Sáng hôm sau, trời còn tối mù mù, khu chín mươi chín đã thức dậy, chuẩn bị đi đến bên bờ sông Hoàng Hà.
Bó hành lý, buộc ba lô, gói tạp vật, lại còn chất lên xe cải tiến nào nồi chảo, gầu chậu, muôi thìa, bát đĩa và dầu muối, tương dấm, gạo, bột mì. Khi đằng đông trắng lờ nhờ, bốn trung đội hơn một trăm hai mươi người,đều tập trung ở cổng. Nhưng khi sắp hành quân, chợt phát hiện trong hàng ngũ có nữ nghệ sĩ, nhưng không có học giả. Người ở cùng nhà với học giả báo cáo, hôm qua học giả từ Tổng bộ về không ăn cơm tối, cũng không nói chuyện với ai, suốt đêm không cởi quần áo, chỉ ngồi trên giường, hai mắt nhìn đi đâu đâu ở phía trước, mím hai môi thành một đường kẻ, cứ tưởng trong lòng oan ức, ngồi ở đầu giường suy nghĩ, nghĩ mệt sẽ đi ngủ. Nhưng sáng nay mọi người thức dậy, học giả vẫn ngồi tại chỗ, mắt nhìn thẳng phía trước.
- Anh không đi Hoàng Hà luyện gang thép sao?
Học giả im lặng.
Người ấy nói:
- Anh được bố trí ở lại coi doanh trại phải không?
Giáo sư cùng nhà hỏi.
Hai môi học giả vẫn mím thành một đường thẳng, y như khâu lại với nhau.
Vẫn im lặng.
Học giả ngồi ở đầu giường như một bức tượng đất.
Sau khi thổi còi ba tiếng, các phạm nhân đều không hỏi không nói, vội ra sân tập họp. Đến khi đội ngũ sắp đi, cuối cùng thấy học giả không có mặt, ai cũng ý thức đến vấn đề trời xa đất rộng, nghĩ đến chuyện học giả sẽ tự sát, vội vàng dẫn Con Trời đi sang dẫy nhà tập thể của trung đội ba.