục cái xác. Hồng lão hổ điểm lại chiến lợi phẩm, tổng cộng thu được 15 khẩu súng, 208 quả lưu đạn.

“Rút lui.” Hồng lão hổ hạ lệnh, mọi người liền ẩn vào trong núi.

Nơi này cách sào huyệt mấy chục dặm đường núi, khi mọi người về đến nơi đã thấy Phàn Nhất Phi và Yến Lão Thất ngồi uống rượu trong động.

Thấy mọi người trở về, hai người vội đứng dậy: “Tư lệnh! Tổ Gia!”

“Hai vị thật vất vả! Công lớn đã thành!” Hồng lão hổ cười lớn.

“Bản đồ long mạch Trung Hoa, có manh mối gì không?” Tổ Gia hỏi.

Yến Lão Thất và Phàn Nhất Phi lắc đầu: “Bản đồ chắc chắn ở Công quán Mai Hoa, nhưng ở đó canh giữ cẩn mật, không ai vào được.”

“Ừ,” Tổ Gia gật đầu, “bình an quay về là tốt rồi.”

“Tổ Gia, mộ tổ nhà Tưởng Thiên Thừa có đào nữa không? Chúng ta đã biết được địa chỉ chính xác!” Phàn Nhất Phi nói.

Tổ Gia trầm tư một hồi rồi nói: “Thôi bỏ đi, quá mạo hiểm.”

• • •

Tin đội tiễu phỉ thất bại truyền đến tai Kodama Yoshio, ông ta nổi trận lôi đình, lập tức từ đông bắc trở về Sơn Đông.

Yoshikazu đang ngồi lau kiếm trong phòng, chuẩn bị mổ bụng.

“Yoshikazu!”

“Vâng!”

“Ngươi đang làm gì vậy?”

“Liên tiếp thất bại, chỉ còn cách mổ bụng tuẫn quốc.”

Kodama nhìn Yoshikazu, than thở: “Thất bại là việc thường tình của nhà binh. Người Trung Quốc vô cùng giảo quyệt, món nợ này để đó đã, đợi ngày sau đoái công chuộc tội.”

“Vâng!” Mắt Yoshikazu nhòe đi.

“Ngươi chắc chắn kẻ phục kích chúng ta là người của Hồng lão hổ?” Kodama hỏi.

“Ừm... thì còn có thể là ai nữa?”

“Trong lúc rút quân, đội tiễu phỉ lại gặp phải đợt phục kích thứ hai, có vẻ như là Tân Tứ quân của quân Cách mạng Quốc dân.”

Thì ra hôm đó sau khi rút khỏi núi, đội tiễu phỉ tình cờ gặp phải Tân Tứ quân đang chiến đấu cơ động ở mạn bắc Giang Tô, hai bên quần nhau một trận, đội tiễu phỉ tiếp tục bị thương vong nặng nề, tổn thất quá nửa quân số và trang thiết bị.

Kodama không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, lắc đầu chán nản: “Quân bộ đã cảnh báo rằng chớ nên tự ý hành động! Nay trước mặt có Tưởng Giới Thạch chống cự, sau lưng có Bát lộ quân* phục kích, chúng ta cần phải hành sự cẩn trọng. Trận chiến Trường Sa sắp bắt đầu, nhất định phải quản lý tốt hội đạo môn, đến khi công chiếm Trường Sa thì lập tức phối hợp với quân binh để chiếm đóng.”

Bát lộ quân, tên gọi tắt của Tập đoàn quân sự thứ 18, Quân Cách mạng Quốc dân. Là bộ đội kháng Nhật dưới sự chỉ huy của Cộng sản Đảng, một trong tiền thân của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

“Vâng!... Vậy còn việc của phái Giang Tướng?”

“Địch bất động, ta cũng bất động. Chúng ở chỗ tối, còn ta ở chỗ sáng, đó luôn là điều bất lợi. Chớ vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn!”

“Vâng!”

“Chiếm được toàn bộ Trung Quốc rồi, để xem lúc đó phái Giang Tướng kia còn trốn được vào đâu?” Kodama hậm hực nói.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.