Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Con Trời

❊ ❊ ❊

Vụ ngô thu, cuối cùng không trồng được bắp ngô bằng cái vồ, bằng bắp đùi. Cây ngô thi thoảng mọc thành cây, cuối cùng không kết ra hạt như quả nho, quả táo đỏ. Mảnh đất trống khu doanh trại được vỡ hoang trồng ngô, trở thành ruộng thí nghiệm. Cây giống ngô lên cao bằng cái đũa, cắm biển gỗ trước cây, biển viết tên người, giao cho mỗi phạm nhân chịu trách nhiệm một cây, yêu cầu dăm ba ngày, người nào cũng phải cắt đầu ngón tay, cổ tay tưới một lần máu vào gốc.

Đã giao ước tử tế, đến mùa thu, bắp ngô của ai bằng cái vồ, hạt ngô như quả nho, quả táo hồng, người đó sẽ được năm ngôi sao về nhà. Người nào cũng đi xả máu, ngô giống lớn thành cây rất nhanh. Ai cũng nhìn thấy nhà văn dùng máu trồng mạch, hạt mạch to bằng hạt ngô hạt đậu, hạt lạc. Cây mạch như cây trúc, ai cũng tin. Nhưng máu nuôi cây lương thực khác. Trong cả mùa thu toàn khu 919 đều loang mùi tanh máu. Ruộng thí nghiệm trồng ngô rộng nửa mẫu, hình vuông như năm gian nhà, từng mảnh từng mảnh, chất đất tốt, bón đủ nước tiểu, phân người, khi mọc thành cây giống lại bón thúc tro bếp. Cây giống vừa mọc, đêm ngày kêu nheo nhéo, chẳng khác gì trẻ thơ khóc đòi mình thành người lớn. Sang tháng tám, khi ngô trồng đại trà cao bằng cái đũa, thì ngô ở đây cao đến đùi gối. Sang tháng chín, khi ngô trồng đại trà cao ngang thắt lưng, ngô ở đây cao vượt vai người. Thân cây vừa xanh vừa thô, thân to nhất bằng cánh tay trẻ em. Lá vừa đen biếc vừa soi được bóng người. Đức Chúa Trời quan tâm ngô, khiến ngô mọc thành cây. Đức chúa Trời giận lây sự ngông cuồng của con người, khiến ngô lên thành cây, nhưng không ra bông, không có bắp. Tháng chín ngô trồng đại trà nhả bông ra râu, thì ngô ruộng thí nghiệm chỉ lớn, không trổ bông. Cây nào cũng như cây gai to lá rộng. Đức Chúa Trời phán, “có người là tốt”. Có người không phải tốt ở chỗ để xả máu của mình xuống gốc ngô, như nhà văn như học giả. Nhà văn được Con Trời cho phép không phải cứa đầu ngón tay trồng ngô nữa. Anh ta mất quá nhiều máu. Nét mặt ngày nào cũng nhợt nhạt vì thiếu máu. Nhưng học giả từ khi cấp trên về kiểm tra kho lương bao cát, đã rất ít nói chuyện với mọi người. Ăn cơm im lặng. Đi đường im lặng. Ngay đến nữ nghệ sĩ nói chuyện với ông, ông cũng im lặng. Chỉ khi Con Trời tìm gặp, ông mới gật đầu và lắc đầu, hoặc mở mồm đáp mấy câu.

Con Trời hỏi.

- Ngươi không phục tùng phải không?

Ông lắc đầu.

Con Trời hỏi:

- Tại sao ngươi không tưới máu cho ngô?

Ông im lặng.

- Tại sao? – Con Trời hỏi – Ngươi định ở đây suốt đời thật sao?

Ông cười gằn:

- Thượng Đế đang trố mắt nhìn chúng ta kia kìa.

Giáo sư tôn giáo không gọi Thượng Đế. Ông lại bảo Đức Chúa Trời thanh sáng. Đức Chúa Trời phán:

- Kẻ nào cũng ngông cuồng, cứ để họ lao động nhỏ máu vô ích.

Trong khu doanh trại, mạn đông, phía tây, trên đất mầu mỡ, ngày nào cũng có người cứa ngón tay nhỏ máu xuống gốc ngô. Đêm nào cũng có người đại tiểu tiện xuống gốc ngô vào lúc đêm khuya. Cắt động mạch chảy máu nuôi ngô, ngô lên như cây rừng, nhưng đến mùa thu, khi nên trổ bông, thì trên lưng chừng cây chỉ phồng lên một đốm xanh bằng đầu ngón tay.

Mấy tháng liền, người nào cũng cứa đầu ngón tay lấy máu rồi buộc dây vải và ni lông. Mặt trời như cũ, gió cũng như cũ, mưa như cũ, nhưng sang cuối tháng 9, vạn tượng không còn như cũ, mưa âm u liên miên, ngày dài trống vắng. Thế giới mênh mông, nước từ thượng nguồn sông Hoàng Hà đổ về ào ào cuồn cuộn.

Con Trời cũng trồng một cây ngô bằng máu của Ngài. Bên ngoài khu,các lò luyện thép trước kia đã thôi luyện, nhà văn đến đó coi lò dưỡng thân. Con Trời trồng một cây ngô bằng máu ở giữa các lò luyện. Cứ cách dăm ba hôm Con Trời đến đó dựa theo kinh nghiệm của nhà văn, cứa đầu ngón tay lấy máu nuôi ngô, đề phòng trong doanh trại, khi ngô thu chín, có kẻ xấu phá hoại bắp ngô to như cái vồ. Nếu ở đó còn có một bắp to bằng bắp đùi, vẫn có thể dùng lụa đỏ gói bắp ngô to như bắp đùi lên Kinh tiến cống. Nhà văn trông coi lò không, để phòng lúc nông nhàn cấp trên lại yêu cầu luyện gang. Đương nhiên, nhà văn cũng nhổ cỏ nuôi ngô trông coi ngô cho Con Trời. Thi thoảng thấy lá ngô héo vàng, cũng thay Ngài nhịn đau cắt máu tưới ngô. Cây ngô này cũng mọc khoẻ lên cao, xanh đen xanh lục như ngô trồng trong khu. Nhưng sang thu, khi cần ngô ra bông mẩy chín, thì trên lưng chừng cây, lại phồng lên một cục như con sâu xanh to.

Nhà văn về khu doanh trại ăn cơm, mọi người đứng giơ ngón tay cứa lấy máu băng bó đầy vải trắng hỏi nhà văn:

- Tại sao không trổ bông?

Nhà văn ra ruộng xem, muỗi nuôi bằng khí huyết, to như con nhặng. Nhặng như con chim nhỏ. Ai cũng giơ ngón tay chảy máu chỉ vào mũi nhà văn hạch sách:

- Tại sao? Tại sao?– Người thì nhổ bọt, kẻ thì khạc đờm vào mặt, lên người nhà văn, lại có kẻ ném đá vào lưng nhà văn. Con Trời nhìn thấy, hỏi nhà văn:

- Ngươi hãy giải thích, tại sao cây ngô này uống máu người, thân ngô như cây gỗ, nhưng ngay một bông to bằng đầu ngón tay cũng không có?

Nhà văn tịt ngóp. Đám đông nhổ bọt lên mặt nhà văn.

Đức Chúa Trời đã nhìn thấy. Chê con người cuồng ngông, đổ mưa lớn, nước dâng cao. Sau một đêm mưa tầm tã, sáng hôm sau khi thức dậy, tất cả đều chạy đến trước cây ngô của mình, trông thấy cây ngô to bằng cánh tay đổ trong nước, trôi trên mặt nước. Tấm biển giấy viết tên từng người treo trên cây ngô trôi trong nước như cái thyền bé xíu. Mọi người không buồn cho lắm, dù sao cũng biết không ra được bông to như bắp đùi, chỉ tiếc mấy tháng trời luôn luôn cắt ngón tay lấy máu. Chỉ có Con Trời khóc, thương trời thương người, nỗi đau như mây bao phủ lên trái tim Ngài. Ngài đã kêu khóc:

- Ta làm thế nào lên Kinh Thành?

- Ta còn biết lên Kinh Thành sao đây?

Không ra khỏi nhà,Con Trời ở lì bên trong. Khi ra ngoài, Con Trời đứng nhìn chung quanh khóc hu hu, thương đất thương trời. Khóc ngày khóc tháng, đột nhiên Con Trời không khóc nữa. Con Trời nghĩ đến một việc, lội nước mưa đi ra ngoài khu doanh trại, đi một mình đến cạnh lò luyện gang phía nam khu xem cây ngô tưới máu của mìnhCây ấy cũng gẫy, cũng to bằng cánh tay, lá cũng rộng như lá chuối, cao hơn ba mét. Một cây ngô thật sự, cũng không trổ bông. Cây ngô to đen xanh nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Nhà văn đứng trong nước mưa, mưa dội từ đầu đến mặt đến thân. Nhà văn nhìn cây ngô nổi trong mưa, đỡ lên, dựa vào một lò luyện gang, quay lại trông thấy Con Trời chạy đến, đứng đằng sau nhà văn định nói, lại ngồi trong mưa khóc hu hu.

Buồn trời thương đất, cứ thế khóc mãi.

- Tôi biết tại sao ngô này chỉ mọc cây không trổ bông, là bởi vì đất này không phải lăng vua – Nhà văn nói - Chỗ doi cát không chỉ là lăng vua, có khả năng còn là mộ Hoàng Đế thời xưa. Ngài yên tâm, sau vụ thu sẽ trồng lú bú, rau cải, khoai lang. Tôi sẽ đến đất lăng này trồng củ cải cho Ngài, bảo đảm còn to hơn bắp đùi người. Trồng ra loại khoai lang, một cụm không biết ra bao nhiêu củ, nhưng dám chắc sẽ có một củ to bằng quả bóng rổ. người bế khoai lang như bê hòn đá sỏi to kềnh.

Con Trời thôi khóc, nhìn nhà văn không nói gì, mắt sáng bừng.

Nhà văn nói:

- Trước khi vào đông, tôi sẽ trồng được, Ngài phát cho tôi năm ngôi sao to. Tôi về nhà, Ngài đem củ quả lên Kinh Thành, nhưng khi tôi đi khỏi khu 919, ngài phải bảo vệ tôi, đưa tôi ra thị trấn lên tàu.

Mắt Con Trời sáng lên như tấm kính được nước mưa xối rửa. Mưa cứ thế rơi tầm tã, mưa hẳn một lèo mấy ngày đêm. Ầm ầm sóng dậy, hai bờ sông Hoàng Hà và tất cả dưới gầm trời đều ngập trắng băng trong biển lớn mênh mông.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.