Con Trời dẫn năm người kéo gang cát đi hiến lễ. Tất cả ba xe. Giáo sư tôn giáo kéo riêng một xe, còn hai xe kia do bốn phạm nhân kéo. Giáo sư tôn giáo mắc tội, lẽ ra phải tự kéo một xe, chỉ có điều khi leo dốc hoặc gặp chỗ lồi lõm, Con Trời phải đẩy giúp. Ngày đầu tiên lên đường, hôm sau đến thị trấn, mới biết khu chín trăm mười chín hiến gang cát lên Tổng bộ, Tổng bộ hiến lên huyện, huyện hiến lên địa khu, địa khu hiến lên tỉnh, cứ từng cấp từng cấp, hiến đến tận Kinh Thành.
Đến Kinh Thành triển lãm.
Việc thế là thành. Vĩ đại và hoành tráng hơn ta tưởng. Con Trời dùng cát đen luyện gang không những là một sáng kiến mà còn là một tuyên chiến mạnh mẽ nhất, giáng cho tất cả các nước phản động trên thế giới một đòn chí mạng. Từ đó trở đi, nhà nước đã có thuật luyện gang thép cát đen, khỏi phải nhập khẩu gang thép của nước khác.
Con Trời lên thị trấn, năm ngày không trở về, chỉ có tin tức đưa về như gió. Tin thứ nhất nói, thỏi gang cát đen, coi là quả bom nguyên tử bắn ra thế giới. Tin này khiến khu chín trăm mười chín kinh ngạc. Tin thứ hai nói, Con Trời trở về mang theo tặng thưởng, ngoài hoa hồng to, còn có hẳn một xe lớn chở lương thực và thịt. Tin thứ ba nói, chỉ cần đưa gang cát đến Bắc Kinh, trong khu chín trăm mười chín, sẽ có một loạt con người mới, đều được tự do về nhà như cậu nhân viên thực nghiệm. Vốn chỉ là tin, nhưng ai ai cũng sướng phát điên lên, tích cát, chặt cây, luyện thép đại qui mô, không cần ai thúc giục, mọi người hăng hái tự giác làm. Đang mùa đông, trời chưa sáng ai nấy đã thức dậy, ra bờ ao rửa mặt, mỗi lò luyện để lại một người coi, còn lại đều vượt đê lớn thu gom cát gang đenCon Trời lên thị trấn. Thị trấn cách bờ sông Hoàng Hà những một trăm năm mươi dặm. Một làng quê, hàng mấy trăm con người, mới có một đường phố chính, trên phố có các cửa hàng, còn có Tổng bộ dục tân ở tận cuối phố đầu thị trấn. Tổng bộ là một khu nhà lớn. Chung quanh xây nhà ngói màu đỏ, các phòng làm việc đều treo biển gỗ chính là Tổng bộ.
Trong sânTổng bộ xếp các loại gang, hình vuông, hình chữ nhật, hình bầu dục, mầu xanh, màu xám, màu xanh đen, màu tro. Có người đang cân, ghi trọng lượng gang đúc của các khu. Có xe tải đang xếp gang đúc lên xe, tiếng va choang choang vang trên đường phố thị trấn.
Vang hẳn một vùng.
Có người hỏi.
- Chở gang đúc đi đâu?
Người xếp xe đáp:
- Đến nhà máy thép.
- Làm gì?
- Đù mẹ, ngu thế, không biết nhà máy thép lại luyện gang đúc này thành cốt thép, thành ống thép hay sao?
Vậy là người biết tác dụng của gang này. Ban đầu, gang đúc xếp trong sân như trái núi, có hai xe tải chở hàng ngày, hiện giờ gang đúc đã ít đi, các khu dục tân đều hết nguyên liệu luyện thép, Trong nửa tháng, xe tải mỗi lần đều đợi trong sân ba ngày cũng không xếp đầy.
Nguồn gang đã hết.
Trong các thôn trang chẳng nơi nào có mùi gang, chỉ thấy lò không và đất bùn nung cháy sém, đứng lù lù ở đầu làng, cạnh đường.
Giữa lúc này, nhân viên thực nghiệm và Con Trời tìm ra cát gang đen, có thuật luyện thép cát đen. Nhân viên thực nghiệm học vật lý, vật lý học kim loại. Cậu có thuật luyện gang cát đen, được thưởng năm ngôi sao năm cánh vể nhà. Con Trời liền chở mẻ gang cát đầu tiên từ bờ sông Hoàng Hà đi hai ngày về tổng bộ cấp trên. Cấp trên sờ gang cát, xoa đầu Con Trời, Con Trời đỏ mặt. Cấp trên phán, tặng Con Trời bằng khen, lại còn đọc chữ trên bằng khen trước đám đông. Hai chữ “bằng khen” đọc rất chậm sau đó đọc nhanh “Trong công cuộc xây dựng nhà nước, Con Trời đã có cống hiến to lớn và nỗ lực đối với sự nghiệp gang thép, nay cấp bằng khen để đặc biệt động viên khuyến khích”.
Bên dưới lại đọc tên Tổng bộ và thời gian,Con Trời lên nhận bằng khen trong tiếng vỗ tay, cấp trên đã gắn hoa hồng lớn lên ngực Con Trời.
Con Trời đã trở thành danh nhân đỏ của toàn bộ khu dục tân. Buổi tối hôm ấy, cấp trên mời Con Trời dự tiệc, cơm tẻ, bánh bao bột mì trắng, rau thịt, gà hầm có cả rượu. Con Trời nói:
- Cho gọi mấy người cùng tôi chở gang đến cùng ăn được không?
Vậy là lại sắp ra một mâm bên cạnh, người đến, ăn cơm tẻ, bánh bao bột mì trắng, rau thịt, không có gà hầm và rượu.
Trên mâm, cấp trên hỏi Con Trời:
- Cậu chưa lên tỉnh thành phải không?
Con Trời gật đầu.
Cấp trên im lặng suy nghĩ rồi hứa: - Hôm nay cậu cho ba xe chở đến một tấn gang, chỉ cần trong một năm, cậu luyện được 100 tấn, chúng tôi hứa với cậu, không những cậu được đi dự Đại hội điển hình của địa khu, mà còn để cậu đi dự đại hội điển hình của tỉnh, của Bắc Kinh.
Việc có như thế, nét mặt Con Trời đỏ ửng:
- Mỗi tấn cho tôi một bằng khen, một bao bột mì trắng, hai hoa hồng to. - Một trăm tấn tôi sẽ đi dự đại hội điển hình của tỉnh.
Con Trời chưa lên tỉnh thành bao giờ. Con Trời ao ước được đi tỉnh thành. Trên thị trấn có một đường phố. Huyện lỵ có ba đường phố, thành phố của địa khu ít nhất có ba mươi đường to ngõ nhỏ. Còn tỉnh thành có bao nhiêu đường phố?
Đã biết thị trấn, huyện và địa khu, nhưng Con Trời không biết tỉnh thành như thế nào.
Con Trời mơ tưởng đi tỉnh thành.
Con Trời nghĩ, luyện đủ 100 tấn gang, giành 100 bằng khen, 200 bông hoa hồng toLúc ấy Con Trời sẽ phải ăn tết ở tỉnh thành. Khi từ thị trấn trở về bờ sông Hoàng Hà, giáo sư tôn giáo gò lưng kéo xe, Con Trời ngồi chễm chệ trên xe, Con Trời nhìn bầu trời suy nghĩ hồi lâu mới nói:
- Giúp ta tính thử, 150 cân cát đen luyện ra được 100 cân gang, một trăm tấn gang, sẽ phải dùng bao nhiêu cát đen để luyện? Chúng ta có hai mươi lò to nhỏ, bình quân năm ngày ra một lần, bao nhiêu ngày mới luyện được 100 tấn?
Giáo sư Tôn giáo đỗ xe giữa cánh đồng vắng vẻ, lấy que vạch trên đất, mồm lẩm nhẩm, 100 cân gang, là 150 cân cát đen, một ngàn phải dùng 1500 cân, mỗi tấn cần có 3000 cân cát gang đen. Nếu hai mươi lò, bình quân mỗi lần, luyện ra 300 cân gang, hai mươi lò, là 6000 cân gang, như vậy mỗi lò luyện sẽ phải luyện 35 lò gang, sẽ luyện được 105 tấn. Nếu năm ngày năm đêm luyện một lò, bình quân ba mươi lăm lò sẽ phải luyện một trăm bảy mươi lăm ngày, vừa đúng sáu tháng trời.
Nói xong tính xong giáo sư tôn giáo đứng dậy, mặt đất cạnh đường bị ông viết viết gạch gạch tứ tung, y như cua bò, niềm vui đi liền với đau khổ, nét mặt Con Trời tỏ ra mù mịt và thất vọng.
- Vậy cần hai ba ngày luyện một lò, bình quân mỗi lò đều là năm trăm cân hoặc tám trăm cân gang, lại xây thêm mấy lò, chẳng phải có thể luyện được một trăm tấn gang trước tết hay sao?
Con Trời tính rồi hỏi, nét mặt lại sáng lên.
Niềm vui cũng bừng lên.
Việc có như thế. Mặt trời lên, hai xe phía trước đi đã khá xa, ngồi nghỉ chờ hai người. Họ lại đi, Con Trời ngồi vắt vẻo trên xe, giáo sư tôn giáo gò lưng kéo . Con Trời nhìn ánh sáng cười bảo:
- Ta không đốt quyển “Kinh Thánh” của ngươi, chỉ phạt ngươi năm bông hoa nhỏ. Ta cũng không còn bắt ngươi đái lên quyển sách đó. Cuối năm ta sẽ đi lên tỉnh thành, ngươi về phải nói với mọi người chỉ cần luyện đủ 100 tấn gang, chắc chắn sẽ có ba mươi lăm phạm nhân được về nhà như nhân viên thực nghiệm.
Giáo sư tôn giáo ngạc nhiên quay lại nhìn.
- Sẽ có bốn mươi, năm mươi người tự do về nhà. – Con Trời nói – Trên sách của ngươi viết, Đức Chúa Trời phán, phải có ánh sáng là có ánh sáng. Đức Chúa Trời phán, phải có nước là có nước.
Giáo sư tôn giáo kéo xe chạy như con lừa. Mặt trời chiếu trên đầu giáo sư. Trái đất tràn ngập ánh sáng.