Tháng 9 năm 1939, sư đoàn 11 Nhật Bản dưới sự chỉ huy của Tư lệnh Yasuji Okamura, phát động trận chiến Hồ Nam - Giang Tây, tấn công Trường Sa.
Máy bay Nhật cả ngày quần thảo trên đầu, Tổ Gia, Hồng lão hổ và các anh em nằm im trong núi, không dám ra ngoài.
Đêm đến, Tổ Gia lại chìm vào nỗi trầm tư sâu thẳm: lỡ Hồ Nam thất thủ, ta biết đi đâu về đâu?
Mấy thuộc hạ của Hồng lão hổ đang hí hoáy với cái hộp màu xanh thu được của bọn Nhật khi phục kích mấy ngày trước. Chưa bao giờ được thấy thứ đồ nào như vậy nên ai nấy đều tò mò, hết chọc chỗ này lại sờ chỗ kia, và nó luôn phát ra những âm thanh kỳ lạ.
Tứ Bá đầu Trương Tự Triêm nghe thấy liền chạy qua xem, bỗng kêu lên: “Chớ động vào! Đây là điện đài quân dụng! Nó phát ra tín hiệu đấy!”
“Là thứ đồ chơi gì vậy?”
“Điện đài! Kẻ địch sẽ lần theo tín hiệu tìm ra chúng ta! Mau hủy nó đi!”
“Hả?” Mấy tên thổ phỉ không hiểu, “Nhìn nó giống cái máy quay đĩa, muốn để dùng nghe vui! Đập bỏ thì tiếc quá!”
Tứ Bá đầu thấy đám này ngu như lợn, cũng chẳng thèm tranh luận với chúng nữa, đi thẳng lại chỗ Tổ Gia: “Tổ Gia, chúng ta đi thôi, đám người này sẽ gây rắc rối đấy!”
“Sao vậy?” Tổ Gia hỏi.
“Mấy hôm trước phục kích quân Nhật, thu được một chiếc điện đài, đám người này không biết là thứ gì nên cứ hí hoáy cả ngày, điện đài phát ra tín hiệu, ngộ nhỡ bị người Nhật thu được, chúng ta coi như xong đời!”
Tổ Gia gật gật đầu, vội đi tìm Hồng lão hổ. Lưu Tòng Vân đứng bên cạnh nghe vậy thì cuống lên: “Mẹ kiếp, hôm trước ta chẳng đã bảo chúng đập bỏ rồi mà?”
Hồng lão hổ thấy vậy thì hết sức kinh hãi: “Thứ đó thần kỳ vậy sao? Vậy hãy mau đốt nó đi!”
Hồng lão hổ hạ lệnh, đám thổ phỉ liền đốt một đống lửa, rồi quăng chiếc điện đài vào.
Nhưng đã quá muộn, một nhánh quân Quốc dân Đảng đang áp sát hướng này, đặc vụ Quân thống bắt được tín hiệu liền đem sự việc báo lên Đới Lạp. Do mấy tên thổ phỉ bấm lung tung, nên tín hiệu phát đi cũng là những đoạn mã lộn xộn, Đới Lạp gọi nhân viên tình báo giỏi nhất đến giải mã mà vẫn không tài nào giải được.
Sau đó Đới Lạp cử lính trinh sát đến tận nơi phát ra tín hiệu, lính trinh sát quay về báo cáo: đó là một nhóm thổ phỉ trong núi, khoảng hơn ngàn người.
Đới Lạp lập tức cho rằng đây là nhóm thổ phỉ cùng hội với quân Nhật, ngay sau đó liền hạ lệnh tiêu diệt. Hắn nghĩ: quân Nhật ta đánh không lại, nhưng đám thổ phỉ các ngươi, ta đây khả năng có thừa.
Giữa lúc trận chiến Trường Sa đang diễn ra quyết liệt, một đội quân ngàn người lặng lẽ tiến sâu vào núi. Qua hai ngày quan sát và bày binh bố trận, tờ mờ sáng ngày thứ ba liền phát động tấn công vào núi của Hồng lão hổ.
Lần này Hồng lão hổ không hề có sự phòng bị, quân địch đột nhiên tới khiến ông ta được một phen kinh hoàng. Trang bị quân sự từ Mỹ của Tưởng Giới Thạch phát huy uy lực tối đa, nào là súng máy hạng nặng, đại bác đồng thời khai hỏa, lớp thổ phỉ bảo vệ vòng ngoài bị bắn tối tăm mặt mũi, chẳng mấy chốc đã bị phá vỡ.
Hồng lão hổ cuống cuồng: “Mẹ kiếp, là bọn nào đến đánh ông vậy?!”
Một tên thổ phỉ vào báo: “Là quân Quốc dân Đảng.”
Hồng lão hổ nghe vậy, dường như đã hiểu ra: “Đó hẳn là đội vận chuyển bị ta phục kích mấy hôm trước, giờ tìm đến nơi rồi.”
Tứ đại Kim cương của Hồng lão hổ thấy vậy, hùng hổ nói: “Vậy thì cá chết lưới cũng chẳng lành!” Nói rồi cầm vũ khí xông ra, mỗi người tự cắt đặt việc bố trí phòng thủ.
Thế nhưng có một việc mà Hồng lão hổ vẫn không hiểu: chúng làm thế nào lần ra được chúng ta? Lẽ nào đúng là do bộ điện đài đó.
Quốc dân Đảng tấn công ngày càng mãnh liệt, dường như hiểu rõ địa hình trong lòng bàn tay, cả ba phòng tuyến của Hồng lão hổ đều bị công phá. Bách bộ xuyên dương Vương Kế Khôn bị một tay súng bắn lén xuyên đầu, Song đao nữ hiệp Chu Cẩn cũng bị thương, trước một quân đội chính quy, sự không chuyên của thổ phỉ hoàn toàn bộc lộ.
Quân sư Lưu Tòng Vân mồ hôi vã ra như tắm, cuống cuồng nói với Hồng lão hổ: Tư lệnh, rút thôi...”
Không đợi nói hết câu, Hồng lão hổ đã nổi nóng: “Rút lui? Rút đi đâu? Hồng lão hổ ta từ năm 1930 vào rừng làm cướp, giết địa chủ, lùng ác bá, phục kích Quốc dân Đảng, chống lại Nhật Bản, mấy tên đầu sỏ xung quanh bị ta đánh cho phải ngoan ngoãn tuân theo, ta rút đi đâu bây giờ?”
“Tư lệnh, lần này không như vậy, địch đến có sự chuẩn bị.” Lưu Tòng Vân lo lắng nói.
Tổ Gia ở bên cạnh cũng chau mày suy ngẫm: có chuyện gì vậy, Quốc dân Đảng đang chiến đấu với quân Nhật ở Trường Sa, sao lại chia binh đến đây tiễu phỉ? Dù thế nào thì hôm nay cũng lành ít dữ nhiều.
“Tư lệnh,” Tổ Gia nói, “chi bằng hãy giương cờ trắng trước, giả vờ đầu hàng, đợi tôi hỏi rõ thực hư xem thế nào?”
Hồng lão hổ nhìn Tổ Gia, trầm ngâm một hồi mới nói: “Cũng được.”
Tổ Gia chạy ra ngoài sơn động, hạ lệnh cho đám thổ phỉ xung quanh giương cờ trắng, ngừng nổ súng.
Tổ Gia nấp sau một tảng đá lớn, gọi to: “Thưa trưởng quan, chúng tôi là thổ phỉ chính nghĩa, chưa từng làm hại dân chúng, cũng không gây phiền phức cho chính phủ, mấy ngày trước chúng tôi còn phục kích quân Nhật, người Trung Quốc không đánh người Trung Quốc!”
Đối phương nghe vậy, liền ngừng bắn phá: “Nộp súng thì không giết! Giơ hai tay lên!”
“Trưởng quan, xin tha cho con đường sống!”
“Mẹ kiếp không hiểu tiếng người à? Ta bảo ngươi nộp súng ra đây!”
Tổ Gia nghe thấy thế, biết đó chỉ là kế dụ địch, nộp súng rồi chắc chắn bị ăn đạn. Nghĩ tới nghĩ lui, bỗng ông hét to: “Trưởng quan, tôi và Đới Tướng quân của các ông là chỗ bạn cũ, cảm phiền trưởng quan chuyển lời rằng có Thiết Bản tiên sinh của Giang Hoài ở đây!”
Tên trưởng quan nghe xong, lập tức lấy điện đài báo cáo với Đới Lạp.
Đới Lạp lúc này cũng đang nóng lòng sốt ruột vì không tìm được Tổ Gia, trước trận chiến Vũ Hán, Đới Lạp từng bảo Tổ Gia cùng về Tứ Xuyên với ông ta, nhưng Tổ Gia không đồng ý, sau này Tổ Gia lập bẫy thiêu sống lũ thầy pháp Nhật ở Vũ Hán, Đới Lạp đoán rằng vụ đó là do Tổ Gia thực hiện. Về sau không có tin tức gì của Tổ Gia, Đới Lạp cho rằng Tổ Gia lành ít dữ nhiều, trong lòng nghĩ: Thiết Bản tiên sinh kể cũng là bậc kỳ tài trong thiên hạ, sớm muộn gì ta cũng phải thuyết phục ông ta gia nhập Quân thống, trở thành cố vấn riêng cho ta, nay ông ta sống chết không rõ, đúng là trời không giúp ta rồi!
Sau này, Đới Lạp cử một đội đặc vụ riêng truy tìm tung tích Tổ Gia. Ông ta không ngờ rằng Tổ Gia lại đang ẩn thân trong sơn động thổ phỉ.
Đang vô kế khả thi, Đới Lạp thấy điện khẩn từ tiền tuyến gửi về, lòng khấp khởi mừng thầm, lập tức trả lời: tiếp tục tấn công, chỉ tha mình Thiết Bản tiên sinh, còn lại giết hết!
Sau khi nhận được mật điện, viên đoàn trưởng kêu to: “Đới Tướng quân có lệnh, mời Thiết Bản tiên sinh ra nói chuyện.”
Anh em liền can ngăn: “Tổ Gia, không được, ngộ nhỡ...”
Tổ Gia nhìn mọi người, rồi lại nhìn Hồng lão hổ, nói: “Yên tâm, là phúc thì không phải là họa, là họa thì cũng chẳng tránh được.”
“Tổ Gia cẩn thận.” Hồng lão hổ nói.
Tổ Gia đứng dậy bước ra.
Vừa đi tới vùng kiểm soát của đối phương, liền nghe thấy tiếng súng cối, trọng pháo nổi lên liên hồi, hỏa lực lần này mạnh hơn gấp bội, mấy trăm phát đạn pháo nã vào cứ điểm của Hồng lão hổ.
“Sao lại như vậy?” Tổ Gia thất kinh.
“Tiên sinh ở đây nghỉ ngơi một lát, đợi tiễu phỉ xong rồi sẽ nói chuyện với tiên sinh.” Viên đoàn trưởng nói, “Bắn cho ta, bắn mạnh vào!”
Tổ Gia lập tức hiểu ra: Đới Lạp thật ác độc! Ông toan quay người bỏ đi thì mấy tên lính bước lại: “Tiên sinh ngoan ngoãn đợi ở đây đi!”
Thổ phỉ trên núi kêu la loạn một hồi, mười lăm phút sau, quân Quốc dân Đảng phát động tổng tấn công. Hồng lão hổ bị bắn chết trong lúc hỗn loạn, Lưu Tòng Vân và Hắc diện sát tinh dẫn một toán đột phá trùng vây, không biết chạy đi hướng nào. Những người còn lại đều hạ súng đầu hàng, đưa tay lên đầu lục tục bước ra.
Tổ Gia vội chạy đến, mấy bá đầu đang giơ tay đi lại, thấy Tổ Gia liền cất tiếng gọi: “Tổ Gia, Tổ Gia!” rồi cùng chạy lại phía ông.
Mấy tên lính vừa định ngăn lại, Tổ Gia lườm chúng một cái: “Đây đều là đồ đệ của ta!”
“Các anh em không sao cả chứ?” Tổ Gia hỏi.
Nhị Bá đầu cười nói: “Không sao, không sao, việc vốn chẳng liên quan đến chúng ta, Hồng lão hổ bảo chúng tôi xông lên, các anh em liền cầm súng nấp phía sau giả vờ hăng hái thôi. Họ đi tiễu phỉ, chứ đâu phải tiễu phái Giang Tướng!”
Tổ Gia dường như nhớ ra điều gì đó, vội chạy vào sơn động.
Trong sơn động, lính Quốc dân Đảng đang kiểm lại xác thổ phỉ, phát hiện Song đao nữ hiệp Chu Cẩn bị thương đang nằm trong một góc.
“Ồ, xem này, mau đến xem này! Có một nữ thổ phỉ!” một tên lính kêu to.
Mấy tên kia đều xúm cả lại: “Đẹp thật, ngực lại to nữa.” Nói rồi liền động tay động chân.
“Cút!” Chân Chu Cẩn đang bị thương, không nhúc nhích được.
“Hô hô, nóng tính gớm! Là áp trại phu nhân đây! Ông đây hôm nay làm bữa mặn mới được.” Nói rồi một tên cởi thắt lưng quần.
“Dừng lại!” Tổ Gia quát một tiếng rồi xông lại.
Tên lính đó thấy Tổ Gia, không thèm để ý tới: “Không có việc của ông, tìm chỗ nào mát mẻ đợi đi!”
“Được lắm, các ngươi cứ làm đi.” Tổ Gia khinh khỉnh nói, “Để ta báo với Đới Cục trưởng, xử các ngươi theo quân pháp!”
Mấy tên lính nghe thấy vậy, hai tai đều cụp cả xuống, lầm bẩm chửi đổng: “Mẹ nó chứ! Chõ mõm vào chuyện thiên hạ!” Rồi kéo quần lên, cun cút đi ra.
Chu Cẩn nhìn Tổ Gia, yếu ớt nói: “Tiên sinh đi mau đi, mặc kệ tôi, tôi sẽ chết trong sơn động này.” Nói rồi, nước mắt trào ra.
“Phu nhân nói gì vậy, giữ rừng còn xanh, lo gì thiếu củi đun, tôi với vị Đới Lạp của Quân thống đó có duyên gặp mặt, đợi tôi bẩm lên chắc ông ta sẽ tha cho phu nhân.”
Chu Cẩn lắc đầu, nói: “Nếu tiên sinh thực sự muốn tốt cho tôi, hãy cho tôi một phát súng, giải thoát cho tôi.”
Tổ Gia nhìn bà ta, quay người gọi to: “Quân y! Đem một chiếc cáng lại đây!”
Tên đoàn trưởng nhìn ông, giọng lãnh đạm: “Quân y không cứu thổ phỉ!”
Tổ Gia trầm ngâm giây lát rồi nói: “Bà ấy không phải là thổ phỉ, là phu nhân của ta!”
Tên đoàn trưởng sững người, anh em Mộc Tử Liên cũng ngây ra, Chu Cẩn càng kinh ngạc hơn.
Tên đoàn trưởng mặt mày hớn hở bước lại, hỏi giọng đểu giả: “Tiên sinh thích món này sao?”
“Ngươi có cứu hay không?” Tổ Gia dằn từng tiếng một.
“Cứu! Cứu chứ!” Tên đoàn trưởng hấp háy mắt, sau đó vỗ vai Tổ Gia, “Ngài thật biết cách hưởng thụ đấy!”
Thế rồi bọn Tổ Gia theo quân đội rút về.
Lúc này trời đã sáng rõ, trên ngọn đèo u tịch hoang vu, vài cánh chim lững lờ bay qua, khói thuốc súng tan đi, sơn cốc lại trở về vẻ bình yên vốn có.