Thì có như thế.
Đã luyện ra gang sao năm cánh, đường kính lớn, một thước tám tấc rưỡi, dày ba tấc ba. Hai người hình như không nhấc nổi. Con Trời và giáo sư tôn giáo chở lên thị trấn. Đầu tiên Tổng bộ kiểm duyệt gang, sau đó chở thẳng ra nhà ga thành phố, chuyển đến đại hội hiến gang tặng sắt của tỉnh bình chọn so sánh. Sau đó có khả năng sẽ đại diện tỉnh hiến lên Kinh Thành, cấp trên cao nhất cao nhất, xin cấp trên cao nhất cao nhất đi tham quan, chúc mừng và đánh giá.
Con Trời tin khối gang sao năm cánh nhất định đại diện tỉnh lên Kinh Thành.
Thời tiết đẹp một cách quái dị. Khi luyện gang gió thổi tuyết bay, khi ra lò, trời lại nắng đẹp, mặt gang xanh sáng nhẵn bóng, quét sơn đỏ tươi nhức mắt, lại gói giấy đỏ, đỏ nhức mắt, lại gói bằng vải điều. Ngoài lụa đỏ càng nhức mắt, lại lấy chăn đỏ bọc lụa đỏ, giấy đỏ và gang đỏ. Chăn bông mềm, khiêng đi động lại, va chạm không đến, gang sao năm cánh gõ kêu thanh dòn.
Khi lên đường, tất cả ra đưa tiễn. Người đứng thành rừng dưới đê sông Hoàng Hà. Ai ai cũng vẫy tay, cũng chúc phúc, cũng nói lời tốt lành, đều tin khi bình xét, gang này chắc chắn nổi trội đoạt thứ nhất, mùa xuân năm tới sẽ đại diện tỉnh lên Bắc Kinh hiến lễ. Đều tin Con Trời trước tết, sau khi từ tỉnh thành về sẽ có hàng loạt con người mới tự do về nhà. Tất cả đều đưa tiễn, đều vẫy tay, đều chúc tốt lành, Mặt trời đã mọc, chiếu sáng trái đất. Trong màu trắng mênh mông, hàng triệu hàng tỉ ánh sáng và đốm sáng nhảy nhót. Con Trời và giáo sư tôn giáo lên đường, băng qua tuyết. Bánh xe lăn trên tuyết dầy, dọc đường kêu lọc cọc. Yên tĩnh vô cùng. Luyện gang thép đã chặt sạch sành sanh cây cối. Trái đất trắng xoá, giống một tờ giấy rộng khổng lồ. Chim sẻ không có chỗ đậu, cứ mải miết bay, kêu chiếp chiếp, khi mệt mỏi, liền sà xuống đám cỏ khao, bụi cây gai mọc chơ vơ trên đất tuyết. Một chuỗi chim sẻ đè cong cành gai và khóm cây khao. Hai người đi trên đường, giáo sư tôn giáo kéo xe, Con Trời bám theo sau. Bởi yên tĩnh, liền nói hết chuyện đông sang chuyện tây.
- Ngươi đã có bao nhiêu hoa?- Con Trời hỏi mỉa.
- Chín mươi hai bông- Giáo sư tôn giáo quay lại đáp, trán vã mồ hôi.
Con Trời nhìn mồ hôi “ô” một tiếng, hào hứng nói.
- Ta lại thưởng ngươi mười bông, đã vì ta vất vả chạy ngược chạy xuôi.
Giáo sư tôn giáo bỗng ngẩn người, dừng xe, nét mặt hớn hở:
- Ngài ngồi lên xe đi, tuyết ướt trời ẩm sẽ ngấm hỏng giầy của Ngài.
Con Trời lên tỉnh, đi đôi giầy vải mới tinh, đế dầy nhiều lớp, mặt giầy là vải dệt thủ công màu lam. Sau khi nhấc chân xem đế giầy, quả nhiên nước ngấm ướt một vòng trên mặt giầy. Con Trời liền ngồi lên xe, song song với sao năm cánh được gói buộc bằng chăn bông. Bông mềm và ấm. Người hưng phấn. chim sẻ bay theo xe. Trên không trung có ánh sáng và tiếng kêu rất nhỏ. Yên tĩnh quá. Đi được một đoạn, giáo sư tôn giáo nóng toàn thân, lấy tuyết lau mồ hôi, lấy tuyết uống giải khát, rồi lại hùng hục kéo xe gang chạy trên tuyết y như một con lừa vui vẻ.
Đi được một chặng, Con Trời nhìn bầu trời nói:
- Ôi tĩnh mịch quá, kể một câu chuyện đi!
Giáo sư tôn giáo hỏi:
- Kể gì thưa ngài?
Con Trời nghĩ một lát rồi nói:
- Cho phép ngươi kể tiếp quyển sách mà ngươi yêu thích nhất.
Giáo sư tôn giáo cũng nghĩ một lát, hỏi:
- Vẫn kể tiếp đoạn đã kể được không?
Con Trời đáp:
- Tuỳ ngươi!
Giáo sư tôn giáo kéo xe, ông nghĩ khi sống riêng với Con Trời trước đây, ông đã kể chuyện trong “Kinh Thánh”. Ông nghĩ đến chương “Sáng thế kí”, Đức Chúa Trời sáng tạo ra thế giới, tạo dựng nên con người, con người lại mắc tội ở vườn Ê-đen. Ông đã kể đến chuyện về chiếc tàu của Nô-ê, về tháp Ba-bên, về Môi-se và 10 điều răn, còn kể cả chuyện con nghé vàng, con rắn đồng thau và vị vua đầu tiên của Y-sơ-ra-en. Ông muốn kể cho Con Trời nghe truyện hay nhất trong Kinh Thánh: Chuyện Chúa Giê-su ra đời. Ông vừa kéo xe, vừa nhìn lối đi trong tuyết trắng, vừa kể:
- Giô sép là một người thợ mộc ở Na-xa-rét, có người vợ hứa hôn chưa cưới là Thánh mẫu Maria vẽ trên bức tranh Ngài đã thu của tôi. Lúc bấy giờ Ma-ri-a còn đồng trinh, nhưng khi nàng chuẩn bị kết hôn với Giô-sép, bỗng nhiên mang thai. Giô sép vô cùng đau khổ, cho rằng Ma-ri-a không chung thủy với mình. Nhưng khi Giô-sép quyết định ly hôn, Thiên sứ của Đức Chúa Trời hiện lên trong giấc mơ nói với anh:
- Này Giô-sép, con cháu Đa vít, đừng ngại cưới Ma-ri-a làm vợVì thai nàng đang mang là bởi Đức Thánh Linh. Nàng sẽ sinh một trai, hãy đặt tên là Giê-su, vì Ngài sẽ cứu dân tộc mình thoát khỏi tội lỗi.
Giáo sư tôn giáo đã kể cho Con Trời nghe chuyện ra đời của Giê-su. Mặt mày hớn hở, hoa chân múa tay, giáo sư tôn giáo nói:
- Như thế đó, Ma-ri-a đã ở cữ, sinh ra Giê-su, con người đã có Chúa Cứu Thế, đã có Thần tượng để cầu nguyện là Giê-su và Thánh Mẫu Ma-ri-a. Sau khi kể truyện Giê-su ra đời, giáo sư tôn giáo lại gò lưng kéo xe đi gần mười dặm, thấp thoáng nhìn thấy doanh trại của khu chín mươi chín thấp thoáng trên đất tuyết, thấp thoáng dưới bầu trời ánh nắng loá mắt. Ông khát khô cả cổ, lại ăn tuyết cạnh đường. Trong giầy có cát, ông cởi giầy dốc cát, giầy bốc mùi mồ hôi nong nóng. Con Trời trông thấy hơi từ giầy ông bốc lên, nhìn sáng trắng trên trời, khẽ hỏi:
- Kể hết rồi à?
- Kể hết rồi.
Họ lại kéo xe đi lên phía trước, dọc đường tuyết đã mỏng, có chỗ mặt đường đã lộ ra cát. Để sớm đến thị trấn, xe nhẹ, đã quyết định đi lối tắt, gặp phải một cái dốc. Dốc xiên xiên, mặt đường chính hướng mặt trời, tuyết rơi vốn đã mỏng, lại chịu phơi nắng, tuyết đã tan hết. Trên đường cát có màu sáng vàng, chuyện đã xảy ra, Con Trời nhảy xuống đẩy xe lên dốc, vừa đẩy vừa hỏi:
- Ai làm cho Ma-ri-a có thai?
- Thánh Linh - Giáo sư tôn giáo đáp.
- Bố Giê-su là Thánh Linh ư?
- Giêsu không có bố. Nhưng Ngài là con trai của Đức Chúa Trời, Giêsu là Đức Chúa Trời.
- Ăn nói lung tung.
Con Trời không hài lòng liếc nhìn giáo sư tôn giáo – Hôm nay ngươi có mê tín, ta cũng không khấu trừ hoa của ngươi. Nhưng Giê-su không có bố, mẹ Ngài làm sao chửa được?
Con Trời truy hỏi cho ra nhẽ. Nhìn giáo sư tôn giáo đang kéo xe phía trước, Ngài nói:
- Ta không tin lời ngươi. Hôm nay ngươi nhất định phải nói cho rõ, chuyện Giê-su không có bố mà mẹ Ngài lại có mang. Không giải thích rõ là ngươi nói bậy bạ, nghĩ bậy nói bậy, ta không thể không trừ hoa hồng của ngươi.
Con Trời cố chấp, đẩy xe lên, giọng Ngài có phần nóng. Giáo sư tôn giáo quay lại nhìn, đang định giải thích, thì cái dốc đã đến trước mặt. Đầu tiên ông tự gò lưng cúi đầu cố sức kéo xe. Con Trời đẩy xe. Cái dốc như mái nhà, ước chừng bốn mươi độ, dài mấy chục mét. Trước đây phải nín thở kéo mạnh mới kéo lên nổi. Nhưng lần này, xe vừa đến dưới dốc,Con Trời và giáo sư tôn giáo chưa kịp dùng sức, chiếc xe đã chạy nhẹ tênh tênh hơn kéo trên đường bằng, chỉ hơi đẩy, xe đã lồng lên.
Lên dốc như xuống dốc.
Giáo sư tôn giáo ngoái cổ nhìn Con Trời.
Con Trời nhìn giáo sư tôn giáo.
Hai người không cố sức kéo đẩy xe. Chiếc xe vẫn từ từ đều đều leo lên dốc, cả Con Trời và giáo sư tôn giáo đều ngạc nhiên, đều cười, vịn càng xe đi theo Chiếc xe không kéo không đẩy cứ tự lăn lên đỉnh dốc. Sau khi lên đỉnh, lại nhìn ánh sáng trắng đất tuyết dưới dốc, biết đây là lối cũ của Hoàng Hà. Dốc hình thành bởi đê cát lối cũ, liền lại từ đỉnh dốc đẩy xe xuống, lại thử một lần nữa. Thật quái lạ, lên dốc không kéo không đẩy mạnh mà xe vẫn đi được. Lại phát hiện, xuống dốc lại phải cố sức đẩy, xe mới xuống. Lên dốc không hề mất sức lực, bánh xe vẫn quay. Thử đi thử lại, thử cho biết đây là một cái dốc quái lạ, lên dốc không dùng sức, xuống dốc phải dùng sức đẩy xe. Cho xe nghỉ trên đỉnh, Con Trời cầm một cái chai cạnh đường xuống dưới dốc, buông tay ra, cái chai từ dưới dốc tự động lăn lên đỉnh. Nếu lăn chai từ trên dốc xuống phải lăn khoẻ, mà chai vẫn dừng lại không lăn.
Kỳ quái.
Con Trời và giáo sư tôn giáo nhìn nhau cười, khiêng gang sao năm cánh xuống xe, dựng đứng chính giữa đỉnh dốc, xe, chai, và mũ lá vứt bên đường có hình tròn, đều không dùng sức để chúng từ dưới dốc lăn lên. Nhưng chuyển sao năm cánh sang bên đường, dời khỏi đỉnh dốc, xe, chai lên dốc không dùng sức, không thể lăn được. Con Trời dỡ chăn, dỡ lụa, dỡ giấy đỏ gói sao năm cánh, lại dựng sao năm cánh trên đỉnh dốc, quay mặt về hướng mặt trời. Mặt trời sáng láng, bầu trời xanh thăm thẳm. Trái đất yên tĩnh nghe tiếng sợi mây chuyền dịch lưng chừng trời. Ngôi sao năm cánh toả ánh hồng. Đường kính là một thước tám tấc rưỡi, chiều dầy hai tấc ba, mặt sau là màu đen xanh thép mới gang mới, có tên Con Trời và ngày giờ ra lò nấu luyện gang thép sao năm cánh. Sơn đỏ quét ở mặt trước, toả mùi thơm mực dầu thoang thoảng, cùng với ánh sáng hồng toả sáng phát tán dưới gầm trời. Sao năm cánh như một đám lửa dưới gầm trời đốt đỏ rực trên đỉnh dốc quái. Con Trời nhiều lần cho xe, chai, mũ lá đến thử dưới dốc đang hướng thẳng mặt trời, không dùng sức, chúng liền lăn lên đỉnh dốc với sao năm cánh.
Con Trời liền cười.
Giáo sư tôn giáo cũng đi thử. Nói ba tiếng. “Là dốc quái”.
- Thôi – Con Trời nói – Ngươi khỏi phải giải thích Giê-su không có bố, mà mẹ Ngài lại có mang. Tiếp theo lại gói giấy, lụa và chăn lên sao năm cánh, kéo xe đi lên phía trước, chân bước nhẹ tênh tênh.
Thì có chuyện như thế.