Sau khi sang thu, cánh đồng phẳng lặng, vắng tanh vắng ngắt, trên mặt đất con người bé tí tẹo như con kiến. Một chấm đen đang to dần. Trong khu dục tân, những ngôi nhà mọc lên khai thiên lập địa. Con người đến ở, thì có như thế . Tình yêu vô biên và nỗi khổ vô hạn đã đến. Mặt trời sắp lặn vàng óng ả. Ánh sáng đặc quánh, nếu tính trọng lượng, mỗi cột sáng cũng phải nặng bảy tám lạng, cứ từng cột từng cột chen chúc dầy đặc như rừng. Chân Con Trời nhảy múa trong ráng chiều rực rỡ. Hơi ấm cộm chân, cộm cả ngực và lưng. Người chạm hơi ấm, hơi ấm thít người. Nhà khu dục tân, khai thiên lập địa, gạch xanh ngói xanh cũ kĩ, ánh sáng hỗn độn chồng đống chồng khê… Giữa đồng không mông quạnh, con người đến ở, thì có như vậy. Ánh sáng là tốt. Đức Chúa Trời phân chia ánh sáng và bóng tối, gọi sáng là ngày, tối là đêm, có buổi tối, buổi sáng, trước khi đêm đến là hoàng hôn. Hoàng hôn là tốt, gà lên giá, dê về chuồng, bò tháo vạy, người về nghỉ.
Con Trời trở về, tình yêu và đau khổ đã đến, cổng khu dục tân khép hờ. Ngài thổi còi. Tiếng còi réo vang. Mọi người đều đến xếp thành hàng.
Đức Chúa Trời phán: Phải có khoảng không phân cách nước với nước, khoảng không phân cách nước dưới khoảng không với nước trên khoảng không, thì có như vậy, trên khoảng không là trời, dưới khoảng không là đất, mặt đất đỡ người, từng dải, từng dải, mênh mông, mênh mông.
Con Trời nói: Ta đã trở về, từ bên trên, từ trên thị trấn, tuyên bố mười điều răn. Đọc mười điều răn:
1. Nhất nhất phải xin phép, cấm đi lung tung.
2. Nhất nhất phải lao động, cấm nói năng bừa bãi.
3. Nhất nhất phải cày cấy, thi đua được mùa, có thưởng phạt.
4. Không được thông dâm, thông dâm xử phạt
5. Lại thu sách vở bút mực, không được đọc viết lung tung, cấm nghĩ vớ vẩn
6. Không phao tin đồn nhảm, cấm phỉ báng…Tổng cộng mười điều, gọi là mười răn. Điều thứ mười cấm bỏ trốn, giữ lời dạy, giữ quy tắc, ai bắt kẻ bỏ trốn có thưởng.
Trước khi đêm đến, hoàng hôn sưởi ấm trái đất. Nhà xanh của khu dục tân xây giữa cánh đồng hoang vắng, thành từng dẫy, từng dẫy. Trước dẫy đầu tiên là sân, có cây du, trên cây có chim.
Đức Chúa Trời phán: Đất phải sinh các sinh vật tuỳ theo loại: Súc vật, côn trùng, thú hoang, chim muông, loại nào theo lọại đó, gia cầm loại nào theo loại đó. Tất cả côn trùng trên đất, loại nào theo loại đó. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt đẹp. Ngài lại phán, chúng ta hãy tạo nên loài người như hình thể Ta và giống như Ta để quản trị các loài cá biển chim trời, súc vật trên trái đất, cùng tất cả côn trùng bò và chạy nhảy trên mặt đất, cũng như các vật sống hoạt động trên mặt đất và chim bay trên trời. Ngài nói, xem này, Ta ban cho các ngươi mọi thứ rau xanh kết giống và mọi thứ cây ra quả có hạt mọc trên đất để dùng làm thực phẩm cho các ngươi. Ta cũng ban tất cả cây cỏ xanh cho các thú vật, chim trời và mọi loài vật bò trên đất, mọi loài có sinh khí làm thực phẩm, thì có như vậy. Đức Chúa Trời nhìn mọi vật Ngài dựng nên và thấy là rất tốt. Vạn vật trên trời dưới đất đều tạo dựng đầy đủ, loại nào vào loại ấy, có trật tự, quy củ, mặt Ngài tươi cười.
Con Trời nói, tất cả mười điều, điều thứ mười là không bỏ trốn, giữ lời dạy, giữ qui tắc, bắt kẻ bỏ trốn được thưởng.
Con Trời lấy ra một bằng khen, giấy trắng rìa đỏ. Bên trên là quốc kỳ, quốc huy, viết chữ “BẰNG KHEN” rõ to, để ở trên. Chỗ trống của bằng khen nên viết chính văn, không có chữ, in một viên đạn, màu vàng choé. Con Trời nói:
- Ta lên thị trấn về, bên trên bảo phát cho các người. Bên trên nói, nếu ai trốn, ngoài việc tước bằng khen, còn phải ăn đạn thật.
Việc đã an bài, thì có như thế.
Con Trời phát bằng khen cho từng người, yêu cầu ai nấy dán ở đầu giường, hoặc đè dưới gối, luôn luôn tâm niệm. Trời đã tối. Hoàng hôn là tốt, gà lên giá, dê về chuồng, bò tháo vạy, người nghỉ việc, Ngài lại phán, việc cuối thu là gieo giống. Tiểu mạch sản lượng mỗi người ít nhất từ ba đến năm mẫu (mỗi mẫu Trung Quốc bằng 667 mét vuông), phải cày cấy gieo trồng, thi đua xem ai được mùa, nông dân bình quân mỗi mẫu, không dưới hai trăm cân (một cân Trung Quốc bằng một nửa kg), các người đều tài giỏi, có văn hoá, yêu cầu sản lượng mỗi mẫu 500 cân. Bên trên nói, nhà nước đứng dưới gầm trời, nước Mỹ là một quả cầu, nước Anh, nước Pháp, nước Đức, nước Italia đều là hòn dái cục phân và đuôi gà của quả cầu. Trong hai ba năm, chúng ta phải xung thiên náo địa, đuổi Anh vượt Mỹ. Bên trên phán, trồng tiểu mạch, phải hái mặt trăng, bắn mặt trời, luyện gang thép đại quy mô, các người bình quân mỗi người mỗi tháng phải luyện được một lò gang thép. Có văn hoá có tài năng, các người không được kém nông dân.
Cấp trên đã phán, thì có như thế.
- Không canh tác, không luyện thép cũng được – Con Trời nói - Các người bỏ trốn cũng được. Trong khu khác đều đã có người được thưởng đạn thật. Các người bỏ trốn, ta chỉ xin một điều, một điều kiện, đó là ta đi vác vể một con dao cầu, các người chạy trốn, không cày cấy, không luyện thép, cũng không muốn ăn đạn thật, vậy thì hãy dằn ta dưới lưỡi dao cầu cắt ta một nhát.
- Ta sẽ phối hợp các người cắt phập ta một nhát cho xong, rồi các người đi đâu thì đi, nhưng biết đi đâu!
- Ta chỉ xin thế thôi, cắt cổ ta xong, khỏi phải cày cấy, khỏi phải luyện thép, các người ra đi.
Trời đã tối, thì có như thế. Bóng đêm mùa thu đổ xuống. Trời đất hỗn độn hư không, màu đen xanh, như quả dưa thơm. Mọi người ra về, đều mang theo bằng khen, giấy trắng riềm đỏ, phía trên là quốc kỳ, quốc huy, viết một chữ khen. Chỗ viết chữ trên bằng khen, in một viên đạn rõ to màu vàng choé, giống như một trái quả giữa chậu hoa. Đức Chúa Trời nói, trên trời có ánh sáng, chia ra ngày và đêm, làm ký hiệu, định ra tiết lệnh, ngày tháng năm, đồng thời phát sáng bầu trời, chiếu khắp mặt đất, thì có như thế. Vậy là Đức Chúa Trời tạo nên hai vì sáng lớn, vì sáng lớn hơn cai quản ban ngày, vì sáng nhỏ hơn cai quản ban đêm và các tinh tú, phân biệt sáng và tối. Đức Chúa Trời thấy thế là tốt. Thế giới đã hình thành. Có buổi tối, có sáng sớm. Trước đêm một chút là hoàng hôn, sau hoàng hôn là đêm. Đêm đến lặng lẽ, vạn vật đều yên tĩnh, nhưng có tiếng động trong lòng đất, truyền lên mặt đất. Lại có tiếng nỉ non của cây cỏ truyền trong không trung. Lại có tiếng kêu của chim về tổ. Có tiếng người khóc, người nào cũng cầm chiếc bằng khen, giống như cầm một đoá hoa to, ai cũng lặng lẽ khóc, hình như đã sang thu, hoa rơi rụng, như tiếng khóc của đêm.
Thì có như thế. Con Trời về nhà mình ngủ. Trên mặt đất trống vắng. Yên tĩnh đỡ bước chân con người, như mặt nước đỡ vật trôi nổi.