Sang đến ngày thứ năm, mấy người Con Trời dẫn lên thị trấn dâng lễ đã về đến bên sông Hoàng HàSự việc quả thật như tin đồn, chỉ cần từng cấp từng cấp hiến gang cát của họ lên đến Bắc Kinh, là khu chín mươi chín sẽ có một loạt người được đại xá trở về với thế giới tự do của đời người. Những ai sẽ được đại xá trở về? Đương nhiên là những phạm nhân có nhiều biểu hiện tích cực, được nhiều hoa hồng nhất. Thế là người nào cũng làm việc thục mạng, hăng say thu cát đen, chặt cây luyện gang thép. Quan trọng nhất là việc, đã không chỉ có một mình khu chín mươi chín khai thác cát đen luyện gang ở bên sông Hoàng Hà. Thuật luyện thép được giới thiệu phổ biến tới toàn bộ khu dục tân. Chưa đầy nửa tháng, bên bờ sông Hoàng Hà đã đông nghịt người thu thập cát đen. Khi sắp đến tết xuân, không chỉ khu dục tân có hàng ngàn hàng vạn người đang thu cát luyện thép, mà ở hàng trăm dặm vùng thượng du và hạ du, còn thấy bà con nông dân cũng dùng thừng kéo nam châm đi đi lại lại trên bãi cát. Bên kia sông Hoàng Hà, lúc đầu chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng người đứng trên đê, về sau thấy có lò đốt lửa. Ánh lửa và khói lò bay lên không trung, chiếu sáng toàn bộ hai bên bờ sông Hoàng Hà.
Thuật luyện gang cát đen của anh em Con Trời đã nhanh chóng truyền khắp hai bờ sông Hoàng Hà, cả trên dưới toàn quốc và thế giới. Khi sắp đến tết xuân, hai bên bờ sông Hoàng Hà, lò luyện đua nhau mọc lên ngày càng nhiều, ban ngày tiếng chặt đốn cây cuộn vào bờ như sóng vỗ, ban đêm hàng trăm hàng ngàn lò đốt lửa sáng bừng ven đê, ngọn lửa cháy rừng rực, Hoàng Hà giống một con rồng đang cháy không có đầu có đuôi.
Văn bản biểu dương Con Trời, từ Bắc Kinh phát đến các ngóc ngách của cả nước. Con dấu đỏ của Uỷ ban luyện thép Bắc Kinh trên văn bản, giống như vầng mặt trời sáng đến từng trái tim của người khu chín mươi chín. Người nào cũng cảm thấy tên mình sắp xuất hiện trong danh sách loạt đầu tiên được đại xá trở về nhà. Ngày nào họ cũng hùng hục, thục mạng giành hoa hồng,Con Trời cũng đêm nhớ ngày mong, mơ tưởng hoa hồng và bằng khen của Ngài.
Một hôm Con Trời phát hiện hoa hồng lớn và bằng khen Ngài từ Tổng bộ đem về nhiều như sắc hoa và thơm nồng như bãi cỏ tháng ba tháng tư. Con Trời gài và dán những bằng khen lên vải bạt phía đông lều Ngài ở, treo những bông hoa hồng to trên cột lều và trên cây. Ngài còn làm một việc khác. Để hoa hồng và sao năm cánh của mọi người không bị mất và hỏng, để giữa họ có sự so sánh và thi đua nhau, Ngài đã thu tất cả hoa hồng nhỏ của phạm nhân cài lên vải bạt phía tây lều trại, vẽ hơn một trăm khung vuông. Khung nào cũng viết tên người và dán hoa hồng họ giành được dưới tên người đó, yêu cầu mỗi người ba ngày một lần đến lều trại của ngài, xem dưới tên mình có bao nhiêu hoa hồng nhỏ, xem dưới tên người khác nhiều hơn mình bao nhiêu bông.
Nhà lều của Con Trời được dán đầy treo đầy hoa hồng, bằng khen và sao đỏ năm cánh. Cả lều trại đỏ rực như suốt mùa đông đều đốt lửa. Khu chín mươi chín sôi động hẳn lên. Năm mươi người có nhiều hoa hồng dẫn đầu, sợ người đằng sau đuổi kịp, tích cát luyện gang như điên. Năm mươi người xếp sau thấy mình chỉ còn dăm ba bông nữa là được chen vào hàng ngũ năm mươi người dẫn đầu. Thế là khi luyện gang, hận chẳng thể lao mình vào lò luyện. Còn có những người tụt lại cuối cùng chỉ còn mấy bông, mười mấy bông hoa hồng, thấy người khác vượt mình mười mấy bông, tuy không đuổi kịp, nhưng cũng không cam chịu tụt laị, chờ có biểu hiện ưu tú sẽ có thể là đợt thứ hai hoặc thứ ba dời đây về với đời.
Trong những ngày trước tết xuân, Hoàng Hà đã bị moi bụng móc ruột, đâu đâu cũng bị đào bới thành rãnh thành hố. Hôm nay Con Trời không đi theo đê lớn Hoàng Hà. Ngài ở trong nhà lều hẳn một ngày, ngay đến ăn cơm cũng không muốn dời khỏi lều trại. Trong lều trại tâm tình Ngài vô cùng thư thái. Hôm qua ngài lại một lần nữa đích thân dẫn đội đi hiến gang, đã giành về cho mình năm bằng khen mười bông hoa hồng lớn. Cuối cùng đã khiến lều trại của Ngài không có chỗ treo cài hoa. Ngài không thể không bóc gỡ hoa hồng và bằng khen trên vải bạt, trên cây chống, bố trí sắp xếp lại. Ngài dán bằng khen thành một dẫy sát mép vải bạt phía đông, cài hoa hồng lên nóc lều và chỗ khe hở bằng khen, khiến cả lều trại hoa hồng bằng khen thành hàng ngang dẫy dọc, bông nọ sát bông kia, bằng nọ sát bằng kia chỉnh tề ngay ngắn, y như phòng truyền thống trong trại lính. Ngài đã có bảy mươi bằng khen, 140 hoa hồng lớn. Có thêm ba mươi tấn gang nữa, ngài sẽ có 100 bằng khen, 200 bông hoa hồng. Ngài sẽ lên tỉnh thành xem thành phố, Con Trời ngắm nghía bằng khen, hoa hồng bày chật nhà, sau đó Ngài quay lại, nhìn hoa hồng nhỏ và tên trong từng khung từng khoang đối diện, phát hiện những người đã có tám mươi chín mươi bông hoa nhỏ, trong khung vuông màu đỏ to bằng quyển sách dưới tên người ấy, cũng không còn chỗ dán hoa hồng nhỏ, hắt ánh vàng đè lên đường kẻ tràn sang khung trống của người khác, giống như hoa rau cải dầu của nhà này nở sang vườn hàng xóm, khiến cho vải lều của bên kia cũng đỏ rực như ngọn lửa trên vải bạt cài đầy hoa của bên này. Thế là trái tim Con Trời bỗng ấm hẳn, đỏ thắm như lửa lò sưởi ấm lòng.
Con Trời ngắm nhìn chung quanh lều trại của Ngài. Ngài sửa những hoa lụa, hoa doan, hoa giấy, mầu cánh sen, màu nâu thẫm, màu đậm sáng bóng, miễn là cái gì Ngài thích đều đặt cho chúng cái tên trong lòng. Ngài gọi bông hoa to lụa đỏ bằng cái bát là Mẫu đơn, gọi bông hoa doan nho nhỏ là thược dược, gọi bông hoa giấy hồng tươi bằng cái làn là hoa hồng, gọi mấy bông hoa hồng cài ngực màu vàng là cúc vành lớn, cúc vành nhỏ và cửu nguyệt hoàng. Nhưng khi nhìn nhìn mãi,Ngài đột nhiên trông thấy trong tên của một khung vuông bên tay phải lại có một tên người bên dưới không có bông hoa nào, trần trụi như một phiến đá xanh nấp giữa cỏ hoa trong vườn hoa.
Tên người đó là học giả.
Trong màu đỏ ấy, khung vuông thuộc học giả giống như một mảng bị tưới nước trong lửa cháy, đâu đâu cũng có lửa nóng ấm, nhưng chỉ có dưới góc sát bên trong phía tây lều bạt là một mảng hoang lạnh trầm lắng của học giả. Ngài ngạc nhiên bởi khoảng trống trơ trụi ấyNhiều ngày nay Ngài không phát hiện ra cho đến bây giờ học giả vẫn chưa có một bông hoa nào, khung giành cho học giả như một cái giếng sâu đen ngòm trong sắc đỏ đại trà. Trái tim ngài bắt đầu se lạnh dần trong nóng ấm lửa đỏ.