Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mộng Quân Sư Gia Cát Của Lưu Tòng Vân
Mộng Quân Sư Gia Cát Của Lưu Tòng Vân

❊ ❊ ❊

Canh tư, ngoài song gió rít, lá cây xào xạc.

Trong thung lũng thấp thoáng một đại đội người ngựa đông nghịt, áng chừng có đến mấy trăm người đang chầm chậm tiến về nơi bọn Tổ Gia trú ngụ.

Tiểu Lục Tử phụ trách cảnh giới đang cùng mấy anh em thay nhau đi tuần, bỗng thấy thoảng trong gió có tiếng động khác lạ, dường như có thứ gì đó đang đến, Tiểu Lục Tử nhảy lên một cái cây to, phóng tầm mắt ra xa, giật mình thốt lên: “Ôi trời!”

Tiểu Lục Tử vội vàng nhảy phắt xuống, chạy đến chỗ Tổ Gia: “Sư phụ, hỏng rồi, một đội người ngựa không biết là phe nào đang đi về phía chúng ta!”

Tổ Gia vừa chợp mắt, nghe vậy lập tức tỉnh ngủ: “Gọi các anh em dậy, chuẩn bị vũ khí, lên đạn sẵn sàng.”

“Vâng.”

Tổ Gia bước ra ngoài, nấp sau một cái cây lặng lẽ quan sát, thầm nghĩ: nhiều người như vậy, lẽ nào bọn Nhật đã đánh đến đây? Không đúng, không thấy tiếng súng nổ, cũng chẳng thấy Quốc quân rút lui. Đang suy nghĩ đối sách, Tiểu Lục Tử chạy tới đập vai Tổ Gia nói: “Sư phụ, hãy nhìn sau lưng mà xem!”

Tổ Gia quay người lại, kinh ngạc khi thấy dưới núi cũng có mấy trăm người đi lên, bị bao vây rồi!

Mấy chục anh em đều bật dậy, tay lăm lăm súng, sẵn sàng đợi lệnh của Tổ Gia.

“Lẽ nào lại là Tân Tứ quân?” Tổ Gia tự hỏi, đoạn quay ra nói với Tiểu Lục Tử: “Hãy tiến sát lên, hô to một tiếng. Hiểu không?”

Tiểu Lục Tử gật đầu.

Tổ Gia vỗ vai cậu ta: “Cẩn thận đấy.”

Tiểu Lục Tử vẫy Phàn Nhất Phi và mấy người cùng đi.

“Đứng lại, làm gì vậy?” Tiểu Lục Tử quát to một tiếng.

Đội nhân mã dừng lại, không một tiếng động, Tổ Gia chợt thấy không ổn: “Lục Tử, mau nằm xuống!”

Trong chớp mắt, loạt súng vang lên, mấy trăm viên đạn bắn ra như mưa, nếu không có Tổ Gia cảnh báo, bọn Tiểu Lục Tử bị bắn thủng như tổ ong bầu rồi.

Tổ Gia và các anh em nằm bò trên đất, nổ súng bắn trả.

Đối phương bắn một loạt rồi thôi, một giọng nói cất lên, nhưng đều là tiếng lóng.

Tổ Gia nghe vậy, biết rằng bọn thổ phỉ thật đã đến, ý của chúng là: thứ vũ khí đó của các ngươi chỉ là đồ bỏ đi, đừng bắn nữa, nếu không các ngươi chết chắc!

Tổ Gia cũng dùng tiếng lóng đáp lại, hy vọng có thể kết thân với chúng: “Bằng hữu, đều là anh em trên giang hồ cả, xin hãy cho một con đường sống!”

“Biết điều là tốt! Chớ dại dột đối đầu với Hồng Ngũ gia!”

Tổ Gia chợt hiểu ra: là quân của Hồng Ngũ gia, Hồng lão hổ đến thật rồi!

“Đều là bằng hữu, mạn phép ăn bữa cơm trên địa bàn của ngài, chúng tôi xin giao nộp vũ khí đầu hàng!”

Nói xong, Tổ Gia khẽ hỏi các anh em: “Đạn lên sẵn sàng rồi chứ?”

Mọi người gật đầu.

Tổ Gia nhìn một lượt anh em, nói: “Lát nữa hãy bắn hết cơ số đạn, chết được tên nào hay tên đó!”

Mọi người gật đầu.

Tổ Gia vờ đầu hàng, rồi nhân lúc chúng lơ là cảnh giác, liều mạng tấn công.

Chính lúc nguy cấp này, một giọng nói từ bên kia vọng lại: “Đó... phải chăng là Tổ Gia?”

Tổ Gia thấy giọng nói này rất quen, là ai vậy? Gió quá to nên nghe không được rõ, ông lập tức trả lời: “Chính là tại hạ!” Ngọn gió đưa tiếng đáp của Tổ Gia bay đi.

“Quả đúng là Tổ Gia!” Người đó kêu lên, rồi nói với người xung quanh, “Mau hạ súng xuống, hạ xuống! Người mình, là người mình!”

Tiếng bên kia vọng lại: “Tổ Gia, là tôi, Lưu Tòng Vân đây!” Lưu Tòng Vân nguyên là Đại sư bá của Đường khẩu Long Tu Nha thuộc Tây phái, năm 1936 bị đồ đệ là Tần Bách Xuyên đoạt mất ngôi vị.

Cuối cùng Tổ Gia cũng nghe rõ, đúng là tiếng của Lưu Tòng Vân.

Lưu Tòng Vân chạy đến, Tổ Gia đi chầm chậm rồi dừng lại, hai người nhìn nhau một hồi rồi ôm chầm lấy nhau.

Người của hai bên thấy vậy đều ngẩn ra, vừa rồi còn định liều chết một phen, vậy mà bỗng chốc lại tay bắt mặt mừng.

“Tổ Gia, sao lại đến đây?”

“Lưu sư gia sao lại ở đây?

Hai người hỏi cùng một lúc.

“Vào nhà rồi nói chuyện.” Tổ Gia nói với Lưu Tòng Vân.

Lưu Tòng Vân quay sang đám thổ phỉ: “Các ngươi ở đây đợi ta.”

Thì ra sau khi bị Tần Bách Xuyên đuổi khỏi Tứ Xuyên, lại bị quân phiệt Lưu Tương truy sát, Lưu Tòng Vân không chốn dung thân, đành miễn cưỡng đến Thượng Hải tìm Tổ Gia. Vốn không muốn vạch áo cho người xem lưng, nhưng Lưu Tòng Vân đã hết cách, đành thỉnh cầu Tổ Gia giúp đỡ giành lại Tứ Xuyên. Nhưng khi đó Tổ Gia đang bận đấu với người Nhật, hơn nữa Tây phái rối loạn lại là điều tốt cho Đông phái, sư đồ Lưu Tòng Vân mâu thuẫn, Tổ Gia được dịp ngư ông đắc lợi. Sư đồ bọn họ thông minh hơn người, nếu đồng tâm hiệp lực tất trở thành mối uy hiếp đối với Đông phái. Tổ Gia đa mưu túc trí, thấy Lưu Tòng Vân sa cơ lỡ bước, ông lựa lời an ủi rồi giúp cho chỗ ở, đồng thời lấy một khoản ngân lượng lớn của Đường khẩu cho Lưu Tòng Vân, Lưu Tòng Vân rớt nước mắt cảm kích. Nhưng Tổ Gia lần lữa không đề cập đến việc giúp ông ta trở về Tứ Xuyên, Lưu Tòng Vân trong lòng vô cùng muộn phiền, Tổ Gia lấy lý do từ xưa phái Giang Tướng đã có quy tắc, tổ sư gia Phương Chiếu Dư lập di huấn: tứ đại Đường khẩu ai giữ phận nấy, không được phép can dự vào việc nội bộ của nhau, nếu không sẽ bị cả phái Giang Tướng diệt trừ.

Lưu Tòng Vân thấy Tổ Gia nói cũng đúng, sau lại nhận thấy Tổ Gia cố ý không chịu giúp mình. Lưu Tòng Vân vốn là người có chí lớn, một đời dốc sức vào quân sự và chính trị, khi đắc chí trong tay nắm mấy chục vạn quân, thường tự ví mình như Gia Cát Khổng Minh, mà nay cả ngày ăn không ngồi rồi ở bên Thượng Hải, ông ta há có thể chịu sống như vậy?

Sau đó không lâu, Lưu Tòng Vân chủ động ra đi: “Tổ Gia, lão hủ không thể cả ngày ăn không ngồi rồi, tuy tuổi đã qua ngũ tuần, nhưng người già chứ tâm không già, tôi vẫn muốn làm chút việc... xin được từ biệt.”

Tổ Gia vội hỏi: “Lưu sư phụ muốn đi đâu?”

Lưu Tòng Vân mỉm cười nói: “A Bảo phái Giang Tướng, đến đâu là bén rễ ở đó, thiên hạ rộng lớn, đâu đâu cũng kiếm ra tiền. Nhưng Tổ Gia yên tâm, lão hủ tuyệt đối không hoạt động trước mặt Tổ Gia.”

Tổ Gia năm lần bảy lượt cố giữ mà không được.

“Ân tình của Tổ Gia cả đời khó mà báo đáp, Tổ Gia hãy giữ gìn sức khỏe, sông không thể cạn, núi chẳng thể mòn, sau này tất có cơ hội gặp lại.”

Tổ Gia lại lấy rất nhiều vàng bạc đưa cho Lưu Tòng Vân rồi nói: “Lưu sư gia hãy bảo trọng, nếu có khó khăn, xin hãy quay lại đây”

Sau khi Lưu Tòng Vân đi rồi, Tổ Gia bắt đầu cắt đặt việc trên đảo Chu San.

Kỳ thực, Lưu Tòng Vân là người cơ trí, thời gian dưỡng thương ở Thượng Hải ông ta nghe ngóng được thông tin về thổ phỉ ở Tương Ngạc*. Lưu Tòng Vân rất có tài quan sát thời thế. Khi đó quân phiệt Trung Quốc cát cứ, Quốc Cộng cắn xé lẫn nhau, giặc Nhật xâm phạm, thổ phỉ lên núi xưng vương, các thế lực đan xen trong tấn tuồng dân quốc nhốn nháo, quần hùng tranh lộc.

Hồ Nam và Hồ Bắc.

Thời thế tạo anh hùng, cháy nhà hôi của, thừa nước đục thả câu, chờ thời cơ hành động, tùy cơ ứng biến, đó đều là bản năng của nhà chính trị. Lưu Tòng Vân lại manh nha giấc mộng đại nghiệp của mình.

Bên Quốc dân Đảng không còn cửa nữa rồi, cho dù là quân đội trung ương hay địa phương, chỉ cần Tưởng Giới Thạch và Lưu Tương hạ lệnh một tiếng, chẳng ai dám chứa chấp ông ta, đến đó tức là tìm đường chết! Cộng sản Đảng lại càng không, bởi bản thân gốc gác không được sạch sẽ, đến đó e rằng bị thanh trừng chứ chẳng chơi! Gia nhập hắc đạo cũng không sáng sủa gì hơn, chẳng thể làm nên đại nghiệp! Nghĩ đi nghĩ lại, thấy chỉ có một con đường là có thể đi được: đầu đỡ thổ phỉ, chí ít phải có đội quân của riêng mình để cát cứ một phương, chờ thời cơ hành động.

Bởi vậy, đám thổ phỉ Hồ Nam Hồng lão hổ thường buôn bán vũ khí với hắc bang Thượng Hải đã lọt vào tầm ngắm của Lưu Tòng Vân.

Lưu Tòng Vân đến Hồ Nam tự tiến cử mình, ban đầu Hồng lão hổ không mấy thiện cảm với lão già này. Nhưng sau khi Lưu Tòng Vân kể về chiến tích huy hoàng của mình, Hồng lão hổ mới bừng tỉnh: đây chính là Bạch Hạc tiên sinh phò tá Lưu Tương đánh bại Lưu Văn Huy năm xưa đó ư?

Hồng lão hổ bái Lưu Tòng Vân làm quân sư. Lưu Tòng Vân biết hắn có ý thăm dò mình, sau khi nhận chức quân sư rồi, đầu tiên Lưu Tòng Vân giúp Hồng lão hổ đánh bại Trương Thiên Bá, một băng thổ phỉ khác cũng ở Hồ Nam, tiếp đến diệt đám giặc cỏ Lưu Chiếm Sơn ở phía tây Hồ Nam đến xâm phạm, tiếp theo lại phục kích đội xe của Quốc dân Đảng, cướp được lượng lớn súng ống vật tư. Hồng lão hổ từ đó mới yên tâm: quân sư quả là danh bất hư truyền.

Nay trong tay Hồng lão hổ đã có hơn ngàn quân, ngoài súng lục, súng trường 38 ra, còn có đồ trang bị kiểu Mỹ mua từ Thượng Hải, mấy khẩu đại bác, nghiễm nhiên trở thành quân phiệt quy mô nhỏ cát cứ một phương.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.