Đêm về, Tổ Gia pha một bình trà, lặng lẽ suy nghĩ.
Lai long khứ mạch, có đến thì có đi, có đi tất có đến. Nhiều lần xuất hiện chữ “Côn Luân”, nhưng lại không chiếm Côn Luân, vậy tất sẽ... tất sẽ chỉ một Côn Luân khác, nhưng đất Trung Hoa chỉ có một núi Côn Luân mà thôi, ngoài ngọn núi này ra còn có Côn Luân nào nữa? Hừ, suy luận theo hướng khác xem... từ lúc quân Nhật xâm lược Trung Hoa đến nay... chiến tuyến kéo quá dài, Quốc dân Đảng rút về Trùng Khánh, ngoài Trùng Khánh vẫn còn có vùng chưa bị thất thủ như Quảng Tây... phía đông núi Côn Luân, lẽ nào là chỉ “Côn Luân quan”? Người xưa từng nói đi qua ải Côn Luân, trong rừng không thấy trời, cây cối rậm rạp cổ quái, cửa ải đường hẹp quanh co, hiểm trở bậc nhất thiên hạ! Sách phong thủy cũng nói rằng Côn Luân quan trấn giữ bụng rồng, là bức tường phòng hỏa, hanh khô quanh năm, như quỷ cướp rồng, xưa có thuyết rằng đó chính là tử huyệt phong thủy. Lẽ nào người Nhật muốn tiến quân vào Côn Luân quan ở Quảng Tây?
Nghĩ đến đó, Tổ Gia lập tức cho gọi Ngũ Bá đầu Trương Kỳ Lĩnh.
Trương Kỳ Lĩnh đang ngủ say bỗng bị Tổ Gia triệu kiến, vội vã mặc quần áo chạy đến.
“Thầy có gì sai bảo ạ?”
“Lão ngũ, ngươi biết bao nhiêu về long mạch Trung Hoa lưu truyền từ xưa đến nay?” Tổ Gia hỏi.
Trương Kỳ Lĩnh đáp: “Có hai thuyết, một là Trung Hoa tổng cộng có 12 long mạch, được phân ra từ ba long mạch chính. Một thuyết khác là Trung Hoa chỉ có một đại long mạch, tất cả đồi núi sông ngòi đều là bộ phận cấu thành của đại long mạch này.”
“Ừm!” Tổ Gia gật đầu, “Nếu theo cách nói thứ hai, Quảng Tây thuộc vị trí nào của long mạch?”
Trương Kỳ Lĩnh trầm tư giây lát: “Tổ Gia từng nói long mạch Trung Hoa, phần đầu thuộc vùng Bắc Kinh, Thiên Tân, hai con mắt thì một ở Bắc Bình, một ở Bảo Định, móng vuốt ở Phúc Kiến, râu ở đông Bắc, đuôi thuộc Tân Cương, còn Quảng Tây chính là phần bụng rồng!”
“Vậy thì đúng rồi!” Tổ Gia thốt lên, “cho nên từ xưa có câu ‘Côn Luân quan trấn giữ bụng rồng’.”
Nói xong Tổ Gia đứng bật dậy, đi thẳng sang phủ Đới Lạp, bỏ lại Trương Kỳ Lĩnh ngơ ngác không hiểu.
“Côn Luân quan?” Đới Lạp nghe xong vô cùng ngạc nhiên.
“Đúng vậy.” Tổ Gia gật đầu.
“Quân Nhật đang tập trung vào trận chiến Trường Sa, còn dám tiến vào Quảng Tây sao?” Đới Lạp không hiểu.
“Không thể không đề phòng.” Tổ Gia nói.
Đới Lạp trong lòng hơi lo lắng: việc này có cần báo cáo lên ủy viên trưởng không? Việc quân không thể nói chơi, thông tin tình báo phải chuẩn xác mới có thể báo cáo lên trên, còn đây chỉ là kết luận dựa vào thuật phong thủy của một thầy tướng số, liệu có đáng tin cậy không? Nếu Uỷ viên trưởng tin là thật rồi hạ lệnh điều động binh lực sang trấn thủ Quảng Tây, trận chiến Trường Sa rất có thể bị thất bại! Bản thân sẽ trở thành tội đồ của đất nước! Vốn tưởng lập được công to, lại lợn lành chữa thành lợn què thì gay to!
Tổ Gia hiểu tâm tư của Đới Lạp, chậm rãi nói: “Tướng quân có thể báo cáo với Ủy viên trưởng rằng: đây là kết luận của đại sư phong thủy Trung Quốc, bản thân ngài cảm thấy rất khó phán đoán đúng sai, nhưng không thể không đề phòng, xin Uỷ viên trưởng quyết định là được.”
Đới Lạp gật đầu: “Ừm, tôi đi báo cáo với Uỷ viên trưởng.”
• • •
“Thưa Hiệu trưởng! Theo điện báo của Nhật mà học sinh thu thập được, bước tiếp theo rất có thể quân Nhật sẽ tấn công Quảng Tây...” Đới Lạp cúi đầu bẩm báo.
Tưởng Giới Thạch im lặng, nhấp một ngụm cà phê, sau đó chậm rãi đứng lên, lấy một bức điện văn trên bàn đưa cho Đới Lạp, nói: “Vũ Nông (tên tự của Đới Lạp), cậu xem cái này xem.”
Đới Lạp đón lấy, thì ra là tin tình báo do cơ quan tình báo Anh, Mỹ thu thập được Roosevelt gửi đến, nói rằng đội chiến hạm Nhật Bản đã tập kết tại vịnh Tokyo, đi vòng qua Thượng Hải, khả năng sẽ tấn công Quảng Tây.
Đới Lạp trong lòng hoảng hốt: sao lại trùng hợp như vậy chứ!
“Nhưng... quân Nhật vẫn chưa hoàn toàn chiếm được Hồ Nam, nếu hành quân xa sang tận tây nam, e là không phù hợp với chiến thuật thông thường...” Đới Lạp nói.
“Vũ Nông, việc quân không ngại dối trá. Nếu ta là người Nhật, ta cũng sẽ liều mạng lấy Nam Ninh!” Tưởng Giới Thạch nói.
“Xin Hiệu trưởng chỉ giáo!”
Tưởng Giới Thạch nói: “Sau trận chiến Vũ Hán, quân Nhật tổn thất nghiêm trọng, giờ đây chiến sự Hồ Nam sa lầy, kế hoạch nhanh chóng tiêu diệt Trung Quốc phá sản, các thành phố vùng duyên hải đông nam chúng đều đã chiếm được, các hải cảng, bến thuyền đều bị chia cắt, Quảng Tây trở thành con đường duy nhất để chúng ta nhận viện trợ từ bên ngoài! Tính riêng tháng 9 năm nay, đã có hơn 10 ngàn tấn vật tư do Anh, Mỹ và Hoa kiều chuyển về theo đường này, đây là ‘tuyến sinh mệnh kháng Nhật’ của chúng ta, mất Quảng Tây, chúng ta như cá nằm trên thớt!”
Đới Lạp nghe mà kinh hồn bạt vía, thuyết long mạch và chiến lược thực tế không hẹn mà gặp, đây là sự trùng hợp hay sự an bài nào đó?
“Hiệu trưởng, gần đây Cục Quân thống giải mã được một số bức điện báo của Nhật, trong đó nhiều lần xuất hiện chữ ‘Côn Luân’, đại sư phong thủy Trung Quốc đưa ra kết luận rằng Côn Luân quan ở Quảng Tây là tử huyệt của long mạch, tuyệt đối không được để mất, bằng không sẽ...” Đới Lạp rốt cuộc cũng nói ra sự thật.
“Ha ha,” Tưởng Giới Thạch cười vang, “Côn Luân quan là bình phong của cương giới phía nam, từ xưa luôn là vùng giao tranh của nhà binh. Hoàng Thiếu Khanh thời Đường lấy đây làm nơi dấy binh phản Đường; Y Trí Cao thời Tống trấn thủ ải này để chống lại nhà Tống; thời Minh, giặc Bát trại đứng lên phản Minh cũng cố sống cố chết giữ lấy ải này. Vùng này địa thế hiểm yếu, từ xưa đã có câu ‘Một kẻ giữ ải, vạn người khó qua’. Vũ Nông à, chẳng cần phải hiểu phong thủy, chúng ta cũng nên cảnh giác đối với cửa ải này.”
“Vâng! Hiệu trưởng dạy rất phải!”
Đới Lạp trở về phủ, trong lòng vô cùng khâm phục sự uyên thâm của Tổ Gia, bèn thết tiệc khoản đãi, cho gọi cả “phu nhân” Chu Cẩn của Tổ Gia đến dự, lúc này bụng Chu Cẩn đã hơi nhô lên.
Đới Lạp thấy vậy vẫn tưởng đó là con của Tổ Gia, trong lòng nghĩ: vị thầy tướng số này thật lợi hại, hóa ra đã kịp gieo giống rồi. Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
“Tiên sinh, trên đất Trung Quốc có biết bao nhiêu hội đạo môn, môn đạo Thiết Bốc Tử các ông tự lập môn phái riêng, lấy phép âm dương hành tẩu giang hồ, giải nạn trừ ưu, dân chúng thật may mắn.”
“Tướng quân quá khen. Nay mật điện của địch đã được giải, tại hạ muốn xin cáo từ...”
“Tiên sinh định đi đâu? Chiến tranh loạn lạc như vậy, ở lại đây an toàn hơn.” Đới Lạp cuống lên hỏi.
“Thầy tướng số chúng tôi bốn biển là nhà, tẩu bắc bôn nam đã quen, nếu ở lâu một chỗ sẽ thấy rất khó chịu. Huống hồ mấy chục đồ đệ của tôi cả ngày ăn không ngồi rồi cũng không đành lòng. Tôi định đến Quảng Tây trước, trận chiến Quảng Tây sắp bắt đầu rồi, tôi sẽ đợi Tướng quân ở đó.” Tổ Gia sợ Đới Lạp nghi ngờ mình chạy sang Cộng sản Đảng, vì vậy đã nghĩ trước đường lui.
Đới Lạp mắt đảo liên tục, vốn đã có biện pháp chiêu an Tổ Gia, nhưng cũng biết ông không bao giờ chịu đứng dưới kẻ khác, hơn nữa lại sợ bức bách thái quá sẽ khiến Tổ Gia sinh lòng xa lánh.
Nghĩ đến đó Đới Lạp cười nói: “Ha ha, ngài với tôi đều muốn đi đến một nơi! Tôi đang định phiền ngài đi giúp một chuyến đến Quảng Tây, xem xét địa thế xung quanh Côn Luân quan, đóng góp ý kiến từ góc độ phong thủy giúp Quốc quân bày binh bố trận. Côn Luân quan tuyệt đối không thể mất được. Tôi sẽ liên lạc với Tướng quân Bạch Sùng Hy, đến Quảng Tây sẽ có người đón ngài...”
Đới Lạp vừa nói vừa nâng ly rượu lên: “Tiên sinh, hẹn gặp ở Quảng Tây!”
Tổ Gia nâng cốc lên, một hơi uống cạn.
Dưới sự sắp xếp tận tình của Đới Lạp, ba xe tải quân dụng chở Tổ Gia và mấy chục anh em chạy thẳng hướng Quảng Tây.
Mục đích thực sự của Tổ Gia đến Quảng Tây là tìm Giang Phi Yến. Chiến tranh sắp bắt đầu, không thể để Việt Hải Đường bị tiêu diệt. Nhưng Tổ Gia không thể ngờ rằng chuyến đi này lại gặp một bất ngờ vô cùng lớn.
Trên đường đi, Chu Cẩn nói với Tổ Gia: “Tiên sinh, nay coi như đã thoát khỏi tình cảnh nguy hiểm, cũng đến lúc tôi nên đi rồi...”
Tổ Gia nhìn Chu Cẩn bụng mang dạ chửa, khẽ khuyên: “Phu nhân, tình hình hiện nay không như trước kia, phu nhân giờ không còn là Song đao nữ hiệp chiếm núi xưng vương nữa, mà là một người mẹ sắp sinh con. Thâm sơn cùng cốc, hoang vu hẻo lánh, phu nhân cứ an tâm sinh nở, mẹ tròn con vuông xong hãy tính kế lâu dài.”
Chu Cẩn cúi đầu, nhớ đến Hồng lão hổ, nước mắt lại lã chã rơi.
Trong chiếc xe phía sau, Tam Bá đầu cứ cười hỉ hả mãi, có lúc không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Điên à?” Nhị Bá đầu thắc mắc.
“Có chuyện hay xem rồi...” Tam Bá đầu nói.
“Chuyện hay sao? Quân Nhật tấn công Quảng Tây, sắp toi cả rồi, còn hay ho gì nữa?” Nhị Bá đầu nói.
“Ta không nói chuyện đánh nhau, mà là nói Tổ Gia kia.”
“Tổ Gia làm sao?” các bá đầu túm tụm lại.
“Yến nương thầm thương trộm nhớ Tổ Gia bao năm như vậy, Tổ Gia lại đi cưới vợ, mà còn là góa phụ của thổ phỉ nữa, các anh nói xem... chuyện to rồi đây, ha ha!”
Mọi người cũng gật gù: “Ừ nhỉ, lần này Tổ Gia rắc rối to rồi.”
“Các anh nói xem Yến nương và Chu Cẩn ai đẹp hơn?” Tam Bá đầu chớp chớp mắt hỏi.
Nhị Bá đầu lên giọng: “Còn phải nói sao? Đương nhiên là Yến nương rồi! Năm 1932 khi lần đầu tiên gặp Yến nương, đầu tôi cứ ong ong, tim đập thình thịch, quá đẹp! Mà người Yến nương tỏa ra một mùi thơm, đi lướt qua khiến người ta... khiến người ta...”
“Ngất ngây!” Tam Bá đầu buột miệng nói.
“Đúng đúng, ngất ngây!” Nhị Bá đầu văn hóa thấp, nghe thấy vậy vỗ đùi đen đét.
“Sai rồi!” Ngũ Bá đầu sán lại, “Theo tôi thì mỗi người một vẻ. Yến nương là người phương Nam, vóc dáng không cao bằng Chu Cẩn, hơn nữa Chu Cẩn sống trong núi đã lâu nên da dẻ không được mượt mà cho lắm, nếu cho Chu Cẩn sống trong thành một thời gian, trang điểm ăn diện như Yến nương, tôi đảm bảo không đầy một tháng Chu Cẩn sẽ trở thành một đại mỹ nhân. Các anh nhìn vóc dáng đó xem, đường cong hấp dẫn, dung mạo nét nào ra nét đó, khi cười còn có hai lúm đồng tiền nữa chứ...”
Tam Bá đầu dường như nhớ đến điều gì đó, ngoẹo đầu nói: “Lúm đồng tiền, đúng! Có hai núm đồng tiền! Kiếp sau cô ấy nhất định vẫn tìm Hồng lão hổ!”
“Tại sao?” Mọi người không hiểu.
Tam Bá đầu lắc đầu: “Các anh có biết lúm đồng tiền từ đâu mà có không?”
Mọi người lắc đầu, chờ anh ta giải thích. Tam Bá đầu cố làm ra vẻ bí hiểm.
Nhị Bá đầu sốt ruột, nói: “Mau nói đi chứ!”
Tam Bá đầu nói: “Con người sau khi chết đi, phải đi qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà (canh lãng quên), uống canh Mạnh Bà rồi sẽ quên hết mọi việc, do đó kiếp sau đầu thai làm người không thể nhớ được việc của kiếp trước. Nhưng có những người sau khi chết đi không thể nào quên được người yêu của mình, nhất quyết không chịu uống canh Mạnh Bà, với những người này Mạnh Bà sẽ đánh dấu lên mặt của họ, trải qua muôn vàn khổ ải, trăm kiếp trầm luân mới có thể đầu thai làm người. Những người này từ khi sinh ra đã có má lúm đồng tiền, trong khoảnh khắc nào đó họ sẽ nhớ được một số việc của kiếp trước, quyết tìm bằng được người mình đang chờ đợi mới thôi.”
“Ha ha ha!” Nhị Bá đầu cười lớn, “Tam đệ à, bản lĩnh khác của chú thì còi cọc, nhưng riêng tài phét lác thì ngày càng siêu! Theo như các chú nói, kiếp trước Chu Cẩn có đến hai người tình, một là Hồng lão hổ, một là Tổ Gia...”
“Các anh có tâm không vậy? Nói xằng bậy sau lưng Đại sư bá!” Tứ Bá đầu lạnh lùng buông một câu.
Nhị Bá đầu nhìn Tứ Bá đầu: “Tứ đệ, đừng nhớ đến vợ mãi thế, đến Quảng Tây nhị ca ta tìm cho cậu một cô khác!”
Tứ Bá đầu liếc xéo, quay đi không đáp.
Nhị Bá đầu bỗng thấy ngượng, tìm cách chữa thẹn cho mình, bèn vỗ vỗ Đại Bá đầu nãy giờ vẫn đang im lặng nhìn đám bụi cuộn lên phía sau xe: “Đại ca nhìn gì vậy?”
“Nhìn bụi đất.”
“Bụi đất thì có gì đẹp chứ?”
“Còn hơn nghe các ngươi rảnh rỗi tán hươu tán vượn!”
Mọi người sững sờ, rồi bật cười ha hả.
“Ôi... đã lâu không được vào kỹ viện.” Nhị Bá đầu than thở, “Tổ Gia cũng đã lấy vợ, ta chịu không nổi nữa rồi.”
“Quảng Tây có kỹ viện không nhỉ?” Nhị Bá đầu hai mắt sáng lên.
“Có chứ, ở đâu chẳng có, đâu cũng có chỗ để xả. Tin không?” Nhị Bá đầu nói chắc nịch.
“Kỹ viện! Kỹ viện! Mẹ kiếp, chỉ biết đến gái gú! Cẩn thận quân Nhật quăng bom cho nhà ngươi chổng tĩ lên trời! Ta đến Quảng Tây, trước tiên mua 10 cân thịt hun khói, rồi mua một bình rượu to, no say một trận!” Đại Bá đầu chép chép miệng.
“Sau đó thì sao?” Nhị Bá đầu hỏi.
“Sau đó đi tìm kỹ viện!”
“Ha ha ha ha!” các bá đầu lại cười vang.
Sau mấy ngày trên xe, cuối cùng bọn Tổ Gia cũng đến được Quảng Tây.
Xuống xe rồi, trước tiên Tổ Gia đi tìm Đường khẩu Việt Hải Đường theo địa chỉ trong thư Giang Phi Yến gửi trước đó. Đã lâu không liên lạc, Tổ Gia sợ rằng họ đã rời đi nơi khác.
Dân Quảng Tây sống theo lối thôn trại, nơi ở được phân thành hai tầng trên dưới, trên thì người ở, dưới nuôi súc vật hoặc để đồ đạc.
Tổ Gia dẫn theo Tiểu Lục Tử đến trước một khu trại, nhẹ nhàng gõ cửa.
Một a hoàn đi ra, vô cùng ngạc nhiên: “Tổ Gia?”
Nói rồi đóng cửa sầm một tiếng, chạy như bay vào nhà.
Tổ Gia ngẩn người ra, Lục Bá đầu cũng vậy: “Có chuyện gì thế?”
Một lát sau, a hoàn lại đi ra, nhìn Tổ Gia và Lục Bá đầu nói: “Yến nương có lệnh, hôm nay không tiếp khách!”
“Là sao?” Lục Bá đầu phát bực, “Tiểu muội à, hãy nhìn rõ chút, ai là khách hả? Đây là Đại sư bá!”
“Yến nương nói rồi, hôm nay dù là ai cũng không tiếp.” A hoàn không thèm để ý Lục Bá đầu.
“Cô...” Lục Bá đầu tức xì khói.
Tổ Gia cũng đang nghĩ ngợi: rốt cuộc có chuyện gì vậy? Đây không giống với phong cách của Giang Phi Yến, lẽ nào bà ấy đã biết việc ta “kết hôn”? Không nhanh vậy chứ? Nếu vậy, ta càng phải vào giải thích.
“Cô nương này thật vô lễ, ta tìm Yến tỷ có việc quan trọng cần nói, mau đi bẩm báo!” Tổ Gia làm ra vẻ tức giận.
“Không tiếp!” cửa lại đóng sầm một tiếng.
Tổ Gia hai lần bị từ chối, trong lòng có chút bực bội, đường đường là Đại sư bá mà lại bị đệ tử cự tuyệt ngoài cổng, nhất là lại trước mặt Tiểu Lục Tử, thật mất thể diện quá.
Lục Bá đầu nhìn bức tường rào, định phi thân nhảy lên, bị Tổ Gia kéo lại: “Ngươi làm gì vậy?”
“Vậy làm thế nào bây giờ?” Lục Bá đầu nói. “Quay về!” Tổ Gia quay đầu đi thẳng.
Lục Bá đầu thấy vậy, cũng đành đi theo.
• • •
Tối đến, Tổ Gia một mình uống rượu dưới trăng, trong lòng nghĩ Giang Phi Yến đang làm gì vậy, dù tức giận thế nào cũng phải để ta giải thích rõ ràng chứ.
Đang mải suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa, Tiểu Lục Tử dẫn một nữ A Bảo bước vào.
“Tổ Gia, Yến nương có lời mời.”
“Sao ngươi lại đến đây?” Tổ Gia hỏi.
“Đi theo tôi. Yến nương có lời mời.”
“Ừm.” Tổ Gia khoác áo choàng, nói với Tiểu Lục Tử, “Đi thôi, lần này chắc không phải đứng trơ mặt ngoài cửa nữa rồi.”
“Yến nương có dặn, chỉ một mình Tổ Gia đi thôi.” Nữ A Bảo nói.
“Điều này...” Tổ Gia không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hết nhìn Tiểu Lục Tử lại nhìn nữ A Bảo, “được thôi.”
Quanh co một hồi, cuối cùng Tổ Gia cũng đến nơi ở của Giang Phi Yến.
Giang Phi Yến đích thân ra tận cửa đón tiếp: “Tổ Gia, xin mời vào.”
“Ờ, được.” Tổ Gia không biết Giang Phi Yến định làm gì.
Hai người ngồi xuống, chẳng ai nói với ai câu gì, dường như đều có tâm sự riêng. Tổ Gia nghĩ: được rồi, ta lên tiếng trước vậy.
“Yến tỷ, việc tôi kết hôn...”
“Gì cơ?” Tổ Gia chưa nói hết câu, Giang Phi Yến sửng sốt, “Tổ Gia đã kết hôn?”
“Sao, Yến tỷ chưa biết việc này ư?” Tổ Gia cũng sửng sốt không kém.
“Giờ thì tôi biết rồi,” Giang Phi Yến thất vọng nói, “chẳng phải ông nói thân phận chúng ta không nên kết hôn ư?”
“Yến tỷ, việc là thế này...” Tổ Gia kể lại sự việc từ đầu chí cuối cho Giang Phi Yến nghe.
Nghe xong, Giang Phi Yến thoáng nở nụ cười, khiến Tổ Gia ù ù cạc cạc, hôm nay có gì đó không bình thường!
“Yến tỷ đã không biết việc này, vậy ban ngày vì sao lại không cho tôi vào?” Tổ Gia hỏi.
Giang Phi Yến liếc nhìn Tổ Gia, rồi lại đưa mắt đi chỗ khác, ngẩng đầu trông lên trần nhà, rồi lại nhìn Tổ Gia, mím môi như bị đau răng vậy.
“Yến tỷ?” Tổ Gia sốt ruột đợi câu trả lời.
Giang Phi Yến hít một hơi sâu: “Tổ Gia, lát nữa bất luận có chuyện gì xảy ra, ông phải bình tĩnh, thật bình tĩnh! Được không?”