Tôi Là Thầy Tướng Số Tập 3

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 96 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phong Thủy Thành Nam Kinh - “Cố Đô Sáu Triều”
Phong Thủy Thành Nam Kinh - “Cố Đô Sáu Triều”

❊ ❊ ❊

Lưu Tòng Vân vuốt vuốt chòm râu, nói: “Tư lệnh đọc nhiều sách sử, tất biết sự thay triều đổi họ ở Nam Kinh. Đây được mệnh danh là ‘Cố đô sáu triều’, nhưng Tư lệnh thử nghĩ xem, trong lịch sử những vương triều định đô ở Nam Kinh có vương triều nào được trường tồn, hưng thịnh không? Đông Ngô thời Tam Quốc định đô tại đây, chẳng mấy chốc bị diệt vong, tiếp đến là Đông Tấn cũng nhanh chóng sụp đổ, rồi bốn triều đại Tống, Tề, Lương, Trần, tiếp sau là Nam Đường cũng kéo dài không quá 40 năm, tiếp sau nữa đến vương triều Đại Minh. Minh Thành Tổ Chu Lệ là vị hoàng đế kiệt xuất, ngay sau khi tức vị liền dời đô đến Bắc Kinh. Sau này, cuối thời Minh lại dời đô về Nam Kinh, kết quả triều Minh chỉ giữ được mấy chục năm rồi bị Đại Thanh tiêu diệt hoàn toàn. Hãy xem những triều đại định đô ở Nam Kinh, nhiều thì hơn trăm năm, ít thì mấy chục năm, không đoản mệnh thì cũng suy bại, đó đều là do phong thủy Nam Kinh không thích hợp để định đô. Hiện nay Chính phủ Quốc dân đã dời đi, thế cũng tốt, không chừng kháng chiến có cơ hội chuyển biến ở Trùng Khánh cũng nên!”

Hồng lão hổ liên tục gật đầu: “Quả đúng như vậy, các triều đại dựng đô ở Nam Kinh đều đoản mệnh, nhưng cớ là vì sao?”

Lưu Tòng Vân cười ha hả: “Tư lệnh hãy nghe đã. Đất định đô phải có khí của long mạch, dựa núi gần sông, thế núi tựa ở sau là bình phong, dòng nước xanh phía trước là nguồn tài. Nhưng thành Nam Kinh lại không có được địa thế này, theo nguyên tắc tọa bắc hướng nam của người xưa, sau lưng Nam Kinh là dòng Trường Giang cuồn cuộn, không có điểm tựa, dòng chảy cuộn trào chính là cảnh tượng rối ren bất an, do đó không thích hợp cho việc định đô. Nhưng nơi này có sông ngòi dào dạt, thảo nguyên xanh rì, mang lại linh khí văn nhân mặc sức múa bút, tâm hồn bay bổng, vậy nên Giang Nam nhiều tài tử, mạn bắc xuất kỳ nhân.”

Tổ Gia gật đầu: “Lưu sư gia nói rất đúng, chính là đạo lý này. Từ xưa đến nay, đất Giang Nam đã xuất hiện biết bao tài tử giai nhân!”

Nói đến đây, Tổ Gia trầm tư giây lát rồi bỗng hỏi: “Điều tôi quan tâm là sau khi công hạ Nam Kinh rồi, quân Nhật ngoài đốt phá, tàn sát, cưỡng hiếp, cướp bóc ra, còn có hành động gì khác thường không?”

“Có!” Hồng lão hổ nghĩ ngợi một lát, “Kể ra rất buồn cười, tôi có mấy người anh em chạy thoát được khỏi thành Nam Kinh, họ nói rằng sau khi chiếm Nam Kinh, bọn Nhật lấy dây xích buộc mũi trâu của núi Đầu Trâu, rồi cử một đại đội canh giữ ngọn núi đó... À, đúng rồi, quân sư và tiên sinh có biết núi Đầu Trâu không? Có biết vì sao lại có tên gọi như vậy không?”

“Ừm. Núi Đầu Trâu là long mạch của Nam Kinh,” Tổ Gia nói, “tương truyền năm xưa Chu Nguyên Chương chăn trâu cho nhà địa chủ, cơm không đủ no, áo không đủ mặc. Một hôm đói quá không chịu nổi, ông bèn giết một con nghé nướng lên ăn. Chiều tối khi lùa trâu về, địa chủ kiểm tra phát hiện thiếu mất một con, Chu Nguyên Chương nói dối là con nghé mải ăn cỏ trong núi, không lùa về được. Địa chủ cười nham hiểm nói: ‘Trâu nhà tao chỉ cần nghe tiếng tao gọi liền đáp lại ngay, bây giờ tao vào trong núi tìm, nếu không có tiếng nghé đáp lại, tao sẽ giết mày’ Chu Nguyên Chương nghe vậy toát mồ hôi hột, thầm nghĩ lần này chết chắc rồi. Không ngờ tên địa chủ gọi to một tiếng, quả nhiên trong núi có tiếng ò ọ đáp lại, nhưng chẳng thấy nghé đâu. Sau đó địa chủ dẫn người vào núi không tìm được, đành nọc Chu Nguyên Chương ra đánh cho một trận rồi cho qua chuyện. Sau này Chu Nguyên Chương lên làm hoàng đế, mọi người đồn rằng Chu Trùng Bát là chân long thiên tử, con nghé đó bị giết nhưng vẫn phải nghe lời chân long thiên tử, do đó khi tên địa chủ gọi, hồn phách con nghé liền đáp lại. Về sau hình thế ngọn núi này có sự thay đổi, dần dần biến thành hình đầu trâu. Một lần Chu Nguyên Chương xuất cung vi hành, đi qua chân núi, bất giác ngẩng đầu nhìn, giật mình vội hỏi viên thái giám tùy tùng rằng: ‘Ngọn núi này sao lại giống đầu trâu như vậy, trông gớm ghiếc quá, hãy san phẳng cho ta!’ Thái giám nói: ‘Không nên, không nên, ngọn núi này chính là con nghé từng cứu mạng bệ hạ năm xưa biến hóa mà thành!’ Chu Nguyên Chương nghe vậy liền cho là phải. Khi ngẩng lên nhìn lại lần nữa, cái đầu trâu trên núi trông như đang mỉm cười với ông vậy, Chu Nguyên Chương giật thót, vội dặn thái giám: ‘Mau! Mau gông cái đầu trâu này lại cho ta!’ Thế là những thợ khéo trong cung bắt đầu đục một cái lỗ tại vị trí mũi trâu rồi dùng dây xích luồn qua, thấy vậy Chu Nguyên Chương mới yên tâm. Từ đó mọi người đều nói rằng, ai nắm được sợi xích trên cái đầu trâu, người đó sẽ nắm được long mạch của Nam Kinh.

Hồng lão hổ nghe xong, gãi đầu nói: Tiên sinh có tin chuyện này không?”

Tổ Gia mỉm cười: “Tôi không tin, nhưng bọn Nhật thì tin.’

Lưu Tòng Vân cũng cười: “Từ xưa đến nay, đất Trung Hoa có biết bao truyền thuyết! Quân Nhật đến xâm lược, có chiêu trò gì đều giở ra cả rồi!

Tổ Gia nói: “Đúng vậy! Tôi nghe nói, trước đó không lâu bọn chúng còn pháo kích Lão Quân đài ở Lộc Ấp, Hà Nam, nhưng bắn 13 quả không có lấy một phát nổ, khiến cho đám lính tráng ngây người khiếp sợ!”

“Đó là sự thực!” Hồng lão hổ nói, “nhân dân cả nước đều biết! Việc này thật bất bình thường, 13 quả đạn pháo đều tịt ngòi, xác suất là bao nhiêu?”

“Rất ít, ít đến mức chẳng cần tính làm gì, nhưng quả thực nó đã xảy ra, giống như chết sặc vì một ngụm nước, gãy xương vì cái hắt hơi vậy, xác suất là rất thấp, nhưng nó vẫn xảy ra trên thế gian này.” Tổ Gia cười nói.

“Ha ha!” Song đao nữ hiệp Chu Cẩn nãy giờ đứng bên cạnh bất giác bật cười, “Tiên sinh hài hước thật, hắt hơi một cái làm gãy cả xương, ha ha...” nói rồi lại cười khanh khách.

Bách bộ xuyên dương Vương Kế Khôn cũng nói chen vào: “Điều này chứng tỏ công nghiệp quân sự của lũ xâm lược Nhật Bản không tốt, hãy xem xưởng công nghiệp quân sự của Hitler, họ kiểm tra thí điểm đạn dược bất cứ lúc nào, nếu xác suất đạn xịt vượt quá một phần ngàn thì toàn bộ công nhân bị xử tử hỏa thiêu, như vậy ai còn dám chế tạo đạn xịt đây?”

Hắc diện sát tinh Lưu Học Toàn cũng góp lời: “Theo tôi nghĩ là do tổ tiên chúng ta hiển linh, đó có thể là Thái Thượng Lão Quân, bọn Nhật dù có tài giỏi cũng vẫn là người phàm trần, Lão Quân là thần tiên, ngài cưỡi mây phất cây phất trần một cái khiến cho đạn pháo rụng xuống, chỉ có điều kẻ phàm phu tục tử không nhìn thấy được mà thôi...”

“Vậy thì anh dùng phất trần tống cổ bọn chúng về Nhật đi!” Vương Kế Khôn bắt bẻ.

Được rồi, được rồi, tán huyên thuyên,” Hồng lão hổ nói, “xem ra bọn Nhật rất mê tín, ngoài tấn công quân sự, chúng còn sử dụng cả bàng môn tà đạo...”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.