Công quán Mai Hoa ở Sơn Đông, Kodama Yoshio sắc mặt u ám.
“Mười ba phát đạn pháo đều không nổ?” Kodama Yoshio giận dữ hỏi.
“Vâng.” Một đặc vụ rụt rè trả lời.
“Ý ngươi là Thái Thượng Lão Quân hiển linh?” “Ừm...” tên đặc vụ không dám nói gì.
Không chỉ Kodama Yoshio không tin, mà ngay cả dân Trung Quốc cũng không dám tin việc này. Tháng 6 năm 1938, quân Nhật đánh huyện thành Lộc Ấp. Cơ quan Cung giáo Nhật Bản am hiểu phong thủy cung cấp cho quân đội tin tình báo rằng: “Huyện Lộc Ấp có một ngôi miếu thờ Lão Tử, thủy tổ của Đạo Giáo, chỉ cần phá hủy ngôi miếu này, cội rễ văn hóa Trung Hoa sẽ đứt.”
Miếu Lão Tử còn gọi là miếu Lão Quân, tương truyền Lão Tử sau khi đắc đạo lên trời, chức vị đứng vào hàng thần tiên, tức Thái Thượng Lão Quân. Đời sau dựng một ngôi miếu thờ tại nơi ngài lên trời để tưởng nhớ, nơi này gọi là “Lão Quân đài”. Lão Quân đài tổng cộng có 33 tầng, tương ứng với thuyết bay lên 33 tầng trời của ngài.
Lúc này, Kodama Yoshio còn nhận được một tin tình báo đáng tin cậy: cách Lão Quân đài không xa có một kho vũ khí của quân Trung Quốc, nếu oanh tạc Lão Quân đài, tất có thể phá hủy kho vũ khí đó, vậy thì huyện Lộc Ấp sẽ biến thành bình địa, quân đội Thiên Hoàng có thể đánh thẳng một mạch.
Đặc vụ Nhật Bản nhanh chóng trình tin tình báo này lên Tổng hành dinh. Tổng hành dinh hạ lệnh: Pháo kích Lão Quân đài!
Năm 1938, ngày mùng 4 tháng 5 âm lịch, quân Nhật giương pháo cối lên, một binh sĩ tên là Umekawa nhận lệnh bắn pháo. Nhìn Lão Quân đài nguy nga sừng sững, tim Umekawa đập thình thịch, một nỗi sợ hãi không tên và sự kính nể dâng tràn trong tâm trí, hắn lập cập nạp đạn vào nòng pháo. Ầm một tiếng, đạn bay vút đi, bọn Nhật im lặng chờ đợi, không một tiếng động. Một lát sau cũng không thấy có tiếng nổ.
“Có chuyện gì vậy?” Umekawa thấp thỏm tự hỏi.
“Rốt cuộc vừa rồi anh bắn chưa vậy?” đám lính xung quanh cũng ngỡ đây là ảo giác.
“Bắn rồi!” Umekawa mơ hồ trả lời, đoạn lại lấy một quả đạn pháo, nhét vào nòng. Ầm một tiếng, đạn pháo bay đi, vẽ lên không trung một hình vòng cung rồi rơi xuống Lão Quân đài. Bọn Nhật chờ đợi tiếng nổ vang lên, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: đạn pháo không nổ, mà lộc cộc lộc cộc theo bậc thang lăn xuống.
“Không phải nằm mơ chứ!” Umekawa kinh ngạc nhìn mọi người, rồi lại nhìn lên Lão Quân đài.
“Để tao!” Một tên lính khác đẩy Umekawa ra, một mạch nhét vào nòng pháo 11 quả. Từng quả đạn pháo được bắn đi, cảnh tượng kỳ lạ lại tiếp tục xuất hiện: tất cả đạn pháo đều biến thành đạn xịt, không hề có lấy một tiếng nổ.
Tất cả quân Nhật ở hiện trường đều sợ đến ngây người ra, chẳng dám bắn nữa. Sau này dân tình đồn đại rằng, 13 quả đạn pháo đó đều bị con trâu đá trước cửa miếu ăn mất. (Đến nay những quả đạn pháo xịt đó vẫn được trưng bày trong miếu Lão Quân ở Lộc Ấp. Năm 1980, Umekawa trở lại mảnh đất Lộc Ấp thần kỳ này, nhiều lần khấu đầu tạ tội trước Lão Quân đài. Mấy năm sau đó, Umekawa trở thành khách quen của huyện Lộc Ấp, thường xuyên đến thắp hương Lão Tử, cúi đầu tạ tội.)
Kodama Yoshio đang đau đầu vì việc này thì một đặc vụ vào báo rằng: “Đội đuổi xác ở Hồ Nam bị kẻ nào đó tiêu diệt rồi, một phần bản vẽ cũng bị lấy đi mất.”
Kodama Yoshio gầm lên: “Kẻ nào dám làm vậy?!”
“Thưa, không biết...”
Kodama Yoshio vô cùng tức tối, chợt liên tưởng đến vụ “Thiên nhân” bị thiêu chết ở Vũ Hán, lại nhớ đến phái Giang Tướng và những âm mưu to lớn ẩn chứa trong những bản vẽ đó, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
“Yoshikazu!” Kodama Yoshio gọi to.
“Vâng!” Đặc vụ tên Yoshikazu đáp lời.
“Nội trong một tháng, phải tìm ra tung tích của phái Giang Tướng, nếu không ngươi đừng quay về Đại đế quốc Nhật Bản nữa.” Nói rồi, Kodama Yoshio lấy thanh kiếm võ sĩ đạo dùng để rạch bụng đưa cho Yoshikazu.
“Tuân lệnh!”
Yoshikazu về nhà, thận trọng sắp xếp những tin tình báo do thủ lĩnh các hội đạo môn trên cả nước gửi về trong thời gian gần đây, xem xét nửa ngày mà vẫn không tìm ra chút manh mối nào, tức giận vung tay lật đổ cả cái bàn.
Sau khi Tây Điền Mỹ Tử chết, Yoshikazu lên thay, phụ trách thống lĩnh tất cả các đội Hán gian của hội đạo môn Trung Quốc. Trong sự kiện Chu San, Trịnh Bán Tiên của Ngọc Xích Đạo ở Giao Đông, Lưu Hạt Tử của Thiên Thánh Đạo ở Bắc Bình, Long Ngọc Phụng của Giao Tri Đạo ở Thiên Tân, Đinh Tử Hà của Tử Hà Đường ở Mãn Châu, Mai Huyền Tử của Mai Hoa Hội ở Thượng Hải, Bùi Cảnh Long của Hoàng Cực Đạo ở Bảo Định đều đã bỏ mạng. Sự kiện này khiến hội đạo môn chịu sự thao túng của người Nhật bị tổn thất nghiêm trọng, thành viên của những hội đạo môn khác cùng lên đảo cũng chết mất quá nửa, duy có người của phái Giang Tướng chạy thoát được, đây là một trong những dẫn chứng thuyết phục mà Kodama Yoshio suy đoán rằng đó chắc chắn là do phái Giang Tướng thực hiện.
Nhưng Kodama Yoshio lại há miệng mắc quai, có nỗi khổ không thể nói ra được. Thao túng hội đạo môn, biến nó trở thành một trong những công cụ hữu hiệu giúp quân Nhật xâm lược Trung Hoa là một chiến tích, là một niềm kiêu hãnh của ông ta trong quân đội, rất được Tổng hành dinh và Thiên Hoàng khen ngợi, nhưng sự cố này đã khiến ông ta mất cả chì lẫn chài, chỉ còn cách giải trình với thượng cấp rằng khi xây dựng Viện Giao lưu hữu nghị Dịch học Nhật - Trung, công tác khảo sát tình trạng địa lý, hải triều, rắn độc phân bố trên đảo chưa thực sự chu đáo. Nhưng tận đáy lòng ông ta hận phái Giang Tướng đến cực độ, nhất là Tổ Gia, chỉ hận không thể lột da, rút gân Tổ Gia.
Yoshikazu biết rõ thủ đoạn tàn độc của Kodama, nếu lần này không hoàn thành nhiệm vụ, e rằng bản thân phải vào đền Yasukuni chứ chẳng chơi. Đang đau đầu buốt não, một đặc vụ vào báo: có Tưởng Thiên Thừa của Thuận Thiên Giáo ở Mãn Châu xin gặp.
Lão cáo già này trong cuộc thi hùng biện Dịch học lần trước bị Tổ Gia mắng cho đến nỗi bệnh suyễn bộc phát, suýt chút nữa toi mạng, sau này lại bị đám rắn độc đuổi theo đến vãi cả ra quần, liền hùng hổ thề rằng: thù này không trả, uổng đời trượng phu!
“Thái quân,” Tưởng Thiên Thừa mặt mũi hớn hở bước vào, “Tôi có một kế, có thể ép phái Giang Tướng ra mặt!”
“Nói mau.” Yoshikazu nhìn ông ta một cái.
“Thái quân...” Tưởng Thiên Thừa cười bí hiểm, đoạn ghé sát tai Yoshikazu thì thầm.
Sau khi nghe xong, Yoshikazu cười vang: “Kế này thật tuyệt! Nếu việc này thành công, Tưởng sư gia lập được công lớn, đợi khi Khối Thịnh Vượng Chung Đại Đông Á được thiết lập, Tưởng sư gia sẽ là Đệ nhất Quốc sư của Mãn Châu Quốc.”
Tưởng Thiên Thừa ngoác miệng cười ha hả: “Lão hủ đã hơn lục tuần, Thái Công 80 tuổi mới gặp được Văn Vương*, so với ông ấy ta gặp được minh công sớm hơn 20 năm, đó là vinh dự của lão hủ!”
Khương Tử Nha gặp Chu Văn Vương khi đã ngoài 80 tuổi.
Lập tức sau đó, Tưởng Thiên Thừa dẫn theo mấy tên đồ đệ, bí mật xuất phát từ Sơn Đông thẳng đến Thượng Hải.
Tại Tổng đà Thiên Thánh Đạo Thượng Hải, Tả Vịnh Thiện chống nạng ra tận cửa nghênh đón Tưởng Thiên Thừa. Trên đảo Chu San hôm đó, Tả Chưởng môn bị rắn cắn vào chân trái, nếu không nhờ Cổ sư Nhật Bản kịp thời cấp cứu thì đã đi đời nhà ma rồi, để ngừa nọc rắn chạy vào tim, bất đắc dĩ phải cưa bỏ chân trái. Từ đó, Tả Chưởng môn chỉ có thể ngồi “hoằng pháp”, đám đệ tử Kim Cang của ông ta đành phải giải thích với mấy trăm tín đồ “Thanh y” bên dưới rằng: “Tả Chưởng môn chặt chân cầu pháp, dùng pháp thân vô hình tìm hiểu thuật của Đại đạo vô tướng, đây là nghĩa cử của bậc thánh nhân! Chưởng môn nhân đã đại ngộ huyền cơ của trời đất, từ nay về sau không còn hiện thân thuyết pháp nữa, mà tọa thiền nhập định, vân du tứ hải, quảng giao với tinh tú trên trời, cầu phúc cho muôn dân.”
Sau khi Tưởng Thiên Thừa và Tả Vịnh Thiện gặp nhau, liền bảo hộ pháp tả hữu lui xuống, để hai người nói chuyện riêng.
“Tả Chưởng môn, gần đây vẫn ổn chứ?” Tưởng Thiên Thừa nhìn cái chân cụt của Tả Vịnh Thiện mà hỏi.
Tả Vịnh Thiện có chút phật ý với câu “hỏi đều” của Tưởng Thiên Thừa, chỉ cười nhạt: “Bì sao được với Tưởng sư gia, dựa gốc cây to thật mát mẻ.”
Tưởng Thiên Thừa vân vê chòm râu dê, mỉm cười: “Oan có đầu, nợ có chủ, có trách thì trách Tổ Gia của phái Giang Tướng. Chịu khó làm việc cho quân đội Thiên Hoàng, có ăn có uống, có danh tiếng, có địa vị, chẳng phải là việc tốt hay sao, còn cứ đối chọi một sống một chết, sao có thể bàn việc lớn với nhau được đây! Nay quân đội Thiên Hoàng đã chiếm một phần ba Trung Quốc, đánh chừng năm rưỡi nữa là quét sạch đám tàn binh bại tướng của Tưởng Giới Thạch, đến lúc đó cả Trung Quốc là của người Nhật, ta với ông đều là hộ quốc công thần, đại sư Cung giáo.”
Tả Vịnh Thiện chẳng buồn để ý, mỉm cười nói: “Chớ nói những thứ nhìn chẳng được, sờ chẳng thấy làm gì. Tưởng sư gia lần này hạ cố hàn xá, có điều chi chỉ giáo?”
Tưởng Thiên Thừa gật đầu nói: “Có chỉ thị của Yoshikazu, ông xem đi.” Nói rồi, đưa một bức thư cho Tả Vịnh Thiện.
Tả Vịnh Thiện ngờ vực đón lấy bức thư, chầm chậm mở ra. Sau khi xem xong thì ngửa mặt lên trời cười vang: “Ha ha ha! Yoshikazu quả thực là thông minh...”
Nhìn bộ dạng vênh vang đắc ý của Tả Vịnh Thiện, Tưởng Thiên Thừa cười thầm: tên đần độn nhà ngươi, đó là chủ ý của ông đây đấy. Nhưng ông không nói cho ngươi biết đâu, nếu không kẻ óc bã đậu như ngươi càng đố kỵ với ông! Người trí lớn tất thành đại sự. Hãy đợi đấy, xem ông đây trở thành Đệ nhất Hộ quốc sư của Mãn Châu Quốc như thế nào!
Nghĩ đến đây, Tưởng Thiên Thừa nói: “Tả Chưởng môn, việc này nếu không có ông thì không thể thành công được. Năm xưa khi thiên hạ chia ba ở Giang Hoài, Tứ Bá đầu Tề Xuân Phúc thủ hạ của Tổ Gia từng nhận hối lộ mà làm nội gián cho Tả Chưởng môn, giờ tên đó chết rồi nhưng âm hồn chưa tan, đây là dịp để Tả Chưởng môn trổ tài!”
Tả Vịnh Thiện cười lớn: “Tề Xuân Phúc cũng có thể coi là kẻ thông minh, năm xưa để giết Tổ Gia, hắn làm phản Mai Huyền Tử, lại lợi dụng mâu thuẫn giữa ta và Mai Huyền Tử, tiết lộ cho ta vài thông tin thật thật giả giả, lừa tiền của ta. Loại người bất trung bất nghĩa đó chết không đáng tiếc, nên sau đó ta liền tiết lộ thông tin của hắn cho phái Giang Tướng, Tổ Gia nhờ đó mới lần được manh mối mà xử được hắn. Nhưng khi làm người đưa tin cho ta, dường như hắn chưa hề cung cấp thông tin về Tổ Gia.”
Tưởng Thiên Thừa cười nhạt một tiếng: “Tả Chương môn, Yoshikazu đặt tất cả hy vọng vào ông đấy.”
Tả Vịnh Thiện bộ dạng mệt mỏi, ngáp dài một cái rồi nói: “Để tối suy nghĩ kỹ đã. Tưởng sư gia đường xa vất vả, nghỉ ngơi chút đi, chúng ta bàn tiếp sau nhé.”
Nói rồi gọi đệ tử lại dìu, khập khà khập khiễng về phòng.
Nhìn theo cái bóng bước thấp bước cao của Tả Vịnh Thiện, Tưởng Thiên Thừa nở một nụ cười nham hiểm...