Có như thế.
Nhà lều mới của Con Trời đã kịp dựng lên trong hoàng hôn,Trên chỗ nền cũ, lui thêm mấy mét, nhà lều mới của Con Trời được căng lên nhìn ra ven đê. Khi trăng lên, chôn mấy cột chống xuống, chuyển vải bạt trong nhà ăn ra, nhà lều mới phơi dưới sáng trăng. Trăng sáng như gương, gánh cát vàng rải lên nền cũ đã cháy thành tro than và đất nhão. Nhà lều của Con Trời vẫn là một thế giới mới.
Có giường, có sáng đèn, có bếp lò đốt củi nỏ kêu lách tách. Dưới sáng đèn, mặt Con Trời sáng láng, nhìn người chen đầy nhà.
Thống kê lại, trước kia ai có bao nhiêu hoa, mấy ngôi sao, khen thưởng những ai nên được tự do, nên được về nhà. Nhưng Con Trời chỉ nhớ có mấy người quá một trăm hai mươi bông, nhưng thống kê ra những mười mấy người, còn nhớ mười mấy người quá một trăm mười bông, nhưng thống kê ra thành mấy chục người. Còn nhớ trước kia có hai mươi tư người quá một trăm bông, nhưng thống kê ra những bốn mươi ba người.
Con Trời chỉ nhớ, mình vốn có bao nhiêu hoa hồng và bằng khen, không nhớ người khác có bao nhiêu hoa. Còn nhớ vải bạt đầy nhà đỏ rực, như một biển đỏ, đứng trước hoa hồng đỏ, đỏ như thị chín đồng hoang cuối thu. Con Trời không nhớ xét đến cùng ai một trăm hai mươi bông, một trăm mười bông, hoặc chưa đến một trăm bông.
Nhà lều cháy, thống kê lại, trăm hoa hồng, lại chỉ có bảy mươi tám người. Nhưng trước kia chỉ có ba mươi mấy. Con Trời sưởi lửa trong lều. Giáo sư tôn giáo ngồi trên ghế nghe người đến báo mình vốn có bao nhiêu hoa.
Ai cũng đến báo, đều báo thiên thối. Hết người này ra, người kia vào. Con Trời đang sưởi ấm, cái túi du lịch vải bạt mầu vàng tặng phẩm để bên cạnh giường Ngài. Con Trời ngồi trên giường sưởi ấm. Đã thống kê xong, Con Trời nhếch mép cười, liếc nhìn cười. Con Trời từ từ ra khỏi nhà. Mọi người cũng theo ra.
Trong nhà yên tĩnh, bên ngoài náo nhiệt. Những ai chưa đủ trăm bông đều đến xem, tụ tập dưới sáng trăng ngoài nhà bạt. Ai vốn vượt quá một trăm bông chửi om xòm kẻ báo bậy, không ai im lặng, tất cả đều chửi rủa. Ai vốn chưa quá trăm bông xin thề, cứ chửi kẻ báo láo vượt qúa một trăm bông. Mọi người đều quên. Không biết đứa nào cố ý đốt hoa trong nhà lều Con Trời, hoặc đã vô tình làm cháy nhà lều. Sáng trăng như nước. Đêm khuya yên tĩnh. Sắp ăn tết rồi, vầng trăng khuyết cuối tuần đang kéo móc đám mây di chuyển trên bầu trời. Xa xa ở vùng thượng du, hạ du sông Hoàng Hà, bên kia sông các lò luyện đều đốt sáng, thấp thoáng nghe vọng đến tiếng nói chuyện luyện gang thép. Con Trời nhìn trời, nhìn ánh sáng luyện thép hai bờ sông, đi bộ về nhà để bảng danh sách thống kê lên ghế. Dưới sáng đèn, Ngài đột nhiên tỏ ra hết sức quái lạ, lấy trong túi ra bộ quân phục mặc vào người. Quân phục cũ, nhưng Con Trời mặc vào, cài hết năm cúc, ngồi chỉnh tề ngay ngắn, song cũng uy nghiêm. Quân phục màu xanh đã phai màu vàng đi, năm cái cúc to đỏ sẫm vẫn đỏ sẫm, toả sáng đỏ sẫm. Con Trời ra oai gọi một người vào hỏi:
- Ngươi có ngần nấy hoa thật không?
Người bị hỏi là phó giáo sư, đã từng viết tác phẩm khiến người ta kinh ngạc. Mặt ông cẩn trọng như sách ông viết. Ông nói số hoa ông đã báo, giọng rất oan rất tủi:
- Tôi vốn đều dán cả trên cột vải bạt ai chẳng biết tôi có bao nhiêu hoa.
Ông này đi ra, lại một giáo sư vào đứng trước ghế, nhìn danh sách và chữ số thống kê mới.
Con Trời hỏi:
- Ngươi có bằng nấy hoa thật không?
Giáo sư chỉ chực khóc,
- Tôi có một trăm mười tám bông hoa, ai chẳng biết việc này. Bây giờ tôi vẫn còn có thể tính ra thời gian và số lượng mỗi lần tôi được. Đưa bút giấy cho tôi, tôi tính cho Ngài xem tại sao tôi có một trăm mười tám bông hoa.
Giáo sư đòi lấy giấy bút tính. Ông là nhà toán học của một trường có tên tuổi ở Kinh Thành, cả đời chỉ chứng minh một cộng một vì sao lại bằng hai. Sau khi ông dùng rất nhiều công thức, phương pháp diễn toán, cuối cùng chứng minh, một cộng một không chỉ bằng hai, quả thật bằng hai. Sau khi báo cáo thành quả, cấp trên viết vào luận văn của ông hàng chữ:
- Tại sao không để con người này đi khu dục tân cải tạo?
Con Trời không để ông tínhCon Trời tốt bụng, lương thiện, tin lời nhà toán học. Con Trời bảo ông lui ra. Hai người khác lại vào. Vào thêm hai người nữa. Cuối cùng học giả bước vào. Học giả đi cà nhắc khó nhọc, nét mặt có vẻ căng cứng. trán bị bỏng, đông thành sẹo xanh hơi cứng, trên má ông, trong xanh sẹo đông cứng hơi đen xỉn, cả khuôn mặt đầy sẹo xanh đen. Bước vào nhà ông liếc nhìn cảnh quan mới và nền cát mới rồi nhìn quân phục cũ song oai nghiêm mặc trên thân Con Trời. Học giả trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng, không cao ngạo không tự ti, nét mặt không còn tư thế tự nhiên khiêm nhường nhận tội như một tháng trước đội mũ cao có chóp, viết đầy tội ác, qùi sụp cạnh lò bên đê. Ông nhìn Con Trời, không chờ Con Trời há mồm, đã lạnh khô thủng thẳng nói trước:
- Ngài khỏi phải hỏi tôi có phải một trăm hai mươi mốt bông hoa. Ngài có thể không cho nữ nghệ sĩ, cũng không cho tôi tự do về nhà. Nhưng Ngài không nên hoài nghi tôi không phải một trăm hai mươi mốt bông hoa,Cảnh tượng trong nhà đã đột biến, không khí căng thẳng. Học giả dáng cao lại đứng, Con Trời vốn nhỏ gầy lại ngồi. Mặt học giả xanh cứng như tấm đá. Nét uy nghiêm mặc quân phục của con Trời nhạt đi, mặt vênh lên, thản nhiên, song thật thà, như cái giá áo đỡ thẳng bị đổ sập xuống. Con Trời nhìn học giả, có vẻ suýt xoa hỏi.
-Vậy theo ngươi kẻ nào nói dối, báo thêm số hoa của mình?
Học giả im lặng.
Con Trời nói.
- Ngươi nói ra một đứa báo láo, ta thưởng ngươi một bông hoa, nói ra hai đứa thưởng ngươi hai bông, nói ra bốn đứa thưởng bốn bông, thì ngươi đủ một trăm hai mươi nhăm bông. Hoặc là ngươi, hoặc là nữ nghệ sĩ, ta phát cho các ngươi năm ngôi sao to, hai ngươi sẽ có một được tự do, ngày mai ra về.
Học giả im lặng.
Con Trời giục.
- Ngươi nói đi!
- Ngươi nói đi!
- Ngươi biết, ngươi nói đi!
Học giả không nói.
Học giả đứng giữa nhà lều mới, dáng cao to, đứng lệch sang một bên, đầu ông sẽ thấp đi, đứng ở giữa, đầu ông ngẩng lên, ngực ưỡn thẳng. Học giả mím môi, không nói. Ánh mắt lại lạnh lùng. Học giả không nói, Con Trời lại tỏ ra oai nghiêm của người nắm đạo lý. Trên mặt lại có nét lạnh lùng vênh vênh vừa rồi, song non ớt ấu trĩ, ngài cũng ưỡn ngực, còn vuốt áo quân phục trên người.
- Ngươi nói đi!- Con Trời thúc bách – Nói bốn đứa ngươi đã có một trăm hai mươi mốt bông hoa, ta thưởng ngươi bốn bông hoa nhỏ nữa, hai người các ngươi sẽ đủ một trăm hai mươi lăm bông hoa, bằng năm ngôi sao to, ngươi hoặc nữ nghệ sĩ được về nhà một cách triệt để.
Học giả đã nói.
Đầu tiên học giả nhếch mép cười, cười xong học giả nói giọng đủ nghe.
- Tôi biết có một số chưa đến trăm bông, đã hoang báo mình vượt quá một trăm bông. Tối thiểu tôi có thể nói ra hai mươi người, nhưng tôi không nói.
- Ngươi không muốn để nữ nghệ sĩ tự do về nhà ư?
- Vậy một trăm hai mươi mốt bông của tôi bị đốt còn được tính không? Ngài biết, tôi có một trăm hai mươi mốt bông hoa đã cháy mất, Ngài nên bù cho tôi một trăm hai mươi mốt bông hoa.
- Ngươi nói những phạm nhân nào báo bậy sẽ tính.
- Không nói không tính sao? - Học giả bước lên nửa bước, như một trái núi lởm chởm hiểm trở chắn trước mặt Con Trời, vừa cười gằn vừa hỏi - Ngài không sợ lần này hoa ít đã đốt nhà lều của Ngài, lần sau hoa nhiều không những đốt nhà này, nhân lúc Ngài ngủ, hắn còn đốt nhà lều ngài mới dựng và đốt luôn Ngài? - Học giả nhìn mặt Con Trời vừa như uy hiếp, cũng vừa như nhắc nhở - Hoa hồng giành được không tính, ngài không sợ bắt đầu từ ngày mai không còn ai luyện gang nữa hay sao?
- Thế còn ngươi? – Con Trời hỏi – Ngươi sẽ đốt nhà lều này, đốt chết ta trong nhà sao?
- Tôi không đốt - Học giả nghiến răng nói - Nhưng hoa của tôi không được tính nữa, ngày mai dù có chết, bắt tôi cả đời làm phạm nhân tôi cũng không đi luyện gang thép.
- Không đi thật chứ?
Học giả gật đầu thật mạnh.
Con Trời im lặng một lát. Im lặng một lát. Không nói câu nào, cứ nhìn mặt học giả. Giáo sư tôn giáo từ nãy đến giờ vẫn ngồi một bên giữ bản danh sách và số hoa thống kê lại. Nhà văn cũng luôn luôn ngồi một bên. Bởi Con Trời không nói, không bảo họ đi khỏi nhà lều. Họ liền ngồi một bên. Người đi vào, kẻ thì nhìn nhà văn và giáo sư tôn giáo với ánh mắt nóng bỏng và hâm mộ, người thì liếc nhìn với ánh mắt lạnh lùng, như nhìn hai con chó. Học giả nhìn họ với ánh mắt thương hại, giống như nhìn hai con chó luẩn quẩn bên chủ nhân. Con Trời bình tĩnh, trầm mặc, nắm phần thắng trong tay. Ngài nhìn mặt học giả.
- Ngày mai ngươi không đi hút cát luyện gang thép phải không?
Học giả ngậm mồm, nhưng gật đầu thật mạnh, khẳng định, kiên quyết, chủ ý đã định. Con Trời quay người, bình tĩnh, trầm mặc, kéo cái túi du lịch màu vàng, mở phéc mô tuya, rà mò trong túi. Đột nhiên lấy ra một thứ kinh khủng, quái dị, kinh thiên động địa, long trời lở đất. Đó chính là một khẩu súng thật, đen sì sáng loáng, một khẩu súng của Tỉnh trưởng. khẩu súng pạc-hoọc Tỉnh trưởng đã từng sử dụng trong thời kỳ chiến tranh cách mạng.
Không ai biết tỉnh trưởng vì sao lại khảng khái tặng thưởng Con Trời một khẩu súng. Thật ra Con Trời muốn khẩu súng kíp treo bán ở Bách hoá đại lầu. Tỉnh trưởng khảng khái lớn, đã thưởng Con Trời một khẩu súng cũ mình đã từng sử dụng. Đột nhiên Con Trời giơ ra một khẩu súng như diễn kịch xung đột trên sân khấu. Con Trời để khẩu súng trên chiếc ghế không bên cạnh. Khẩu súng phát ra ánh sáng đen bóng. Con Trời lại sờ túi móc ra một gói giấy, giở ra kêu sột soạt, lấy ra một viên đạn vàng choé được phủ màu chì bạc. Con Trời để viên đạn lên súng. Không khí trong nhà căng thẳng, giống như kéo chặt sợi dây có vô vàn mắt lưới chụp ngôi nhà lều. Không khí có tiếng kêu. Củi trong lò đã cháy hết. Củi chưa cháy ngoài lò rơi trên đất cát. Đốm lửa nhảy ở lưng chừng. Không ai ngờ sẽ có súng. Rõ rồi, tại sao đột nhiên Con Trời lại như đóng kịch mặc lên người bộ quân phục. Con Trời bình tĩnh trầm mặc, có bố trí từ trước, xách cái túi vàng chứa súng đựng đạn đến một bên, Con Trời quay đầu nhìn mặt học giả. Viên đạn màu vàng, khẩu súng đen bóng. Viên đạn lăn đến dưới nòng súng. Mặt học giả trắng bệch có vẻ sững sờ. nhưng ông trấn tĩnh, cố làm cho nét mặt và ánh mắt đều tỏ ra coi thường.
Học giả nói.
- Dù Ngài có bắn chết, tôi cũng không luyện gang thép nữa, trừ khi Ngài thừa nhận một trăm hai mươi mốt bông hoa của tôi.
Con Trời nhìn học giả, ánh mắt ôn hoà mà lương thiện, khẽ nói một tiếng, hơi run run, như cầu xin học giả.
- Ngươi không nói tên kẻ báo cáo láo và ngày mai lại không chịu đi luyện gang thép thật sao? Vậy thì ngươi bắn chết ta đi. Bắn chết ta, ngươi khỏi cần nói tên những người báo cáo láo, cũng khỏi phải đi luyện gang thép.
Con Trời vừa nói vừa cầm súng, kéo khoá nòng một cách rất vụng về, càng vụng về khi lắp viên đạn vào. Mất khá nhiều công sức Ngài mới cho được viên đạn vào lòng súng, sau đó quay báng súng sang phía học giả, chĩa nòng súng vào mình ở bên này.
- Ngươi cầm lên bắn ta một phát đi, ngày mai không cần đi luyện thép nữa. Ngài nói - Điều duy nhất ta cầu xin ngươi bắn thẳng vào ngực ta, để khi ta ngã xuống đổ về phía chính trước mặt, đừng để ta ngã đằng sau là được.
Con Trời nói- Coi như ta van ngươi, ngươi bắn ta đi. Chỉ cần viên đạn xuyên qua ngực ta là được.
- Van ngươi – Con Trời ngẩng đầu lên, mắt chăm chắm nhìn học giả. Như một cậu bé nửa tuổi khóc xin bú sữa mẹ - Bắn ta đi nào, ta chết ngươi khỏi phải đi luyện thép. Chỉ cần viên đạn xuyên qua ngực để ta ngã về phía trước là được.
Xưa nay học giả chưa nhìn thấy súng gần thế bao giờ. Con Trời quay báng súng vào ông, chĩa nòng súng vào mình. Khi đẩy súng đến trước mặt học giả, học giả lùi về sau một cách bản năng. Khi Con Trời ôn hoà, ai oán, van ông bắn mình chết, mặt học giả nhợt nhạt, lẩm bẩm nói gì đó, lùi lại, lùi lại tiếp, ra khỏi nhà lều.
Sau đó Con Trời cho đám đông từng người từng người lại vào trong nhà lều của Ngài. Ai vào Ngài cũng van họ, cũng cầm súng đến trước mặt giục.
- Đạn đã lắp sẵn. Ngày mai ngươi khỏi phải luyện thép, van ngươi bây giờ bắn ta đi, chỉ cần viên đạn xuyên qua ngực ta cho ta ngã về trước là được.
Mấy người này đi ra, lại gọi vào mấy người khác.
- Ngày mai các ngươi bắt đầu luyện thép không? Không luyện cũng được, súng này lắp đạn sẵn, van xin các ngươi bắn chết ta, để viên đạn xuyên qua ngực ta, để ta chết ngã về trước là được.
Mọi người đã vào hết, người nào Ngài cũng nói như thế. Khi trời sắp sáng, đằng đông trắng nhờ nhờ, một ngày mới bắt đầu. Mặt trời từ từ lên khỏi mặt nước sông Hoàng Hà ở hạ du, bầu trời sáng đỏ. Trái đất đã thức dậy. Nước sông chảy cuồn cuộn về nơi mặt trời mọc. Khu 919 đều thức dậy, có người cả đêm không ngủ, liền đều bắt đầu cầm nam châm, xách túi ra bãi sông Hoàng Hà hút cát, bắt đầu xách búa cầm cưa đi đến một chốn rất xa xa chặt cây. Những chuyên gia thợ luyện và giáo sư đã nắm được thuật luyện gang từ lâu, bắt đầu thu dọn lò, đổ cát châm lửa, chuẩn bị vòng luyện gang thép mới.
Cả thế giới đều bận rộn. Trời nắng ráo. Nước sông ào ào cuồn cuộn.