Tứ Thư

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. Con Trời (Có Lược Bớt)

❊ ❊ ❊

Học giả, ngồi ngay ngắn ở đầu giường, co hai chân, tựa lưng vào tường, ánh mắt nhìn chằm chằm ra cửa sổ có ánh sáng.

Con Trời bước vào hỏi:

- Có nhiều cơ hội giành hoa, bỏ lỡ sẽ bị tổn thất lớn.

Học giả im lặng.

Con Trời hỏi:

- Ngươi muốn ở lại coi doanh trại? Nhưng ở đây đồng hoang không người, khỏi cần canh giữ.

Học giả im lặng.

- Ngươi không đi luyện thép?

Học giả im lặng.

- Biết rồi, ngươi đang nghĩ, sau khi chúng ta đi sẽ tự sát. – Con Trời như tỉnh giấc – Ta biết, ngươi hận thuật luyện gang thép cát đen. Ngươi tự sát, khu chín mươi chín xảy ra sự cố, ta sẽ không được lên địa khu, lên tỉnh, tham dự đại hội.- không được vô số hoa hồng và bằng khen.

Học giả ngước nhìn Con Trời, tỏ vẻ thương hại.

- Vậy tại sao?

Con Trời rất thắc mắc, bước đến trước giường học giả nửa bước.

- Đi luyện đi, ta phát cho ngươi hoa hồng như thường, ngươi giành đủ một trăm hai mươi bông hoa, sẽ về nhà tự do.

Cuối cùng, học giả nhìn mặt Con Trời, nhìn thẳng ra hướng cửa sổ, cười gằn. - Bây giờ ta phát cho nhà ngươi năm bông hoa hồng được không?

Học giả im lặng.

- Phát cho nhà ngươi một bông hoa loại vừa bằng bàn tay trẻ con, coi như bằng năm bông hoa hồng nhỏ?

Học giả im lặng.

- Phát cho ngươi hai bông hoa vừa? Ba bông hoa vừa?

Học giả vẫn im lặng, không nhìn mặt Con Trời. Con Trời quay đầu nhìn trời bên ngoài cửa, tỏ ra bất lực. Lại đột nhiên nói to:

- Cho nhà ngươi bốn bông hoa vừa được không? Cho hẳn ngươi một ngôi sao năm cánh, có đi không? Nhà ngươi không nói, chính là định phá bỏ thuật luyện gang thép cát đen, phá bỏ gương điển hình của khu chín mươi chín, Ngươi phá bỏ gương điển hình, chẳng thà hãy cho ta ăn một nhát dao cầu cho xong, để ta học con bé không sợ chết. Bây giờ ta đi lấy dao cầu. Hoặc là ngươi cùng anh chị em đi đến bờ sông Hoàng Hà luyện gang thép, hoặc là ta vác con dao cầu ra đây để ngươi cắt cổ ta cho xong.

Con Trời nói rồi quả nhiên bước đi.

Người vây quanh né ra, giành lối đi cho Con Trời. Ngài đi như gió, y như một cơn gió thổi vào một ngõ phố. Nhưng khi ngài đi nhanh ra khỏi nhà ngủ trung đội ba, ánh sáng ở đằng đông xả tới trong như băng sạch như ngọc. Con Trời đi thoăn thoắt, định vác dao cầu ra, để học giả chém một nhát đứt cổ, cho Ngài được toại nguyện.

Con Trời đi vào nhà trong ánh mắt của đám đông.

Nhà văn cũng đi theo vào nhà.

Họ trao đổi với nhau nhiều chuyện.

Lát sau Con Trời đi ra tay không. Nét mặt căng cứng trắng bệch đã dịu bớt. Ngài đứng ở cổng, thổi còi đồng, gọi người đang tán loạn ra cổng tập trung trở lại. Con Trời nhìn nữ nghệ sĩ luôn luôn cúi gằm dưới trụ tường cổng, nói:

- Người lại đây, nghe ta, ta cho ngươi hoa hồng.

Vừa nói Con Trời lại vừa đi đến nhà ngủ trung đội ba. Nữ nghệ sĩ do dự, nhưng cuối cùng vẫn đi theo Con Trời.

Đằng đông nắng tươi hồng. Nữ nghệ sĩ theo Con Trời, đến nhà ngủ trung đội ba. Con Trời đứng ở cửa nói chĩa vào.

- Khỏi cần ngươi cắt cổ ta, ta biết ngươi khó ra tay. Cũng khỏi cần, ngươi hãy cùng anh chị em đến bờ sông Hoàng Hà luyện gang thép. Ta đã nghĩ, ngươi không nói, không cải tạo, nhưng việc ngươi phải làm, đều do nữ nghệ sĩ làm giúp. Dù sao thì hai người đã yêu nhau, ngươi không đi, chị ấy phải đi. Chị ấy đi, một người phải làm công việc của hai người, việc của ngươi, chị ấy sẽ làm thay.

Con Trời nói xong bỏ đi.

Để lại lời nói trong nhà, như giữ con tin, Con Trời đi ra cổng, nhìn sắc trời và đội ngũ, vừa thổi còi, vừa vẫy tay, dẫn đoàn người đi theo hướng bắc.

Quả nhiên, khi đội ngũ xuất phát, trẽ qua góc tường phía đông khu doanh trại, thì học giả đã đuổi theo sau. Chân anh què, như con chó bị gẫy cẳng đáng thương cũng cứ phải tập tễnh, lê lết bám theo chủ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.