Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đới Lạp Đặt Tên Và Cái Chết Của Hắn
Đới Lạp Đặt Tên Và Cái Chết Của Hắn

❊ ❊ ❊

Một buổi sáng sớm, Tam Bá đầu đang ngồi xem tướng, bỗng có một người đội mũ mỏ vịt cúi đầu đi lại.

“Tiên sinh muốn xem gì, hôn nhân, tài vận hay quan vận?” Tam Bá đầu ngáp ngắn hỏi.

Người đó vẫn cúi gằm, hạ thấp giọng: “Ta muốn hỏi Tổ Gia nhà anh có khỏe không?

“Hử?” Tam Bá đầu tỉnh cả ngủ, “Ông là...”

Người đó chầm chậm nhấc mũ lên, Tam Bá đầu liền nhận ra ngay, ngạc nhiên nói: “Tăng giáo đầu!”

“Mau theo tôi đến hậu đường!” Tam Bá đầu nhìn ngó đám người náo nhiệt ngoài cửa, thấp giọng nói.

Tại hậu đường, Tổ Gia đang ngồi uống trà.

“Tổ Gia, thầy xem ai đến này?” Tam Bá đầu chưa bước vào cửa đã gọi to.

Tổ Gia nhìn lên, vội đứng bật dây: “Tăng giáo đầu!”

“Tổ Gia!” Tăng Kính Võ vui mừng khôn xiết. Hai người bước tới ôm chầm lấy nhau.

“Lão Tam, ngươi lui ra trước đi.” Tổ Gia dặn dò.

Tam Bá đầu gật đầu đi ra.

“Tăng giáo đầu gần đây thế nào?” Tổ Gia vẫn chưa tin vào mắt mình.

“Đều tốt, đều tốt cả. Tổ Gia trở lại như xưa rồi ư?” Tăng Kính Võ cười nói.

“Quân xâm lược đi rồi, thiên hạ giờ đã thái bình, hơn trăm anh em cũng phải ăn cơm chứ. Ha ha, đúng rồi, Tăng giáo đầu chẳng phải đang ở Thiểm Bắc ư, sao lại về Thượng Hải thế này?”

Tăng Kính Võ nhìn ra ngoài cửa, nghe ngóng động tĩnh: “Tổ Gia không biết đó thôi, hai năm trước tôi đã bí mật về Thượng Hải, ở đây chúng tôi có tổ chức ngầm, trung ương đảng thấy tôi thông thuộc Thượng Hải nên cử tôi trở về!”

“Đảng bí mật?” Tổ Gia khẽ hỏi.

“Ừm,” Tăng Kính Võ gật đầu, “nếu không, chúng ta sao có thể biết được nhiều tin tình báo của quân Nhật như vậy?”

“Ồ,” Tổ Gia gật đầu, “nay quân Nhật đã đầu hàng, Tăng giáo đầu phải đi sao?”

Tăng Kính Võ nhìn Tổ Gia, nói: “Tổ Gia thực sự cho rằng thiên hạ thái bình rồi sao?

“Còn thế nào nữa?” Tổ Gia không hiểu.

“Lại sắp có đánh nhau rồi!” Tăng Kính Võ nói.

“Đánh nhau? Với ai?

“Hai đảng Quốc, Cộng.” Tăng Kính Võ đáp.

“Quốc, Cộng đánh nhau? Chẳng phải cách đây không lâu đã đàm phán ở Trùng Khánh rồi sao, trên báo còn công bố “Hiệp định Song Thập”*, nói rằng hai đảng Quốc, Cộng đi đến thống nhất, hòa bình dựng nước!” Tổ Gia vô cùng ngạc nhiên.

Năm 1945, sau khi cuộc kháng chiến chống Nhật kết thúc thắng lợi, Mao Trạch Đông tới Trùng Khánh đàm phán với Quốc dân Đảng, ký kết “Hiệp định Song Thập” (Hiệp định mùng 10 tháng 10).

“Hòa bình gì chứ? Tưởng Giới Thạch hoàn toàn không có thành ý đàm phán! Chỉ là muốn kéo dài thời gian, chỉnh đốn quân bị nhằm phát động nội chiến!” Tăng Kính Võ tức giận nói.

“Gì cơ? Vậy cuộc đàm phán Trùng Khánh thì sao?” Tổ Gia hỏi.

“Sau khi Nhật Bản đầu hàng, Tưởng Giới Thạch đánh điện thông báo toàn quốc, tuyệt đối không cho Cộng sản Đảng tiếp quản địa bàn quân Nhật chiếm đóng, cũng như thu gom vật tư chiến lược, vậy là có ý gì? Chiến trường sau lưng địch là do Cộng sản Đảng lập nên, để mở được những căn cứ địa này, chúng tôi đã phải đổ biết bao nhiêu xương máu! Chỉ tính riêng năm 1942, trong một lần càn quét của quân Nhật, chúng tôi tổn thất đến hàng vạn người! Một tấc đất, một tấc máu, nay quân xâm lược đầu hàng rồi, vong linh các chiến hữu tôi vẫn còn đó, không thu lại những địa bàn này sao có thể an ủi họ đây, sao có thể ăn nói với dân chúng ở đó đây? Tưởng Giới Thạch một mặt muốn cướp thành quả thắng lợi kháng Nhật, một mặt bắt chúng tôi không được hành động, vậy có khác gì bảo chúng tôi bó tay chịu chết? Để tiêu diệt Cộng sản Đảng, ông ta cố ý đặt cái bẫy đàm phán ở Trùng Khánh, tưởng rằng Chủ tịch Mao và Phó Chủ tịch Chu không dám đến Trùng Khánh, kết quả cả hai người đều đến, khiến Tưởng Giới Thạch trở tay không kịp, do đó cuộc đàm phán Trùng Khánh đã được tiến hành dựa trên cơ sở điều khoản chúng tôi đưa ra, vì hoàn toàn không có thành ý nên Tưởng Giới Thạch không hề có sự chuẩn bị, hai bên tiến hành đàm phán trên cơ sở đó. Cùng lúc đó, Tưởng Giới Thạch âm thầm điều binh, vây quét căn cứ địa của chúng tôi, kết quả bị đánh bật!”

Nói đến đây, Tăng Kính Võ ngừng lại hỏi: “Tổ Gia có biết lần đàm phán này, Tưởng Giới Thạch đã đánh giá Mao Chủ tịch thế nào không?”

“Hai nhân vật lớn gặp nhau, tất có việc thú vị. Ông ta đánh giá thế nào?” Tổ Gia hào hứng.

“Tưởng Giới Thạch nói Chủ tịch Mao là người rất kiên quyết!”

“Tại sao?”

“Đó là bởi Quốc dân Đảng đều biết Chủ tịch Mao nghiện thuốc lá, dù họp hành hay phê duyệt công văn, trên tay luôn kẹp một điếu thuốc, nhả khói mù mịt, đây đã là thói quen nhiều năm rồi. Vậy mà khi đàm phán ở Trùng Khánh, hội kiến với Tưởng Giới Thạch, Mao Chủ tịch không hề hút lấy một điếu, bởi ông biết Tưởng Giới Thạch không thích mùi thuốc lá.”

Tổ Gia nghe xong, gật gù tán thưởng.

Bỗng nhiên Tăng Kính Võ mặt mày ủ rũ: “Đại chiến lại sắp bắt đầu rồi...”

“Tưởng Giới Thạch muốn đánh thật sao?” Tổ Gia hỏi.

“Hết cách rồi. Chúng tôi muốn hòa bình, Quốc dân Đảng không cho. Mao Chủ tịch nói rồi, Tưởng Giới Thạch muốn đánh, chúng tôi sẽ đánh đến cùng! Nhưng...”

“Nhưng sao?”

“Nhưng lần này không phải đánh quân xâm lược, mà là người mình đánh người mình...”

Tổ Gia nghe vậy, lòng đầy thất vọng: “Đúng thế, là người Trung Quốc đánh người Trung Quốc.”

“Còn nữa...” Tăng Kính Võ nói.

“Còn điều gì nữa?”

“Tình báo cho biết, Tưởng Giới Thạch còn muốn quật mộ tổ nhà Mao Chủ tịch! Ông ta cho rằng phong thủy mộ tổ nhà Mao Chủ tịch quá vượng, là tượng chân long thiên tử, phải quật lên mới có thể đánh bại được Mao Chủ tịch!” Tăng Kính Võ nói.

“Vậy... Mao Chủ tịch của các anh nói thế nào?” Tổ Gia nhớ lại việc mộ tổ nhà mình bị đào xới.

“Ha ha, Mao Chủ tịch chỉ cười và nói: ‘Tưởng Giới Thạch muốn đào mộ tổ nhà ta, đây là việc đánh mất lòng dân, mất lòng dân là mất thiên hạ!’”

Tổ Gia nghe vậy, thầm khâm phục Mao Chủ tịch: quả không hổ danh là lãnh tụ Cộng sản Đảng, khí phách như vậy không thắng mới lạ!

Tổ Gia chợt nhớ ra, hỏi: “Tăng giáo đầu lần này đến thăm, chỉ là muốn báo cho tôi biết sắp có đánh nhau thôi sao?”

Tăng Kính Võ gật đầu: “Mấy hôm trước ra ngoài làm việc, bỗng thấy Đường khẩu của Tổ Gia khai trương, bao nhiêu năm không liên lạc, tôi còn cho rằng là kẻ khác mạo danh, quan sát suốt mấy ngày, thấy quả đúng là Tổ Gia trở về rồi. Trên báo còn nói Tổ Gia trợ giúp Bạch Sùng Hy lập bẫy Côn Luân quan ở Quảng Tây, giữ vững long mạch Trung Quốc, thanh thế của Tổ Gia lớn thật đấy!”

Tổ Gia lắc đầu: “Ôi, Tăng giáo đầu không biết đó thôi, rất nhiều việc đều là trùng hợp, cả anh và tôi đều không ngờ được. Loại người trên giang hồ như chúng tôi, không thể tự mình làm chủ cuộc đời nữa rồi. Mười năm lại đây, ngàn cân treo sợi tóc, nhiều khi tôi còn nghĩ rằng mình không thể quay về Thượng Hải để gặp Tăng giáo đầu nữa! Ông trời có mắt, để tôi sống mà trở về.”

“Ha ha, như câu người trong giới tướng số thường nói là Tổ Gia ‘cát nhân tự có thiên tướng’.”

“Ha ha, đâu có đâu có, mười phần chết chín, nguy hiểm vô cùng.”

“Tổ Gia, như nay thời cuộc là vậy. Quốc, Cộng khai chiến đến nơi rồi, mười năm trước, tôi mời Tổ Gia cùng đi lên Thiểm Bắc, ông không đồng ý, nay liệt cường đã không còn, chỉ còn hai thế lực lớn là Quốc, Cộng, Tổ Gia có nghĩ đến việc theo bên nào không?” Cuối cùng, Tăng Kính Võ cũng nói ra điều muốn nói.

Tổ Gia trong lòng ngạc nhiên, không biết phải trả lời thế nào, hồi lâu sau mới nói: “Tôi... tôi là kẻ tầm thường, đảng không ra đảng, chính không ra chính, cũng chẳng có tư cách tham gia...”

“Tổ Gia sai rồi, bao nhiêu năm qua, ông giết nhiều người, lừa đảo cũng không ít, nhưng đều là những kẻ đáng bị giết, đáng bị lừa. Giống như Cửu gia chuyên hành nghề ám sát, ông ấy tự vấn lương tâm không có gì phải hổ thẹn. Gia nhập đảng cũng không khó đến thế, khi xưa thời khắc khó khăn nhất là lúc bị quân xâm lược càn quét, lúc người em họ tôi xin gia nhập đảng, tổ chức chỉ hỏi hai câu: Có yêu nước không? Có sợ chết không? Tốt, thông qua, chỉ đơn giản như vậy!”

Tổ Gia vẫn im lặng. Rất lâu sau mới đứng lên mở cửa, thở dài một tiếng: “Tăng giáo đầu hãy xem, hơn một trăm anh em của tôi hung hăng bất trị, không ai giống ai, nếu tôi đi rồi, họ biết làm thế nào?”

Tăng Kính Võ nhìn rất lâu, trầm ngâm suy nghĩ, cũng không trả lời.

Cuối cùng, Tăng Kính Võ nói: “Tổ Gia cũng có chỗ khó của mình, sở dĩ tôi đến tận đây nói rõ việc này, cũng là... cũng là... cũng là sợ...”

Tổ Gia bỗng chốc hiểu ra: “Tăng giáo đầu sợ sau này chúng ta trở thành kẻ thù trong cuộc đối đầu giữa hai đảng?”

Tăng Kinh Võ khẽ gật đầu: “Tôi thực lòng không muốn anh em biến thành địch-ta...”

Tổ Gia cũng gật đầu, đứng dậy chắp tay sau lưng vừa đi vừa nghĩ, sau đó nói giọng dứt khoát: “Xin Tăng giáo đầu yên tâm, tôi bảo đảm các anh em của tôi đời này không gia nhập bất cứ đảng phái nào! Đường khẩu này tự có khí số cuối cùng của nó. Ngày sau, bất kể Quốc, Cộng ai giành được thiên hạ, chỉ cần tôi còn sống, tôi quyết không để Đường khẩu làm những việc thương thiên hại lý!”

Tăng Kính Võ ngẩng đầu lên, nắm tay Tổ Gia: “Quân tử nhất ngôn!”

“Tứ mã nan truy!” Tổ Gia tiếp lời.

Lúc này, Lục Bá đầu bỗng hốt hoảng chạy vào: “Tổ Gia! Tổ Gia!” Vừa vào cửa thì nhìn thấy Tăng Kính Võ, sửng sốt: “Tăng thúc thúc!”

Tăng Kính Võ ôm chấm lấy Lục Bá đầu: “Tiểu Lục Tử!” Hai người anh em của bang Búa rìu năm xưa nay lại được gặp nhau.

Tiểu Lục Tử mừng rơi nước mắt, bỗng quay lại nói: “Ngoài cửa có một toán lính Quốc dân Đảng đến, nói là bắt Cộng phỉ!”

Tổ Gia và Tăng Kính Võ mặt mày biến sắc.

“Tăng giáo đầu tạm lánh vào phòng trong, tôi ra ngoài xem sao!” Tổ Gia bước nhanh ra ngoài, bỗng quay lại, nói với Tiểu Lục Tử, “báo cho Nhị Bá đầu, châm kim cho Tăng giáo đầu!”

“Châm kim?” Tăng giáo đầu thắc mắc.

Tổ Gia không đáp, bước nhanh ra ngoài.

“Ôi, Tổ Gia đấy ư? Đúng là trái đất tròn!” Tổ Gia nhìn về nơi phát ra tiếng nói, thì ra là chính là gã định cưỡng bức Chu Cẩn khi vây ráp Hồng lão hổ ở Hồ Nam.

“Ha ha, đúng vậy! Mấy năm không gặp, tôi vẫn chưa được biết quý tính đại danh của trưởng quan?” Tổ Gia chắp tay nói.

“Ấy chết, ngài giờ tiếng tăm lừng lẫy thế, gọi như vậy chẳng phải khiến tiểu nhân tổn thọ sao? Tiểu nhân họ Sái, tên Học Trung, ngài cứ gọi tôi là cậu Sái là được rồi.” tên đó dị hợm nói.

“Ờ... Sái gia!” Tổ Gia mỉm cười nói.

“Chớ! Chớ! Lời này đến tai Đới Cục trưởng, chẳng phải bị xử theo quân pháp ư?” Sái Học Trung vẫn để bụng chuyện Tổ Gia ngăn cản hắn hôm đó.

“Sái gia cứ đùa...”

“Đừng phí lời!” Sái Học Trung đột nhiên giở giọng, ngắt lời Tổ Gia, “Sái mỗ hiện là đại đội trưởng đội 1, Cục Cảnh sát Thượng Hải, giờ đang làm việc công, có người báo rằng Cộng sản Đảng đang nấp trong phủ Tổ Gia, mời ngài hợp tác điều tra.”

“Ha ha ha ha! Đội trưởng Sái làm việc theo phép công, đương nhiên là phải hợp tác rồi. Chỉ có điều, đội trưởng Sái dẫn theo nhiều người đến như vậy, thứ nhất sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của nhà tôi; thứ hai nếu tra không ra Cộng sản Đảng, há chẳng phải hủy hoại danh tiếng của tôi sao? Dù gì tôi cũng là thầy tướng số yêu nước do Đới Cục trưởng đích thân phong tặng, đội trưởng Sái nên nghĩ xem...” Tổ Gia kéo dài thời gian.

“Hừ, không điều tra sao biết có phải hủy hoại danh tiếng của Tổ Gia hay không?” Sái Học Trung cười khẩy.

“Ừm! Có lý! Đội trưởng Sái có biết mặt mũi Cộng phỉ thế nào không?”

“Ha ha, xưa nay tôi luôn hành sự rất cẩn trọng!” Sái Học Trung miệng nói tay rút ra một tờ giấy, rồi chỉ hình vẽ trên đó, “Tên này dù hóa thành tro tôi cũng nhận ra, hắn trước là người của bang Búa rìu, sau chạy sang Cộng sản Đảng! Tôi đây theo dõi hắn lâu rồi, thân thủ không tồi, năm lần bảy lượt đều chạy thoát, nhưng hôm nay hắn có mọc cánh cũng chẳng thoát nổi. Có điều tôi lo nhất là nếu bắt được hắn rồi, Tổ Gia sẽ ăn nói thế nào với Đới Cục trưởng đây? Chứa chấp Cộng phỉ, tội đáng rơi đầu...”

“Ha ha ha!” Tổ Gia cũng cười theo, “được thôi, đội trưởng Sái đã tự tin như vậỵ, xin mời... Nói rồi, đưa tay, làm bộ nhún nhường.

“Lục soát cho ta!” Sái Học Trung hạ lệnh, mấy chục tên liền xông vào.

Sục sạo một hồi, người của đội cảnh sát lần lượt quay ra: “Báo cáo, không có!”

“Gì cơ?” Sái Học Trung có chút nghi hoặc, “Chẳng phải rõ ràng thấy hắn vào đây sao?” nói rồi, tự mình đi vào.

Vào buồng trong, Sái Học Trung thấy một người đang nằm đắp chăn trên giường: “Đây là ai?”

Tổ Gia nói: “Đó là cha của một đồ đệ, bị trúng phong cách đây không lâu, đang dưỡng bệnh ở chỗ tôi.”

“Dưỡng bệnh?” Sái Học Trung nhìn Tổ Gia với ánh mắt hồ nghi, rồi đột nhiên lật chiếc chăn lên, ngay sau đó giật mình lùi lại, lảo đảo suýt ngã, “Mẹ kiếp! Cái gì vậy? Làm ông giật cả mình!” Vội vàng vứt chiếc chăn xuống.

“Tôi đã nói rồi mà, bị trúng phong.”

Tăng Kính Võ được Nhị Bá đầu dùng thuật châm cứu khiến ngũ quan lệch lạc, nhất là bên mặt trái chảy xệ xuống, thớ thịt bị liệt kéo xuống tận dưới cằm.

Lúc này một tên cảnh sát nói nhỏ: “Vừa rồi rõ ràng tôi thấy hắn đi vào đây...”

Sái Học Trung vả cho tê n cảnh sát đó một cái vào mồm: “Mẹ kiếp nhà ngươi! Mắt ngươi có làm sao không? Lần trước thì nói có con kỹ nữ này xinh lắm, làm ông lao vào hôn tới tấp một chặp, nào ngờ son phấn rơi ra, mẹ ơi có dễ đến năm mươi rồi!”

Sái Học Trung chỉnh lại mũ kê-pi, quay sang giả lả cười nói: “Tổ Gia, thật ngại quá!”

“Đội trưởng Sái bớt giận, bớt giận, bọn tay chân làm việc cũng không dễ dàng gì, hãy tha cho hắn lần này đi.” Nói rồi, ông bước lại trước mặt tên cảnh sát bị đánh, “Người anh em, lần sau nhìn rõ một chút nhé.”

“Không phải, là bọn tai mắt báo tin nên tôi mới đi theo...” tên cảnh sát ôm quai hàm nói.

“Mẹ kiếp!” Sái Học Trung xông lên vả thêm cho hắn ta cái nữa, “Tao bảo mày khép cái mồm lại, khép cái mồm lại hiểu không? Mẹ kiếp cái miệng mày còn rộng hơn cả lưng quần bọn kỹ nữ!”

Tăng Kính Võ nằm trên giường nghe không sót câu nào, tai mắt sao? Xem ra nội bộ có kẻ phản bội!

“Cút hết về cho ta!” Sái Học Trung thẹn quá hóa giận.

Đám cảnh sát lủi thủi rút về.

“Tổ Gia, xin cáo từ!” Sái Học Trung nói.

“Đội trưởng Sái, về nhé, rảnh rỗi ghé chơi.”

• • •

Đến đêm, Tổ Gia tự mình giải huyệt cho Tăng Kính Võ, Tăng Kính Võ dần lấy lại dung mạo.

“Có kẻ phản bội,” Tăng Kính Võ lầm bầm, “tôi phải phát ám hiệu để mọi người chuyển địa điểm.”

“Ừ,” Tổ Gia gật đầu, “tên hôm nay đến trước kia là người của Đới Lạp, Đới Lạp đúng là chỗ nào cũng nhúng tay vào.”

Tăng Kính Võ nói: “Thế lực Đới Lạp ngày càng lớn mạnh, hắn nắm giữ Quân thống, không chỉ nhúng tay vào các sự vụ quân chính mà còn cả các lĩnh vực khác như quốc phòng, giao thông, ngoại giao, cảnh chính, tài chính... nhưng đây chưa hẳn là việc không tốt.”

“Nghĩa là sao?” Tổ Gia hỏi.

“Tưởng Giới Thạch là người thế nào chứ? Là một kẻ đa nghi! Đới Lạp khoa trương như thế, Tưởng Giới Thạch liệu có thể yên tâm được sao?”

Tăng Kính Võ nói chơi mà lại trúng thật. Lúc này đây, Đới Lạp như ngồi trên bàn chông.

Đới Lạp thông minh quá lại bị thông minh hại. Ngày 1 tháng 4 năm đó, Quân thống tổ chức lễ kỷ niệm 10 năm thành lập, Tưởng Giới Thạch cùng phu nhân Tống Mỹ Linh đến tham dự. Nhằm thể hiện năng lực và công trạng của mình trước mặt cấp trên, hơn nữa để thể hiện quyết tâm Quân thống trên dưới một lòng phục vụ Uỷ viên trưởng, Đới Lạp cho các đội đặc vụ Quân thống thực hiện một cuộc đại duyệt binh, thậm chí để buổi lễ thành công tốt đẹp, ông ta còn yêu cầu tập dượt trước ba lần.

Khi Tưởng Giới Thạch bước lên bục duyệt quân, thấy đội quân đặc vụ trang bị kiểu Mỹ ngay ngắn chỉnh tề, tư thế hùng dũng tiến qua lễ đài, ông ta đã sinh lòng nghi ngờ. Mười năm trước, tổ chức này chỉ là một sở đặc vụ nhỏ với vài chục người, nay dưới tâm sức của Đới Lạp, đã trở thành tổ chức quân đội có sức chiến đấu mạnh mẽ, cả hệ thống lên đến mấy trăm ngàn người, trong đó đặc vụ chìm 180 ngàn, du kích vũ trang 70 ngàn, đội biệt động 20 ngàn, đội cảm tử 10 ngàn, nguy hiểm hơn là đội ngũ này chỉ nghe hiệu lệnh của mình Đới Lạp.

Khi đó Tưởng Giới Thạch khẽ mỉm cười, Đới Lạp cũng cười. Chỉ là Tưởng Giới Thạch cảm ơn bản thân đã phát hiện kịp thời, còn Đới Lạp thì cho rằng lòng trung thành của mình đã được ghi nhận.

Sau khi quân Nhật đầu hàng, Tưởng Giới Thạch đột nhiên hạ lệnh “giải tán Quân thống”.

Lúc này Đới Lạp mới hiểu ra rằng, bản thân quá tài giỏi, quá thông minh, khiến cho Uỷ viên trưởng nghi kỵ.

Ông ta than thở với thân tín: “Ta không chết trong tay Cộng sản Đảng, cũng sẽ chết trong tay lão ta.”

Quân thống sắp giải tán, giờ phải đi đâu về đâu? Đới Lạp mông lung suy nghĩ. Đúng như Viên Thụ San nói, người đến xem tướng có ba loại, Đới Lạp lúc này thuộc loại lâm vào đường cùng.

Đầu tháng 2, Đới Lạp bí mật trở về Thượng Hải.

“Tiên sinh vẫn khỏe chứ?” Đới Lạp bí mật gặp Tổ Gia.

“Nhờ hồng phúc của Tướng quân, mọi việc vẫn ổn.”

“Tôi nhớ trước đây tiên sinh từng nói, mười năm sau tôi tất có tướng vương công. Tính từ năm 1936, đến nay cũng sắp mười năm rồi nhỉ?”

“Tướng quân dẫn dắt Quân thống, đánh bại quân Nhật, nay đứng vào hàng công thần, còn không được coi là tướng vương công ư?” Tổ Gia nói.

“Tiên sinh đừng có lừa ta, có cái gì thì nói cái đó!” Đới Lạp lên giọng.

“Không dám! Không dám! Tại hạ chưa hề lừa Tướng quân phải không?”

“Nhưng nay lão già kia lại muốn giải tán Quân thống!” Đới Lạp gầm lên như con thú bị thương.

“Lão già?” Tổ Gia ngơ ngác.

“Tưởng Giới Thạch...” Đới Lạp nói.

“Ồ, giải tán Quân thống có thể là sự sắp xếp bình thường của ủy viên trưởng, còn Đới Tướng quân... biết đâu sẽ có sự trọng dụng khác.”

“Trọng dụng khác sao? Quân thống là cuộc sống của Đới mỗ! Quân thống không còn, Đới Lạp khác gì nước không nguồn, cây không gốc, chẳng là cái đinh gì!”

“Như vậy, xem ra ủy viên trưởng sắp sờ gáy Đới Tướng quân?” Tổ Gia chợt nhớ đến mấy câu Tăng Kính Võ nói hôm trước, Đới Lạp thực sự sắp đi đời rồi.

“Nhưng tôi chưa từng ăn ở hai lòng! Từ khi theo lão già đến nay, Đới mỗ lúc nào cũng nghĩ cho nỗi khổ tâm của cấp trên, theo sát bên cạnh không hề oán hận, dốc sức khuyển mã mấy chục năm nay! Lão già chắc chắn hiểu điều đó! Việc khác không nói, nhưng sự biến Tây An bao nhiêu kẻ muốn lão già chết, tôi lại mạo hiểm tính mạng hộ tống Tống phu nhân đi Tây An, những việc này lão già không thể không biết được!” Giọng Đới Lạp bất giác run lên.

“Tướng quân chớ lo. Có lẽ do đồng liêu hãm hại chăng?” Tổ Gia gợi mở.

Nghe thấy câu này, Đới Lạp bỗng nổi da gà: bao nhiêu năm nay, để hạ gục đối thủ, bản thân đã giết hại bao nhiêu người, nhiều kẻ trong Quốc dân Đảng hận ta đến tận xương tủy, kẻ muốn ta chết đâu chỉ một người. Nhưng những điều này đều phải được sự gật đầu của lão già, ta giống như con chó nhất mực trung thành luôn nghe lệnh chủ, nay chủ muốn vứt bỏ ta, không còn sự bảo vệ của chủ, những kẻ đó sẽ nghiền nát ta trong nháy mắt. Không được, không được rồi, không thể bó tay chịu trói như vậy! Đánh cuộc lần nữa! Phải đánh cuộc lần nữa!

Đới Lạp vã mồ hôi hột. Khi đó Tổ Gia không hề thấy vui trước cảnh quẫn quá hóa liều của Đới Lạp, chỉ có một nỗi thê lương bủa vây trong tâm trí ông, đời người hồng trần muôn nẻo, mấy hồi rạng rỡ mấy hồi lo âu, ai có thể nghĩ rằng “Thái bảo cái thế” vẻ vang của ngày xưa lại rơi vào cảnh ngộ như hôm nay.

“Tiên sinh có kế sách gì hay cứu ta không?” Đới Lạp nhìn chằm chằm vào Tổ Gia, ánh mắt như van lơn.

Thấy Đới Lạp trong hồi tuyệt vọng, Tổ Gia không muốn nhắc đến Chu dịch bát quái gì cả, mà thẳng thắn hỏi: “Đới Tướng quân chịu nghe một lời của ta không?”

“Tiên sinh cứ nói!” Đới Lạp sốt sắng.

“Đới Tướng quân hãy học theo Trương Lương đời Hán, biết dừng đúng lúc. Không cần ủy viên trưởng nói mà hãy tự xin từ chức Cục trưởng Quân thống, sau đó cũng chẳng cần mưu cầu chức khác, cáo bệnh về quê, không màng đến việc trên quan trường...” Tổ Gia thực sự có ý tốt.

“Gì cơ?” Không đợi Tổ Gia nói hết câu, Đới Lạp đã cuống lên, “Bảo ta chủ động rút lui? Đừng nói ta không rút lui, dù có chủ động rút lui cũng có thể giữ được tính mạng không? Không còn quyền lực, đám người đó ắt di ta như di một con kiến! Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tiên sinh không thể không hiểu đạo lý đó.”

“Tướng quân hãy nghe ta nói. Tướng quân luôn nhất mực trung thành với ủy viên trưởng, nếu rút lui trong vinh quang có thể được Uỷ viên trưởng ban cho tấm kim bài miễn tử, khi đó đám đồng liêu Quốc dân Đảng có thể làm gì được Tướng quân đây? Mặt khác, ủy viên trưởng tất niệm tình Tướng quân lao tâm khổ tứ bao nhiêu năm, cũng sẽ cho Tướng quân một con đường sống.” Tổ Gia nói.

Nói xong câu này, lòng Tổ Gia mênh mang vô định, đối diện với tên đao phủ đã giết chết Vương Á Tiều này, ông bỗng động lòng Bồ tát.

Đới Lạp cúi đầu nghĩ ngợi, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn: tên thầy tướng số này sao cứ một mực khuyên ta giao lại binh quyền? Không biết chừng đã bị lão già thu phục nên cố ý khuyên nhủ ta chăng?

Thấy hai con ngươi của Đới Lạp đảo không ngừng, là một A Bảo lão luyện, Tổ Gia chợt hiểu ra: thôi xong, Đới Lạp đa nghi rồi!

Quả không ngoài dự liệu, Đới Lạp bỗng cười vang: “Ha ha, tiên sinh năm xưa bói rằng sau này ta tất làm quan lớn, nay lại khuyên ta rút rui, há chẳng phải tiền hậu bất nhất ư?”

Tổ Gia lắc đầu, nhắc lại câu nói của Viên Thụ San: “Âm dương có định số, nhân sinh lại vô thường. Có những việc nhân tính không bằng trời tính. Mong Tướng quân thứ tội.”

“Ha ha. Hay cho câu nhân tính không bằng trời tính! Tiên sinh e là đã gặp lão già rồi!”

“Tuyệt đối không có!” Tổ Gia nhìn Đới Lạp không chớp mắt.

Đới Lạp nham hiểm nhìn Tổ Gia: “Ta muốn đi trước một bước, có thể hay không?”

“Tướng quân muốn thế nào?” Tổ Gia nghĩ hắn đã phát điên lên rồi.

“Ta muốn làm Tư lệnh Hải quân Trung Quốc” Đới Lạp nói.

“Ơ...” Tổ Gia mơ hồ.

“Lão già sẽ không bỏ mặc ta! Chắc chắn là không! Phía Mỹ cũng có người ủng hộ ta. Quốc, Cộng sắp đánh nhau, lão già phải thành lập hải quân, vẫn phải cần đến ta, ta vẫn còn hữu dụng! Ta phải liều mạng một phen!” Mắt Đới Lạp long lên sòng sọc, như điên như dại.

“Việc này...” Tổ Gia không biết phải nói gì.

“Tiên sinh hãy đợi tin tốt của ta.” Đới Lạp đứng dậy bỏ về, khi ra đến cửa, bỗng quay lại nói, “Trước đây tiên sinh bảo ta đặt một cái tên có ngũ hành thuộc Thổ, ta vẫn chưa đặt, lần này sẽ thử xem!” Nói rồi quay đầu đi thẳng.

Tổ Gia suy nghĩ giây lát rồi cấp tốc triệu tập Đường hội, tuyên bố giải tán.

“Tại sao, Tổ Gia? Vừa mới khai trương, làm ăn đang phát đạt, tại sao phải giải tán?” Các bá đầu không hiểu vì sao.

“Sắp chết đến nơi rồi!” Tổ Gia nói một câu, rồi không giải thích gì thêm.

Các bá đầu và đám tay chân vội vã giải tán, về quê ẩn náu.

Tổ Gia phân tích rất đúng, một người nham hiểm như Đới Lạp nếu dốc nỗi lòng với ta, liệu có thể để ta sống không? Nhất là với một thầy tướng số đã biết quá nhiều bí mật của hắn như ta, bất luận thế nào cũng phải trừ bỏ.

Quả nhiên, bọn Tổ Gia vừa đi không lâu, Sái Học Trung dẫn theo một đội, súng vác vai, đạn lên nòng xộc thẳng vào Đường khẩu, kết quả vồ hụt.

Đới Lạp nghe được tin này lại càng không yên tâm, hắn cho rằng Tổ Gia đã bị bên trên mua chuộc, vậy thì bao nhiêu bí mật của ta chắc chắn sẽ bị lộ, phải làm sao bây giờ?

Lúc này, chuông điện thoại bỗng reo, Đới Lạp hốt hoảng, chầm chậm bước lại nghe: “Alô?”

“Đới Cục trưởng phải không?”

Đới Lạp nghe thấy giọng thư ký Viên mới bình tâm đáp lại: “Ta đây, có việc gì vậy?

“Quân thống phân lại biên chế, tất cả biệt hiệu cũng phải đổi, Cục trưởng cũng vậy, lần này ngài định lấy tên gì? Vẫn mang bộ Thủy phải không?” Thư ký Viên hỏi.

“Ờ...” Đới Lạp tư lự giây lát rồi trầm giọng nói, “lần này chọn cho ta cái tên mang bộ Thổ...”

“Hả?”, thư ký Viên ngẩn ra, ngỡ rằng mình nghe nhầm, Đới Cục trưởng luôn cho rằng mệnh mình thiếu Thủy, xưa nay đều thích tên mang bộ Thủy kia mà, bèn hỏi lại, “mang... bộ Thổ, phải không ạ?”

“Phải! Nhất định phải mang bộ Thổ, càng nhiều càng tốt.” Đới Lạp lặp lại.

“Ồ, tôi biết rồi.”

Thế là trong danh sách biệt hiệu của Quân thống Đới Lạp có biệt hiệu cuối cùng trong đời mình là: Cao Sùng Nhạc.

Cái tên này nghe hiếu thắng đến lạ lùng, ngũ hành hoàn toàn thuộc Thổ, núi non trùng điệp, Ngũ nhạc sừng sững, trên dưới trong ngoài đều là Thổ. Để bổ sung Thổ cho ông ta, thư ký lấy cái tên chỉ kém tên “Cao Địa Cầu” chút xíu.

Đới Lạp nghe xong, gật gù đắc ý.

Ngày 12 tháng 3, Đới Lạp hội kiến Trịnh Giới Dân tại Bắc Bình, lần lượt bàn giao công việc sau khi giải tán Quân thống.

Ngày 13 tháng 3, Đới Lạp đi Thiên Tân, cùng với đặc vụ Quân thống ở đó xử lý vụ án tham ô.

Ngày 15 tháng 3, Đới Lạp trở lại Bắc Bình, hội đàm với Đỗ Duật Minh.

Cũng trong thời gian này, Tưởng Giới Thạch liên tục gọi điện thoại, thúc giục Đới Lạp trở về Trùng Khánh. Đến nỗi mỗi khi điện thoại đổ chuông, tim ông ta lại đập thình thịch.

Đới Lạp kéo dài thời gian, đợi Tư lệnh Hạm đội 7 Hoa Kỳ Alan Goodrich Kirk đến, ông ta muốn gặp Kirk, bởi Kirk từng nhận lời giúp ông ta xây dựng lại lực lượng hải quân Trung Quốc. Có được sự ủng hộ của Kirk, ông ta mới dễ dàng đánh bài ngửa với lão Tưởng, để được tiếp tục dốc sức khuyển mã.

Đới Lạp chạy đôn chạy đáo, lần lữa không quay về Trùng Khánh khiến Tưởng Giới Thạch càng thêm nghi ngờ: tên tiểu tử này liệu có chó cùng dứt giậu, chạy sang phía Cộng sản Đảng?

Mối nghi kỵ giữa hai người ngày càng sâu sắc.

Ngày 16 tháng 3, cuối cùng Đới Lạp cũng đợi được tin của Kirk, Kirk nói rằng hiện ông ta đang ở Thanh Đảo, Sơn Đông, nhưng chưa thể đến Bắc Bình ngay được, hy vọng Đới Tướng quân đợi thêm hai ngày nữa.

Đới Lạp sốt ruột, bố trí chuyên cơ bay thẳng đến Thanh Đảo.

Đến nơi thì trời đã tối, Đới Lạp lại hay tin Kirk có việc công đã bay đi Thượng Hải, đành phải lưu lại Thanh Đảo.

Buổi tối, ông ta tuyệt vọng giam mình trong phòng, đèn cũng chẳng buồn bật lên. Trong căn phòng tối om, Đới Lạp ôm đầu khóc nức nở. Không ai biết đêm đó ông ta đã nghĩ đến điều gì, phải chăng là nghĩ đến cuộc đời đặc vụ tung hoành ngang dọc, hay nghĩ đến những thời khắc huy hoàng, hống hách năm xưa? Cũng có thể ông ta chẳng nghĩ gì cả, chỉ là nghĩ đến mẹ già nơi quê xa, hay thời niên thiếu trong sáng, chẳng hề có âm mưu và giết chóc...

Khi trời hửng sáng, Đới Lạp tắm rửa sạch sẽ, thay chiếc áo sơ mi mới, trước khi đi, ngắm nghía mình lần nữa trong gương. Hai mươi năm trước, vào đêm trước khi dự thi vào trường quân sự Hoàng Phố, ông ta cũng nhìn ngắm mình trong gương và tự nhủ rằng: “Mình có thể làm được.” Kết quả ông ta thi đỗ vào trường thật, hơn nữa còn may mắn trở thành phó thị vệ của Tưởng Giới Thạch, từ đó dấn thân vào cuộc đời đặc vụ... Xuân thu mấy độ, việc xưa như gió thoảng, nay lại lần nữa đối gương, không biết phải nói gì với bản thân, cuối cùng ông ta cười, cười đau khổ với chính mình...

Khoảng 10 giờ sáng, sau khi gọi điện và chắc chắn rằng Kirk vẫn ở Thượng Hải, Đới Lạp lập tức lên máy bay đi Thượng Hải.

Ngày hôm đó, dường như mọi thứ trên thế gian đều chống lại Đới Lạp. Máy bay vừa cất cánh không lâu, bầu trời đang quang đãng đột nhiên biến đổi, cuồng phong nổi lên, mưa to như trút, máy bay chao đảo, mất thăng bằng trong cơn mưa bão.

“Cục trưởng, mưa to quá, máy bay không thể bay theo tuyến Thượng Hải được.” Thủ hạ của Đới Lạp báo cáo.

Đới Lạp im lặng không nói, nhìn trời mưa gió vần vũ qua cửa sổ máy bay, thầm nghĩ: ông trời muốn tuyệt đường ta đây mà!

“Có quay lại không?” Tên đặc vụ hỏi.

“Không! Bay đến Nam Kinh trước, đợi thời tiết tốt lên thì đi Thượng Hải.” Đới Lạp hạ lệnh.

“Vâng!”

Máy bay lắc lư trong màn mưa bay vào không phận Nam Kinh.

Không ngờ ở Nam Kinh mưa còn to hơn, sấm chớp đùng đùng, máy bay không thể hạ cánh được.

Viên cơ trưởng căng thẳng điều khiển máy bay lượn vòng quanh trên bầu trời Nam Kinh. Cơn mưa quá lớn khiến máy bay bay chệch hướng, phía trước buồng lái bỗng xuất hiện một ngọn núi.

“Mau bay lên! Mau bay lên đi!” Cơ phó hét lên, “Mau! Mau! Mau!”

“Không kịp rồi! Không kịp nữa rồi! A a a!...”

• • •

Tín hiệu máy bay chở Đới Lạp biến mất, nhân viên mặt đất của sân bay Nam Kinh vội vàng báo cáo lên cấp trên: máy bay của Đới Cục trưởng mất tích rồi!

Tưởng Giới Thạch đón nhận tin này với thái độ bình thản đến lạnh lùng, rồi lập tức chỉ đạo cho nhân vật số hai của Quân thống là Mao Nhân Phụng: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Tưởng Giới Thạch nghi ngờ, không biết là máy bay gặp nạn hay Đới Lạp tắt vô tuyến điện, bay sang phía Cộng sản Đảng.

Hai ngày sau, xác máy bay và thi thể Đới Lạp được tìm thấy, máy bay quả thực đã đâm vào núi.

Người thu gom thi thể sau khi trở về báo cáo lên Tưởng Giới Thạch: “Máy bay của Đới Cục trưởng đâm vào ngọn núi có tên là Đại Sơn, rồi rơi xuống kênh Khốn Vũ.”

Nội bộ Quân thống đều vô cùng ngạc nhiên, bàn tán xôn xao: Đới Lạp, tự Vũ Nông, bát tự thiếu thủy, do đó luôn đặt cho mình cái tên mang ngũ hành Thủy, như nay vừa đặt cái tên Cao Sùng Nhạc có ngũ hành thuộc Thổ này thì đâm phải núi Đại Sơn, chết dưới kênh Khốn Vũ! Thời vậy? Số vậy?

Tên đầu sỏ Quân thống tội ác tày trời đã đặt dấu chấm hết cho đời mình như vậy.

Sau khi biết tin này, Tổ Gia trầm ngâm không nói.

Giang Phi Yến gửi thư đến: chúc mừng Tổ Gia, cuối cùng đã báo được thù cho Cửu gia! Bà tưởng rằng chín năm trước, bà và Tổ Gia cùng lừa xem tướng cho Đới Lạp, gợi ý ông ta đặt tên mang ngũ hành thuộc Thổ, nay đã có tác dụng.

Tổ Gia thì không nghĩ như vậy, trải qua bao cơn phong ba bão tố, ông hiểu rằng đây không phải là việc một cái tên có thể quyết định được. Bằng không, cứ đặt một cái tên xấu là sẽ đẩy người ta vào chỗ chết sao? Ngược lại, đặt một cái tên tốt thì có thể khiến họ trở nên giàu có ư? Đúng là chuyện ngàn lẻ một đêm!

Tổ Gia biết, cái chết của Đới Lạp chỉ là vấn đề thời gian. Bởi bậc đế vương nào cũng sợ thần tử công cao che lấp chủ, làm bạn với vua như chơi với hổ, khéo thì nhận được “chén rượu giải binh quyền”, cầm ít ngân lượng về quê dưỡng lão, không khéo thì có kết cục như Hàn Tín, Hồ Duy Dung*. Đới Lạp giở mọi thủ đoạn, bày mưu tính kế giết hại bao người, lại không hề nghĩ rằng bản thân sẽ bị Tưởng Giới Thạch ép vào chỗ chết.

Tể tướng dưới triều Chu Nguyên Chương.

Mãi đến lúc này, Tưởng Giới Thạch mới có phần tỉnh ngộ: có lẽ Đới Lạp không có ý tạo phản. Ông ta cho điều tra kỹ lộ trình trước khi chết của Đới Lạp, Đới Lạp đi Thiên Tân là để xử lý một vụ án tham ô trong nội bộ Quân thống; gặp gỡ Quân đoàn trưởng Quân đoàn 94 cũng không phải để mưu phản, mà là thu xếp vụ bê bối cưới vợ bé của ông này; Đới Lạp đến Bắc Kinh là thăm hỏi bệnh tình của Đỗ Duật Minh, chứ không phải âm mưu gì cả; còn lần đi Thanh Đảo rồi đến Thượng Hải là muốn thượng lượng với Alan Goodrich Kirk về việc xây dựng lực lượng hải quân Trung Quốc...

Khi đó, Tưởng Giới Thạch lại nhớ đến cuộc đối thoại trước đó không lâu trong văn phòng Quân thống ở Bắc Bình: “Năm ngoái lãnh đạo bảo tôi làm Ủy viên trung ương, tôi kiên quyết từ chối, vì tranh quyền đoạt lợi không xứng làm một người cách mạng... Mới đây Trung ương mở Hội nghị Trung ương 2 khóa VI, tình hình diễn biến trong mười mấy ngày này không nằm ngoài dự liệu của tôi. Đối với vấn đề của Cục Điều tra Thống kê, xem ra có khen có chê. Có kẻ muốn lật đổ chúng ta, tôi không biết thế nào là lật đổ, thế nào là bãi bỏ, tôi chỉ sợ các đồng chí của chúng ta không tiến bộ, quan liêu hủ hóa. Nếu vậy, người ta không đánh, bản thân cũng sẽ tự đổ. Tôi lúc nào cũng nghĩ rằng làm thế nào để xứng đáng với các bậc tiên liệt, làm thế nào gìn giữ được lịch sử vinh quang, tuyệt đối không hề nghĩ đến việc người khác đánh đổ tôi thế nào. Con người tôi chủ trương vô chính trị, mọi việc duy có tuân theo ý của Uỷ viên trưởng, cắm đầu mà làm, như vậy quốc gia có triển vọng, bản thân mới có tiền đồ...”

“Xem ra Đới Lạp thực sự không có ý làm phản, là ta đã ép hắn thái quá.” Tưởng Giới Thạch tự trách mình: đại chiến sắp nổ ra, bản thân lại mất đi một viên tướng tài hết mực trung thành! Nghĩ đến đây, Tưởng Giới Thạch vò đầu bứt tai.

Sau này bại trận chạy ra Đài Loan, Tưởng Giới Thạch từng nhiều lần kể khổ: “Đồng chí Đới Vũ Nông không chết, hôm nay chúng ta đâu phải rút ra Đài Loan!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.