Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tổ Gia Chuyển Đường Khẩu Về Thượng Hải
Tổ Gia Chuyển Đường Khẩu Về Thượng Hải

❊ ❊ ❊

Năm 1943, trong cục diện chiến sự rối ren, Tổ Gia thấy thời cơ đã đến, ông quyết định rời Đường khẩu trở lại Giang Hoài! Cùng lúc đó, quân dân Trung Quốc bắt đầu bước vào giai đoạn phản công chiến lược. Năm 1945, Mao Trạch Đông phát động cuộc đại phản công toàn diện kháng Nhật. Ngày 15 tháng 8, Thiên Hoàng Nhật Bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện.

Vào thời điểm đó, Chưởng môn nhân Thiên Thánh Đạo Tả Vịnh Thiện đang lo ngay ngáy, ngay cả Tưởng Thiên Thừa của Thuận Thiên Giáo, hội đạo môn ở Sơn Đông cũng cuống cả lên. Mấy tên hộ pháp của Tả Vịnh Thiện bàn tính phân chia của nả, tìm đường sống khác.

Tả Vịnh Thiện đập bàn nói: “Mẹ kiếp! Thiên Thánh Đạo bao nhiêu năm như vậy, nói giải tán là giải tán sao? Triều đại nào mà chẳng cần tướng số? Quốc dân Đảng chẳng phải đã quay lại rồi ư? Ông đây sẽ làm theo cách cũ, vẫn là Đệ nhất tướng số Giang Hoài!”

Mấy tên hộ pháp thầm nghĩ: vẫn còn khoác lác cơ đấy! Nay đâu còn như xưa, quân Nhật đuổi đi rồi, tiếp theo là xử lý Hán gian! Ông không sợ chết chứ bọn tôi thì vẫn muốn sống lắm!

Đến đêm, mấy tên hộ pháp mò vào phòng Tả Vịnh Thiện, một dao đâm chết ông ta rồi vơ hết vàng bạc, mỗi người một ngả.

Đáng thương cho Tả Vịnh Thiện nửa đời lăn lộn, đầu tiên là mất đi một chân, cuối cùng lại bị chính đệ tử của mình giết chết, cơ đồ Thiên Thánh Đạo do một tay Trương Kế Nghiêu dựng nên cũng sụp đổ tan tành, ông ta chỉ còn đôi nạng lết xuống âm phủ thỉnh tội với sư phụ mình.

Đường khẩu của Tổ Gia mở cửa trở lại. Tối đến Tổ Gia bày tiệc, cho gọi tất cả các bá đầu đến, xúc động nói: “Mười năm trước, vùng Giang Hoài thiên hạ chia ba gồm Mộc Tử Liên, Mai Hoa Hội, Thiên Thánh Đạo, nay chỉ còn lại duy nhất Mộc Tử Liên. Là ý trời, cũng là ý người. Nay thiên hạ thái bình, cuộc sống của chúng ta cũng thảnh thơi rồi!” Nói đoạn, Tổ Gia cảm khái ngâm một bài thơ:

Cầu đạo

Bao năm cầu đạo đâu chẳng thấy,

Vạn nghề thấp kém tận cam lai.

Tay nắm âm dương gặt thiện quả,

Tam thiên thế giới rộng bao la.

“Hay!” Tam Bá đầu vỗ tay, các anh em cũng đứng dậy vỗ tay theo.

Sáng hôm sau, Tổ Gia mặc một bộ áo dài mới tinh ra phố. Xa cách đã sáu năm, bến Thượng Hải giờ đã thay đổi diện mạo, dấu vết chiếm đóng của quân Nhật vẫn còn: biểu ngữ cổ súy Khối Thịnh Vượng Chung Đại Đông Á, phòng tuyến cứ điểm đóng tại giao lộ, trại tập trung sừng sững u ám, kiều dân Nhật chưa kịp di tản, không còn dám ngang ngược hống hách mà trốn chui trốn lủi, chỉ sợ bị người Trung Quốc trả thù.

Tổ Gia lắc đầu thở dài, ông bỗng nhớ đến Tây Điền Mỹ Tử, nhớ đến câu nói của bà ta trước khi chết: chiến tranh không chỉ làm hại đối phương, mà còn hại cả bản thân mình.

Lúc này ở một góc tường cách đó không xa, một thanh niên khoảng 16-17 tuổi lặng lẽ nhìn Tổ Gia, rồi lén đi theo sau.

Lục Bá đầu và Nhị Bá đầu đi ngay sau Tổ Gia nhưng không để ý thấy, Tổ Gia không chú ý, các bá đầu cũng vậy. Mọi người đều nghĩ rằng người Nhật đầu hàng rồi, hội đạo môn Hán gian ở Giang Hoài cũng tan rã theo thì không còn kẻ địch nữa, do đó đều lơ là cảnh giác, thong thả dạo bước.

Tên đó quan sát một hồi, chầm chậm tiến lại gần, vừa đi vừa móc trong người ra một cái bát, bước đến trước mặt Tổ Gia, nói: “Xin ông bố thí cho vài đồng...”

Tổ Gia mỉm cười, đang cúi đầu lần tìm tiền trong áo thì đột nhiên hắn vung ra một con dao nhọn, nhằm Tổ Gia đâm tới, Tổ Gia đưa tay ra đỡ theo bản năng. Cánh tay bị trúng một dao, máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả áo. Lục Bá đầu và Nhị Bá đầu thấy vậy lập tức lao lên, trong nháy mắt vật hắn ngã lăn ra đất.

“Chớ giết hắn!” Tổ Gia nhìn xung quanh, thấp giọng nói, “Giải về Đường khẩu tra hỏi!”

Tại Đường khẩu, quản gia băng bó vết thương cho Tổ Gia, ông ngồi trên ghế quan sát kỹ hắn ta, gương mặt này dường như ông đã gặp ở đâu rồi, nhưng nghĩ mãi không ra.

“Chúng ta có quen biết không?” ông hỏi.

“Tôi nhận ra ông!” hắn cao giọng nói.

“Chúng ta có thù oán gì sao?” Tổ Gia ngạc nhiên.

“Thù giết cha, thề không đội trời chung!” hắn gào lên.

“Giết cha?” Tổ Gia sững người, “Dám hỏi lệnh tôn là?”

“Cha ta là Mai Huyền Tử, mẹ ta là Cái Hà!”

“Hả?” Tổ Gia giật mình kinh ngạc, quan sát kỹ hắn một lần nữa, chả trách gương mặt rất quen.

Năm 1934, Mai Huyền Tử mời Tổ Gia đến nhà hàng phương Tây bàn chuyện hợp tác, khi đó đã để con trai làm tin ở Đường khẩu, lúc đó cậu bé mới 5 tuổi.

“Mau cởi trói, nó là cháu ta!” Tổ Gia nhớ đến người anh em kết nghĩa Mai Huyền Tử của mình, bèn gọi hắn là cháu.

Đại Bá đầu đứng ngây ra, Tổ Gia nhắc lại: “Còn không mau cởi trói?”

“Ai là cháu của ông? Ông đã hại chết cha tôi!” Cậu ta cũng không hiểu ra sao.

Tổ Gia không hiểu tại sao cậu ta lại nói như vậy, nhưng vẫn bảo Đại Bá đầu cởi trói, rồi nói: “Ta với cha cháu kết nghĩa anh em, chúng ta cùng lên đảo lập bẫy người Nhật, cha cháu không may gặp nạn, ta rất đau lòng!”

“Hừm, giả mèo khóc chuột! Chính lần đó các ông đã hại chết cha tôi!”

“Kìa, cớ sao cháu lại nói vậy?” Tổ Gia sốt ruột hỏi.

“Vậy tại sao ông và các anh em của ông đều không chết, chỉ có mỗi mình cha tôi chết? Hơn nữa không thấy cả xác!”

Tổ Gia ngẩn người: “Ta với lệnh tôn kết nghĩa anh em, việc này có mẹ cháu làm chứng, chúng ta cùng lên đảo lập bẫy, cha cháu chết bởi trúng đạn pháo của người Nhật, ta rất đau lòng... ”

“Ông là đồ lừa đảo! Vẫn còn mặt mũi nhắc đến mẹ tôi sao? Họ mắc lừa ông nên mới cùng ông lên đảo, cuối cùng người thì chết, người bị quân Nhật bắt đi, nhẫn nhục sống qua ngày...”

“Lệnh đường vẫn còn sống?” Tổ Gia vội hỏi.

“Thì ra ông mong cả nhà tôi chết hết! Bởi Mai Hoa Hội đe dọa đến phái Giang Tướng các ông phải không, ông phải truy cùng diệt tận phải không?”

Tổ Gia không nhịn được nữa, bước tới túm cổ áo định cho cậu ta một cái bạt tai. Ông giơ tay lên, nhưng lại từ từ hạ xuống, mặt mũi tên nhóc này thật giống Mai Huyền Tử, ông không nhẫn tâm.

“Lệnh đường làm...” Tổ Gia hỏi.

“Ông định hỏi mẹ tôi làm sao mà thoát chết được phải không? Đương nhiên là nhờ cha tôi! Người Nhật thấy cha tôi chết rồi mới tin là ông ấy không cùng một hội với phái Giang Tướng! Mẹ tôi nói hôm đó tất cả các ông lên thuyền chạy thoát, bỏ lại họ. Đối xử chân thành gì chứ, sống chết có nhau gì chứ, đều là giả dối!”

“Hóa ra là như vậy...” Tổ Gia gật đầu, “thế này đi, hãy dẫn ta đi gặp mẹ cháu, ta sẽ nói rõ việc này!”

“Ha ha ha ha!” Cậu thanh niên cười u uất, “Ông coi tôi là thằng ngu sao? Đến mẹ tôi ông cũng đòi giết sao? Hôm nay rơi vào tay ông rồi, muốn chém muốn giết, tùy ông! Tôi mà chớp mắt thì không phải là Mai Lập Nhân!”

Tổ Gia cũng mỉm cười: “Có khí phách! Thì ra tên của cháu là Mai Lập Nhân, lập theo nhân, mà hành theo đạo, tên rất hay! Ha ha!”

“Mẹ kiếp nhà ông đừng có làm trò nữa!”

Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu đứng bên cạnh thấy chối tai, định xông lên vả mấy cái vào miệng cậu ta, nhưng bị Tổ Gia ngăn lại.

“Này cháu, xem ra chúng ta có sự hiểu lầm không nhỏ đâu. Như vậy đi, cháu thông minh như vậy, hãy thử nghĩ xem nếu ta muốn hại cả nhà cháu, giờ còn ngồi đây phí lời với cháu sao? Làm gì có ai đối tốt với kẻ thù như vậy?” Tổ Gia nói.

“Ông muốn moi tung tích của mẹ tôi, sau đó ra tay một thể.” Mai Lập Nhân cười khẩy.

“Ừ, có lý. Nếu ta là cháu, ta cũng nghĩ như vậy. Thôi thế này, ta cho cháu một khẩu súng, cháu cầm lấy gí sau lưng ta, rồi chúng ta cùng đi gặp mẹ cháu, đến lúc đó nếu không giải được sự hiểu lầm, cháu bắn hãy bắn chết ta, thế nào?”

“Ông dám không?” Mai Lập Nhân nghe vậy, lập tức trở nên hăng hái.

“Đương nhiên rồi!” Tổ Gia đáp.

“Tổ Gia, tuyệt đối không được! Tên nhóc này bụng dạ nham hiểm...”, các bá đầu nhất tề khuyên can.

Tổ Gia xua tay, đoạn rút ra một khẩu súng lục, tháo ổ xoay, dốc hết đạn ra ngoài rồi nói với Mai Lập Nhân: “Để chứng minh thành ý của ta, cháu xem nhé,” sau đó lắp từng viên đạn vào ổ trước mặt Mai Lập Nhân, “đây là sáu viên đạn, đã đầy ổ. Chỉ cần cháu bóp cò là ta sẽ chết chắc, yên tâm rồi chứ?”

Nói xong, ông đưa súng cho Mai Lập Nhân.

“Tổ Gia!” các bá đầu đầu thanh hô lên.

Tổ Gia xua tay ra hiệu cho bọn họ bình tĩnh: “Ta tin cháu giống như cha mình, nói là giữ lời, quang minh lỗi lạc!”

Mai Lập Nhân nhận lấy súng, tư lự một lát, nói: “Được thôi, cứ quyết định như vậy đi.”

Hai người rẽ qua mấy con hẻm, đi một đoạn khá xa mới đến nơi ở của Cái Hà. Tổ Gia thoạt nhìn là biết đây là khu quân Nhật từng chiếm đóng.

“Mẹ ơi...” Mai Lập Nhân gõ cửa.

Một phụ nữ bước ra, thấy Tổ Gia liền kêu lên một tiếng hoảng hốt: “Ôi!”

“Phu nhân đừng sợ!” Tổ Gia nhìn Cái Hà gương mặt khắc khổ, trong lòng vô cùng hổ thẹn, “Tôi đến đây là muốn kể rõ mọi chuyện với phu nhân!”

Mai Lập Nhân khua khua khẩu súng trong tay: “Mẹ! Ông ta chạy không thoát đâu, đừng sợ!”

Cái Hà nhìn xung quanh: “Vào nhà rồi nói!”

“Phu nhân, bà trách oan tôi rồi!” Sau khi bước vào, Tổ Gia thấy di ảnh của Mai Huyền Tử, liền lật đật thắp một nén nhang.

“Trách oan? Hừm,” Cái Hà cười nhạt, “Tổ Gia thật thông minh, dẫn chúng tôi lên đảo phối hợp lập bẫy, cuối cùng ông chạy thoát, chồng tôi thì bỏ mạng, Bùi Cảnh Long cũng chung số phận. Ba nhà lập bẫy, hai nhà chết, duy mình ông thoát được, tôi còn trách oan ông sao?”

“Phu nhân, khi đó tình hình cấp bách, sống hay chết không ai biết được. Tôi và các anh em mỗi người một ngả, phu nhân hãy nghe tôi...” Tổ Gia lần lượt kể lại quá trình thoát hiểm của các bá đầu.

“Tổ Gia miệng lưỡi giảo biện, tôi nghe chỉ biết vậy thôi.” Cái Hà vẫn nhất mực không tin.

Tổ Gia nghĩ một lát rồi thở dài: “Mai sư phụ khi đó trúng phải đạn pháo, chắc phu nhân cho rằng thi thể rơi xuống biển không thể tìm lại được. Nhưng phu nhân biết không, hôm đó khi chạy thoát tôi có ôm theo thi thể của Mai sư phụ, rồi cho an táng tại Thiệu Hưng, nếu tôi muốn hại mọi người, trong lúc nguy cấp như vậy sao vẫn nhớ đến thi thể Mai sư phụ? Phu nhân thử nghĩ xem, tôi và Mai sư phụ là anh em kết nghĩa mà!”

Nghe đến đây, Cái Hà ngây người ra, bao nhiêu năm nay bà luôn cho rằng Mai Huyền Tử trúng phải đạn pháo, đã làm mồi cho cá rồi: “Những lời này là thật sao?”

“Phu nhân có thể cùng tôi đến Thiệu Hưng một chuyến!”

“Đợi đã!” Mai Lập Nhân nói, “Làm sao tôi biết ông sẽ không làm cái mộ giả lừa chúng tôi?”

Tổ Gia nhìn cậu ta nói: “Cháu nói rất có lý. Khi đó tình hình nguy cấp, sau khi an táng Mai sư phụ, ta cũng muốn lập bia viết tên, nhưng xét thấy không an toàn, sợ lộ thân phận của Mai sư phụ...”

“Mẹ xem, mẹ xem, có đúng không? Ông ta định dùng một ngôi mộ giả để lừa chúng ta!” Mai Lập Nhân nói.

Tổ Gia nhìn cậu ta, nói: “Nhưng ta cũng lo ngày sau khó tìm ra được, bèn đào một cái hố trước mộ phần rồi chôn một viên đá đen để đánh dấu! trên đó có khắc bút tích của ta - Kim tiền lục ngạc thụ, hương tự khổ hàn lai! Kim tiền lục ngạc là loài hoa mai đẹp nhất, tôi ngưỡng mộ Mai sư phụ khí tiết kiên trinh, giống như loài hoa mai không sợ khổ cực giá rét, là bậc chính nhân quân tử!”

“Những lời này là thật sao?” giọng Cái Hà bắt đầu lạc đi.

“Nếu có nửa câu giả dối, trời tru đất diệt!”

Ngay sau đó, Cái Hà, Mai Lập Nhân và Tổ Gia cùng đến Thiệu Hưng. Thật may bom đạn của quân Nhật chưa xới tung nơi này. Mười năm sương gió, phần mộ Mai Huyền Tử đã gần như bằng phẳng. Tổ Gia đào lớp đất trước mộ, một viên đá đen lộ ra, ông chầm chậm cầm lên, lau sạch đất rồi giơ lên nói: “Phu nhân, cháu à, hãy xem này!”

Cái Hà đón lấy, bút tích trên viên đá đúng với miêu tả của Tổ Gia.

“Phu quân’...” Cái Hà thốt lên một tiếng thảm thiết, quỳ sụp xuống trước mộ.

“Cha!” Mai Lập Nhân cũng quỳ xuống, nước mắt lã chã rơi.

Tổ Gia cũng không cầm được nước mắt, những hình ảnh năm xưa chợt ùa về vần vũ trong tâm trí ông.

Gạt nước mắt, Tổ Gia bố trí Đại Bá đầu, Nhị Bá đầu lập bia cho Mai Huyền Tử, ông đích thân đề chữ khắc tên người em kết nghĩa của mình lên bia.

Mọi việc xong xuôi, Cái Hà nói với Tổ Gia: “Mai Hoa Hội không còn, nhưng đạo quán vẫn giữ được, tôi muốn xuất gia hành thiện tại nơi phu quân khi sinh thời, sống nốt những năm tháng cuối đời.”

Tổ Gia gật đầu: “Nếu có khó khăn gì, hãy đến tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Cái Hà nói với Tổ Gia: “Con tôi tuổi trẻ nông nổi, nhưng thiện căn chưa mất, hy vọng Tổ Gia dạy dỗ nhiều hơn.”

Tổ Gia gật gật đầu: “Xin phu nhân yên tâm, tôi coi cháu như con, nhất định không để nó đi vào con đường xấu!”

Sau khi Cái Hà đi rồi, Mai Lập Nhân chính thức xin gia nhập phái Giang Tướng.

Tổ Gia thở dài một tiếng: “Cháu làm gì cũng được, ta đều ủng hộ, duy việc gia nhập phái Giang Tướng thì không!”

“Tại sao ạ? chẳng phải thay trời hành đạo sao?”

Tổ Gia cười đau khổ: “Khi bằng tuổi cháu, ta cũng nghĩ như vậy. Nhưng nay chiến tranh kết thúc rồi, số cháu may mắn hơn ta, hãy cố chăm chỉ học hành! Muốn học trường nào? Ta sẽ cho cháu học.”

“Nhưng cháu học rất kém...”

“Vậy càng phải cố gắng lên, người xưa có câu ‘Đại khí vãn thành’*! Cha cháu tận trung vì nước, tất sẽ thành tựu thiện quả, để lại cho con cháu đời sau.”

Một món đồ lớn không thể hoàn thành trong một sớm một chiều, ý chỉ những người có tài nếu chăm chỉ, cầu tiến thì ắt sẽ thành đạt.

“Vâng.”

Tổ Gia nhìn dáng vẻ gầy gò của Mai Lập Nhân, bỗng nảy ra một ý tưởng mới mẻ: “Cháu có muốn ra nước ngoài không?”

“Ra nước ngoài? Để làm gì ạ?” Mai Lập Nhân chưa từng nghĩ đến việc này.

“Nghe ta hỏi đây, vì sao Nhật Bản dám xâm lược Trung Quốc? Vì họ tiên tiến hơn ta, vũ khí mạnh hơn ta, như hai nhà sống bên cạnh nhau, nhà khá giả tất xem thường nhà kia nghèo hơn. Lạc hậu tất bị đánh bại. Cháu xem bến Thượng Hải này nơi nào sầm uất nhất? Chính là khu Thập Lý! Vì đó là công trình do người phương Tây xây dựng, những thứ như ngân hàng, chứng khoán đều là người nước ngoài mang đến! Hay những thứ hay ho như máy hát, máy quay đĩa, máy chiếu phim cũng đều là phát minh của họ, do đó cháu cần phải học hỏi những thứ đó, học được rồi trở về Trung Quốc, chế tạo cho dân mình chẳng phải rất tốt sao?” Tổ Gia nói.

“Vâng! Bác nói như vậy cháu thấy rất hay! Cháu rất thích máy quay đĩa, máy ảnh! Đến ngủ cháu cũng mơ mình có một chiếc máy ảnh! Trước đây làm việc ở hiệu ảnh, ông chủ không cho đụng vào!” Mai Lập Nhân phấn khích nói.

“Vì vậy, cháu phải đi học, học xong rồi quay về mở một hiệu ảnh, đến lúc đó chụp ảnh cho ta.”

“Quyết như thế nhé!” Mai Lập Nhân hân hoan. “Chắc chắn rồi!” Tổ Gia mỉm cười.

“Bác à, cháu đi nước nào vậy?” Mai Lập Nhân buột miệng hỏi.

“Nam Dương, Anh, Mỹ, tùy cháu chọn, ta sẽ nghĩ cách đưa cháu đi!”

Mai Lập Nhân suy nghĩ một lát, nói: “Vậy đi Mỹ nhé! Cháu nghe nói nước Mỹ có bom nguyên tử gì đó, cháu sang học món đó, trở về chế tạo mấy quả, để phòng ngày sau người Nhật lại sang xâm lược!”

“Ha ha ha ha’”, Tổ Gia cười lớn, “Tốt, tốt!”

Một tháng sau, vào một buổi tối, Tổ Gia viết một phong thư đưa cho Mai Lập Nhân, nói: “Ngày mai ta mua vé máy bay cho cháu, sang đến đó rồi, tất sẽ có người đón cháu, đến lúc đó hãy đưa bức thư này cho họ, họ sẽ sắp xếp việc ăn ở học hành cho cháu.”

“Bác à, cháu sẽ về thăm bác và mẹ...” Mai Lập Nhân nhận lấy bức thư, hai mắt bỗng đỏ hoe.

“Nam nhi chí tại bốn phương, không được khóc, phải giống như cha cháu, dám nghĩ dám làm, hơn nữa phải có tấm lòng lương thiện, không được làm mất mặt người Trung Quốc.”

“Cháu nhớ rồi.”

Sau khi Mai Lập Nhân đi rồi, mấy tháng sau, Tổ Gia nhận được thư của cậu bé. Đọc xong ông không khỏi bùi ngùi xúc động.

Thưa mẹ, thưa bác:

Đầu thư con chúc mẹ và bác mạnh khỏe. Sau khi con đến Mỹ, dì Liễu Liễu ra đón con. Con cảm thấy nước Mỹ rất tốt, hai người sẽ không thể tưởng tượng được ở đây phát triển đến mức nào đâu, hệ thống công nghiệp và giáo dục vô cùng tiên tiến! Người Mỹ ăn một loại bánh kẹp thịt gọi là hamburger được làm từ thịt bò băm viên và hành tây, con còn được uống thứ nước gọi là Coca cola, loại đồ uống khi xưa ở Thượng Hải chỉ có những người giàu được uống.

Bên này cũng có một khu tập trung rất nhiều người Hoa sinh sống, con không biết tiếng Anh nên thường chỉ giao lưu qua lại với người Hoa. Dì Liễu Liễu bảo con, nếu muốn hòa nhập ở nước Mỹ, muốn học thật nhiều kiến thức thì nhất định phải học tốt tiếng Anh. Thế là con bắt đầu học tiếng Anh, dì Liễu Liễu rất giỏi, nói tiếng Anh lưu loát, lần nào cũng bắt con dùng tiếng Anh nói chuyện với dì.

Dì Liễu Liễu chọn cho con một trường chuyên đào tạo về nghệ thuật nhiếp ảnh, thầy giáo chúng con chính là một phóng viên từng chụp rất nhiều bức ảnh vạch trần tội ác của người Nhật trong thời kỳ chiếm đóng ở Trung Quốc, nghe nói ông ấy còn giành được giải Pulitzer.*

Mẹ và bác à, cuối cùng con đã có được chiếc máy ảnh cho riêng mình, là dì Liễu Liễu mua cho con, nhưng con nghĩ rồi, sau này kiếm được tiền, con nhất định sẽ trả lại cho dì ấy. Ở Mỹ, mọi người rất coi trọng cam kết, con và dì Liễu Liễu đã thỏa thuận rằng, dì cho con mượn tiền, sau này con nhất định phải trả, nếu không từ sau con sẽ không nhận sự giúp đỡ của dì ấy nữa. Dì đã đồng ý với yêu cầu đó của con.

Mẹ, bác, hai người biết không? Cuộc sống ở Mỹ tốt bao nhiêu, con càng nhớ hai người bấy nhiêu, trước đây ở trong nước, con chưa từng có khái niệm về quốc gia, cũng như ý thức về lòng yêu nước, nhưng giờ đã cảm nhận được rồi. Con không ngại hai người chê cười, con thực sự rất muốn học tốt để trở về thay đổi diện mạo quê hương bằng chính năng lực của mình, con muốn ngày càng nhiều đứa trẻ biết rằng ngoài chiến tranh và nghèo đói ra, thế giới này còn cả sự tốt đẹp và giàu mạnh, con muốn tất cả mọi người đều được ăn hamburger và uống Coca cola.

Mẹ, bác, con xin dừng bút tại đây, đã đến giờ con và dì Liễu Liễu luyện tiếng Anh rồi. Cuối cùng, con xin dùng tiếng Anh nói một câu: Mẹ, bác, I love you!

Mẹ và bác hãy giữ gìn sức khỏe, con sẽ về thăm hai người.

Ồ, còn nữa, dì Liễu Liễu nhờ con chuyển lời hỏi thăm đến bác. Dì nhờ con nói với bác rằng dì đã sinh được hai bé gái, đứa lớn tên là Hồ Ái Trung, đứa bé là Hồ Ái Hoa. Ngoài giờ lên lớp ở trường, hằng ngày dì còn đích thân dạy hai cô bé hai môn nữa là Đệ tử quy và Liễu Phàm tứ huấn.

Ngày 6 tháng 1 năm 1946

Lập Nhân

Thấy trong thư nói đến Đệ tử quy Liễu Phàm tứ huấn, Tổ Gia biết Hoàng Pháp Dung đã thực sự tỉnh ngộ. Mắt ông nhòe đi, miệng nở một nụ cười thanh thản.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.