Việc ra về của cậu nhân viên thực nghiệm khiến mọi người nhìn thấy ánh sáng và hy vọng, tất cả phạm nhân đều trở nên tích cực chủ động, nhanh nhẹn, mỗi người đều trẻ ra đến mười tuổi. Mọi người thức dạy, quét nhà quét sân, chủ động vào bếp bổ củi thổi cơm, dọn dẹp tường lò, sửa đường lò sập lở và xếp lại đống củi. Giáo sư tôn giáo và các phạm nhân khác, để tích cực làm thêm nhiều việc hơn người khác, không những đem các đồ sắt như rìu, cưa sau khi dùng giấu vào chăn và dưới gầm giường, để người khác muốn làm việc tốt tìm không ra dụng cụ, không thể không quanh quẩn trong sân, trong nhà.
Ai cũng biết khi nguyên liệu luyện gang thép không còn, cậu nhân viên thực nghiệm đã phát hiện ở chỗ sông Hoàng Hà đang có nguyên liệu nấu gang luyện thép lấy không bao giờ hết, nên được thưởng năm ngôi sao lớn, được về tự do. Cậu dẫn Con Trời đến bên sông Hoàng Hà, không biết kiếm đâu ra một hòn đá nam châm cũ nát như mảnh ngói, đặt nam châm lên từng vệt, từng mảng cát đen của bãi cát, những cát đen ấy như những đứa con thất tán lâu năm, nay tìm được bố mẹ đã tơi tới chạy đến với nam châm. Trên bãi sông, cát đen vốn nhỏ mịn từng hạt từng hạt, nhưng đến với nam châm thì đều dựng lên thành sợi thành dây như trẻ con đứng trên hai vai người lớn. Họ đã dùng nam châm hút cát gang màu đen lại, rồi bóc từng nắm từng vốc để lên một chiếc áo. Ở chỗ nước chảy trước kia, vào mùa hè, nước sông Hoàng Hà dâng lên, bên bờ có vô số dòng chảy và nhánh nhỏ, bây giờ sang mùa đông, Hoàng Hà thu hẹp ra giữa lòng sông, nhưng trên mép trên bờ nhỏ của những nhánh những dòng khô cạn, cát đen xối rửa ra, đọng lại từng cụm từng bó, giống như sợi thừng đen, vun vén cẩn thận những dây cát đen âý, có thể chất thành đống.
Cậu nhân viên thực nghiệm và Con Trời đã rất nhanh chóng kiếm được một đống cát gang đen.
Họ liền xây một lò luyện gang nhỏ bên bờ sông Hoàng Hà. Dùng đá dài phân cách lò luyện gang thép thành hai tầng, lấy bùn xoa phẳng phần giữa đá, đổ cát đen lên bùn, rồi lấy củi đốt bên dưới lò để lửa từ dưới bùn đá luyện cát gang, cũng từ khe hở chung quanh đất bùn, đốt nóng phần trên lò. Lửa cháy bừng bừng bốn ngày bốn đêm, sau khi tắt, quả nhiên luyện ra một cục gang gỉ lốm đốm bằng cái làn liễu nhỏ. Nó như một cái ổ màu đen to tướng từ trong lò lăn ra một cách khai thiên lập địa. Không biết lúc bấy giờ bên sông Hoàng Hà hoang vắng không một bóng người, cậu nhân viên thực nghiệm và Con Trời vui sướng như điên lên thế nào. Không biết lúc bấy giờ họ hẹn hò gì với nhau, về sau người của khu dục tân mới biết. Cậu nhân viên thực nghiệm và Con Trời vác cục gang khai thiên lập địa ấy, đi một ngày một đêm từ bờ sông Hoàng Hà về. Trở về, Con Trời không thưởng cậu hoa nhỏ, mà thưởng hẳn năm ngôi sao năm cánh. Trong khi cậu dán lên tấm biển gỗ năm ngôi sao năm cánh trong nhà Con Trời, thì Con Trời cũng vẫy đi nhờ một chiếc xe bò của khu bên cạnh chở gang thép lên thị trấn đi qua cổng. Gang thép trên xe bò của họ đều gói trong vải đỏ, không gói kín, thỏi nào cũng dán câu đối, vế trên viết: “Xung thiên náo địa, nhiều nhanh tốt rẻ”, vế dưới: “ Bẻ thiên, bắn mặt trời, đuổi Anh vượt Mỹ”. Con Trời cũng lấy vải đỏ gói cục gang do mình và cậu nhân viên thực nghiệm phát hiện luyện ra, đi nhờ xe bò lên Tổng bộ trên thị trấn.
Con Trời lên Tổng bộ báo hỉ lập công lĩnh thưởng.
Con Trời đi Tổng bộ nghỉ một đêm, khi về đến khu chín mươi chín, thì cậu nhân viên thực nghiệm đã đi khỏi khu được hai hôm. Con Trời trở về không chỉ đem theo một xe toàn là gạo ngon bột mì trắng tinh, không chỉ trước ngực Con Trời có hai bông hoa lụa đỏ to bằng cái bát, mà còn mang về cho cậu nhân viên thực nghiệm một bông hoa lụa đỏ to. Kế hoạch của Con Trời là học người khác tổ chức một cuộc họp biểu dương, gài hoa hồng lên ngực cậu, tuyên bố cậu đã trở thành con người mới. Nhưng Con Trời trở về thì cậu ấy đã gấp gáp ra đi.
Trong sân khu chín mươi chín, Con Trời và cấp trên không có bất cứ lời kêu gọi nào. Người ta quét dọn sân sạch sẽ, lau cửa ra vào và cửa sổ không còn một hạt bụi, lại còn dán hai câu đối đỏ khổng lồ ở cổng. Lời câu đối ý nghĩa còn hùng hồn bạo phổi hơn nhiều: “Xung thiên náo địa, biển là kho lương thực mỉm cười với các nước phương Tây. Bắn trăng hạ mặt trời, gang thép như núi kiêu hãnh dưới gầm trời” . Con Trời trở về đứng trước cổng, nhìn câu đối, hình như ngài đã hiểu, lại nhìn cửa gỗ dầy được rửa nước một lượt và lau khô, cả nền cát trước cổng quét sạch lại vẩy nước chống bụi, nước té chỗ dầy chỗ thưa, y như chiếc bản đồ riềm hoa vẽ ở cổng. Thì ra mặt đất vốn lồi lõm, bây giờ phẳng lì như gương, có hơi đất cát vàng rực và nước trong lạnh đè bụi. Ánh nắng vàng trong suốt, giữa giờ ngọ ấm áp như một lò sưởi thiên nhiên trên không. Con Trời đã trở về. Mọi người đều ra cổng đón, tự phát xếp thành hai hàng đón Con Trời, giống như đón một người cấp trên của cấp trên cao nhất. Hơn nữa khi cỗ xe ngựa vừa đổ còn vỗ tay nhiệt liệt. Con Trời hỏi mọi người:
- Nhân viên thực nghiệm đâu? .
- Đi rồi ạ – Có người trả lời – Hôm qua cậu ấy giơ cao năm ngôi sao ra đi rồi.
Một nét bất ngờ và không vui thoáng qua mặt Con Trời.
Trông cảnh tượng và sự đổi mới hoàn toàn trong sân và ngoài cổng, vẻ bất ngờ trên mặt Con Trời biến mất.
Từ xe ngựa Con Trời đứng lên, niềm hưng phấn trên mặt hoà trong ánh nắng mặt trời lúc đó.
- Đi rồi, thì cậu ấy không được gài bông hoa này.
Tiếc thay cho cậu nhân viên thực nghiệm, Ngài tươi cười huơ huơ bông hoa lụa đỏ to bằng miệng bát lên không trung, như con bướm hoa đỏ ẩn hiện trên mặt Ngài. Con Trời cười, quay nhìn người cầm cương và con ngựa hồng màu táo tầu chở gạo tẻ và bột mì, đi về nhà bưng ra một hộp gỗ nho nhỏ, lại leo lên đứng cuối xe ngựa hỏi:
- Ai quét cổng này?
Một giáo sư đứng tuổi đứng lên trước. Con Trời đưa cho ông hai bông hoa nhỏ.
- Ai đã quét sân khu doanh trại và cửa nhà ta?
Lại có một giáo sư đứng ra, Con Trời đưa cho ông ba bông hoa nhỏ.
- Ai đã viết dán câu đối mừng lớn dán ở cổng?
Nhà ngôn ngữ học 68 tuổi đứng ra. Nụ cười trên mặt ông rạng ngời và ngây thơ như thiếu niên nhi đồng. Khi đến trước mặt Con Trời, ông còn cúi gập đầu, lại quay nhìn những anh em phạm nhân bên cạnh, không ngờ mọi người đều nhìn ông đang cười, có những tiếng vỗ tay lẹt đẹt cổ vũ thiện chí vang lên. Lần này, Con Trời không cho nhà ngôn ngữ học hai, ba bông hoa hồng, mà trực tiếp cho ông hai bông hoa hồng loại vừa bằng bàn tay trẻ con, tương đương mười hoa hồng nhỏ. Khi nhà ngôn ngữ học nhận hai bông hoa hồng vừa, hai tay ông run run, định nói gì không nói ra, lấy răng cắn môi dưới, tiếng vỗ tay đằng sau lại nổi lên như sấm dậy, kéo dài không dứt.
Từ đó về sau, khu chín mươi chín hoàn toàn sôi động.
Bởi vì Con Trời và cậu nhân viên thực nghiệm phát hiện ra thuật luyện gang thép bằng cát đen, đã giải quyết không chỉ việc của khu chín mươi chín, mà còn cả việc luyện gang thép của khu dục tân toàn vùng Hoàng Hà, cho đến cả tỉnh, cả nước. Sự kiện này cần phải coi là tấm gương điển hình giới thiệu ra toàn huyện, toàn tỉnh, toàn quốc, để cho những con mắt lạnh lùng của toàn thế giới nhìn trí tuệ của phương Đông đã giải quyết nan đề bằng phương pháp thủ công như thế nào. Để hình mẫu này sáng chói huy hoàng nổi bật, việc đầu tiên cần phải giải quyết là cấp trên nhanh chóng chở đến một xe nam châm, hình tròn, hình vuông hoặc là nam châm móng ngựa hình chữ “U”. Có nam châm, khu chín mươi chín sẽ có thể đi đến bên bờ sông Hoàng Hà xây lò luyện, làm nhà ăn, nhà ở rải khắp chốn hoang vu ngoài tám mươi dặm, cứ dọc đê Hoàng Hà đào xây từng dẫy từng hàng lò luyện gang thép, khai thác vật liệu tại chỗ, chặt những cây liễu, cây dương, cây du, cây gai và cát đen, bắt đầu một sử thi luyện gang thép gây chấn động toàn quốc, toàn thế giới.
Trong những ngày chờ đợi nam châm, người của khu chín mươi chín đều viết thư quyết tâm và đơn kiến nghị lên Con Trời, ngày nào cũng cất giấu rìu, cưa, chổi và dụng cụ nhà ăn trong hòm hoặc trong chăn. Có những dụng cụ này, quét nhà quét sân sẽ được thưởng một bông hoa hồng nhỏ, lấy chậu sành ra bờ sông bưng nước vẩy lên đất đã quét cũng được một bông hoa. Giáo sư tôn giáo ra nhà vệ sinh, bởi không tìm thấy xẻng hót hố đầy phân, liền xắn quần nhảy xuống lấy hai tay bốc vét phân cho vào thùng gánh ra ruộng mạch, hố phân đã vét hết, ông ra bờ sông rửa chân tay, rồi dơ hai tay đỏ thấu, rét cóng, nhận một, hai bông hoa loại vừa to bằng bàn tay trẻ con của Con Trời ban thưởng .
Trong mấy ngày, đã có người vốn chỉ vài bông hoa nhỏ đã lên đến mấy chục bông, đã có người vì đầu giường, trước bàn không dán hết bông hoa nhỏ, đã đem đổi lấy mấy bông hoa vừa, hoặc một hai ngôi sao to năm cánh.
Trong lúc hoa hồng và sao năm cánh của mỗi người đều bội thu, đều được mùa, thì một bao tải nam châm cùng học giả và nữ nghệ sĩ được một xe ngựa chở về. Xe ngựa về khu chín mươi chín lúc mặt trời lặn. Tiếng cót ca cót két, lục cà lục cục vang trong không khí trong lành yên tĩnh của mùa đông từ xa xa vọng lại. Các phạm nhân đang thu dọn sân cổng đã cất tiếng gọi ra xa:
- Chở nam châm về cho chúng tôi phải không?
- Phải - Người đánh xe đáp to, đứng trước xe, vung roi kêu vun vút, vó ngựa bập bập bập đi vào khu chín mươi chín. Người nọ truyền người kia, đua nhau từ trong nhà ngoài sân ùa ra cổng. Khi xe ngựa đến, ai cũng nhìn thấy học giả và nữ nghệ sĩ ngồi sau xe. Hai người lần lượt ngồi ở hai bên xe, người nào cũng đội mũ cao có chóp nhọn hồ bằng giấy, trước mũ đều viết hai chữ “Tội nhân”, trước ngực còn treo hai tấm biển giấy một thước vuông. Biển nào cũng có ba chữ đen to “Tội thông dâm”, hơn nữa bên cạnh chữ còn vẽ tranh một nam một nữ ôm nhau làm bậy trên bãi cỏ. Nhìn kỹ thì đúng là giống học giả và nữ nghệ sĩ. Chỉ sơ sài mấy nét, mà có hình tượng, có hồn cốt mùi vị. Những chữ viết theo thể chữ Nhan ngang đều sổ thẳng, phong cách viết tháu cuồng loạn, như cây đầy cành lá bị gió thổi ngả hẳn về một bên. Trong khu dục tân có nhiều nhà thư pháp, họ đều là những thợ giỏi viết biểu ngữ, vẽ tranh tuyên truyền, như thợ cày giỏi, thợ đánh xe sành sỏi. Học giả và nữ nghệ sĩ đeo biển và đội mũ chóp cao có tranh chữ, để lâu năm sẽ có giá. Khi xe dừng ở trước cửa, hai ạnh chị ngẩng lên nhìn phạm nhân rất quen thuộc đứng lố nhố, Trong tay nữ nghệ sĩ cầm một lọ thước tím, mặt chị cũng xanh xao, vàng vọt, có mồ hôi thấm ra. Mái tóc chị rủ xuống dính trên mặt đổ mồ hôi, giống như một con điên chạy ra khỏi bệnh viện tâm thần. Chiếc áo đã từng có màu đỏ tươi sạch sẽ chỉnh tề, nay dính đầy bùn đất và bụi, còn có mấy lỗ thủng ở vai và ngực, mền bông bên trong lộ ra đen đen nhờ nhờ, vấy bẩn người chị. Trái lại, học giả không thế, quần áo ông không rách, nhưng trên mặt chỗ nào cũng bị đánh thâm tím và tụ máu. Ông mím chặt hai môi, giống như một vết dao rạch sâu vắt ngang mặt. Trên trán ông có hai cái bướu to, vì giá rét đã đông cứng, hơn nữa cổ tay trái ông bị gẫy phải buộc dây đay đang giấu sau tấm biển thông dâm.
Khi hai người bị diễu đấu ở các khu dục tân, các phạm nhân đứng xem đòi hai người diễn lại cảnh thông dâm trên sân khấu, bởi từ chối nên bị đánh. Nửa tháng trước, hai người còn lành lặn hẳn hoi, bây giờ trở về, họ không còn hình hài như trước. Nhìn mọi người, hai người nhẩy xuống xe. Nữ nghệ sĩ xuống trước. xuống rồi, chị đỡ học giả cùng xuống. Đến bây giờ, mọi người đều mới thấy học giả bị đánh què, đi bước nào cũng phải quỳ. Nhưng ánh mắt ông cứng cỏi, không một chút mềm yếu của kẻ chuộc tội, nhìn mọi người như nhìn đám học trò và bạn bè phản bội mình.
Từ đám đông, tôi lui về đằng sau, không hề để ánh mắt mình chạm vào ánh mắt của học giả và nữ nghệ sĩ.
Sau khi xuống xe, học giả và nữ nghệ sĩ đứng sóng đôi cạnh xe ngựa. Nữ nghệ sĩ cúi đầu, còn học giả vẫn ngẩng đầu, hình như rất khinh bỉ nhìn mọi người. Trông dáng vẻ, học giả đầy ngạo mạn và tự phụ như cậu nhân viên thực nghiệm lúc ra đi. Ai cũng tỏ ra rất khó hiểu, hỏi nhau, vì sao ông đã đi thông dâm, mà lại còn dám nhìn mọi người bằng ánh mắt như thế. Được cái khi nữ nghệ sĩ nhìn ánh mắt học giả, chị đã giật gấu áo ông. Ông vùng vằng cáu tiết vẫn còn muốn làm theo ý mình. Nhưng cuối cùng ông đã cúi xuống,Sau khi cỗ xe ngựa dừng lại hẳn, Con Trời mới ra khỏi nhà, Như một con chim sẻ, Ngài bay nhảy lên xe ngựa. Thấy người đánh xe chỉ vào bao tải đay trên xe, Con Trời liền mở ra, thấy trong bao tải chứa đầy nam châm thỏi dài và nam châm móng ngựa hình chữ U, nam châm mới hoàn toàn, đen bóng loáng, một cực sơn đỏ, một cực sơn xanh, trên sơn đỏ viết chữ “A”, trên sơn xanh viết chữ “B”.
Khi Con Trời trông thấy bao tải nam châm, nét mặt chợt bừng sáng, cầm một cục lên xem, song chúng hút chặt vào nhau không gỡ ra được, cuốí cùng Ngài đạp hai chân vào bao tải, hai tay kéo thật mạnh, mới lấy ra được một thỏi hình chữ U. Sau rốt, từ đống nam châm, Ngài lấy ra mấy cục chia cho từng người đứng trước xe ngựa. Cứ trao một thỏi, Con Trời lại hỏi một câu:
- Ngày mai xuất phát, chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi chứ?
Người nhận nam châm gật gật đầu, hoặc đáp to “Vâng!”
- Luyện thép lần này anh có quyết tâm không?
Có người cười đáp:
- Tôi chờ sốt ruột cả lên.
Cuối cùng, sau khi mỗi người nhận một cục nam châm vẫn còn đứng trước xe ngựa chờ một việc. Con Trời biết ý mỉm cười, về nhà lấy hộp gỗ, lại phát cho mỗi người một bông hoa hồng nhỏ, y như bố mẹ cho các con tiền mừng tuổi ngày tết. Sau khi ai nấy hồ hởi đem hoa nhỏ về nhà tập thể, Con Trời nhìn học gỉa và nữ nghệ sĩ vẫn đứng ở mép đường ngoài cổng, Ngài liền lấy trong bao tải thỏi nam châm cuối cùng đưa cho nữ nghệ sĩ.