Việc có như thế!
Con Trời dẫn bảy xe. Đội xe tưng bừng rầm rộ đi khỏi bãi. Đi được hai mươi dặm, mưa tuyết thưa dần và ngừng hẳn. Mặt trời lại ló raTrong lòng vui sướng tràn trề, nhìn gầm trời vốn sáng láng, thế giới vốn tràn ngợp ánh mặt trời. Trong đất chua phèn, vỏ muối kiềm cong vênh, đồng trũng nứt nẻ che kín mặt đất, như cháy cơm che nồi. Những chú chim sẻ bay vù trước mặt báo tin tốt lành, khi đội xe đến nó lại bay lên đỗ ở phía trước, kêu líc cha líc chích dẫn lối. Trên đồng hoang vắng thi thoảng mới có cây, lần trước hiến gang vẫn còn đứng chơ vơ, lần này trời đất to rộng hơn, cây cũng rậm lớn hơn.
Về đến khu doanh trại, đun nước nấu cơm, ăn xong lại hành quân lên Tổng bộ trên thị trấn. Chim sẻ vẫn bay dẫn đường kêu lích chích. Khi đến thị trấn chim sẻ bay đậu trên nóc nhà người ta. Trên phố đã bán giấy viết câu đối và pháo rạ đỏ. Những bước chân đón tết đang rầm rập đi đến trứơc mặt.
Con Trời vui mừng, còn khẽ hát. Xe đi đầu, ngài quay lại vẫy tay:
- Nhanh lên, đủ 100 tấn rồi, bữa cơm tối có thịt.
Quả nhiên có món thịt. Cân xong viết trọng lượng trong quyển sổ, lại gõ bàn tính, ghi sổ. Ngài hớn hở reo lên:
- Ôi, khu các bạn đủ một trăm tấn đầu tiên!
Cấp trên cầm sổ đi vào trong nhà, lại cầm sổ đi ra, cười bắt tay Con Trời:
- Xin chúc mừng, mừng lớn, quả nhiên cậu đủ 100 tấn đầu tiên.
Cấp trên vừa cười vừa xiết chặt tay Con Trời:
- Chúc mừng nhé, tối nay mời các cậu ăn thịt lợn, thịt bò, uống rượu - Gọi với vào nhà ăn – Thêm hai mâm cơm thịt, gạo tẻ, bánh bao bột mì trắng, thịt bò hầm, cho mật vào nước đun sôi.
Số anh em của khu chín mươi chín đều ngồi trong sân khêu những mụn rộp nước rộp máu ở chân, nghe tiếng gọi, nhìn vào nhà ăn, nét mặt người nào cũng phấn khởi. Thế giới vốn sáng láng, nói có ánh sáng là có ánh sáng liền. Đức Chúa Trời thấy ánh sáng rực rỡ, liền chia tách sáng và tối. Thấy người dễ mệt mỏi, thì mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về nghỉ. Hoàng hôn liền buông xuống. Mặt trời lặn đỏ đỏ vàng vàng, ban đầu đổ lên cây táo đầu làng, bây giờ cây táo đã đốt luyện gang thép, cây cối đều cho vào lò. Thế giới trần trụi, trọc lốc. Chỉ có ánh sáng ngợp trời kín đất. Ráng chiều không bị che chắn như máu đỏ trên mặt đất. Cấp trên dắt tay Con Trời vào ngồi trong nhà cấp trên. Trong cột thống kê gang thép của khu chín mươi chín, Con Trờì lại dùng bút đỏ vẽ một ngôi sao năm cánh. Khung cột của khu chín mươi chín tràn ngợp màu đỏ, giống như một bãi lửa. Cấp trên bỏ bút phấn đỏ xuống, bắt tay Con Trời.
- Đã xác định cậu đại diện toàn khu lên tỉnh họp - Cậu đủ 100 tấn trước tiên. Các cậu đã phát hiện và phát minh thuật luyện gang cát đen.
Cấp trên bắt tay và lắc lắc tay Con Trời, giống như rung một cây táo cho quả chín rụng.
- Chỉ còn một việc là cần một thỏi gang thép tốt. Cậu đã luyện 101 tấn, một con số lớn kinh khủng, nhưng lên tỉnh dự họp, mang sản phẩm đi thi đấu, muốn được biểu dương, phải mang đi một khối thép thuần nhất tốt nhất không nặng dưới 50 cân.
Cấp trên vừa nói, vừa ra cửa, đến bên thớt trong nhà ăn, cầm một con dao rựa, lại gọi Con Trời ra sân, đến cạnh đống gang của họ vừa dỡ xuống có thỏi hình tròn, hình dẹt như cái bánh, cấp trên cầm một hòn đá sỏi, gõ vào dao rựa kêu keng keng, tiếng dòn tan, như tiếng vỡ vụn của thỏi băng sông Hoàng Hà. Cấp trên lại lấy hòn đá cuội gõ lên một cục gang, kêu bộp bộp trơ lì như lấy gỗ gõ đống đất.
- Thế này thì lên tỉnh tham dự thi đấu triển lãm sao được?
Cấp trên đạp chân lên cục gang, vung con dao rựa trong tay:
- Phải luyện ra một mẻ gang thép như con dao rựa này. Đi lên tỉnh, thể nào tỉnh cũng sẽ chọn cậu đi Bắc KinhCon Trời ngẩng lên nhìn mặt cấp trên.
- Cậu vẫn chưa đến Kinh thành phải không? Con Trời ngẩng lên nhìn mặt cấp trên.
- Thế đã lên tỉnh chưa?
Con Trời nhìn mặt cấp trên.
- Xin chịu.
Cấp trên phủi bụi trên tay, lại xoa đầu Con Trời, như nắm quả bầu, lại vỗ vỗ gáy cậu:
- Nội nhật dăm ba hôm cậu phải luyện ra được một thỏi thép gõ kêu coong coong như thép của con dao này. Cậu phải đem loại gang kêu dòn ấy lên tỉnh. Nếu không luyện được một lò như thế, thì cậu đừng mơ tưởng đi lên tỉnh.
Mặt trời đã lặn .
Hoàng hôn đã buông xuống.
Thế giới yên tĩnh đến lạ lùng. Ngoài Tổng bộ, lại có người chở gang cát tổ ong đến. Cấp trên gọi đến chỗ cân:
- Dẫn họ vào nhà bếp ăn cơm.
Cấp trên dẫn Con Trời vào bếp ăn tiểu táo. Vào nhà đóng cửa, cấp trên và Con Trời ngồi vào mâm. Bàn ăn trải vải trắng, đĩa bát đều đặt lên vải trắng. Không sợ bẩn vải bàn. Cơm gạo tẻ, bánh bao bột mì trắng, có rượu cuốc lủi, có cả củ cải trắng hầm xương sườn thịt lợn. Củ cải hầm với thịt bò thái con chì, trứng gà rán, lạc rang, bát to đĩa to, ăn thoải mái. Cấp trên ưu ái gắp thịt lợn, thịt bò bỏ vào bát Con Trời.
Việc có như thế, còn phải luyện một lò gang thép tốt.