Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. Cuốc Đất Gieo Giống, Các Khu Dự Báo Sản Lượng Mỗi Mẫu.

❊ ❊ ❊

Con Trời yêu cầu không cao, các khu khác, đều báo sản lượng mỗi mẫu 500, 600, 700 cân. Còn có mấy khu lại báo sản lượng mỗi mẫu 800 cân. Con Trời chỉ yêu cầu khu chín trăm mười chín, xuống đến các trung đội, mỗi trung đội báo 500 cân là được. Sản lượng trung bình mỗi mẫu 500 cân.

Sáng sớm thức dậy, ánh nắng toả khắp muôn nơi. Khu chín trăm mười chín, yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng ánh nắng rơi xuống đất. Con Trời gọi phụ trách các trung đội đến nhà họp. Mọi người đều ngồi đối diện im lặng. Ngài bắt từng trung đội báo cáo sản lượng dự tính, nhưng đều im lặng như chết.

- Ta biết – Con Trời nói - Sản lượng mỗi mẫu ở đây nhiều nhất là 200 cân, nhưng không thật, cần phải đạt sản lượng mỗi mẫu năm trăm, cứ báo miệng trước đã, sau đó ra sức gieo trồng.

Họp ở trong nhà Con Trời. Nhà ở một bên cổng chính của khu, có ba gian, gian giữa là sảnh, hai bên là chỗ ở luân lưu của Ngài. Người đến họp ngồi trong sảnh, có mấy cái ghế băng, họ ngồi đối diện, đầu ai cũng cúi gằm. Một nhà văn, một học giả, một giáo sư tôn giáo, một người nữa là giáo viên dạy nhạc, nghệ sĩ chơi đàn pi-a-nô. Họ được chỉ định phụ trách các trung đội. Tất cả ngồi im thin thít.

- Các người không báo sản lượng mẫu – Con Trời khẽ nói - không cho các người về rửa mặt.

- Các người không báo sản lượng mẫu – Con Trời nói to - không cho các người về ăn cơm.

Cuối cùng Con Trời đã quát tướng - Các người không báo sản lượng mẫu, ta sẽ cách chức không để các ngươi phụ trách trung đội, bắt các ngươi năm năm không được về nhà. Sáu năm gia đình không được đến đây thăm.

Thế là chơi trò du hí, trung đội nào cũng báo sản lượng cao.

Thì có như thế.

Sản lượng dự báo đều số 600. Con Trời là người tốt, ngài không đánh không mắng, chỉ giơ chân đá ghế. Dự báo sản lượng, ầm ĩ một lát xong; các học giả, tôn giáo, nghệ sĩ đều về ăn cơm.

Đã rửa mặt, đã ăn cơm. Thế giới cũng như thế.

Con Trời không cho nhà văn ra về. Ngài nói, trong bốn người, nhà ngươi báo sản lượng thấp nhất. Ngươi phải ở lại, ta có chuyện nói với ngươi.

Nét mặt sợ hãi, nhà văn ở lại, nhìn các học giả, tôn giáo, nghệ sĩ an nhiên ra khỏi cửa, nét mặt đầy hâm mộ, như đất mầu nâu đỏ mới đào trên mặt đất. Chờ giáo sư Tôn giáo, học giả, nghệ sĩ ra khỏi nhà, Con Trời đóng cửa. Trong ánh sáng lờ mờ, chỉ có Ngài và nhà văn. Con Trời lấy ra bức tranh Thánh Mẫu, trải lên bàn, hỏi đây là ai? Gã giáo sư Tôn giáo lén lút dán bà ta lên cây dương ở đầu bờ có xếp những thân cây ngô cũ vây quanh.

Con Trời lấy ra một quyển sách do các con số “1,2, 3,4, 5, 6, 7” và đường cong đường thẳng kết thành, hỏi đây là gì? Ta để nghệ sĩ phụ trách trung đội bốn, chị ấy liền biếu ta quyển sách này, tác phẩm của chị ấy.

Con Trời lấy ra một bằng khen vẽ viên đạn đã phát từ trước, viên đạn vàng óng, chỗ trống bên dưới viết hai câu thơ chữ đỏ nổi bật:

“Cho dù ngưỡng sắt ngàn năm

Cũng về với đất nằm trong nấm mồ”.

(thơ Phạm Thành Đại đời Tống ND).

Con Trời chỉ vào hỏi:

- Cái này để dưới gối gã học giả, ý nói gì vậy?

Con Trời còn lấy ra nhiều thứ, đưa cho nhà văn nghiên cứu kỹ. Ví dụ tranh đàn bà nửa khoả thân, sổ nhật ký viết kín sổ, bút bi hoàn toàn dùng cho người nước ngoài, bật lửa ga bật ra lửa, ngay đến nhà văn cũng chưa từng biết. Chiếc bật lửa đầy mùi xăng như hơi khói ô tô chạy qua phụt ra. Hai người ngồi vây quanh xem từng thứ, nói rất nhiểu, rất nhiều chuyện. Cuối cùng Con Trời lấy ra một lọ mực xanh, một bút chấm mực, một quyển giấy viết thư, đưa cho nhà văn bảo:

- Ngươi có thể viết sách, mong muốn của ngươi có thể thực hiện. Bên trên đồng ý cho ngươi viết sách lập thuyết trong khu. Ngươi có thể viết ra một bộ sách rất hay, hay vô cùng. Bên trên đặt tên quyển sách cho ngươi là “Tội nhân lục”. Bên trên nói, mỗi quyển giấy nháp năm mươi tờ, yêu cầu ngươi viết hết cả năm mươi, nộp lên rồi lại lấy năm mươi tờ khác. Ngài nói, chỉ cần ngươi viết ra tác phẩm, không những cho ngươi về đoàn tụ với gia đình ở tỉnh thành, mà còn in phát sách của ngươi khắp toàn quốc, điều ngươi lên Kinh thành, để ngươi thống lĩnh việc viết sách trong cả nước.

Con Trời giục:

-Ngươi về đi. Trong khu chín trăm mười chín, ngươi được trên tín nhiệm nhất.

Khi ra về, nhà văn còn ngoái lại nói:

- Chúng tôi đã báo thấp sản lượng mẫu, bây giờ tôi báo lại là 800 cân!

Con Trời cười với nhà văn. Ánh nắng vàng tươi. Trên mặt đất sương mù giăng giăng. Tiếng còi ra đồng gieo trồng chợt vang lên lanh lảnh, như bay như nhẩy trong sân khu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.