Công quán Mai Hoa, Yoshikazu đang đau đầu suy nghĩ: phái Giang Tướng quả không dễ đối phó, vốn tưởng rằng mộ tổ bị đào thì tên Tổ Gia đó sẽ chó cùng dứt giậu trở về Giang Hoài, lúc đó tóm sống dễ như lấy đồ trong túi, công thành danh toại, cũng không cần vào đền Yasukuni nữa! Nay không những người chưa bắt được, mộ tổ Tả Vịnh Thiện ở Thượng Hải lại bị phá nát, còn mất thêm một tên hộ pháp nữa! Giờ đây phái Giang Tướng án binh bất động, phải làm sao đây? Thời hạn ngài Kodama Yoshio đưa ra ngày một gần, lẽ nào ta phải chết thật sao?
“Tưởng Thiên Thừa đến.” Ngoài cửa có người bẩm báo.
“Cho ông ta vào!”
“Thái quân...” Tưởng Thiên Thừa cúi gằm mặt bước vào.
“Lại sao vậy?” Yoshikazu sắc mặt giận dữ, thầm nghĩ: Thái Công gặp Văn Vương cái gì chứ? Cái lão già như ông, khư khư đầu óc ngoan cố mà cũng đòi lừa đám dân chúng dốt nát, đúng là thứ chủ ý như cứt!
Tưởng Thiên Thừa ngập ngừng, muốn nói nhưng lại không dám.
“Nói đi!”
“Thái quân bớt giận... thực ra... quê lão hủ cũng ở Sơn Đông, năm 1899 cả nhà lớn bé vì sinh kế mà phải theo quan quân vượt Quan Đông đến Phụng Thiên...”
“Những điều này được ghi rất rõ trong hồ sơ của ông, nhắc đến làm gì?!”
“Do đó, mộ tổ nhà lão hủ vẫn ở Sơn Đông... ”
“Rồi sao nữa?”
“Thái quân!” Tưởng Thiên Thừa nước mắt lưng tròng, quỳ sụp xuống, “Thái quân cứu mạng!”
Yoshikazu giật mình đánh thót: “Có chuyện gì vậy?”
“Mộ tổ nhà Tả Vịnh Thiện bị Tổ Gia xới tung lên, lão ta quay sang trút giận lên lão hủ, nói rằng nếu lão hủ không thuyết phục được Thái quân tiêu diệt phái Giang Tướng, ông ta sẽ cho Tổ Gia biết địa chỉ mộ tổ nhà lão hủ, phải chết thì mọi người cùng chết! Từ đường nhà lão hủ từ thời ‘Yên Vương phạt Bắc’ đến nay tổng cộng 17 đời tổ tông, nếu lão ta lòng dạ độc địa, việc gì cũng dám làm, ngộ nhỡ lão ta nói ra mộ tổ nhà lão hủ để đám Giang Tướng phá hủy, lão hủ há chẳng phải là tội nhân của cả gia tộc ư? Thái quân xin cứu mạng.
Yoshikazu ngây người ra: lão Tả Vịnh Thiện này thật chẳng ra sao cả. Nhưng nghĩ cho cùng, nếu mộ tổ nhà ta bị kẻ khác phá hoại, xương cốt cha mẹ bị thất tán, ta cũng sẽ hành động như vậy thôi.
Hắn ngẩng đầu nhìn Tưởng Thiên Thừa râu tóc đã bạc trắng, nói: “Ông hãy cứ lui xuống, việc chỗ Tả Vịnh Thiện ta sẽ đích thân bàn với ông ta!”
“Đa tạ Thái quân!” Tưởng Thiên Thừa dập đầu sát đất, rồi lau nước mắt đi ra.
Yoshikazu tức tối ngồi trên ghế bành: mẹ kiếp, bản vẽ thì mất, đội đuổi xác lần lượt bị tiêu diệt, chẳng phải các ngươi ẩn nấp ở vùng giáp Lưỡng Hồ sao, lẽ nào quân Thiên Hoàng của Đại Đế quốc Nhật Bản lại đối phó không nổi với lũ thảo khấu các ngươi?
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chẳng còn cách nào khác, thôi đành viết một bức “thỉnh mệnh thư”* gửi ngài Kodama Yoshio vậy!
Xin chỉ thị cấp trên.
Bức thỉnh mệnh thư giống như tờ quân lệnh vậy, trong thư trình bày rõ: quân đội Thiên Hoàng đã công chiếm Vũ Hán, hiện nay riêng Vũ Hán đồn binh 40 vạn, lũ thổ phỉ phái Giang Tướng đang ẩn náu tại vùng giáp ranh Hồ Bắc và Hồ Nam, xin Quân bộ điều động một nhánh quân tiến thẳng vào vùng biên giới Lưỡng Hổ, bộ đội dưới đất càn quét, phối hợp với không quân ném bom tiêu diệt hoàn toàn phái Giang Tướng. Tôi tự tiến cử mình làm Tổng Tư lệnh tiễu phỉ, số quân yêu cầu không nhiều, khoảng 1.000 người là đủ! Lần này không thành công thì cũng thành nhân, thề tận trung với Đại Đế quốc Nhật Bản, đến chết không đổi!
Sau khi nhận được thư, Kodama Yoshio thầm đoán tên Yoshikazu này đã bị bức bách đến phát điên! Xem ra cho hắn thời hạn một tháng tiêu diệt phái Giang Tướng là điều không tưởng.
Kodama Yoshio cũng đang cân nhắc: Đại Đế quốc Nhật Bản ta cử binh xuống phía nam đánh đâu thắng đó, không gì ngăn nổi, một phần ba Trung Quốc đã về tay ta, vậy mà sao một phái Giang Tướng nhỏ bé lại không đối phó nổi? Càng nghĩ càng đau đầu, bực mình. Thế rồi, Kodama Yoshio đến Bộ Tư lệnh bàn bạc với mấy vị lão thành của Quân bộ.
Mấy hôm sau, Yoshikazu nhận được bức điện trả lời: Yoshikazu không được tùy tiện hành động, tấn công Hổ Nam là một chiến lược của quân ta, Quân bộ đã vạch kế hoạch, tuyệt đối không được manh động, tránh làm hỏng đại sự. Hơn nữa vùng Lưỡng Hồ địa hình phức tạp, trong núi lại có thổ phỉ, rất dễ gặp mai phục! Kỳ hạn một tháng tạm thời hoãn lại, Yoshikazu phải tìm cách khác.
Yoshikazu đọc xong nước mắt lưng tròng, lòng chợt dâng niềm cảm kích đối với vị thượng cấp thủ đoạn độc ác này của mình.
Yoshikazu bình tâm suy xét vấn đề, tỉ mỉ điểm lại mọi việc, trong đầu bỗng nảy ra một ý.
“Gọi Tưởng Thiên Thừa đến đây cho ta!” Yoshikazu ra lệnh.
Tưởng Thiên Thừa đang ngồi ăn tiên đan do mình luyện thành, chưa kịp nuốt thì nhận được mệnh lệnh, vội ba chân bốn cẳng chạy đến.
“Có cách rồi...” Yoshikazu nói với Tưởng Thiên Thừa.
Tưởng Thiên Thừa mắt sáng bừng: “Thái quân có diệu kế gì vậy?” giọng the thé như ái nam ái nữ.
Yoshikazu giật mình: “Giọng ngươi làm sao vậy?”
Tưởng Thiên Thừa hoảng hốt nói: “Tôi vừa ăn tiên đan, viên quá to, vẫn chưa nuốt xuống được...”
Yoshikazu vội rót một cốc nước cho ông ta: “Mau uống đi!”
Tưởng Thiên Thừa đón lấy cốc nước uống lấy uống để, rồi ngửa cổ lên, miệng chép chép: “Được rồi.”
Yoshikazu vừa tức vừa buồn cười, thầm nghĩ: lũ thủ hạ của mình là giống gì vậy! Liền nói: “Ông lập tức thông báo cho Tả Vịnh Thiện, tìm cách bắn tin cho bọn Tổ Gia biết địa chỉ mộ tổ nhà ông...”
“Hả?” Tưởng Thiên Thừa tưởng mình nghe lầm, râu ria run run, “Ý Thái quân là sao...”
Yoshikazu cười bí hiểm: “Tưởng sư gia hãy nghe ta nói. Muốn bắt được tên Tổ Gia này thì phải ép hắn xuất đầu lộ diện, chỉ cần bắt được người của hắn cũng được. Ta cố ý cho chúng biết vị trí mộ phần nhà ông, hắn tất sẽ phái người đến phá hủy. Tên này có lòng trung hiếu, chúng ta phá mộ tổ nhà hắn, nhất định hắn sẽ tìm cơ hội trả thù. Nếu tin tức truyền đi, nói ông và Tả Vịnh Thiện trở mặt với nhau, Tả Vịnh Thiện cố ý tiết lộ vị trí mộ tổ nhà ông, hắn sẽ làm thế nào? Ta sẽ cho người phục sẵn gần mộ tổ và từ đường nhà ông, đến lúc đó bắt hắn dễ như trở bàn tay!”
“Ha ha...” Tưởng Thiên Thừa cuối cùng cũng hiểu ra, “ý hay, ý hay, Thái quân cao minh, cao minh! Vậy thì để Tả Vịnh Thiện công bố trên mặt báo, như vậy đối phương mới biết được nhanh!”
“Không được! Lập bẫy thì phải lập như thật, với trí thông minh của Tổ Gia, nếu chúng ta làm thái quá, hắn sẽ không mắc lừa đâu!”
“Vậy phải làm thế nào?”
Hai người nhất thời cũng không nghĩ được cách nào.
Đúng lúc này, một tên lính vào báo: “Phàn Nhất Phi đã về!”
“Sao cơ?” Yoshikazu đứng bật dậy.
“Thái quân! Tôi đã về rồi! Tôi đã về rồi!” Phàn Nhất Phi xông vào.
“Hắn ta là ai?” Yoshikazu phát hiện sau lưng Phàn Nhất Phi còn có một người.
“Thái quân chớ vội, hãy nghe tôi nói!” Phàn Nhất Phi thở không ra hơi, “Đội đuổi xác chúng tôi bị một nhóm người tên là phái Giang Tướng hạ thủ, tất cả đều bị giết, bọn chúng thấy tôi giỏi khinh công thì giữ lại và bắt tôi phải làm việc cho chúng. Sau này nhân lúc chúng sơ ý, tôi mới chạy thoát được!” Sau đó chỉ vào người đứng bên cạnh, “Thái quân, tôi còn dẫn về cho ngài một cao thủ, đây là Thảo thượng phi Yến Lão Thất, đạo chích hiệp nghĩa danh trấn nam bắc Trường Giang, vụ trộm 200 lượng vàng ở ngân hàng Trịnh Châu năm xưa chính do anh ta thực hiện...”
Yoshikazu nhìn Phàn Nhất Phi và Yến Lão Thất bằng ánh mắt dò xét, rồi đột nhiên quát: “Lôi ra ngoài, bắn bỏ!”
“Hả? Thái quân, ý ngài là sao?” Phàn Nhất Phi hoảng hốt kêu lên.
Hai tên lính Nhật bước vào, giải hai người ra ngoài.
“Thái quân! Thái quân!” Phàn Nhất Phi gào như lợn bị chọc tiết.
“Ha ha ha ha!” Yến Lão Thất cười vang.
“Hãy khoan,” Yoshikazu hô lên một tiếng, hai tên lính liền buông tay. Yoshikazu bước đến trước mặt Yến Lão Thất: “Ngươi cười cái gì?”
“Ta cười Phàn Nhất Phi là tên mù!”
“Mù sao?” Yoshikazu nhìn Phàn Nhất Phi, “Hắn đâu có mù?”
“Tứ đại đạo tặc giang hồ là Phàn Nhất Phi, Yến Lão Thất, Đoàn Vân Bằng, Vưu Cáp Tử, trong đó Đoàn Vân Bằng quy thuận Đới Lạp, Vưu Cáp Tử đã chết, nay các thế lực đều muốn lôi kéo hai người còn lại, ta thì lại chưa có ý định gì, Phàn Nhất Phi nói với ta rằng chỉ có đi theo quân Thiên Hoàng thì mới có tiền đồ, Trung Quốc sắp bị diệt vong rồi, đến lúc đó Đại Đông Á chung hưởng thịnh vượng, hắn ta còn nói quân đội Thiên Hoàng đối đãi chân thành, chiêu hiền đãi sĩ, Yến mỗ mới theo hắn đến đây, nay gặp cảnh này, Phàn Nhất Phi hại ta rồi!” Yến Lão Thất lắc đầu nói.
“Hừ, để ta vạch trần chân tướng các ngươi, rồi chết cũng không muộn.” Yoshikazu liếc Yến Lão Thất nói, “Hai ngươi kẻ tung người hứng, tất là nội ứng của phái Giang Tướng, cố ý trá hàng để moi tin tức của ta! Còn nữa, Phàn Nhất Phi ngươi miệng lưỡi trơn tuột, ngươi nói mọi người đều bị giết, chỉ giữ lại mình ngươi, lời giả dối đó ai tin chứ?”
Yến Lão Thất vẫn cười vẫn ha hả: “Phàn Nhất Phi! Đây chính là minh quân mà ngươi nói đó sao? Uổng công ta mang bản đồ vùng ranh giới Tương Ngạc đến đây, trên đó còn đánh dấu rất rõ hang ổ thổ phỉ, nơi ẩn náu của phái Giang Tướng. Ha ha! Giờ xem ra chẳng cần đến nữa rồi!”
“Hử?” Yoshikazu ngoái cổ lại, “Ngươi có bản đồ?”
“Thờ ơ với ta như vậy, còn đòi bản đồ gì chứ!” Yến Lão Thất cười khẩy.
“Kìa... Phàn Nhất Phi, sao ngươi không nói sớm chứ?” Yoshikazu hỏi Phàn Nhất Phi với giọng trách móc.
“Hả?” Phàn Nhất Phi cũng mơ hồ, trong lòng thầm nghĩ: chẳng phải là đến ăn trộm bản đồ long mạch ư, sao lại đem bản đồ giao cho chúng chứ? Lẽ nào Yến Lão Thất muốn trở mặt?
“Mau mau! Yến Thất gia xin mời ngồi!” Yoshikazu sai người mang ghế đến.
Yến Lão Thất nhìn Yoshikazu, làm bộ bực tức ngồi xuống.
“Pha trà!” Yoshikazu lại sai bảo.
“Yến Thất gia, nghe danh đã lâu, thật thất lễ. Theo cách nói của người Trung Quốc các ông thì chính là bởi giang hồ hiểm ác, không thể không đề phòng.”
Yên Lão Thất đón lấy tách trà, nhấp một ngụm, liếc nhìn Tưởng Thiên Thừa ở bên cạnh.
Yoshikazu lập tức hiểu ý, liền bảo Tưởng Thiên Thừa: “Ông lui xuống đi!” Tưởng Thiên Thừa gật đầu rồi lui ra.
Yến Lão Thất đặt tách trà xuống, lôi từ trong ngực áo ra một tấm bản đồ, đưa cho Yoshikazu.
Yoshikazu đón lấy xem xét cẩn thận, mừng như mở cờ trong bụng, liền hỏi: “Yến Thất gia, từ đâu mà có bản đồ này?”
“Ha ha, Thái quân không biết đó thôi, tôi vốn là thủ hạ của đại thổ phỉ Hồng lão hổ...
“Hồng lão hổ?” Yoshikazu bất giác giật mình, cái tên này quá nổi tiếng.
“Đúng vậy! Mấy năm nay tôi vì ông ta mà chinh chiến ngược xuôi, ấy nhưng ông ta không những không biết ơn mà trái lại luôn đề phòng. Người xưa nói: đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi. Tôi vào sinh ra tử, đem về cho ông ta không ít tiền của, ông ta lại chỉ tin tưởng người thân, chúng tôi đều bị gạt sang một bên. Yến Thất tôi dù gì cũng là một trang nam tử, sao có thể luồn cúi cầu toàn, nên đã chủ động rút lui. Không ngờ Hồng lão hổ thẹn quá hóa giận, sai người trói lại rồi đòi giết tôi, may mà tôi luyện được Thoát cốt công, nhân lúc đêm tối ăn trộm bản đồ rồi bỏ trốn. Đang không biết đi đâu về đâu, bỗng thấy trong rừng có một bóng đen chạy như bay, tôi liền bám theo đấu với Phàn Nhất Phi vài hiệp. Đúng là không đánh thì không quen nhau, thật không ngờ hai đại đạo tặc đang trốn chạy thì đụng phải nhau, đúng là ý trời! Phàn Nhất Phi khuyên tôi bỏ chỗ tối theo chỗ sáng, tôi thấy có lý nên mới đi theo.”
“Vậy làm sao mà ông biết được việc của phái Giang Tướng?” Yoshikazu hỏi dồn.
“Phái Giang Tướng và Hồng lão hổ cùng một giuộc với nhau! Thái quân nghe tôi nói..
Yoshikazu nghe như nuốt từng lời, Phàn Nhất Phi đứng bên cạnh chết lặng: thế này là thế nào? Sao hắn ta lại phun ra hết thế?
“Hai vị vất vả rồi, xin hãy ngồi đây một lát.” Yoshikazu quay người bước khỏi phòng.
Yoshikazu đi rồi, Phàn Nhất Phi gằn giọng: “Ông là đồ phản bội! Bán rẻ Tổ Gia và Hồng tư lệnh! Đồ súc sinh chết băm chết vằm!”
Yến Lão Thất cười nhạt nói: “Dù sao thì ở đây làm đại gia cũng tốt hơn rúc trong núi làm thổ phỉ. Nếu ngươi không đồng ý, có thể đi mà!”
“Ngươi... ngươi có còn là người không? Mẹ kiếp!” Phàn Nhất Phi giận tím mặt.
“Hà hà, võ công và khinh công của chúng ta bất phân cao thấp, nay ta đã lại là người của quân đội Thiên Hoàng, không biết ai xử ai đây!” Yến Lão Thất cười nham hiểm.
“Tổ Gia và Hồng Tư lệnh sẽ không tha cho ngươi đâu!” Phàn Nhất Phi giận dữ nói.
“Đều là kẻ lăn lộn trên giang hồ, ai sợ ai chứ?” Yến Lão Thất nói, “Mấy trăm vạn quân của Quốc dân Đảng còn không chống nổi, huống chi là một dúm người của Hồng lão hổ. Ta đã nghĩ kỹ rồi, chẳng phải theo ai cũng chỉ sống một đời thôi ư? Ở đây có ăn có uống, có gái có rượu, còn hơn phải chui rúc trong cái xó núi rãnh sông đấy!”
Phàn Nhất Phi nhìn chằm chằm Yến Lão Thất, rồi đột nhiên nói: “Nếu ý ngươi đã vậy thì cũng chỉ còn cách bên sứt càng bên gãy gọng thôi!”
“Hả? Ngươi định làm gì?” Yến Lão Thất chột dạ.
“Ta sẽ nói toạc cho Yoshikazu biết, hai chúng ta là người của Hồng lão hổ và Tổ Gia, muốn chết thì cùng chết!”
“Ông ta sẽ tin ngươi sao?”
“Ha ha! Yoshikazu vô cùng giảo hoạt, dù không tin nhưng cũng sẽ đề phòng và càng không trọng dụng ngươi! Ngươi tưởng làm Hán gian dễ lắm sao?”
Yến Lão Thất nhìn Phàn Nhất Phi không chớp mắt.
“Giờ ngươi muốn làm gì? Muốn diệt khẩu ư?” Phàn Nhất Phi lùi lại hai bước.
Yến Lão Thất bỗng dùng tiếng lóng khẽ nói với Phàn Nhất Phi, ý là: người anh em, đây là đang lừa bọn Nhật.
#GOI 6
“Hả? Thật sao?”
Yến Lão Thất khẽ gật đầu.
“Mẹ kiếp, không chịu nói sớm, làm tôi giật cả mình.”
Lúc này, Yoshikazu đang báo cáo cho Kodama ở đông bắc, nói rằng đã biết được địa điểm phái Giang Tướng ẩn nấp, không những vậy còn biết cả nơi ẩn thân của đại thổ phỉ Hồng lão hổ.
Kodama nghe xong, câu đầu tiên nói với Yoshikazu là: “Theo trực giác của ta, đây là một cái bẫy, phải hết sức thận trọng.”
Yoshikazu gác điện thoại, đi tìm Tưởng Thiên Thừa.
Tưởng Thiên Thừa trong lòng cũng đang nghĩ về việc Phàn Nhất Phi bỗng nhiên trở về: “Thái quân, việc này có vấn đề!”
“Ta đương nhiên là biết có vấn đề! Quân đội đã cử một đội trinh sát từ Vũ Hán đến điểm đánh dấu trên bản đồ thám thính tình hình, nếu theo tấm bản đồ này tìm được cứ điểm của bọn thổ phỉ, chúng ta sẽ tiên hạ thủ vi cường.” Yoshikazu nói.
“Lần này hai tên đó đến là muốn gì?” Tưởng Thiên Thừa nghi ngờ hỏi.
“Hừm, ta đoán chắc là vì bản đồ long mạch. Đám người phái Giang Tướng đó có chút bản lĩnh thực sự, hẳn là đã đoán ra điều gì đó từ những tấm bản đồ, nhưng lại không chắc chắn lắm, do đó mới dùng gián điệp đến thám thính chỗ chúng ta.”
“Vậy sao chúng ta không trừ bỏ hai cái hậu họa này đi?” Tưởng Thiên Thừa hỏi.
“Không,” Yoshikazu lắc đầu, “Tưởng sư gia am hiểu đạo âm dương, há không biết phép dụng binh coi trọng hư hư thực thực, chúng ta đang lo không có người làm mối bắc cầu, đúng lúc lại có người đến.”
“Kế phản gián!” Tưởng Thiên Thừa chợt hiểu ra.
“Ha ha, vốn đang không có người bắn tin, giờ thì có rồi, hãy báo cho Tả Vịnh Thiện mau mau đến Sơn Đông!”
“Vâng.” Tưởng Thiên Thừa gật đầu.
Tối đến, Yoshikazu bày yến tiệc tiếp đãi Yến Lão Thất và Phàn Nhất Phi, luôn miệng tán dương hành động “bỏ tối theo sáng” của họ. Trong bữa tiệc, Yoshikazu mượn rượu nói: “Quân đội Nhật Hoàng sắp chiếm cả Trung Quốc! Đến lúc luận công ban thưởng, hai vị tất được trọng thưởng!
Mấy hôm sau, Tả Vịnh Thiện từ Thượng Hải đến Công quán Mai Hoa ở Sơn Đông.
Yoshikazu đích thân cho Tả Vịnh Thiện biết toàn bộ cái bẫy được giăng ra, rồi bảo ông ta hành động theo kế hoạch.
Sau khi nghe xong, Tả Vịnh Thiện thầm khen Yoshikazu sáng suốt. Buổi tối, Tả Vịnh Thiện đến chỗ Yên Lão Thất và Phàn Nhất Phi.
“Hai vị, tôi có một việc cần sự giúp sức của hai vị, nếu thành ắt sẽ lập công to.” Tả Vịnh Thiện cười nói.
“Mời vào trong!”
“Hai vị biết không, việc quật mộ nhà Tổ Gia là chủ ý của Tưởng Thiên Thừa, lão cáo già này mưu tính sâu xa, tưởng rằng có thể ép Tổ Gia xuất hiện, nào ngờ... nào ngờ liên lụy đến cả tôi. Nay Tổ Gia quay sang quật mộ tổ nhà tôi, Tưởng Thiên Thừa lại khoanh tay đứng nhìn, tôi hận Tổ Gia một, hận Tưởng Thiên Thừa mười. Tôi đã lén cử người đi điều tra, được biết hóa ra ông ta người gốc Sơn Đông, ở quê cũng có mộ tổ, còn có cả từ đường tổ tiên, địa chỉ tôi đã ghi lại đây rồi, hai vị tìm cách bắn tin này cho Tổ Gia, để Tổ Gia biết mà đến san phẳng mộ nhà lão ấy đi! Hai vị có thể đem theo vài người phục kích xung quanh, đợi đến khi mộ tổ nhà Tưởng Thiên Thừa bị phá xong thì xông ra tóm gọn đám người Tổ Gia cử đến, nhất cử lưỡng tiện, vừa giải được mối hận trong lòng tôi, lại bắt được người của Tổ Gia, lập công lớn trước quân đội Thiên Hoàng, hai người thấy thế nào?”
Phàn Nhất Phi và Yến Lão Thất đưa mắt nhìn nhau, đồng thanh nói: “Diệu kế,” rồi Phàn Nhất Phi nói tiếp, “hai chúng tôi vừa mới đến, địa vị chưa vững trong quân đội Thiên Hoàng, ngày sau mong Tả chưởng môn dìu dắt nhiều hơn!
“Hay lắm, tốt lắm!” Tả Vịnh Thiện cười nói.
Bàn bạc xong xuôi một hồi, Tả Vịnh Thiện cáo từ.
Yoshikazu đang đợi tin, thấy Tả Vịnh Thiện về, vội hỏi: “Thế nào?”
Tả Vịnh Thiện mỉm cười nói: “Ổn thỏa cả rồi.”
“Hừm, chỉ cần người của phái Giang Tướng đến thì lập tức giết cả Phàn Nhất Phi lẫn Yến Lão Thất!” Yoshikazu nói, giọng nham hiểm.
Lúc này, một tên lính vào báo: “Báo cáo, có tin tức.” Nói rồi trình cho Yoshikazu một bức điện mật.
Yoshikazu mở ra xem, xem xong bật cười ha hả: “Bản đồ đúng là thật! Xem ra để giành được sự tín nhiệm của chúng ta, bọn chúng cũng hao tâm tốn sức đây!”
“Thái quân có chắc không?” Tả Vịnh Thiện vẫn ngờ vực.
“Đương nhiên rồi, trinh sát của quân đội Thiên Hoàng ban đêm đã lên núi, mò đến những điểm đánh dấu trên bản đồ, quả thực đã phát hiện ra tung tích của Hồng lão hổ và phái Giang Tướng. Hừm, vậy là vẹn cả đôi đường, đến lúc đó quân đội ở Vũ Hán vào núi bắt phỉ, chúng ta ở đây cho chúng gậy ông đập lưng ông, nhất cử lưỡng tiện!”
“Hê hê! Thù này có thể báo rồi!” Tả Vịnh Thiện buông thõng cái chân cụt cười theo.
Nhưng vài ngày trôi qua, khu mộ tổ nhà Tưởng Thiên Thừa vẫn không hề có động tĩnh gì, chẳng có ai đến phá mộ.
“Hay là mấy ngày qua các ngươi theo dõi chúng sát quá? Bị phát hiện rồi?” Yoshikazu hỏi thuộc hạ.
“Không thể nào! Chúng tôi theo lời dặn của ngài, để hai người đó tùy ý ra ra vào vào.”
“Kỳ lạ thật...”
Đang mải ngẫm nghĩ thì có người vào báo, nói Yến Lão Thất và Phàn Nhất Phi xin vào gặp.
“Ừ, để họ vào!”
“Thái quân, chúng tôi một lòng đến nương tựa, sao cứ dồn ép nhau vậy?” Vừa bước vào cửa, Yến Lão Thất đã hầm hầm nói.
“Sao Yến Lão Thất lại nói vậy?” Yoshikazu giả bộ không biết.
Thấy Yến Lão Thất nhìn đám người xung quanh, Yoshikazu ra lệnh: “Tất cả lui ra.”
Yến Lão Thất nói: “Tôi và Phàn Nhất Phi thề trung thành với quân đội Thiên Hoàng, hơn nữa còn dâng cả sào huyệt của Hồng lão hổ cho ngài, vậy mà quân đội Thiên Hoàng lại nghi ngờ chúng tôi!”
“Việc này...”
“Mấy hôm trước, Tả chưởng môn nửa đêm đến tìm chúng tôi, mượn cớ ân oán cá nhân, cố ý tiết lộ cho chúng tôi biết địa chỉ mộ tổ nhà Tưởng Thiên Thừa, nhằm để chúng tôi bắn tin đi. Thái quân thử nghĩ mà xem, nếu chúng tôi truyền tin này đi, há chẳng phải nói chúng tôi là gian tế ư? Thái quân à, chúng tôi thật tâm đến nương nhờ, vậy mà lại bị nghi kỵ, Hội Tề và cảnh sát ở Trung Nguyên đều nói lời hứa của quân đội Thiên Hoàng đáng giá ngàn vàng, biết bao nhiêu hảo hán đều nguyện dốc sức dưới trướng quân đội Thiên Hoàng. Quân đội Thiên Hoàng đối đãi như vậy, sao có thể dùng người Hoa trị người Hoa đây?”
Lời nói của Yến Lão Thất như đâm vào tâm khảm của Yoshikazu. Sau trận chiến Vũ Hán, quân Nhật bị tổn thất nghiêm trọng, tạm thời không thể phát động cuộc chiến trên diện rộng, kháng chiến cũng bước vào giai đoạn giằng co chiến lược. Quân Nhật tiến sâu vào nội địa Trung Hoa, chiến tuyến kéo quá dài, binh lực không đủ, ở trong nước những đứa trẻ mới 10 tuổi đã phải gia nhập quân đội, vậy nên muốn duy trì sự kiểm soát ở những vùng chiếm đóng này, chỉ còn cách sử dụng chính sách dùng người Hoa trị người Hoa. Trung Quốc nhiều Hán gian, mỗi huyện đặt một lính Nhật là có thể trị được cả một huyện.
Yoshikazu im lặng không nói.
“Thái quân, muốn giết thì giết, chứ nhẫn nhục qua ngày thế này, Yến Lão Thất tôi không cam tâm! Nếu không giết, nơi này không dung tất có nơi khác dung, chúng tôi đi đây!” nói rồi vùng vằng bỏ đi.
“Hãy khoan!” Yoshikazu vội gọi giật, “Ha ha ha! Yến Thất gia quả thực trung can nghĩa đảm. Đó đều là chủ ý của bọn hội đạo môn bên dưới, khiến Yến Thất gia hiểu lầm rồi! Quân đội Thiên Hoàng tuyệt đối giữ chữ tín, hơn nữa trọng nhân tài như chính mạng sống của mình! Ngày mai, các ông hãy đến đội cảnh sát nhậm chức đại đội trưởng!”
“Không dám!” Yến Lão Thất cười khẩy, “Không có công thì không nhận lộc! Chưa lập được chiến tích khiến hội đạo môn nể sợ thì e rằng họ khó mà nghe theo được! Hay là Thái quân thông báo cho quân đồn trú tại Vũ Hán, lần theo manh mối trên bản đồ, tấn công sào huyệt Hồng lão hổ? Tôi và Phàn Nhất Phi xin nguyện dẫn đường, sau đó sẽ tự tay cắt đầu Hồng lão hổ và Tổ Gia mang về dâng lên Thái quân! Ngài thấy thế nào?”
“Ừm...” Yoshikazu trầm ngâm.
“Thái quân còn băn khoăn gì nữa? Tên Hồng lão hổ đó bất quá chỉ hơn trăm người, còn phái Giang Tướng cũng chỉ là một lũ ô hợp, cộng lại không quá hai trăm. Thái quân chỉ cần cử một đội năm trăm người nửa đêm đánh úp là có thể tóm gọn cả lũ! Nên biết rằng, Hồng lão hổ chiếm núi xưng vương đã hơn mười năm, vàng bạc châu báu nhiều vô số, riêng cái động sau núi có đến hai bao tải vàng nén!”
“Ừm, để ta suy nghĩ một lát. Hai ông về nghỉ ngơi trước đi.”
Yến Lão Thất và Phàn Nhất Phi đi rồi, Yoshikazu gọi Tưởng Thiên Thừa và Tả Vịnh Thiện đến.
“Hai ông thấy việc này thế nào?”
“Thái quân, xem ra họ không phải là gian tế...” Tưởng Thiên Thừa ngập ngừng.
“Chưa chắc!” Tả Vịnh Thiên nói, “Hai người họ xin đi tiễu phỉ, phải chăng là muốn bỏ trốn?”
“Bỏ trốn? Khinh công giỏi liệu có nhanh hơn đạn không? Đến lúc đó, ta sẽ cử người trực tiếp giám sát, nếu có hành động khác lạ, giết ngay tại trận!” Yoshikazu giận dữ nói.
“Thái quân định điều động bao nhiêu quân?” Tưởng Thiên Thừa hỏi.
“Ta e lời của Yến Thất có gian trá, ít nhất phải điều động một ngàn người! Ta đang nhờ Quân bộ liên hệ với quân đồn trú tại Vũ Hán, thời gian cụ thể ra sao còn đang bàn bạc.”
“Thái quân anh minh.”