Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. Con Trời

❊ ❊ ❊

Trận mưa này mưa liền bốn mươi ngày, dưới gầm trời biển nước mênh mông.

Ngài Nô-ê đã kiên trì đóng tầu, mới cứu được người và các động vật.

Sông Hoàng Hà ngập lênh láng. Từ các hố sâu hoắm đào cát đen luyện thép mùa đông năm ngoái trên bờ đê, nước rò rỉ làm vỡ đê lớn Hoàng Hà. Trên lối cũ Hoàng Hà trước kia và bãi đất chua phèn đều trắng băng, cây cối hoa màu chìm nghỉm chết hết. Ngô đổ gục, các loại đậu, dưa quả, rau xanh nổi lềnh phềng trên mặt nước. Nước ngập hết nhà ở của các khu dục tân. Giầy dép nổi lều phều trên mặt nước. Sách trôi trên mặt nước. Người bị quây trong nước. Mưa tạnh, mặt trời chiếu chênh chếch, mặt nước loang loáng óng ánh. Đống rơm rạ, xà nhà, xác gia súc trôi như thuyền.

Bảy ngày sau, nước rút đi. Trời nắng như đổ lửa.

Đất bãi cát bảy ngày bảy đêm nước rút hết. Người đã đi được trên mặt đất. Nắng lửa lại thiêu đốt bảy ngày. Trên mặt đất bùn đọng nỏ cong vênh hẳn một lớp, lỗ nẻ rộng bằng ngón tay, hai ngón tay, rộng một tấc. Mọi người đều không có lương ăn. Trên cung cấp lương thực, trước kia nửa gạo nửa màu, mỗi người mỗi ngày, một cân hai lạng, mỗi tháng ba mươi sáu cân lương thực. Khi có thiên tai thật, trên cung cấp mỗi người mỗi ngày một cân hai lạng, giảm còn mỗi ngày mỗi người tám lạng, sáu lạng màu khoai lang khô, hai lạng bột mì trắng. Khu dục tân, từ đó mỗi ngày ba bữa đổi còn hai bữa.

Ba tháng sau, thiên hạ càng khó khăn. Khi mùa đông đến, hết gạo mì, mỗi người mỗi ngày chỉ cung cấp khoai lang khô hoặc bột ngô.

Thiếu lương thực, nạn đói nhao nhác náo trời động đất.

Cấp trên hô hào tiết kiệm lương thực, khiến mùa đông con người nằm khoèo trong nhà không làm gì, mỗi ngày mỗi người một bữa cơm. Một bữa cơm, mỗi ngày chỉ ăn một hai cái màn thầu đen sì, uống một bát cháo cám ngô lõng bõng soi rõ bóng người. Rất nhanh chóng, mọi người bước đi đều phải bám vịn tường, đói đến mức mặt và chân đều phù thũng. Mùa đông khi mặt trời lên, chân phù thũng nước loang loáng, ngồi sưởi dưới nắng, mặt người sáng loang loáng. Cả ngày con người đều phơi nắng, phù thũng sáng loáng suốt lượt. Con Trời đi đến, Con Trời không phù mặt, nhưng hố mắt trũng xuống, sắc mặt xanh xao.

- Cấp trên thông báo – Con Trời nói - Từ tháng sau, mỗi người mỗi ngày giảm chỉ còn có hai lạng, lương thực do ta quản, giải tán bếp ăn, mỗi người tự nấu lấy.

Ai cũng ngồi phơi nắng. Ánh mắt trắng bệch và vô vọng. Học giả không sưởi nắng. Ông kiếm đâu ra một tấm bản đồ. Tấm bản đồ to bằng hai cuốn sách, đỏ xanh, vàng, mầu sắc vẽ trên giấy. Ông xem tấm bản đồ lâu lắm, bước đến đứng trước mặt Con Trời hỏi:

- Hãy nói thật với mọi người, nạn đói này chỉ hai bên bờ Hoàng Hà, hay là toàn tỉnh toàn quốc?

Con Trời lắc đầu.

- Dù sao thì cấp trên đã nói, người chết đói cũng phải giữ nguyên chỗ, không được đi nơi khác, đi là tội phản quốc.

Giáo sư tôn giáo, nhà văn và nhiều người khác đều xúm lại. Đã mấy hôm nay họ không thấy Con Trời, cứ đoán Con Trời lên trên họp, biết nhiều việc. Họ hỏi.

- Những nơi bị nước lũ có rộng không? Những địa phương bị hạn hán có rộng không?

Con Trời lắc đầu.

- Thế nào cũng phải biết mùa đông năm ngoái có bao nhiêu tỉnh luyện thép chứ?

- Cả nước đều luyện thép. Không tỉnh nào không luyện. Người ta kể trong Trung Nam Hải cũng có lò luyện thép. Dưới Thiên An Môn cũng xây lò luyện thép.

Học giả cuộn tấm bản đồ vào:

- Náo thiên náo địa luyện gang thép qui mô lớn là cả nước làm, là sức mạnh cả nước. Phàm nơi nào luyện gang thép qui mô lớn đều chặt phá hết cây trên núi, bờ sông, đầu làng. Phàm nơi nào chặt sạch cây cối, không nơi nào là không lũ lụt, không bị hạn hánPhàm nơi nào bị lũ lụt hạn hán, sống chết đều không tránh khỏi nạn đói nàyHiện nay mỗi người mỗi ngày còn có hai lạng lương thực, nhưng mùa đông năm nay, có thể hai lạng này không còn nữaChẳng ai quản chúng ta sống chết thế nào đâu. Trước mắt mỗi người mỗi ngày hai lạng lương thực, ai ăn thế nào thì ăn, từng người phải tự lo liệu.

Học giả vừa nói, vừa nhìn anh chị em phạm nhân, nhưng anh chị em phạm nhân không ai tin lời ông, đều tin Con Trời, đều quay nhìn mặt Con Trời. Ai cũng thấy Con Trời đã cao lớn, trên mép đã có râu tơ, tóc cũng khô dài, như một chàng trai làng nào đó chạy nạn trở về. Ai cũng nhìn thấy Con Trời liếc mắt nhìn đám đông.

- Đào rau dại mà ăn – Con Trời nói – Ngày trước chúng ta đói đều đào rau rừng ăn qua mùa đông.

Có việc như thế.

Thành rồi laị bại.

Người người đều nằm khườn trong nhà. Không cày ruộng. Không làm việc. Đại đa số đều nằm trên giường tiết kiệm sức. Không có nhà bếp, ai cũng đến chỗ Con Trời lĩnh lương thực tự nấu. Người thì kết hợp dùng nồi nấu, kẻ thì nấu trong bát tráng men của mình, hoặc dùng ca đánh răng nấu trên lửa. Không biết lại từ đâu,kiếm được bát sứ và ca uống trà tráng men.

Đã lâu lắm không có ai đánh răng. Không đánh răng thì không đánh răng! .

Không ai giặt quần áo, không giặt thì không giặt!

Cả mùa đông không rửa chân giặt tất, không rửa không giặt thì không rửa không giặt!

Khi mặt trời lên,hàng bầy hàng đàn túa ra bải cỏ khô hái rau dại, dù sao cũng đang sống. Rất hiếm thấy ai nói chuyện với ai. Người thì mỗi ngày một bữa, kẻ thì hai ngày mới một bữa. Hái rau dại về, kê ba hòn đá làm bếp, đặt ca đánh răng, bát sứ lên, bốc một nắm bột đen khoai lang quấy đều, châm lửa, đổ nước, lại rửa rau dại bỏ vào luộc chín ăn.

Chưa có người chết.

Một mùa đông như thế đã trôi qua.

Nhưng mùa đông, cái rét khó chịu hơn cái đói. Luyện thép đã đốt hết cây cối. Trên thế giới, ngay đến củi, rơm rạ nấu cơm cũng không có, phải đốt cỏ dại và cọng cây. Mùa đông lạnh không ai dám hơ lửa. Mọi người đều quí rơm rạ kiếm được để dưới gầm giường, có người còn trải ở phía cuối giường ngủ cho ấm. Lương thực lĩnh về không ai biết ai cất ở đâu, y như không ai biết hoa hồng và sao năm cánh của người khác cất ở đâu.

Ngày ngày trôi qua.

Thi thoảng người dẫy nhà trước gặp người nhà dẫy sau, đứng lại ngạc nhiên chỉ mặt hỏi:

- Eo ơi, sao sắc mặt anh vàng như nến thế? Lương thực được cấp đừng cất giấu không ăn nhé!

Người dẫy nhà sau chỉ người dẫy nhà trước nói:

- Anh mới cất giấu thì có, nhìn cổ chân anh kìa, cất giấu không ăn cổ chân đói sưng vù lên thế kia?

Chưa ai chết đói là phúc lớn lắm rồi. Có người đi đào rau đắng khô, đi nhặt cây cỏ khô về đun, nhìn thấy khu dục tân khác và trong thôn trang hoang dã có người chết đói, lấy gỗ tấm khiêng ra đồng, đào lỗ nông choèn choẹt vùi xuống, lại bị chó hoang, sói hoang bới lên ăn.

Khu 919 không ai chết đói là phúc tổ mả dầy.

Nhưng cấp trên ban xuống, nhà nước gặp tai hoạ là do bị người nước ngoài, người phương Tây bóp chẹt cổ nhà nước mới bị nạn đói lớn. Quốc dân đồng bào ai ai cũng phải hận bọn mũi lõ mắt xanh phương Tây, ai ai cũng phải chịu khó thắt lưng buộc bụng vì nhà nước. Khu dục tân, từ mỗi ngày hai lạng đổi thành mỗi ngày cấp một lạng. Con Trời cai quản lương thực, mỗi tuần cấp một lần, mỗi người một ca đánh răng bột khoai lang, khoảng sáu bảy lạng. Có mỗi người mỗi ngày một lạng lương thực, người sẽ không chết đói. Không chết đói, cũng tuyệt nhiên khó mà sống. Gía rét căm căm, trong nhà y như ngoài đồng vắng. Gió lùa vào tận xương tuỷ, tận lòng người. Vừa lạnh vừa đói, có người đi ra nhìn bầu trời u ám Trên trời chỉ có mây. Gía lạnh thâm sì, mặc hết quần áo lên người, có người khoác chăn, đi đâu cũng phải cuốn chăn vào người. Bởi vì lạnh, đói kinh khủng, nên có người sống hôm nay, không biết ngày mai ra sao. Ngày mai chết, hôm nay cũng không muốn đói lạnh đến cùng cực, lấy nửa ca đánh răng, đem ra chỗ kín gió vắng người nấu hết, nấu thành hồ uống sạch, lấy đầu ngón tay nạo vét cho bằng sạch, còn lè lưỡi ra liếm bát. Ăn xong bữa này, người ấm lên. Hôm sau người khác nấu cháo anh ta đành phải trơ mắt nhìn:

- Giáo sư ơi, cho tôi vay một miếng được không?- Cứ thế khóc cầu xin.

Vị giáo sư đang nấu cháo quay đầu nhìn anh ta, ngoái cổ lại không nhìn, không nói, coi như không nghe thấy. Nhưng mình thì nuốt ngấu nuốt nghiến, sợ anh ta đến giằng mất cái bát trước mặt.

Lại một ngày.

Lại một ngày.

Đói đến ngày thứ ba hoặc thứ tư, có người ôm trong lòng một vật ra khỏi nhà, nhìn trước ngó sau, đi ra ngoài cổng khu, gõ cửa Con Trời. Thấy con Trời trong nhà có bếp sưởi, có mùi cháo thơm thơm. Người vào quì trước mặt con Trời khấu đầu:

- Tôi cho Ngài một quyển sách, Ngài có thể cho tôi một lạng mì đen không?

Ông ta rút quyển sách trong bụng ra, sách đóng dây, đã vàng lại dòn:

- Đây là một quyển “Văn hiến đại thành” gia truyền của tôi, truyền đến đời này là năm trăm năm mươi năm, tôi đi đến đâu đều cất giấu đem theo đến đó.

Vừa nói, ông ta vừa đưa quyển sách cho Con Trời. Nhìn quyển sách đều viết bằng bút lông thể chữ Khải nhỏ lí nhí, giấy vừa mềm vừa nhẹ như bay, Con Trời không biết “Văn hiến đại thành” là sách gì, nhưng biết nó là vật quí. Ngài nhận sách và đong cho ông ta một nửa ca sứ bột khoai lang, không chỉ là hai lạng, độ ba lạng. Ông này sáu mươi tuổi, là người của Sở nghiên cứu lịch sử quốc gia. Nhà lịch sử gia nhận bột mì như bưng lịch sử nặng trịch, cẩn thận, lại khấu đầu cảm ơn giấu bột vào lòng lui ra.

Hôm nay, đến tối lại có mấy người đến. Mặt trăng như băng giá trên bầu trời. Gió khô hanh vù vù thổi. Con Trời có củi đốt sưởi ấm. Năm sáu người đều quì trong nhà Con Trời. Thấy Con Trời xé một nửa quyển sách “Thần khúc”đốt làm mồi, nửa còn lại vứt dưới chân bàn. Trong tay người nào cũng bưng sách, đầu tiên nhận tội, nói trước kia không nộp sách, bời vì thật tình sách này không phản động, nhưng cũng là sách vốn không nên xem như văn bản trên quy định. Có một quyển “Vật lý học” nhập của nước ngoài từ năm mươi năm trước, một quyển khác là “Thiên thể luận” của nước Anh nhập sớm hơn. Còn mấy quyển đều là sách của Tổ tiên, trong đó mấy quyển là “Sử ký”, “ Tam quốc chí” bản cổ đóng sợi. Người hiến sách ai cũng bảo sách này tuyệt bản, cả nước ta hiện chỉ còn một vài cuốn cuối cùng. Con Trời không biết xét đến cùng sách quí hiếm như thế nào. Con Trời nhận sách, cho mỗi người một hai lạng bột khoai lang.

Lại có rất nhiều người đến trước mặt Con Trời hiến sách. Lúc đầu một quyển sách đổi hai lạng hoặc một lạng, cuối cùng một quyển chỉ đổi một nắm hoặc nửa nắm. Sau nửa tháng không ai đến hiến sách nữa. Mọi người đã hết sách, nhưng Con Trời lại có rất nhiều sách, đều được đưa vào trong nhà xưa nay không ai vào. Muốn sưởi lửa lại đi vào nhặt mấy cuốn. Hôm nay Con Trời đang điểm sách sưởi lửa, giáo sư tôn giáo đi vào. Hôm nay trời mưa tuyết, mọi người đều nằm khườn đắp chăn trong nhà, ông đi ra, không cầm thứ gìVào nhà Con Trời ông cũng không quì, cứ đứng thẳng giữa nhà. Đầy nhà sáng đỏ rực, Con Trời đang xem truyện tranh trong ánh sáng, trong tay còn có bánh bột chín. Bánh như tờ giấy, mỏng, dòn, mồm nhai kêu rau ráu. Tuy là bột đen, nhưng mùi thơm lương thực bay ngào ngạt trong nhà.

Nhìn bánh bột đen, giáo sư tôn giáo nuốt nước bọt. Ngoài trời tuyết rơi, âm u, nhưng trông rõ. Con Trời bỏ quyển truyện tranh xuống, để miếng bánh lên trang sách đã xé, nhìn mặt ông như vệt nước trong ánh sáng. Ông kéo ông quần lên cho Con Trời xem. Con Trời nhìn chân ông, thô bóng như một cột nước dựng đứng. Ngài thốt lên:

- Trời ơi!

- Tôi chết đến nơi rồi. – Giáo sư tôn giáo nói - Bốn ngày nay, ngoài uống nước tôi không ăn gì. Tôi đến chỗ Ngài phải bám tường dò từng bước.

- Ta cho ngươi một lạng bột – Con Trời nói - Nhưng ngươi không được để ai biết ta cho không ngươi nửa ca bột.

Con Trời vào nhà xé sách lấy giấy gói cho ông một dúm bột. Ông mở ra cứ thế nuốt luôn dúm bột sống. Ông bị nghẹn ứ cổ. Con Trời lại rót nước cho ông nuốt trôi. Đã có sức, ông ôm bột để lên góc bàn, thè lưỡi liếm môi trên môi dưới, vươn cổ nói:

- Tôi không lấy không của Ngài.

Vừa nói ông vừa rút túi lấy ra một bức tranh Thánh Mẫu Ma-ri-a như đã nộp trước kia, trải dưới đất, lấy chân dẫm lên đầu, lên mặt Thánh Mẫu, lại còn dí mũi ngón chân vào mắt, dí thủng con ngươi, dí mù mắt, thành cái lỗ đen, sau khi dẫm dí tranh nát bét, ông nhặt lên vò thành một cục, như nhặt giấy rác, quì xuống khấu đầu với Con Trời, cầm dúm bột đen để trên bàn bám tường ra về.

Đến lúc này Con Trời mới tỉnh hẳn, mới rõ sự việc vừa xảy ra. Nhìn mẩu giấy giáo sư tôn giáo lấy mũi chân dí thủng con ngươi mắt đen láy của Thánh Mẫu còn để lại trên đất, nét mặt Con Trời vô cùng ngạc nhiên. Ngài lại nhìn giáo sư tôn giáo. Ông đã ra khỏi nhà. Ngoài trời mưa tuyết lay phay. Khi định đóng cửa, trông thấy nhà văn ngồi chồm hỗm ở cửa. Lúc giáo sư tôn giáo ra về, nhà văn trông thấy trong tay ông cầm gói giấy, mắt sáng lên, nhưng khi nhà văn định đứng dậy đi vào nhà Con Trời, mắt bỗng tối sầm, liền ngồi xuống, lê dần vào trong nhà, rồi thuận tay đóng cửa, ngẩng lên thều thào nói:

- Ngài hãy để tôi sống. tôi còn phải viết quyển “Tội nhân lục”. Mùa đông này tôi viết mọi lời nói và việc làm của tất cả phạm nhân, mùa xuân tới tôi vẫn đến doi cát trồng cho Ngài bông mạch to bằng bông thóc. Tôi khảo chứng,dưới doi cát đúng là đã từng chôn Hoàng Đế cổ xưa. Tôi trồng tiểu mạch ngay trên thân mộ Hoàng Đế, tôi sẽ tưới bằng máu động mạch của mình, bảo đảm bông mạch nào cũng như bông ngô, hạt tiểu mạch sẽ to hơn hạt lạc. Ngài đem mạch đó lên Bắc Kinh, vào ở Trung Nam Hải. Tôi không cần năm ngôi sao to, cả đời ở đây với Ngài. Kiếp này Ngài sai tôi làm gì tôi làm nấy – Nhưng ngài phải để tôi sống qua mùa đông này.

Con Trời cảm động, đầu tiên cầm bánh để trên bàn đưa cho nhà văn. Trong lúc nhà văn ăn, Con Trời vào trong buồng múc đầy một ca đánh răng bột khoai lang, tối thiểu nặng một cân hai lạng. Nét mặt vàng vọt của nhà văn nở nụ cười, mắt sáng bừng lên.

- Càng là lúc này – Con Trời nói - Cấp trên càng muốn biết mỗi người đều đang nghĩ gì, nói gì, làm gì. Ta không để ngươi đói, ngươi nhất định phải viết lại mọi lời nói hành động của tất cả phạm nhân, nhất định sang năm ngươi phải trồng cho ta những bông mạch to hơn bông thóc.

Nhà văn gật đầu, ngay trong hôm ấy lại bắt đầu viết sách “Tội nhân lục”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.