Trong sơn động sau núi, Hồng lão hổ đang ngồi chờ tin tức, trong lòng giận dữ: một lũ trộm cắp ranh từ đâu đến gây chuyện trên địa bàn của ta, còn cướp cả mấy đội đuổi xác nữa, đúng là không coi ta ra gì!
Lúc này Lưu Tòng Vân dẫn Tổ Gia bước vào: “Tư lệnh!”
Hồng lão hổ bật dậy khỏi chiếc ghế bọc da hổ: “Quân sư.”
“Hắn là ai?” Hồng lão hổ chỉ vào Tổ Gia hỏi.
“Tư lệnh hãy bình tĩnh, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm, hãy nghe lão hủ nói... ” Sau đó Lưu Tòng Vân đem mọi việc thuật lại cho Hồng lão hổ nghe.
“Ha ha ha! Tưởng ai, hóa ra là Thiết Bản tiên sinh uy trấn Giang Hoài, ngưỡng mộ đã lâu!” Hồng lão hổ vừa bắt tay Tổ Gia vừa nói.
“Tư lệnh quá khen, tôi chỉ là kẻ thảo giới giang hồ, lưu lạc đến đây, trót mạo phạm đến Tư lệnh, mong ngài thứ tội.” Tổ Gia nói.
“Tiên sinh khiêm tốn rồi. Quân sư đây từng nhiều lần nhắc đến ông, một kỳ tài cái thế, lại trung nghĩa can đảm, nay được gặp mặt, đúng là duyên phận! Người đâu, đem rượu lên đây!” Hồng lão hổ sắc mặt vui mừng.
Tiệc rượu được dọn lên, ngoài Hồng lão hổ, Lưu Tòng Vân còn có thêm bốn người nữa, Hồng lão hổ tươi cười nói với Tổ Gia: “Tiên sinh, xin giới thiệu với ngài...”
Theo sự giới thiệu của Hồng lão hổ, Tổ Gia làm quen với những người này, đây đều là những trụ cột của ông ta, gọi là “Tứ đại kim cương”.
Bách bộ xuyên dương Vương Kế Khôn là nhị đệ kết nghĩa của Hồng lão hổ. Vương Kế Khôn 15 tuổi đã cầm súng ra chiến trường, từng tham gia hai cuộc Bắc phạt và đại chiến Trung Nguyên, bắn súng vô cùng chuẩn xác, cách 100 bước có thể bắn trúng giữa hai chân mày kẻ địch, do đó có biệt hiệu “Bách bộ xuyên dương”.
Hắc diện sắt tinh Lưu Học Toàn là tam đệ của Hồng lão hổ. Sở dĩ có biệt hiệu này là bởi hắn toàn thân đen trũi, đến nỗi đứng trong bóng tối chỉ thấy mỗi cặp mắt trắng dã, nếu nhắm mắt lại, không há miệng khoe răng thì chẳng ai cảm nhận được sự tồn tại của hắn, mỗi lần hành động, hắn đều trùm mặt nạ đen, ra tay tàn độc, không để kẻ nào sống sót.
Song đao nữ hiệp Chu Cẩn, người phụ nữ duy nhất trong Tứ đại kim cương, năm xưa đi theo võ sư Hổ Nam Mạnh Đại Hồng luyện đao pháp, vũ khí sử dụng là một cặp Uyên ương đao. Uyên ương đao là hai thanh đao chung một vỏ, cán đao có hình bán nguyệt, ghép lại vừa vặn thành một hình vành trăng. Hơn nữa Chu Cẩn còn là nhân tình của Hồng lão hổ, được đám thuộc hạ gọi là “phu nhân”.
Thảo thượng phi Yến Lão Thất, người này khinh công tuyệt hảo, lướt trên mặt nước, vượt núi xuyên đèo, ngày đi mấy trăm dặm mà không biết mệt, còn có thể bay trong rừng. Sau này có người giải thích rằng: đó không phải là bay, là do ông ta nhảy truyền từ cây này sang cây kia quá nhanh, giống như đang bay vậy. Cùng với Tái Hoạt Hầu Phàn Nhất Phi ở Hà Nam; Tái Ly Miêu, Đoàn Vân Bằng ở Bắc Bình; Vưu Cáp Tử, Vương Kim Tuyển ở Trùng Khánh được mệnh danh là Tứ đại đạo tặc Dân Quốc. Sau này, Tái Hoạt Hầu đi theo Tổ Gia, Yến Lão Thất theo Hồng lão hổ, Vưu Cáp Tử bị Đới Lạp bắn chết, Đoàn Vân Bằng đầu quân cho Quốc dân Đảng. Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, Đoàn Vân Bằng theo lệnh của Tưởng Giới Thạch bí mật về đại lục hành thích Mao Trạch Đông, bị La Thụy Khanh, Bộ trưởng Bộ Công an bắt được, kết án tử hình năm 1969.
Nhìn thấy binh tài tướng giỏi, cộng thêm đội ngũ hơn ngàn người dưới trướng Hồng lão hổ, Tổ Gia nhớ lại bản thân năm xưa ở bến Thượng Hải, thật khác một trời một vực, trong lòng chợt dâng lên nỗi xót xa. Kể từ thời khắc đó, Tổ Gia càng hạ quyết tâm thống nhất và chấn hưng uy phong của phái Giang Tướng.
Lúc đó các Bá đầu và anh em đang ở phòng ngoài ăn cơm, đã lâu rồi chưa được ăn thịt, thịt thỏ trong núi rất ngon, mọi người vừa nhai vừa nghĩ: không biết lần này Tổ Gia tính toán ra sao, bước tiếp theo sẽ làm thế nào?
“Tiên sinh, vì sao lại đi cướp đội đuổi xác vậy? Tục đuổi xác ở Tương Ngạc đã có từ lâu, đó là tập tục cũ ở đây.” Đến tận bây giờ, Hồng lão hổ vẫn chưa biết bí mật của đội đuổi xác Nhật Bản.
Tổ Gia mỉm cười, nói: “Tư lệnh cho rằng thi thể có thể đứng dậy đi lại thật sao?”
“Đương nhiên là không thể! Người chết giống như đèn tắt, là một đống thịt nhão mà thôi. Nhưng thầy đuổi xác làm như vậy lại có thể an ủi nỗi lòng của thân quyến người chết. Có rất nhiều việc, không nên biết quá rõ thì tốt hơn, kẻ hồ đồ tất hạnh phúc, Trịnh Bản Kiều từng nói ‘Nan đắc hồ đồ’* đấy thôi.” Sự hiểu biết văn hóa của Hồng Lão hổ lúc này được bộc lộ ra.
Chỉ lúc muốn hồ đồ cũng khó có thể hồ đồ.
“Vậy Tư lệnh không phát hiện ra sự bất thường của đội đuổi xác gần đây sao?” Tổ Gia hỏi.
“Bất thường chỗ nào? Số lượng nhiều lên ư? Quân Nhật định tổng tấn công, đầu tiên là trận chiến Hà Nam, tiếp theo đến Vũ Hán, bao nhiêu người chết như vậy, số lượng đội đuổi xác tăng lên cũng là điều rất bình thường.” Hồng lão hổ nói.
“Vậy Tư lệnh có nghe nói đến việc mượn danh đuổi xác để vận chuyển thuốc phiện và tiền bạc không?” Tổ Gia hỏi.
“Ha ha ha! Đương nhiên là có rồi!”
“Tư lệnh cứ mặc kệ sao?”
“Đi trên địa bàn của ta, sao có thể không quản chứ? Tiền hồ đều đã thu rồi. Lưu Hổ Tử ở Tương Tây, Trương Ma Tử ở Xuyên Nam, Từ Tư lệnh của quân Trung ương, Đỗ đại quản gia ở Thượng Hải, có số có má đâu chỉ có mấy nhân vật này phải không? Đông Tiền, Tây Tiền, Lưỡng Hồ, Nam Việt, người phải nộp đều đã nộp rồi, nên đâu thể giết gà lấy trứng, càng không thể được voi đòi tiên.” Hồng lão hổ nói.
“Chẳng trách, chẳng trách.” Tổ Gia lắc đầu.
“Chẳng trách gì cơ?”
“Chẳng trách Hồng Tư lệnh không quan tâm đến đội đuổi xác, ngài hãy xem đây là thứ gì? Nói rồi, Tổ Gia lấy từ trong tay áo mấy tấm bản vẽ đưa cho Hồng lão hổ.
“Đây là..Hồng lão hổ có chút nghi hoặc.
“Bản đồ Lưỡng Hồ. Rất chi tiết và chính xác phải không?” Tổ Gia nói.
Hồng lão hổ xem kỹ một lượt, hỏi giọng kinh ngạc: “Không sai chút nào! Ở đâu ra vậy?”
Tổ Gia bước lại, nhìn chăm chú lên bản đồ, bỗng lấy tay chỉ vào một khuyên đen, dường như vừa phát hiện điều gì đó: “Tư lệnh... tôi cũng mới phát hiện ra, ngay đến vị trí của các ngài cũng được đánh dấu lại.”
“Chỗ nào?”
“Ở đây!”
Một khuyên đen, trong viết hai chữ: hơn ngàn.
Tổ Gia cầm bản vẽ lên, sau đó nói: “Ban đầu tôi tưởng rằng đó là đánh dấu độ cao của ngọn núi, vừa rồi trên đường cùng Lưu sư gia đến đây, tôi xác định được đường đi lối lại và vị trí một cách tương đối, giờ xem lại những bản vẽ này, phát hiện ra vị trí của khuyên đen này chính là căn cứ địa của ngài, màu đen chắc chắn chỉ... thứ lỗi cho tôi mạo muội, chắc chắn có nghĩa là ‘thổ phỉ’, hai chữ ‘hơn ngàn’ là chỉ quân số của Tư lệnh...”
“Những bản vẽ này từ đâu mà có?” Hồng lão hổ bắt đầu sốt ruột, bởi điều thổ phỉ sợ nhất chính là để lộ nơi ẩn náu của mình.
“Tư lệnh chớ vội, hãy nghe tôi nói...” Tổ Gia từ tốn kể cho Hồng lão hổ nghe sự việc đội đuổi xác Nhật Bản.
Hồng lão hổ nghe xong, gật đầu liên tục: “Bọn Nhật thật thông minh! Tưởng Giới Thạch không có đầu óc cũng như sự quyết đoán này, càng chẳng có thời gian, trận chiến này còn đánh đấm thế nào đây?”
“Ừ,” Tổ Gia gật đầu, “nhưng, tôi cứ thấy... cứ thấy...”
“Cứ thấy sao?” Hồng lão hổ hỏi.
“Tôi thấy những bản vẽ này không chỉ đơn giản dùng cho tác chiến, có lẽ chúng còn có công dụng khác nữa, bằng không bọn Nhật sẽ chẳng đến nỗi chó cùng dứt giậu, quật mộ tổ nhằm ép tôi xuất đầu lộ diện như vậy!” giọng Tổ Gia đầy u uất.
Thấy Hồng lão hổ vẫn chưa hiểu, Tổ Gia giải thích: “Theo lời người anh em của tôi, cả nước có rất nhiều đội đuổi xác như vậy, gọi hồn phương bắc, đuổi xác phương nam, dường như... dường như những bản vẽ này tập hợp lại còn có công dụng lớn hơn.”
“Công dụng lớn hơn ư?” Hồng lão hổ càng tò mò, “lẽ nào vẽ bản đồ tác chiến còn chưa đủ quan trọng?”
“Tôi nghĩ đây chỉ là một trong số đó, bọn Nhật có vẻ như rất sợ chúng ta khám phá ra bí mật ẩn chứa trong những tấm bản đồ này...” Tổ Gia trầm giọng nói.
Hồng lão hổ gật đầu, nói: “Như vậy... tiên sinh... chúng ta hãy suy luận thử xem. Người xưa nói: ‘Có bột mới gột nên hồ’, nhà Phật dạy: ‘Có nhân tất có quả, có quả tất có nhân’. Bọn xâm lược dốc bao nhiêu tâm sức như vậy để làm bản đồ, chắc chắn có âm mưu lớn, bản đồ là nhân, âm mưu sau này chính là quả, mà nhân quả lại liên tục không ngừng, quả của hôm nay chính là nhân của ngày hôm qua, chúng ta xem xét kỹ những sự việc quân Nhật làm từ khi xâm lược đến nay, biết đâu có thể lần ra manh mối. Tiên sinh là người am hiểu Chu dịch, tất hiểu đạo lý ‘Kỳ tiểu vô nội, kỳ đại vô ngoại*, một giọt sương có thể chiếu rọi cả thế giới...”
Nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, lớn đến mức vô biên.
Hồng lão hổ quả không hổ danh xuất thân từ thầy giáo, bác cổ thông kim, thao thao bất tuyệt, Tổ Gia không khỏi thầm kính phục.
Lúc này, Lưu Tòng Vân cũng đặt chung rượu xuống rồi bước lại. Ba người họ đều là những kẻ lão luyện trên giang hồ, đầu óc nhanh nhạy gấp ba lần người thường, giờ đây đứng trước tấm bản đồ ẩn chứa huyền cơ, ai nấy đều muốn vạch trần âm mưu tày đình của quân Nhật.
“Trên chiến trường thì khỏi phải nói, từ Đông tam* tỉnh trở xuống, quân Nhật tiến đánh Ký (Hà Bắc), Lỗ (Sơn Đông), Dự (Hà Nam và bắc Hổ Bắc), sau đó thẳng tiến vào nội địa Lưỡng Hồ, đồng thời tiến công Thượng Hải, Nam Việt... Vùng tạm thời chưa với tới được thì ném bom. Sau khi chiếm Nam Kinh thì bắt đầu cuộc thảm sát... đây đều là những chiến thuật, chiến lược thông thường…” Hồng lão hổ nói.
Tức ba tỉnh Liêu Ninh, Cát Lâm, Hắc Long Giang.
“Ừm. Sau khi Nam Kinh thất thủ, Tưởng Giới Thạch chạy đến Trùng Khánh... Ây dà, tiên sinh Tôn Trung Sơn năm xưa không hiểu phong thủy, nếu hiểu, chắc chắn ông sẽ không đặt thủ đô Chính phủ Dân Quốc ở Nam Kinh...” Lưu Tòng Vân nói chen vào.
Hồng lão hổ hỏi: “Nghĩa là sao?”