“Tổ Gia, không hay rồi! Không hay rồi!” Tổ Gia đang muộn phiền, bỗng Nhị Bá đầu hốt hoảng chạy vào, Tiểu Lục Tử theo sát phía sau.
Tổ Gia giật thót một cái: “Chuyện gì vậy?”
“Thầy xem.” Nhị Bá đầu chìa một tờ báo cho ông.
“Ở đâu ra vậy?” Tổ Gia nghi ngờ hỏi.
“Là Tiểu Lục Tử đi thăm dò trong thành đem về.” Nhị Bá đầu nói.
Tổ Gia cúi xuống xem, toàn thân rúng động, tay nắm chặt tờ báo, cơn thịnh nộ chực trào trong lồng ngực.
“Tổ Gia?” Nhị Bá đầu, Tiểu Lục Tử sợ hãi gọi một tiếng.
Tổ Gia thần sắc sa sầm, đập bàn bật dậy, nghiến răng nói: “Quật mộ tổ nhà ta! Thủ đoạn độc ác nham hiểm như vậy mà cũng dám làm!”
“Tổ Gia...” Nhị Bá đầu chờ đợi quyết định của Tổ Gia, “trở lại Giang Hoài?”
Tổ Gia im lặng không nói, mắt ánh lên niềm bi phẫn.
Nhị Bá đầu và Tiểu Lục Tử nhất tề quỳ xuống: “Chúng con thề chết đi theo thầy!”
Đào mồ quật xác, phá hoại âm trạch, từ xưa thù này không đội trời chung! Già trẻ lớn bé cả nhà ông đã chết rất thảm khốc, sau đó được hàng xóm láng giềng giúp đỡ an táng. Sau khi gia nhập phái Giang Tướng, Tổ Gia từng trở về quê tế lễ, mỗi lần nhớ đến cảnh tượng cả nhà chết thảm, ông lại nước mắt giàn giụa. Nay Tả Vịnh Thiện lại quật mồ nhà ông ở Giang Hoài, đem xương cốt ra mà đánh rồi đốt trụi, hơn nữa còn cố ý phát tán tin tức, rêu rao trên báo là phải làm cho tên yêu nghiệt Tổ Gia tuyệt tử tuyệt tôn!
“Thiết Bản tiên sinh”, đệ nhất tướng số Giang Hoài bỗng chốc biến thành yêu nghiệt, khiến dân chúng Giang Hoài vốn nhận nhiều ân trạch của ông rất đỗi ngạc nhiên. Trên báo, Tả Vịnh Thiện, Tưởng Thiên Thừa bịa đặt đủ điều vu cho Tổ Gia: tội ác chồng chất, không bút nào tả xiết, như thể “Thiết Bản tiên sinh” chính là sói đội lốt người. Cùng lúc đó, “thiện tâm” của Tả Vịnh Thiện thừa dịp phát lên, khi đó Thượng Hải dịch tả hoành hành, người có tiền cấp cứu kịp thời thì sống, dân nghèo không tiền thì chết hàng loạt. Số người chết mỗi ngày ở Áp Bắc nhiều không kể xiết, Tả Vịnh Thiện đích thân lập đạo tràng cầu phúc trừ tai cho dân chúng, đồng thời phát thuốc cứu tế miễn phí. Bách tính khốn khổ phút chốc quên đi Tổ Gia, “Tả đại thiện nhân” nghiễm nhiên trở thành cha cả, thành Bồ Tát sống.
Tổ Gia đỡ Nhị Bá đầu và Tiểu Lục Tử dậy, bảo hai người lui ra trước rồi tự nhốt mình trong phòng, cầm tờ báo lặng lẽ suy ngẫm: kẻ nào tiết lộ thông tin mộ phần nhà ta? Nhập đạo bao nhiêu năm nay, chưa từng có ai đi qua quê gốc của ta, sao bỗng nhiên có thể tìm được mộ phần chính xác như vậy? Tế Xuân Phúc! Chỉ có hắn! Tên Bá đầu phản bội này! Đào mộ tổ chính là nhằm chọc giận ta, sau đó dụ ta xuất hiện, cái bẫy lớn như vậy chắc chắn một mình Tả Vịnh Thiện không thể sắp đặt được, tất phải có bàn tay người Nhật đứng sau giật dây, lúc này trở về Giang Hoài ắt lành ít dữ nhiều, các anh em cũng sẽ uổng mạng. Ông chợt tưởng tượng ra cảnh xương cốt già trẻ lớn bé thất tán, trong lòng không nén nổi nỗi phiền muộn vô hạn.
Tổ Gia cố gắng kiềm chế nỗi đau, chậm rãi sắp xếp, vạch kế hoạch... Đến nửa đêm, cuối cùng cũng có sách lược đối phó, ông cấp tốc triệu tập Đường hội!
“Tổ Gia, mau trở về Giang Hoài, băm thấy tên Tả Vịnh Thiện này đi chứ?” Đại Bá đầu hùng hổ nói.
Tổ Gia lắc đầu nói: “Đã muốn chơi thì phải chơi cho tưng bừng một chút. Mới có chút sóng gió chúng ta đã ngồi không vững rồi, đây có là gì chứ?”
“Ý của thầy là khuấy đục nước lên?” Tam Bá đầu nói.
Tổ Gia gật đầu: “Nước đục dễ bắt cá.”
“Còn bắt cá gì nữa, mộ của lão thái công, lão tổ mẫu đều bị quật lên rồi, tôi cùng với Tiểu Lục Tử quay về Thượng Hải, băm vằm tên khốn Tả Vịnh Thiện!” Đại Bá đầu hùng hổ nói.
“Tả Vịnh Thiện chỉ là con rối nhảy nhót trên sân khấu, xử hắn quá dễ, quan trọng là bọn Nhật, chúng ta đã phá hỏng đại sự của chúng trên đảo Chu San, lại thiêu chết bọn pháp sư ở Vũ Hán, chúng không chịu để yên đâu...” Tổ Gia nói.
“Tổ Gia, sự việc có lẽ không đơn giản như vậy.” Tiểu Lục Tử mới được thăng chức Lục Bá đầu không lâu bỗng lên tiếng, “Tổ Gia thử nghĩ xem, biến cố Chu San xảy ra đã hai năm, quân Nhật mải chinh chiến, căn bản không để ý đến hành động của phái chúng ta, lần này đột nhiên nổi lên ở Thượng Hải, phải chăng... phải chăng liên quan đến vụ chúng ta cướp đội đuổi xác của chúng?”
“Không đến mức đó chứ, bất quá chỉ là mấy trang phác thảo thôi mà?” Ngũ Bá đầu nói xen vào.
Tổ Gia trầm tư giây lát, bỗng nói: “Đem những bản phác thảo đó lên xem lại xem!”
Tổ Gia và các bá đầu xem xét lại đống bản phác thảo: núi xuyên sông ngòi rõ ràng, huyện thị thành quách đan xen mạch lạc, hồi lâu sau vẫn không phát hiện ra điểm gì đặc biệt.
Tổ Gia nói: “Hừm, chúng ta hãy tương kế tựu kế... bọn Nhật muốn chọi chết chúng ta, vậy chúng ta sẽ chơi với chúng đến cùng! Trước hết, cần...” các bá đầu lắng nghe, liên tục gật đầu.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Đại Bá đầu, Lục Bá đầu, Phàn Nhất Phi nhằm thẳng Thượng Hải chạy tới; cùng lúc, Nhị Bá đầu, Tam Bá đầu, Ngũ Bá đầu dẫn anh em giắt súng ống mới cướp được lên đường tìm những đội đuổi xác khác theo sự chỉ dẫn của Phàn Nhất Phi.
Vài hôm sau, đường phố Thượng Hải bắt đầu xuất hiện một lượng lớn truyền đơn được rải, trên đó nói rằng Tả Vịnh Thiện làm Hán gian, là chó săn cho người Nhật, ông ta giết hại sư phụ mình là Trương Kế Nghiêu, trưởng môn nhân đời trước của Thiên Thánh Đạo, lại bôi nhọ Tổ Gia, tất sẽ bị trời phạt. Ông trời có mắt khiến cho ông ta què chân chính là điềm báo trước, hơn nữa còn sai Thiên Lôi đánh tung mộ phần nhà ông ta! Đây chính là “trời làm ra nghiệp chướng còn có thể hiểu được, người gây ra nghiệp chướng khó có thể sống”, nội trong một tháng, tên Tả Vịnh Thiện tất bị Ngũ lôi cùng lúc giáng xuống, Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nhất tề tập kích: đầu lão tặc trúng phải Hỏa lôi, phát hỏa bốc cháy; ngực trúng Mộc lôi, phủ tạng vỡ nát; lưng trúng Kim lôi, bả vai nổ tung; bụng trúng Thủy lôi, vỡ bụng lòi ruột; chân trúng Thổ lôi, lún đất 5 thước!
Tả Vịnh Thiện đọc được tờ truyền đơn này, tức đến nỗi râu tóc dựng ngược: “Giỏi, giỏi lắm! Để xem rốt cuộc ai chết nhanh hơn!”
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng vẫn đầy ngờ vực.
“Người đâu!” Tả Vịnh Thiện gọi một tên hộ pháp, hạ giọng thì thầm, “Lập tức dẫn người về quê ta xem mồ mả đúng là bị phá hủy hay không.”
“Tuân mệnh!”
Tên hộ pháp dẫn theo mấy tên Thanh y gấp rút ngày đêm đến An Huy.
Mấy hôm sau, dưới chân núi Hoàng Sơn ở An Huy, tên hộ pháp và đám Thanh y đến khu mộ của nhà Tả Vịnh Thiện, nhìn quanh thấy mổ mả vẫn yên tĩnh thanh vắng, vài con quạ nhảy đi nhảy lại trong đám cỏ dại, cả khu mộ không có bất kỳ sự phá hoại nào.
“Ha ha ha!” tên hộ pháp cười lớn, “tà thuyết kia không đánh mà tan!”
“Ha ha ha!” trong núi vọng tiếng cười lạnh lẽo, “Lũ đần độn các ngươi trúng kế rồi!”
“Ai?” Tên hộ pháp lập tức thấy sự chẳng lành.
“Còn nhận ra Đại gia ta không?” Đại Bá đầu từ trong thung lũng chậm rãi bước ra.
“Mẹ kiếp! Đúng lúc ông tìm mày! Mày lại tự tìm đến!” tên hộ pháp nói xong toan rút súng.
Đoàng đoàng đoàng, mấy tiếng súng vang lên, Lục Bá đầu và Phàn Nhất Phi tay lăm lăm súng xông ra từ phía sau tên hộ pháp: “Đứng im!” Mất tên Thanh y trúng đạn chết tại chỗ, tên hộ pháp cũng bị bắn xuyên qua tay, máu không ngừng rỏ xuống.
Đại Bá đầu tiến đến gần, dí súng vào đấu tên hộ pháp, nói: “Để ngươi chết khỏi thắc mắc! Bọn ta hoàn toàn không biết mộ phần của nhà Tả Đại Chưởng môn ở đâu nên cố ý tung tin giả, Tổ Gia tiên liệu rằng lũ đần độn các ngươi chắc chắn sẽ sai người đi xem xét mộ tổ. Quả nhiên ngay hôm đó các ngươi liền lên đường, chúng ta lập tức bám theo, cảm ơn Đại Hộ pháp dẫn bọn ta đi tìm mộ tổ chưởng môn nhân nhà các ngươi nhé!”
“Mẹ mày chứ!..” tên hộ pháp hét lên.
Không đợi hắn chửi hết câu, Đại Bá đầu liền bóp cò, đoàng một tiếng, đạn xuyên qua đầu, não và máu bắn tung tóe.
Đại Bá đầu nhìn Lục Bá đầu và Phàn Nhất Phi: “Các anh em, đừng ngây ra thế, bắt đầu đi!”
Ba người lấy mìn giắt bên hông ra, nhét vào mộ tổ của Tả Vịnh Thiện rồi châm ngòi. Bùm một tiếng, cửa mộ bị phá tung!
“Báo thù cho thái công, thái tổ mẫu!” Tiểu Lục Tử hô to rồi nhảy vào trong mộ, giẫm đạp một trận!
“Lục gia, khoan đã, khoan đã! Lấy đồ tế nhuyễn, vàng bạc ra trước đã!” Phàn Nhất Phi sốt ruột nói.
“Lục Tử, cẩn thận chớ làm vỡ đầu lâu!” Đại Bá đầu dặn dò.
Ba người sục sạo đến nửa canh giờ, vơ sạch bách tiền bạc, hài cốt cũng bị giẫm đạp vỡ nát. Duy còn một đầu lâu thì được giữ lại, Đại Bá đầu cắt cả đầu tên hộ pháp đó rồi lấy vải bọc lại, treo cả hai lủng lẳng bên hông, rồi ba người trở về Thượng Hải.
Đêm khuya vắng, trước cửa Viện bảo tàng Thượng Hải mới được khánh thành không lâu, ba bóng đen đang khẩn trương hành động.
“Lục Tử, làm xong chưa?”
“Xong rồi!”
“Nhất Phi thế nào?”
“Không vấn đề gì!”
“Tốt! Hành động!” Đại Bá đầu hạ lệnh.
Lục Bá đầu và Phàn Nhất Phi dồn lực xuống chân, một người chạy đà leo lên trụ tường của Viện bảo tàng, sau đó leo trên mặt tường như con thằn lằn, còn một người phi thân lên đỉnh gác chuông, đem hai cái đầu lâu lần lượt treo lên hai góc lầu gác, đoạn buộc lên mấy dải lụa, trên viết: “Hán gian Tả Vịnh Thiện đã bị trời phạt, mộ phần bị Thiên lôi đánh nổ tung, đầu lâu cha mẹ chính là đây!”
Xong xuôi mọi thứ, ba người lặng lẽ ẩn đi.
Sở dĩ Tổ Gia dặn các bá đầu chọn Viện bảo tàng để treo đầu lâu là bởi lượng người đến đây rất lớn. Viện bảo tàng Thượng Hải sau khi xây xong, lần đầu triển lãm mở cửa có gần 45 ngàn lượt người đến tham quan. Quả nhiên sáng hôm sau, khi dòng người náo nhiệt ùa vào, ai nấy đều sững người, phút chốc đám đông náo loạn, báo cảnh sát cứ báo, kêu gào cứ kêu gào, đám phóng viên Hộ báo cùng đến tham quan, giơ máy ảnh lên chụp lia lịa.
Lúc này ở Thiên Thánh Đạo, Tả Vịnh Thiện vừa ăn sáng xong, đang thắc mắc tên hộ pháp và đám Thanh y sao giờ này vẫn chưa về, bỗng nhiên người hầu vào báo: “Chưởng môn, không xong rồi, không xong rồi!”
Tiếng kêu hớt hải đó khiến Tả Vịnh Thiện tim đập thình thịch: “Có việc gì mà hốt hoảng thế?”
“Mộ tổ của ngài quả thực đã bị gài mìn nổ tung rồi!”
“Hả?”
Cùng lúc đó, người của Bộ Tư lệnh Cảnh bị tay xách hai bọc tròn lủng lẳng đi đến: “Tả Chưởng môn, ngài có thể nhận ra hai người này chứ?”
Hai cái bọc được mở ra, thủ cấp và đầu lâu lăn ra lông lốc, Tả Vịnh Thiện thoạt nhìn rồi kêu lên một tiếng thảm thiết: “Hả?” Rồi đấm ngực giậm chân, “Ta bị lừa rồi!”
Đứng đầu một môn phái đều là người vô cùng thông minh, khi nhìn thấy thủ cấp của tên hộ pháp lăn ra, chẳng cần nói Tả Vịnh Thiện cũng hiểu rằng cái đầu lâu kia chắc chắn là trong mộ tổ nhà mình.
“Ôi...” Tả Vịnh Thiện lại than một tiếng dài, “thù này không trả, ta thề không làm người!” Trong lòng chửi rủa Tổ Gia thâm hiểm.
Ngay trong đêm, bọn Đại Bá đầu gấp rút trở về Hồ Nam, Tổ Gia đích thân đón đợi, bày tiệc tẩy trần cho ba người. Cùng lúc này, bọn Nhị Bá đầu, Tam Bá đầu cũng tiêu diệt được mấy nhóm đuổi xác người Nhật, giết mấy chục tên, tước được vài chục khẩu súng. Anh em Đường khẩu mỗi người được một khẩu, Mộc Tử Liên nghiễm nhiên trở thành đội vũ trang quy mô nhỏ.
Tổ Gia nâng chén rượu, hả lòng hả dạ: “Các anh em vất vả rồi! Vụ này bọn Nhật sẽ không để yên đâu, tiếp sau đây còn có trận đánh ác liệt đấy!”
“Chúng tôi thề chết đi theo Tổ Gia!” các anh em nhất tề hô vang.
“Cạn ly!” Tổ Gia và mọi người một hơi uống cạn.
Đột nhiên, ngọn đèn dầu trên bàn cháy nhỏ dần, nháy nháy mấy cái rồi vụt tắt. Mọi người nhìn xung quanh, cửa rả đều đóng kín, không hề có gió lọt vào.
“Hoa đèn tự tắt” là đại kỵ của phái Giang Tướng. Đèn dầu trên bàn vô duyên vô cớ vụt tắt là điềm cực xấu, liệu việc gì đó sắp xảy ra chăng? Mọi người nhất loạt dồn ánh mắt về phía Tổ Gia.
Duy có Lục Bá đầu điềm tĩnh như thường: “Tắt rồi thì thắp lên lại, có gì ghê gớm chứ!”
Tổ Gia trong lòng bất an nhưng vẫn mỉm cười nói: “Binh đến tướng chặn, nước lên đất ngăn, ta có mấy chục anh em, lại được trang bị vũ khí, các anh em can đảm bảo vệ lẫn nhau, còn sợ gì nữa chứ?”
“Ha ha ha ha!” Trong phòng rộn tiếng cười vang.
Lúc này quản gia thắp đèn lên, Tam Bá đầu đứng dậy, mỉm cười rồi nói: “Chúng ta đều là thầy tướng số, đạo nhất âm nhất dương, vui với số mệnh trời ban chẳng cần bận tâm, người thường lo sợ còn chúng ta thì không, ta có thể dự đoán được cát hung, năm nay Thái tuế Kỷ Mão, địa chi thuộc hành Mộc, tên gọi Mộc Tử Liên của Đường khẩu chúng ta ngũ hành cũng là hành Mộc, lưỡng Mộc thành lâm, được Thái tuế phù trợ, chính là tướng đại cát!”
Ngũ Bá đầu gật đầu nói: “Tam ca nói rất có lý.”
Tổ Gia nghe xong cũng thấy nhẹ nhõm đi nhiều, tuy chỉ là những lời an ủi nhưng nghe rất hợp lý. Từ sau khi Hoàng Pháp Dung ra đi, bá đầu có chút bản lĩnh thực sự trong Đường khẩu cũng chỉ có lão Tam Tiết Gia Nhân và lão Ngũ Trương Kỳ Lĩnh.
“Ái chà, nói hoài những điều này chả có tác dụng gì?” Nhị Bá đầu ngắt lời Tam Bá đầu, “Tổ Gia, bước tiếp theo chúng ta làm gì đây?”
Tổ Gia gật đầu: “Án binh bất động, tĩnh quan kỳ biến, kiến chiêu sách chiêu, dĩ dật đãi lao*!”
Án binh bất động, chờ đợi quan sát, tùy cơ ứng biến, lấy an nhàn đối phó với mệt mỏi.
Nhị Bá đầu học hành không nhiều, chỉ hiểu mỗi câu “Án binh bất động”, thấy người khác gật đầu, cũng ra vẻ gật gù theo.