Triệu Hoán Thánh Kiếm

Lượt đọc: 859 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 102
Không phải là cuộc chiến của một người

❊ ❊ ❊

Kế hoạch của Mã Lâm rốt cuộc cũng không uổng phí, kỳ thực nói trắng ra, điều La Đức sợ nhất chính là thất bại, rồi sau đó chết đi. Đặc biệt là sau khi chết không thể phục sinh, điều này khiến cho khi tiến hành lựa chọn, cậu vừa táo bạo lại vừa bảo thủ. Cậu dựa vào kinh nghiệm phong phú của bản thân, nhiệm vụ gì cũng dám nhận. Nhưng phản ngược lại, đối với những người bên cạnh mình, La Đức luôn cẩn trọng dùng hết mọi sức lực để họ tránh xa nguy hiểm. Xét từ điểm này, mức độ bảo hộ của cậu đối với Mã Lâm, Lị Khiết và An Ni không hề thua kém Khắc Lí Tư Đế chút nào, chỉ là không cực đoan như đối với Khắc Lí Tư Đế mà thôi.

Nghĩ thông suốt điểm này, La Đức tự nhiên cũng đã có chủ ý, nhưng trước đó thì...

“Lĩnh chủ đại nhân, xin hỏi ngài tìm tôi có việc gì vậy?”

Tác Tư đứng trước bàn sách, cung kính nhìn La Đức đang ở trước mắt. Người đàn ông này, trước đây còn lang bấp không chịu nổi, nhìn trông giống một tên đầu xỏ dân tị nạn hơn là một pháp sư hay chiến sĩ, sau vài ngày nghỉ ngơi cuối cùng cũng đã ra dáng người. Pháp bào vốn bẩn thỉu rách nát cũng đã sạch sẽ hơn nhiều. Lại thêm tư thế đứng thẳng tắp như quân nhân của Tác Tư, cuối cùng cũng nhìn ra được phong thái của một pháp sư thuộc Chiến Pháp Đoàn. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn kỹ sẽ phát hiện, Tác Tư hiện tại đã thêm vài phần tuân phục và kính trọng đối với La Đức. Trước đây khi đối mặt với La Đức, hắn thấp hơn một cái đầu, phần nhiều là vì tự ti và xấu hổ, nhưng hiện tại, lòng kính ý của vị chiến pháp sư này đối với La Đức là phát ra từ tận đáy lòng.

Điều này tự nhiên là vì La Đức đã tiếp nhận bọn họ. Trong kế hoạch của Mã Lâm, đám dân tị nạn này là thành phần quan trọng, đương nhiên không thể mặc kệ họ sống như ăn mày. Ban đầu, Tác Tư chỉ nghĩ có thể khiến vị lĩnh chủ đại nhân này cho phép họ cư trú lại đây là được rồi, những thứ khác bọn họ cũng không có xa vọng gì. Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tới, La Đức không những cho phép họ cư trú lại đây, thậm chí còn chuyên môn sắp xếp cho họ điểm dừng chân và phòng ốc. Và ngoài điều này ra, Tác Tư còn biết được không chỉ "tàn binh bại tướng" của Chiến Pháp Đoàn bọn họ sẽ theo như ước định ban đầu, quy thuận dưới trướng La Đức làm tư binh, mà ngay cả gia nhân của bọn họ, nếu có nhu cầu thì cũng đồng dạng có thể xin công việc tại các điểm yếu tắc ở Thục Tội Chi Địa.

Điều này khiến Tác Tư mừng rỡ vô cùng, vốn dĩ hắn tưởng rằng mình dẫn theo đám tàn binh bại tướng này đến Thục Tội Chi Địa, có thể không bị lĩnh chủ đại nhân đuổi ra ngoài đã là may mắn lắm rồi. Hoàn toàn không ngờ rằng La Đức không những không so đo, ngược lại vẫn thu nhận mình và những người khác vào hàng ngũ tư binh của cậu, không chỉ vậy, cậu thậm chí còn giúp giải quyết vấn đề sinh hoạt của những người già yếu phụ nữ trẻ con. Cũng chính vì vậy, Tác Tư hiện tại đối với La Đức đã có thêm vài phần tôn kính, trong mắt hắn, đãi ngộ mà bọn họ đang được hưởng hiện tại là điều mà trước đây hắn chưa từng nghĩ tới. Vị lĩnh chủ đại nhân này có thể đối đãi với họ ưu đãi như vậy, điều này khiến Tác Tư cảm kích không thôi. Cho nên, hiện tại khi đối mặt với La Đức, hắn đã có vài phần ý tứ thần phục.

“Là thế này, Tác Tư tiên sinh.”

La Đức nghịch cây bút lông trong tay, mặt không đổi sắc nhìn người đàn ông trước mắt, trong mắt cậu thoáng hiện lên vài tia ý cười, nhưng Tác Tư lại không hề nhận ra.

“Tôi nghĩ về sự sắp xếp sắp tới, ông đã biết đại khái từ chỗ Mã Lâm rồi. Chiến Pháp Đoàn là một đoàn pháp sư vô cùng mạnh mẽ, đây cũng là lý do ban đầu tôi hy vọng có thể nhận được sự hiệp trợ của các người, chỉ là không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy...”

Nghe đến đây, Tác Tư cắn chặt môi, hắn đương nhiên cũng cảm thấy bi thương vì cảnh ngộ hiện tại của Chiến Pháp Đoàn. Ai có thể ngờ tới Chiến Pháp Đoàn - thực lực có thể xếp hạng thượng thừa ở toàn bộ Đông Phương Sơn Nguyên - lại rơi vào tình cảnh ngày hôm nay? Nhưng suy cho cùng, vẫn là do Đoàn trưởng và bản thân hắn quá xem thường dã tâm của Lai Mông, hoàn toàn không ngờ tới vì quyền lực, hắn ta lại có thể táng tận lương tâm mà đâm sau lưng người của mình. Cho tới tận bây giờ, Tác Tư vẫn không thể nghĩ thông suốt, hắn, Bối Tư Đặc và Lai Mông vốn là những người anh em tốt cùng nhau chơi từ nhỏ đến lớn. Chẳng lẽ tình nghĩa anh em bao nhiêu năm qua, còn không bằng cái quyền lực hư vô mịt mờ kia sao?

Nhưng sự cảm thương như vậy chỉ thoáng qua trong lòng Tác Tư, ngay sau đó hắn cảm thấy có chút nghi hoặc, không biết La Đức vào lúc này nhắc tới chuyện này là có ý gì, nhưng rất nhanh, hắn đã có được đáp án.

“... Tôi cho rằng, lịch sử của Chiến Pháp Đoàn không nên kết thúc ở đây. Tác Tư tiên sinh, ông có hứng thú trọng kiến Chiến Pháp Đoàn không?”

“Cái gì?”

Nghe đến đây, Tác Tư cuối cùng không thể nén nổi chấn kinh trong lòng, hắn ngẩng đầu lên, trừng lớn mắt nhìn La Đức trước mắt. Đối với tiền đồ của Chiến Pháp Đoàn, Tác Tư và vài thuộc hạ của hắn cũng không phải là chưa từng thảo luận. Nhưng bọn họ đều cho rằng Chiến Pháp Đoàn hầu như đã không còn hy vọng gì để tồn tại tiếp nữa rồi. Đoàn trưởng chiến tử, thế hệ trẻ được kỳ vọng nhiều nhất cũng chết mất quá nửa. Hiện tại cả Chiến Pháp Đoàn thương binh đầy rẫy, hơn nữa xét đến việc bọn họ sắp tới sẽ trở thành tư binh của lĩnh chủ đại nhân, lĩnh chủ đại nhân hẳn là sẽ không để một tổ chức bán độc lập như Chiến Pháp Đoàn tiếp tục tồn tại. Cho nên Tác Tư căn bản không nghĩ tới phương diện này, nhưng hiện tại, không ngờ tới chính La Đức lại là người chủ động đề xuất vấn đề này.

“Đại... đại nhân...”

“Sao? Linh Hồn Chi Lộ truyền thừa các người đã lấy được vào tay rồi, sự phục hưng của Chiến Pháp Đoàn chẳng lẽ còn có vấn đề gì sao?”

“Là thế này, lĩnh chủ đại nhân.”

Nghe thấy La Đức nói, Tác Tư cũng vội vàng đưa ra câu trả lời.

“Tuy trong tay chúng tôi quả thực có Linh Hồn Chi Lộ truyền thừa, nhưng đáng tiếc là... chúng tôi vẫn chưa kịp hoàn thành nghi thức Linh Hồn Kế Thừa. Không dám giấu đại nhân, sự truyền thừa của Chiến Pháp Đoàn là vô cùng đặc thù, cách làm bên trong chỉ có người lãnh đạo của Chiến Pháp Đoàn mới biết được bí mật. Tôi tuy là Phó đoàn trưởng, nhưng tôi cũng chưa từng trải qua nghi thức truyền thừa, mà hiện tại, Đoàn trưởng đã chiến tử sa trường. Càng không cần phải nói tới...”

Nói đến đây, Tác Tư không khỏi lắc lắc đầu, đây cũng là lý do thứ hai tại sao hắn không cho rằng Chiến Pháp Đoàn còn có thể quật khởi trở lại. Trong Chiến Pháp Đoàn, dựa theo truyền thống cổ xưa, người lãnh đạo của Chiến Pháp Đoàn sẽ trước khi lâm chung, truyền thụ toàn bộ lực lượng cả đời mình ngưng kết được cho người kế thừa tiếp theo. Điều này nhìn qua có chút tương tự như Long Hồn truyền thừa, chỉ là không khoa trương đến thế thôi. Mà sau khi kế thừa lực lượng, trên cơ thể người kế thừa đó sẽ hiện lên một phù văn thần bí, đại biểu cho việc người đó đã thông qua thí luyện, trở thành người lãnh đạo đời mới của Chiến Pháp Đoàn.

Cũng chính vì vậy, từ trước đến nay nội bộ Chiến Pháp Đoàn vẫn rất hài hòa, không có vì tranh quyền đoạt lợi mà gây ra mâu thuẫn gì. Nhưng sau khi Linh Hồn Chi Lộ truyền thừa rơi vào tay thì không giống nữa, Linh Hồn Chi Lộ truyền thừa đồng dạng có thể đạt được quyền lãnh đạo của Chiến Pháp Đoàn, hơn nữa còn không cần nhìn sắc mặt Đoàn trưởng tiền nhiệm mà làm việc, ai có năng lực thì người đó chiếm, điều này mới khiến Lai Mông nảy sinh ý niệm cướp đoạt truyền thừa. Vốn dĩ theo lý mà nói, với tư cách là một trong ba Phó đoàn trưởng, những việc Lai Mông có thể làm, Tác Tư cũng đồng dạng có thể làm được, nhưng mà...

“Nghi thức truyền thừa chỉ có thể cử hành tại nơi ở của Chiến Pháp Đoàn chúng tôi, Linh Hồn Tế Đàn mới có thể cử hành, nhưng hiện tại nơi đó đã bị bất tử sinh vật chiếm cứ rồi...”

“Chiếm rồi chúng ta có thể lấy lại.”

Đối mặt với câu trả lời của Tác Tư, La Đức lại tỏ ra phong khinh vân đạm, không chút bận tâm.

“Sự truyền thừa của Chiến Pháp Đoàn không thể thất lạc, hơn nữa nói một cách nghiêm khắc, các người gặp phải chuyện như vậy, tôi cũng có một phần trách nhiệm...”

“Đại... đại nhân!! Không phải là...”

Nghe thấy La Đức nói, Tác Tư lập tức sắc mặt hơi biến đổi. Quả thực, hiện tại trong nội bộ Chiến Pháp Đoàn, cũng không phải là không có những lời oán trách liên quan đến La Đức. Giống như không phải ai cũng kỳ vọng vì sự truyền thừa cổ xưa của Linh Hồn Chi Lộ mà không tiếc mọi giá, cũng không phải ai cũng có thể tâm bình khí hòa tiếp nhận sự thật này. Lúc Tác Tư đưa ra quyết định đến Thục Tội Chi Địa, trong đoàn vẫn có huynh đệ oán trách, nếu ban đầu không phải vì vị lĩnh chủ kia lấy ra thứ đồ rách nát đó để dụ Đoàn trưởng, Chiến Pháp Đoàn chúng ta hà tất phải rơi vào nông nỗi hôm nay? Chỉ là Tác Tư biết điều này rất vô lý, thứ La Đức lấy ra là thật, hơn nữa những gợi ý cậu đưa cho Chiến Pháp Đoàn vô cùng quan trọng, tuy không biết La Đức làm thế nào mà biết được, nhưng bọn họ có thể dễ dàng đột phá bao nhiêu trở ngại, với cái giá thấp nhất mà có được Linh Hồn Chi Lộ truyền thừa, đều là dựa vào sự nhắc nhở và chỉ điểm của La Đức. Nếu không phải do Lai Mông phản thủy vào phút cuối, bọn họ hầu như sẽ không có bất kỳ tổn thất nào. Cho nên xét từ điểm này mà nói, thực ra những lời oán trách của bọn họ là hoàn toàn vô lý. Nhưng con người mà... luôn thích đùn đẩy sai lầm cho người khác, đặc biệt là đùn đẩy cho người không quen biết thì càng không có gánh nặng tâm lý.

Cho nên nghe La Đức nói vậy, Tác Tư lập tức cảm thấy sau lưng toát mồ hôi, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống. Hắn còn tưởng rằng La Đức đã nghe được những lời hồ ngôn loạn ngữ của đám thuộc hạ mình, cho nên mới đưa ra kiến nghị như vậy. Nếu quả thực là như vậy, thì đối với Tác Tư mà nói tuyệt đối không phải là chuyện tốt!

“Đó không phải là vấn đề của đại nhân ngài, hơn nữa việc này quá nguy hiểm...”

“Không không không, tôi không phải đang nói đùa với ông, tôi là nghiêm túc đấy.”

Đối mặt với Tác Tư đang sốt sắng, La Đức xua xua tay. Đây cũng là suy nghĩ chân thật của cậu, Chiến Pháp Đoàn từ trước đến nay đều sở hữu thực lực rất mạnh, trong game đẳng cấp trung bình của Chiến Pháp Đoàn vào khoảng cấp 50, thực lực không hề yếu, nhưng điều La Đức coi trọng lại chỉ có một điểm ――― đó chính là thực lực trung bình cấp 50.

Tại Quang Chi Đại Lục, người bình thường thăng cấp thường thì cấp 40 là đỉnh thiên, giống như ở Thục Tội Chi Địa, La Đức cho dù lấy Áo Bí Chi Cầu ra để thúc đẩy, nâng cao tốc độ thăng cấp trong lãnh địa của mình, nhưng dưới trướng cậu, những người như Kiều Y, Lan Đa cũng vẫn cứ giậm chân tại chỗ ở bình cảnh cấp 39, 40, thậm chí cả đời cũng có thể không cách nào có sự đột phá và thăng tiến nữa. Đây chính là cực hạn của nhân loại bình thường tại Quang Chi Đại Lục, mà dưới trướng La Đức, những người có thể đột phá cấp 40, hoặc là loại bán hỗn huyết như Lị Khiết, An Ni, hoặc là những sự tồn tại thiên phú quá người như Mã Lâm, tóm lại một câu, đó là chắc chắn không phải người bình thường có thể làm được.

Nhưng Chiến Pháp Đoàn lại làm được, sau khi bọn họ đến đây, La Đức quan sát kỹ một chút, phát hiện những người này quả thực đẳng cấp trung bình đều trên cấp 50, cũng tức là bọn họ đều có thực lực của cấp đại sư. Nhưng bọn họ đều chỉ là người bình thường, không có thiên phú gì, cũng không có huyết thống gia tăng gì. Vậy thì, bọn họ làm thế nào mà làm được?

Kỳ thực Tác Tư nghĩ không sai, La Đức quả thực không có ý định phát triển Chiến Pháp Đoàn thành một tổ chức độc lập, nhưng cậu dự định phát triển Chiến Pháp Đoàn thành hạ tuyến của mình, dùng để nâng cao thực lực của thuộc hạ. Chiến Pháp Đoàn về phương diện này khẳng định có một bộ phương pháp độc đáo, nhưng muốn khiến bọn họ cống hiến ra, thì trước tiên cần phải cho bọn họ chút ngọt ngào đã...

Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là La Đức phải hoàn thành nhiệm vụ kia, đó mới là điều mấu chốt.

“... Chiến Pháp Đoàn nếu cứ như vậy mà phúc diệt thì thật sự quá đáng tiếc, tôi đối với phương thức chiến đấu độc đáo của các người cũng rất có hứng thú, tôi hy vọng sự đến nơi của các người không chỉ có thể tăng cường lực chiến đấu của thuộc hạ tôi, còn hy vọng các người có thể giúp nâng cao thực lực chiến đấu của thuộc hạ tôi...”

Nghe đến đây, Tác Tư đã hiểu rõ ý tưởng của La Đức, không thể không nói, nếu là như vậy, thì cách nói của La Đức hắn vẫn có thể tiếp nhận. Quả thực, đúng như La Đức nghĩ, mỗi đoàn thể có thể đứng vững trên đại lục này đều có bản lĩnh gia truyền độc đáo của riêng mình, Chiến Pháp Đoàn tự nhiên cũng không ngoại lệ. Mà hiện tại La Đức nói như vậy, rõ ràng là muốn có được "bí tịch độc môn" của bọn họ rồi... Nhưng điều kiện cậu đưa ra này...

“Tôi hiểu rồi, lĩnh chủ đại nhân.”

Cuối cùng, Tác Tư cắn răng, vẫn gật đầu đồng ý với đề nghị của La Đức. Kỳ thực sâu trong thâm tâm hắn cũng luôn có chút không cam tâm, nếu nói linh hồn truyền thừa tiêu tan trong chiến loạn thì thôi, nhưng hiện tại, pháp trượng đang nằm ngay trong tay mình, hắn rất có khả năng trở thành người đầu tiên trong mấy trăm năm nay của Chiến Pháp Đoàn có được sự truyền thừa cổ xưa, nói hắn không chút động lòng thì chắc chắn là giả. Núi vàng núi bạc để ngay trước mắt mình, nếu không ăn mà chỉ nhìn thì đau khổ biết bao.

“Chỉ cần có thể hoàn thành giấc mộng mấy trăm năm nay của Chiến Pháp Đoàn, chúng tôi không ngại mạo hiểm thêm một lần nữa, bất kể ngài cần chúng tôi trả giá đắt thế nào, chúng tôi đều có thể tiếp nhận!”

“Không.”

Thế nhưng, đối mặt với lời của Tác Tư, La Đức lại xua xua tay.

“Không cần thiết phải mang theo bao nhiêu người, lần này đi, ông chỉ cần mang theo bản thân mình là đủ rồi.”

Nghe thấy câu này, Tác Tư lập tức sững sờ.

Sau khi tiễn Tác Tư đang đầy bụng nghi hoặc đi, La Đức ngồi trên ghế, cậu trầm mặc chú thị vào hệ thống nhắc nhở trước mắt, lát sau, cậu mới vươn tay ra, gõ gõ vào cái chuông bên cạnh bàn, rất nhanh, cửa phòng mở ra, theo sau bóng dáng A Già Vi từ đó xuất hiện.

“Thông báo cho tất cả mọi người, tới thư phòng tập hợp.”

Động tác của A Già Vi quả thực rất nhanh, không mất quá lâu, mọi người liền tới thư phòng của La Đức. Lần này La Đức cũng không lãng phí thời gian, mà rất nhanh thẳng thắn với mọi người về quyết định của mình. Đối mặt với cách nói của La Đức, mọi người cũng biểu hiện không đồng nhất. Mã Lâm hiển nhiên giữ ý kiến phản đối đối với việc này, nhưng La Đức lần này đã đưa ra quyết định rồi, thì cô có phản đối cũng không có tác dụng...

“Lần này đến Đông Phương Sơn Nguyên nguy hiểm rất cao, chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều trung giai, thậm chí có khả năng đụng độ phải cao giai bất tử sinh vật, chiến đấu với bất tử sinh vật ở nơi hoang dã không hề nhẹ nhàng như trên tường thành...”

Nói đến đây, La Đức trầm ngâm một chút, tiếp đó nhìn về phía Mã Lâm.

“Mã Lâm, tôi nhớ Đông Phương Sơn Nguyên từng liên hệ với chúng ta, hy vọng có được Thánh Thiếu Nữ Tượng, đúng không?”

“Đúng vậy, La Đức, Đông Phương Sơn Nguyên đã giao tiền đặt cọc, nhưng bọn họ đối với việc này không phải rất cấp thiết, cho nên tôi liền xếp bọn họ ở phía sau.”

“Không cần thiết phải thế nữa, tôi muốn cô trong thời gian ngắn nhất chuyển Thánh Thiếu Nữ Tượng lên thuyền, sau đó để An Tống đến Đông Phương Sơn Nguyên.”

“Được thôi, La Đức.”

Tuy không hiểu tại sao La Đức lại làm vậy, nhưng Mã Lâm vẫn một lời đáp ứng xuống.

“Còn về nhân tuyển xuất hành lần này...”

Nói đến đây, La Đức trầm mặc một chút, cậu nhìn về phía mọi người trước mắt, nghiến răng.

“An Ni.”

“Có mặt! Đoàn trưởng!”

Nghe thấy La Đức gọi tên mình, An Ni lập tức nhảy cẫng lên vì sung sướng, cô hưng phấn vung vẩy nắm đấm nhỏ, vẻ mặt đắc ý. Mà những người khác đối với việc này cũng không có ý kiến gì, dù sao mỗi lần La Đức ra ngoài An Ni đều đòi đi theo, đây cơ bản đã là định luật rồi.

“Lệ Áo.”

“Vâng, chủ nhân.”

Nghe La Đức gọi đến tên mình, Hắc Ám Tinh Linh bước lên nửa bước, thấp giọng ứng đáp. Phơi nắng trên tháp lâu mấy ngày trời, hiện tại Lệ Áo đáng thương tựa như cọng hành bị sương muối đánh, hoàn toàn ỉu xìu. Lúc này cậu ta chỉ cúi đầu bước ra, thấp giọng hồi ứng, một chút bá khí trước đó cũng chẳng còn.

“Lị Khiết.”

“Hả? Tôi cũng phải đi sao? La Đức tiên sinh?”

Nghe thấy La Đức vậy mà gọi cả mình, Lị Khiết vô cùng kinh ngạc, tuy cô cũng đồng dạng là phó quan của La Đức, nhưng với tư cách là một Linh Sư, cơ bản La Đức ra ngoài không dẫn theo cô. Trừ phi là ra ngoài chiến đấu, La Đức mới cần Lị Khiết dẫn theo Linh Sư đoàn của cô cùng xuất động. Ngay cả Lị Khiết, cũng dần dần bắt đầu quen với cuộc sống với tư cách là phó quan, chứ không phải với tư cách là lính đánh thuê. Nhưng không ngờ tới, lần này mình vậy mà cũng có cơ hội theo La Đức cùng tiền vãng Đông Phương Sơn Nguyên...

“Cuối cùng...”

Nói đến đây, La Đức cuối cùng dừng lại, cậu nghiến răng, ánh mắt quét qua trên mặt mọi người trước mắt, cuối cùng dừng lại trên người một cô gái.

“Khắc Lí Tư Đế, em nguyện ý đi cùng tôi không?”

“Hả hả hả!!?”

Nghe đến đây, thư phòng vốn dĩ yên tĩnh, trong nháy mắt này hoàn toàn sôi sùng sục lên.

“Đoàn trưởng?!”

An Ni trừng lớn mắt, kinh ngạc không thôi nhìn La Đức. Mà Lị Khiết cũng đưa hai tay che miệng, ngây ngốc nhìn mọi chuyện trước mắt, hoàn toàn không biết nên nói gì mới tốt. Còn về biểu cảm của những người khác cũng là vô cùng đặc sắc, đủ loại đủ kiểu. Bọn họ vừa rồi đều đã nghe La Đức nói, lần này ra ngoài tiền vãng Đông Phương Sơn Nguyên là rất nguy hiểm. Từ việc La Đức liên tiếp chọn An Ni và Lị Khiết là có thể nhìn ra, hai người một người là thuẫn chiến sĩ, một người là Linh Sư, đều rất giỏi phòng thủ và bảo hộ. Trước đây La Đức đa phần chỉ dẫn theo An Ni, Lị Khiết cũng không mấy khi đi theo. Lần này cậu một phản thường thái điểm danh yêu cầu Lị Khiết gia nhập đã chứng minh lần này nhất định vô cùng nguy hiểm. Nhưng... để Khắc Lí Tư Đế cùng tiền vãng rốt cuộc là chuyện gì thế này!!!

“La Đức, cậu rốt cuộc là...”

Ngay cả Mã Lâm lúc này cũng cau mày, mang theo sự kinh ngạc cùng nghi hoặc nhìn La Đức, mà đối mặt với ánh mắt nghi vấn và không hiểu của mọi người, La Đức không hề giải thích nhiều, cậu chỉ ra một động tác, rất nhanh, thư phòng vốn dĩ đang ồn ào nội bộ lại quay về tĩnh lặng, mọi người nghi hoặc chồng chất nhìn La Đức, và đúng lúc này, bóng dáng nhỏ nhắn kia từ trong đám đông bước ra.

“... La Đức... muốn mang em đi... Đông Phương Sơn Nguyên sao...?”

Khắc Lí Tư Đế hai tay nắm chặt, đặt trước ngực, chú thị vào La Đức. Mà đối mặt với ánh mắt của cô gái, La Đức gật gật đầu.

“Không sai, Khắc Lí Tư Đế, lần này tôi cần sự giúp đỡ của em. Việc này rất nguy hiểm, em rất có khả năng sẽ chết, ngay cả như vậy, em cũng muốn đi sao?”

“Vâng...!”

Nghe thấy lời của La Đức, Khắc Lí Tư Đế không mảy may do dự, cứ thế gật gật đầu. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía La Đức.

“... Em nguyện ý... cùng La Đức... đi...”

Tiếp đó, cô gái dùng ngữ khí chậm rãi mà kiên định đặc hữu của mình đưa ra câu trả lời.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:803
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.