Buổi sáng ngày mồng tám tháng chạp, bên sông Hoàng Hà mưa tuyết vẫn bay rào rào, phủ khắp thế giới một màu trắng xoá. Trong ngày mưa tuyết này Con Trời dẫn đội xe từ Tổng bộ lặn lội băng trong tuyết ngập đến đùi gối trở về. Ai cũng tưởng lần này Ngài dẫn đội chở ít nhất là ba tấn gang cát đen rổ tổ ong, thế nào cũng đủ 100 tấn nộp lên trên. Đủ 100 tấn, Con Trời có thể lên tỉnh thành. Ngài lên tỉnh, sẽ có hai mươi, ba mươi, thậm chí bốn mươi phạm nhân được tự do về nhà ăn tết như cậu nhân viên thực nghiệm. Nhưng đâu có ngờ, hôm qua Con Trời đi hiến gang, ngài không đi một lèo từ thị trấn lên huyện, từ huyện lên địa khu rồi được cấp trên dẫn thẳng lên tỉnh.
Con Trời hộc tốc đi ngay trong đêm, hôm sau trời vừa tang tảng sáng, Ngài đã hối hả trở về.
Trên đồng hoang, gió lạnh thổi vun vút như rú còi. Tuyết đã ngập sâu quá đùi gối. Trên thế giới ngoài màu trắng mênh mông, không có thứ gì khác. Các phạm nhân khu chín mươi chín đều chui trong nhà lều đốt lửa sưởi ấm. Các lò luyện đều tắt lửa, ôm củi ngoài đó về các lều cỏ sưởi ấm, đều rút vào trong nhà hơ lửa tán phét, đoán Con Trời trước tết lên tỉnh thành, sau khi về sẽ có ba mươi hoặc năm mươi người có thể được tự do về nhà ăn tết. Trong ba mươi người có thể sẽ có ai? Nếu năm mươi người sẽ có thêm ai nữa? Nhưng trong đoán mò vui mừng ấy, có người chợt nhìn thấy có bóng một hàng người lặn lội trong tuyết trắng đang đi đến, còn có người kéo xe, nghe rõ tiếng bánh xe và tiếng bước chân lộp bộp, liền quay sang dẫy nhà lá đằng sau gọi to:
- Con Trời và anh em đã về. Con Trời và anh em đã về….
Tiếng đàn ông gọi mừng quýnh lạc cả giọng, bay theo gió tuyết dọc bờ đê xuống hạ lưu. Tiếp theo có người chạy khỏi nhà, người nọ theo người kia. Tất cả đàn ông đàn bà ra khỏi nhà lều, đứng trước cửa nhìn Con Trời và đội xe. Con Trời và đội xe như một hàng con rồng tuyết, đứng lại trước hàng trăm con người, đầu người nào thân người nào cũng trắng toát, lông mày và tóc đều đóng băng. Nhưng khi họ đứng trước mọi người thì trên mặt mọi người đều tươi cười hớn hở. Bởi vì Con Trời đồng ý thưởng cho mỗi người mười bông hoa hồng nhỏ. Có mười bông hoa hồng nhỏ tên họ sẽ đứng trước người khác, tự do về nhà có thể có họ, chứ không đến lần người khác. Mọi người không biết vì sao đội xe lại đi một ngày một đêm về nhà, nụ cười trên mặt vẫn còn tươi roi rói, như hoa đào tháng ba, không có chút nào như ngày đông tuyết lớn. Tất cả đều nhìn họ không hiểu, nhìn Con Trời đang đứng trước mọi người và bảy xe bò đặt một bên.
Con Trời phủi tuyết trên người, lại phủi những hạt băng hoa tuyết trên đầu, nhìn những khuôn mặt đang đứng trước mặt, nói to:
- Tin mừng, tin mừng, khu chín mươi chín chúng ta hoàn thành 100 tấn gang cát đen đầu tiên. Nhưng bọn kia bây giờ nhiều nhất mới được hơn bảy mươi tấn gang. Cấp trên đã nói rõ, do khu chín mươi chín chúng ta đại diện Tổng bộ, huyện và địa khu lên tỉnh dự đại hội, nói rõ trong số các ngươi sẽ có một loạt người sẽ được về nhà ăn tết xuân như nhân viên thực nghiệm.
Con Trời vừa nói vừa nhìn thấy giáo sư tôn giáo dun hai chiếc xe bò đến trước mặt, liền tiện chân nhảy thoắt lên xe, đứng trên xe giáo sư tôn giáo đẩy nói tiếp lời vừa nói:
- Hôm qua, cấp trên cũng thưởng ngay một lúc cho ta năm bằng khen và mười bông hồng lớn, khiến số bằng khen của ta lên đến 104 chiếc và 208 hoa hồng lớn. Để cảm ơn các ngươi đã luyện gang, đã tranh hoa hồng và bằng khen cho ta, dọc đường ta đã suy nghĩ, mặc dù cấp trên phê cho chúng ta bao nhiên người về nhà ăn tết, ta sẽ tăng gấp đôi số người này. Cấp trên phê cho chúng ta số người tự do là năm, ta sẽ đồng ý cho mười người về nhà tự do. Cấp trên phê cho chúng ta hai mươi người, ta sẽ đồng ý bốn mươi người. Nhưng cấp trên độ lượng phê thưởng cho chúng ta bốn mươi, ta sẽ cho các ngươi toàn bộ tự do về nhà, chỉ giữ lại một mình ta ở lại coi doanh trại và lò luỵện.
Giáo sư tôn giáo đứng giữ càng xe, để Con Trời đứng bằng, đứng êm trên xe như đứng trên sân khấu. Đứng trên xe, Con Trời cất to giọng nói một thôi một hồi. Xưa nay mọi người chưa thấy Con Trời nói to như thế, nói thao thao bất tuyệt như thế. Không những nói cho số người về nhà ăn tết tăng gấp đôi, lại còn tăng gấp hai số người sau khi về nhà không lên nữa. Ngài nói, trong thời gian trước và sau khi lên tỉnh, ngài cũng sẽ rộng lượng thưởng hoa hồng nhỏ cho mọi người như cấp trên đã rộng lượng cấp bằng khen và thưởng hoa hồng cho Ngài, khiến cho những ai đã quá 100 bông và sắp đủ 100 bông, trong thời gian này đều sẽ cố gắng giành đủ và vượt quá 125 bông hoa hồng, chờ sau khi Ngài từ tỉnh thành về, sẽ đổi những bông hoa nhỏ này thành sao năm cánh, để tất cả ai có năm ngôi sao năm cánh đều trở thành con người mới, kết bạn dắt díu nhau đi khỏi khu dục tân không bao giờ còn quay lại bên sông Hoàng Hà. Giọng Con Trời có vẻ khản như bị cảm cúm. Ngài vừa nói vừa vung hai tay lên lưng chừng. Động tác này khiến người ta nghĩ đến người quan trọng và lãnh tụ nào đó trên cao nhất, nhưng lại nghĩ không ra rút cuộc Ngài đã học ai, bắt chước ai. Xét cho cùng Ngài còn như trẻ con, là người vừa mới lên địa khu, chưa trải đời nhiểu, chưa biết nhiều việc đời bằng những tội nhân đang nghe ngài nói. Nhưng mọi người vẫn vui thích nghe, không dám quá thật hỏi lại Ngài, không thể không nuôi hy vọng nghe ngài, nhìn ngài.
- Trước khi các ngươi đi khỏi đây, các ngươi còn phải làm một việcCuối cùng Con Trời cất to giọng, giống như lời thét to khi kết thúc bài diễn văn:
- Việc gì vậy? Đó là các ngươi phải luyện ra một mẻ gang tốt thép thuần nặng ít nhất là 80 cân, gõ vào kêu coong coong leng keng như đoạn thanh đường ray, hay cái bánh xe treo trên cành cây làm kẻng họp đơn vị, hoặc kêu thanh giòn như con dao rựa, như cái lưỡi rìu chúng ta dùng, chứ không thể như thứ gang xốp gõ kêu bồm bộp, bục bục như gõ vào khúc gỗ mà chúng ta luyện bằng cát đen hiện nay.
Con Trời vừa nói vừa ho, hoàn toàn giống như một nhân vật đứng trên sân khấu lớn trước ngàn quân vạn mã - bộ hạ của Ngài. Giọng Ngài rắn chắc oang oang như lệnh vỡ:
- Luyện ra một mẻ gang tốt thép tốt, nếu là mấy tháng trước, thì không có chuyện gì hết, nhưng bây giờ, thì ngoài cát đen đầy thiên hạ, bố ai biết kiếm đâu ra sắt vụn. Hiện giờ kẻ nào có sắt vụn tốt kẻ đó sẽ luyện ra được gang thép tốt nhất, tốt nhất thế giới, kẻ đó sẽ có thể đem gang tốt thép thuần lên tỉnh, lên Kinh Thành. Nhưng ai có được sắt nguyên liệu tốt như thế?
Con Trời nhìn đám người bên dưới.
- Bên sông Hoàng Hà hoang vu không một bóng người này, tìm đâu ra loại sắt vụn như lưỡi rìu, lưỡi dao, thanh ray, bánh xe trâu?- Ngài liếc một lượt người trước mặt, lại nhìn trời bay đầy hoa tuyết - Ai tìm được sắt vụn tốt, ta sẽ thưởng hoa hồng cho người ấy, một cân sắt vụn một bông hoa, mười cân nguyên liệu tốt mười bông hoa. Ngươi tìm năm mươi cân sẽ có năm mươi bông hoa hồng, bằng mười bông hoa loại vừa, hai ngôi sao năm cánh, cộng với hoa hồng và sao có sẵn của ngươi. Ngươi có ngay lập tức, ngay bây giờ, ngay lúc này, sẽ có thể xách hành lý dời đây về nhà. Nhưng ai trong các ngươi có được nguyên liệu để luyện ra gang tốt thép thuần?
Con Trời chằm chằm nhìn mọi người:
- Các ngươi ai có hả?
- Có thì giao nộp luôn, quá thời hạn sẽ lỡ mất cơ hội!
Trời đã sáng hẳn, nhìn thấy có lớp óng ánh trên mặt tuyết ở đê lớn, nhìn thấy trong tuyết trắng trải dài lúc buổi sáng có màu lam trắng nhờ nhờ thần bí nhấp nháy trên mặt tuyết. Mọi người đều đứng trước mặt Con Trời im lặng, người nọ nhìn người kia, rồi lại dồn ánh mắt lên thân Con Trời. Con Trời cười, giống như một câu hỏi hắc búa thầy giáo không giải nổi, được một hai ba em học sinh sẽ giải ra.
- Chuyển gang tốt thép thuần ra đây.
Con Trời quay lại nói to;
- Ta đã chuẩn bị sẵn vật liệu gang tốt thép thuần, việc còn lại hiện giờ là châm lửa, dùng củi tốt nhất luyện ra mẻ thép tốt nhất.
Liền có người từ trên xe đằng sau chuyển đến năm con dao cầu lớn. dao cầu nào lưỡi cũng sáng loáng không hề một chấm rỉ, thân dao và lưng dao đều màu đen sẫm như gang cũ thép cũ. Dao cầu được bày một hàng ngay ngắn trước mặt mọi người. Trông thấy dao cầu, Con Trời nhảy khỏi xe, lấy một trong số con dao đó, rút cái đinh xỏ trên đầu bệ dao gỗ táo, dùng cái đinh to dài sáu tấc to bằng đầu ngón tay gõ lên mặt dao cầu kêu keng keng, tươi cười nói:
- Dưới gầm trời không có thép nào tốt hơn chất thép này.
Ngài lại lớn tiếng tuyên bố:
- Qui chế cũ, kẻ chăm thưởng, kẻ lười phạt, nhiều nhất hai mươi bốn tiếng đồng hồ, phải luyện năm con dao này thành hình cái bánh tròn giống như cái bánh gang luyện bằng cát đen, khiến cấp trên vừa nhìn vào là giống như gang luyện bằng cát đen.
Vừa nói Con Trời vừa nhẩy xuống xe, từ từ đi về hướng lều trại của mình.
- Ta mệt rồi, ta phải ngủ một giấc đã. Các ngươi khẩn trương mở lò châm lửa.
Con Trời đi về lều trại của mình ở gần đó.
Ai nấy sững sờ, người thì bắt đầu chuyển năm con dao cầu, người thì bắt đầu ra bãi tuyết chuyển củi đã bổ về cạnh một lò nhỏ. Vậy là bắt đầu luyện gang tốt thép thuần. Bởi không dùng đến những lò lớn, nên ai cũng đổ về lò luyện nhỏ nhất, tranh làm mọi việc. Biết rõ năm con dao cầu này, hàng trăm cân thép thuần phải được luyện ra với tốc độ nhanh nhất, không được dùng gỗ mềm lửa yếu, phải dùng gỗ táo, gỗ dẻ, gỗ du đốt lò. Thế là bắt đầu chạy đi khắp chốn tìm củi gỗ cứng. Người vác cả ghế gỗ du lều trại đến, kẻ thì bê thớt gỗ táo trong nhà bếp ra, cũng có người ôm hòm gỗ dẻ của mình nộp. Lại có kẻ phát hiện trụ lều bạt mình ngủ là gỗ dẻ tạp có thể đốt than, đã tháo trụ ra, thay bằng gỗ liễu xốp mềm, gỗ bào đồng.
Trong khi thu gom gỗ củi, chuẩn bị khai lò châm lửa, học giả cẩn trọng đi đến lều trại của Con Trời, ông dơ ngón tay gõ vào rèm bông của Con Trời. Nghe thấy trong nhà có tiếng động, ông vén rèm bước vào. Trong nhà lều của Con Trời vẫn dán đầy bằng khen và cài kín hoa hồng, đỏ nhức mắt, khiến ai bước vào phải lập tức nhắm mắt lại. Bên ngoài lạnh căm căm, trong nhà màu đỏ hắt ra một luồng ấm nóng. Học giả đứng trong màu hồng ở cửa nhắm mắt một lát, khi mở ra nhìn thấy Con Trời mặt quay xuống, nằm sấp trên giường của Ngài. Giáo sư tôn giáo và hai người khác chuyên kéo xe chở gang đang quỳ hai bên giường Con Trời mát-sa lưng và chân cho Ngài. Còn một người nữa, quỳ trước đầu Con Trời bóp và xoa hai vai cho Ngài. Giáo sư tôn giáo xoa bóp đùi và chân cho Con Trời xong, bắt đầu tháo tất đang định xoa lòng bàn chân cho Con Trời thì học giả vào. Trong nhà sáng lên lại tối ngay. Học giả đứng trong tình huống bất ngờ. Giáo sư tôn giáo và hai người kia liếc nhìn học giả im lặng, gật đầu, không nói gì, lại xoa bóp tiếp.
Con Trời ngoái đầu từ bên thân giáo sư tôn giáo, mát-sa vai cho Ngài, nhìn học giả, bằng ánh mắt hỏi ông có việc gì. Học giả ngồi xổm trước đầu Con Trời, nói rất khẽ:
- Có một việc tôi không biết có nên hỏi hay không?
Con Trời cố mở mắt, ra ý cho học giả cứ việc hỏi tự nhiên.
Học giả ngồi xích lên nửa bước, hình như là để Con Trời càng nhìn rõ ông, nhìn thấy lớp phồng nước vỡ lở loét và rộp khói chưa vỡ trên mặt ông.
- Đại diện địa khu lên tỉnh hiến gang chỉ có một mình khu chín mươi chín chúng ta phải không?
Học giả hỏi. Khi nhìn Con Trời có vẻ mù tịt muốn trả lời lại thôi, học giả lại nói sâu thêm:
- Cho dù cả địa khu chỉ có khu chúng ta, thì toàn tỉnh cũng chỉ có mười mấy địa khu, lên tỉnh cũng có mấy chục địa khu. Trong mấy chục địa khu này, chúng ta dùng dao cầu luyện ra gang tốt thép thuần, nhưng sao biết người ta không dùng đường ray, dao rựa, lưỡi rìu cũng luyện ra gang tốt thép thuần? Cánh đồng hoang Hoàng Hà của chúng ta không có nguyên vật liệu gang tốt thép thuần, nhưng người ta ở thành phố, thị trấn, nhà máy, đi đâu cũng không thể tìm được loại gang còn cứng hơn giòn hơn dao cầu của chúng ta hay sao? Ví dụ, có người đến đường sắt ăn cắp một đoạn ray làm cát đen luyện. Vậy thì gang của người ta không kém gang của chúng ta. Nếu họ không đốt bằng gỗ củi mà dùng than cốc của nhà máy của mỏ than để luyện, thì chúng ta làm sao có thể sánh nổi gang tốt thép thuần của người ta?
Học giả ngồi tại chỗ phân tích. Bởi vì trên mặt ông nốt rộp vỡ đóng thành băng, lúc này ấm đỏ trong nhà lại làm rộp đóng băng của ông tan ra,có nước mủ bên trong nốt rộp chảy ra, cũng đau đau chịu không nổi, nên ông vừa nói vừa hít khí lạnh vào mồm, lại còn thường xuyên lấy tay chùi nước từ nốt rộp chảy ra.
Con Trời hết sức ngạc nhiên trước lời phân tích của học giả. Ngài bỗng dưng ngồi bật dậy, chăm chắm nhìn học giả.
- Đã đại diện địa khu lên tỉnh - Học giả nói – thì phải tranh thứ nhất toàn tỉnh, tương lai sẽ làm đại diện của tỉnh lên Bắc Kinh.
Nỗi mờ mịt căng cứng trên mặt Con Trời có vẻ nhũn đi. Ngài với tay lấy giầy của mình xỏ chân, bảo giáo sư tôn giáo và hai người đang mát-sa cho Ngài đứng sang bên chờ. Ngài nhích sang mép giường, ngồi cách học giả gần hơn.
- Ngươi có cách nào?
Học giả kéo cái ghế con quì gối ngồi xuống. Cử chỉ và luận thuyết của ông khiến giáo sư tôn giáo và hai người kia đều tỏ ra ngạc nhiên và đố kị, nghi vấn mình và Con Trời cùng đi hiến gang, biết được sớm nhất Con Trời sẽ thay mặt địa khu lên tỉnh thành, nhưng đi theo Con Trời dọc đường lại không nghĩ ra những điều ấy. Tuyết vẫn mưa ở ngoài trời, nhưng ngồi trong nhà không nghe thấy tiếng mưa tuyết, song qua cửa sổ kính hữu cơ trên vải bạt, có thể nhìn thấy hoa tuyết rơi, trong nháy mắt đã bị màu đỏ ấm chảy thành nước, chảy ngoằn ngoà ngoằn ngoèo. Cả ba người nhìn mặt học giả, thỉnh thoảng cũng nhìn nước chảy ngoài cửa sổ, sự nuối tiếc trên mặt cũng rõ nét và gấp khúc như nước chảy.
- Tôi xin phân tích thêm – Học gỉa lại cười, bởi đau đớn trên mặt nên có vẻ cương cứng và quái dị.
- Tỉnh triệu tập họp là hội nghị trao đổi kinh nghiệm về thuật luyện gang cát đen, dù ai đi dự hội nghị này, anh cũng phải luyện gang tốt thép thuần luyện ra giống như bánh gang cục gang của gang cát đen. Nhưng thuật luyện gang cát đen này, là của khu chín mươi chín chúng ta phát minh, do Ngài Con Trời phát minh và sáng tạo, cho nên chúng ta lại không luyện nó thành hình chiếc bánh hoặc hình ổ chim.
Nói đến đây, học giả tạm dừng, nụ cười mất dần trên mặt, lại dịch cái ghế con dưới đít lên hai tấc, để mình ngồi gần Con Trời hơn:
- Chúng ta luyện gang tốt thép thuần này thành ngôi sao năm cánh - Học giả đột nhiên nói to như tuyên bố một tin bí mật.- Cho dù chất gang của họ là thép đường ray, cho dù khi họ luyện gang thép dùng than cốc nhiệt độ cao, nhưng chúng ta nấu gang tốt thép thuần thành một ngôi sao to năm cánh, lại quét sơn đỏ trên gang sao năm cánh, sau đó lấy giấy trắng gói vào, laị bọc thêm lụa hồng điều. Khi thi đấu bóc từng lớp từng lớp, trong ổ bánh gang tốt thép thuần hiện ra một thỏi gang sao năm cánh màu đỏ, gõ vào kêu boong boong – Tôi dám nói, khu chín mươi chín chúng ta đứng số một toàn tỉnh là cái chắc. Nhất định Ngài sẽ thay mặt toàn tỉnh lên Kinh Thành hiến thép nhận thưởng.
Trong nhà lều Con Trời bỗng yên lặng.
Học giả nói xong, im lặng, nhìn mặt Con Trời. Trên mặt non trẻ và trong sáng của Con Trời lúc đầu có vẻ mê hoặc vì không hiểu, ngay sau đó không còn mê hoặc, biến thành sáng phơn phớt hồng và hưng phấn không thể kìm nén. Con Trời thè lưỡi liếm môi trên môi dưới, không nhìn học giả nữa, song lại nhìn mặt giáo sư tôn giáo và hai giáo sư khác. Trong giây phút này yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng tuyết rơi trên kính hữu cơ và lều vải bạt, như tơ liễu rơi trên dốc núi. Giáo sư tôn giáo hiểu ý trong ánh mắt Con Trời. Con Trời bảo họ lui ra trước. Giáo sư tôn giáo đứng lên, không muốn nhìn ai, dẫn hai giáo sư đi ra.
Trong nhà lại sáng lên, một cơn gió lạnh thổi vào, sau đó nửa sáng nửa tối, hồng hồng ấm nóng. Khi ba giáo sư đi khỏi. Con Trời thu ánh mắt, nhìn nốt phồng rộp trên mặt học giả.
- Ngươi đã lập công lớn – Ngài hỏi - Ngươi muốn ta thưởng ngươi bao nhiêu hoa?
- Tuỳ ngài xem xét, Ngài cho bao nhiêu đều tốt đối với tôi và nữ nghệ sĩ,- Ta biết. – Con Trời cười - Ngươi định tặng những bông hoa này cho chị ấy, muốn để chị ấy đủ 125 bông hoa về nhà.
Học giả gật gật đầu.
- Ngươi đã nêu cho ta một ý hay, ta lại thưởng cho ngươi 25 bông hoa hồng, ngươi và nữ nghệ sĩ đã có hơn 100 bông.
Một lần nữa học giả có phần bất ngờ, mở to mắt, định quì sập xuống khấu đầu, hình như sợ khi mình khấu đầu bị người nhìn thấy, sẽ mất tính tôn nghiêm và thân phận của mình, cho nên trong giây lát sắp sửa quì, ông liếc mắt ra cửa, thấy bên ngoài có tiếng bước chân, liền vội vàng cúi xuống gật đầu, khẽ nói cám ơn, đi ra ngoài nhà lều.
Đi ra khỏi nhà lều, học giả nhìn thấy đằng sau nhà Con Trời có đào một cái hố sâu ba thước, nhờ cái hố này xây một cái lò, có đường lửa thông đến giường của Ngài. Học giả hiểu tại sao nhà ngủ của Con Trời lại ấm áp. Vậy ra giường ngủ của Con Trời là giường lò. Hiện đang có một giáo sư cho củi vào lò. Học giả hỏi:
- Đốt một ngày cho anh mấy bông hoa?
- Một ngày cho mấy bông?
Giáo sư cứ tưởng học giả chế diễu mình, liếc nhìn học giả:
- Đốt năm ngày mới cho một bông, chỉ có một lần một tuần cho hai bông.
Vừa nói giáo sư vừa đút củi vào lò, không quay đầu nói gì với học giả.
Học giả đứng trên khoảnh đất trống trước nhà, nhìn trời tuyết xa xa. Sau khi vươn vai một cái, không đi đến chỗ lò luyện bận mải, mà đi về lều bạt của mình. Khi học giả từ lều bạt mình đi ra, trên đầu ông đội chiếc mũ chóp nhọn viết nhi nhít tội danh, đeo trên ngực chiếc biển giấy viết kín tội ác. Ông chỉ mong lần này đội mũ cao, đeo biển giấy như cũ, quỳ bên cạnh lò luyện nhận tội một cách nghiêm chỉnh, quì cho đến khi nào nạp lò, đốt lửa, bắt đầu luyện, luyện xong, dập lò, thông gió, tôi nước, ra lò, quét sơn đỏ lên gang sao năm cánh, gói trong vải lụa điều và bê lên xe. Học giả đã tính sẵn ông nhận tội xong một lèo từ đầu chí cuối như thế, tối thiểu Con Trời cũng sẽ thường cho ông mười bông hoa hồng. Có thêm mười hoa hồng nhỏ, ông đã tranh cho nữ nghệ sĩ 80 bông hoa, cộng với 34 bông của nữ nghệ sĩ, họ sẽ có 114 bông. Nếu tâm tình Con Trời ở trong trạng thái tốt, không thưởng ông mười bông hoa, mà thưởng một lèo hai mươi bông, thì họ sẽ có 124 bông hoa, chỉ còn kém người được tự do về nhà một bông. Một bông hoa, biểu hiện bằng việc gì, để Con Trời có tâm tình thoải mái, có thêm bông hoa nữa là nữ nghệ sĩ có thể hoàn toàn tự do về nhà.
Trên bầu trời gió tuyết đã nổi to. Nghe thấy tiếng nước chảy bên đê lớn sông Hoàng Hà như biết bao nhiêu cây sáo cùng thổi một điệu nhạc trong gió, lại kèm thêm tiếng nước vỗ vào bờ và những tiết tấu đột nhiên vút lên. Trong giá lạnh căm căm, trái tim học giả trỗi dậy luồng ấm nóng chờ đợi, chân bước nhanh hẳn lên đi đến chiếc lò nhỏ cuối cùng phía nam. Bởi vì lò luyện nhỏ, bởi vì lần này tinh luyện thép thuần, nạp lò châm lửa, ngoài mấy giáo sư đã thành thợ lò, không cần những người khác. Nhưng học giả đội mũ đeo biển quì nhận tội không phải thừa. Học giả có vẻ tự đắc bước lên đón gió. Nhưng không đến cạnh lò lớn thứ tư tính từ phía nam, ngoặt một cái đã trông thấy cạnh lò nhỏ thứ năm lại đã có một đống người thừa, những mấy mươi đến gần trăm giáo sư toàn bộ đội mũ cao tự dán và đeo biển giấy làm bằng bìa các-tông. Những mũ cao ấy, người thì hồ dán giấy trắng, người thì hồ dán giấy báo, cũng có kẻ dùng giấy bao xi măng. Trên mỗi mũ cao và biển giấy đều viết tên các tội danh và việc ác bằng bút lông như của ông. Học giả có vẻ ngạc nhiên, nhìn một loạt người đang quì, quì trên bãi tuyết, lẫn trong tuyết, như những con dòi mờ mờ trăng trắng trong tuyết.
- Có lẽ mình không tranh nổi hoa hồng nhỏ Con Trời thưởng.
Một ý nghĩ thoáng qua đầu ông. Ông hiểu ra ngay, nếu mình không quì cùng mọi người, không những không tranh nổi hoa hồng nhỏ, còn sợ Con Trời phát hiện mình chưa quì còn bị trừ mất mười bông, hai mươi bông hoa.
Học giả có trí tuệ, ông chọn một chỗ quì xuống ở nơi kín gió đông nam lò, ánh mắt xuyên qua rừng mũ chóp cao đang quì. Ông nhìn thấy mấy giáo sư thợ lò đang cùng Con Trời bàn bạc ở bãi tuyết cửa lò làm thế nào dùng bùn cát đào cái khuôn sao năm cánh trên lớp lò chất cát đen trước kia, để nhiệt độ cao sau khi nung chảy dao cầu, nước gang vừa vặn chảy vào khuôn sao năm cánh, sau khi đông nguội, thông gió và tôi lửa, gang sẽ thành hình sao năm cánh lớn. Họ đang dùng bút, dùng que vẽ trên giấy, trên đất tuyết, tính trọng lượng và thể tích của năm con dao cầu, không gian và độ sâu của khuôn sao để nước gang chảy vào khuôn vừa khít chiều dầy và đường kính tròn của ngôi sao họ cần. Hình như lúc này học giả cũng rất muốn tham dự vào con tính của họ, không chỉ là bày mưu luyện gang thành sao năm cánh, mà còn bày mưu trí mới và phương pháp để gang trở thành gang tốt thép thuần. Ông đã nghĩ ra nên khắc vào khuôn tên Con Trời và khu chín mươi chín cùng ngày tháng năm sản xuất. Như vậy mặt chính của ngôi sao năm cánh là màu đỏ, mặt sau sẽ là tên Con Trời tên khu chín mươi chín và ngày luyện thép làm kỉ niệm làm cho ngôi sao năm cánh gang tốt thép thuần, cho dù lên đến tỉnh, đến Kinh Thành, bất cứ người nào ở trên, ngay đến cấp trên cao nhất của nhà nước, hễ nhìn vào ngôi sao màu đỏ là biết Con Trời dẫn đầu khu chín mươi chín luyện ra ngày tháng năm nào khiến bất cứ cấp trên to nhỏ nào, vị lãnh đạo nhà nước nào nhìn thấy gang sao năm cánh sẽ nhớ thuật luyện gang cát đen và tên Cậu bé này.
Khi nghĩ đến nên khắc tên và thời gian vào khuôn đất, học giả cảm thấy mình hơn hẳn mọi người đang quì một cái đầu. Từ đám đông, ông đứng lên băng qua rừng mũ chóp cao đi đến với Con Trời và các giáo sư thợ lò ở cửa lò.