Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Con Trời (Có Lược Bỏ)

❊ ❊ ❊

Màu hồng trong nhà lều giống như cầu vồng vắt ngang trời.

Trong màu hồng, Mắt Con Trời sáng, tim Ngài trong suốt. Học giả đứng trong nhà tỏ ra ngạc nhiên bởi màu hồng trong suốt. Nét mặt học giả cương cứng như một tảng đá đỏ.

Con Trời nói:

- Ngươi phải nghe lời ta, ta hướng về ngươi, ngươi phải nghe ta, đầu đội mũ cao để người cho mọi người đấu, ta chuẩn định, khảng khái thưởng ngươi hoa hồng đỏ.

Con Trời nói:

- Ngươi phải để người ta đấu, viết các loại tội danh lên mũ cao. Đám đông nhìn ngươi ai cũng kinh sợ, thu cát luyện gang sẽ luôn không dừng tay, đêm ngày không nghỉ.

- Ta nhất định thưởng ngươi rất nhiều hoa, để hoa hồng của ngươi treo đầy khung đỏ, hắt ra khỏi khung, ai cũng hâm mộ ngươi, tất sẽ không ngừng tay chân thu cát luyện gang.

Con Trời yêu cầu học giả, nhìn nét mặt học giả buồn buồn. Học giả đứng trong màu hồng, con ngươi như sương che khuất. Học giả không nhìn Con Trời, nhìn trời đất hồng trong nhà.

Học giả nhìn rồi hỏi một câu:

- Không có bông hoa nào thì sao?

- Phải làm việc trong khu cả đời, chết ở khu dục tân.

- Vậy hãy để tôi chết ở đây.

Cười gằn nói một câu, ngẩng đầu hiên ngang, lại ngạo mạn, học giả đi khỏi nhà trại ngợp trong màu hồng. Đêm bên ngoài, các lò luyện xây theo sông hắt ra ánh lửa hồng chói mắt, trời sáng đỏ như đêm trắng. Nước sông sáng hồng chảy oà oà cuồn cuộn. Học giả đứng trên đê lớn, im lặng, nghe tiếng nước, tiếng luyện thép, lâu lắm, lâu lắm mới từ đê quay về.

Lâu lắm, lâu lắm, học giả lại đi vào nhà Con Trời. Học giả nhìn ConTrời, mặt Con Trời đờ đẫn có vẻ bất lực.

Học giả đến trước mặt Con Trời gần một bước, hỏi vừa phải:

- Luyện đủ 100 tấn, có người được tự do thật sao?

Con Trời gật gật đầu, nét mặt chợt tươi tỉnh.

Học giả nói:

- Nếu tôi phối hợp với Ngài, nhưng chỉ cần có người thành con người mới ra về, ngài phải cho nữ nghệ sĩ năm ngôi sao năm cánh để chị ấy đi khỏi đây.

Mặt Con Trời sáng bừng, gật đầu lia lịa.

- Ta nhất định phát cho hai ngươi rất nhiều hoa, để các ngươi ngay lập tức có 100 bông hoa.

Học giả lại trầm ngâm, rồi hỏi tiếp:

- Thật thế chứ?

Có thế thật. Sông Hoàng Hà quay đầu chảy về tây. Đêm lạnh trùm lên trái đất, nhưng trong nhà ấm áp. Sau khi học giả lại đi khỏi, biến mất trong đêm đông đỏ lạnh. Con Trời đi tiễn học giả, ánh mắt có vẻ xúc động. Học giả mất hút trong đêm. Con Trời đứng trên con đê lớn nhìn dòng sông, như con rồng đang lồng lên rượt đuổi. Nét mặt Ngài có ánh sáng và hơi nóng không nhìn thấy, giống như nước sông được hàng vạn hàng vạn lò luyện hâm nóng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.