Đám đông của khu chín mười chín im lặng, như một hồ nước tù.
Nhà lều của Con Trời bị đốt. Tối hôm qua khi bị cháy, nhà lều cháy đùng đùng, ngọn lửa xông thẳng lên trời. Mọi người đều hớt hải xách thùng gầu chạy ra sông kín nước dập cháy. Nhưng từ nhà lều ra đến bờ sông những mấy trăm mét đi về. Khi thùng nước đầu tiên đến bên lửa, thì nhà lều, hoa hồng, sao đỏ, bằng khen treo đầy nhà, còn có cả một hòm gỗ đựng tặng thưởng sao năm cánh và cái chăn của Con Trời, đều bị cháy thành tro trong lửa mạnhVải lều bạt là thứ vải bạt nhựa còn mới gặp lửa y như gặp người tình, quấn chặt lại với nhau, không gỡ ra nổi. Vải bạt nhựa toả ra mùi dầu sặc sụa cháy đen vàng. Chăn nệm trong nhà lều phát ra mùi bông đen khét lẹt. Còn từ những bằng khen, sao đỏ, hoa hồng, người ta ngửi thấy mùi giấy cháy tiêu tan trong lửa.
Không biết vì sao bị cháy. Có lẽ có kẻ cố ý đốt, có lẽ ai đó vô tình vứt đầu mẩu thuốc, tàn lửa rơi vào đống cỏ bên nhà lều gây hoả hoạn. Con Trời đi tỉnh thành sắp về. Theo chương trình một hai hôm nữa sẽ về đến bên sông Hoàng Hà, sẽ có một loạt ngươì được tự do về nhà, nhất là những phạm nhân đã đủ một trăm mười, một trăm hai mươi bông hoa nhỏ, chỉ chờ Con Trời về là thưởng bù cho họ đủ một trăm hai mươi nhăm bông hoa nhỏ, năm bông hoa nhỏ đổi một bông hoa vừa, năm bông hoa vừa đổi một ngôi sao to bằng bàn tay, một trăm hai mươi nhăm bông hoa nhỏ đổi năm ngôi sao to sẽ thành con người mới được tự do, đi khắp trời rộng đất dài của thế giới. Ngay đến những phạm nhân vừa tích góp một trăm hoa, cách một trăm hai mươi nhăm hoa,vẫn còn một đoạn bên này núi nam bên kia biển bắc, cũng ảo tưởng Con Trời có tâm trạng tốt bởi tin vui, sau tết đại diện Tỉnh lên Kinh Thành tiến cúng gang, Ngài sẽ trở nên thoáng rộng khảng khái, thưởng cho họ mười bông hai mươi bông, thậm chí ba mươi bông hoa nhỏ, như thế họ cũng sẽ được về nhà ăn tết. Trời cao đất rộng, khi đi khỏi bên sông Hoàng Hà, Con Trời đã từng nói, những ai không được tự do chỉ cần đủ một trăm bông, hoặc chín mươi bông cũng có thể xin nghỉ về nhà ăn tết.
Mọi người đều được hy vọng khuyến khích động viên. Ai đủ một trăm hai mươi bông, Con Trời vừa đi, họ đã bắt đầu chuẩn bị hành lý của mình, chờ tự do về nhà. Ai đủ trên dưới một trăm bông cũng thu dọn quần áo va li chuẩn bị về, mong Con Trời thoả nguyện ước ao, sang xuân sẽ đại diện toàn tỉnh lên Kinh Thành hiến gang, trở thành anh hùng chiến sĩ thi đua, dạo chơi Bắc Kinh, mở rộng tầm nhìn. Nhưng trước hôm Con Trời trở về, nhà lều của Ngài đã bị cháy. Vải bạt, cột chống, bằng khen, hoa hồng và tất cả một loạt hoa hồng nhỏ đỏ rực, lấp lánh, dán trong cột hoa hồng trên vải bạt đều biến thành tro trong chốc lát. Ngọn lửa bùng lên vào lúc hoàng hôn. Mấy ngày rỗi rãi lười nhác uể oải, mọi người đều phân tán trong nhà lều, nhà lá của mình hoặc ngủ, hoặc đánh tú lơ khơ, chơi cờ tướng, chuẩn bị đi, kiểm tra đi kiểm tra lại túi xách ba lô, cái nào nên mang đi, không cho vào, cho vào lại là thứ dư thừa không cần mang đi. Trên đầu giường, họ giở hành lí ra lại buộc vào, buộc vào lại giở ra. Lúc này mặt trời lặn trên thượng du sông Hoàng Hà đỏ như lửa, thì đột nhiên trên đê có người kêu thất thanh:
- Cháy nhà, cháy nhà, tất cả mau mau đi dập lửa!
Tiếng kêu cứu như cơn lốc xoáy men theo đê lớn cuốn đến lúc nửa đêm canh ba. Ầm một tiếng, mọi người cuống quýt từ trong nhà chạy ra, sững sờ, nhìn thấy ngôi nhà lều của Con Trời cháy rừng rực, khói đen cuồn cuộn bốc lên thành hình xoáy ốc. Ánh lửa đỏ bị khói đậm cuốn chặt, trong khói đen kịt ngọn lửa tả xung hữu đột chui khỏi khói đen. Mọi người rối rít, vừa kêu vừa hét, chạy ra cạnh lò luyện và vào nhà tìm thùng chậu chạy ra bên sông múc nước. Khi đám người lộn xộn hối hả xách nước về đến nơi, thì ngôi nhà lều khói đen đã thưa, ánh lửa ngút trời. Tất cả khói cuốn níu lúc đầu bây giờ đều nhanh gọn thu lại thành lửa bay lên. Vậy là mọi người bắt đầu mon men đến gần, người hắt nước, người kêu cứu, chạy đi chạy lại lộn xộn, lúc thì đến gần thế lửa, lúc thì lên đê to. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ hớt hải, lửa đã tắt. Ngôi nhà lều ngoài một đống tro đen, xi măng và cột chống cùng vải bạt chưa cháy hết, còn có thêm hai đôi giầy giải phóng và hai chiếc áo sơ mi bị nước ướt thấu của Con Trời. Còn lại đều thành tro than và đất nhão.
Đến lúc này mọi người chợt nhận ra, không phải chỉ nhà lều của Con Trời bị cháy, mà còn cháy tất cả, tất cả hoa hồng và sao năm cánh của họ dán trên vải bạt. Người nào cũng nhìn đống nhão nhoét đen sì im lặng. Im lặng bao trùm cả bầu trời lẫn mặt đất.
Đã vào đêm mà mọi người không ăn cơm. Nhà bếp vẫn chưng màn thầu bột mì vàng, củ cải xào và nấu cháo gạo tẻ. Nhưng những anh chị em có trên trăm hoa không ai ăn cơm, còn những người hoa ít, muốn đi ăn cơm, lại ngại người hoa nhiều trợn mắt và chửi thầm, liền che giấu niềm vui trên đau khổ của người khác, đã thể hiện đồng cam cộng khổ cũng không ăn. Suốt một đêm không có ai đánh bài chơi cờ huyên náo như hàng ngày. Khu 919 lặng như chết. Đến hôm sau, ai cũng biết hôm nay Con Trời sẽ về đến khu. Ngay từ lúc sáng sớm đã có người đi men theo đường cái nhìn ra ngoài, vẫn không thấy bóng dáng, lại quay về nhà ngồi thẫn thờ. Hết buổi sáng, lại ăn xong cơm trưa, lại sang buổi chiều, mặt trời sắp lặn đúng vào lúc nhà con Trời bốc cháy hôm qua, không ai gọi không ai kêu. Có ngươi đứng trên đê lớn vươn cổ nhìn con đường từ nhà Con Trời thông ra thế giới bên ngoài, sau đó đột nhiên chạy xuống bãi, hạ thấp giọng: “ Mau mau… nhìn” giơ tay chỉ ra phía đường cái, liền trông thấy một bóng người đang đi về phía nhà lều. Đầu tiên chỉ thấy một chấm nhỏ, như một chiếc lá du di trên mặt đất trong nắng, dần dần chấm đen thành bóng người, đã nhận ra Con Trời trở về đúng thời gian.
Mọi người từ các nhà đều ùa ra. Không thấy ai gọi ai thông báo, nhưng tất cả đều biết Con Trời đã về, liền túa ra cùng một lúc, đứng đông nghịt trước nhà lều Con Trời im lặng. Ai cũng nhìn Con Trời đi trong mặt trời lặn mỗi lúc một gần. Họ im lặng mổi lúc một nặng nề, ngột ngạt, không yên. Nét mặt ai cũng buồn thiu, héo hon, nhợt nhạt, vàng vọt, như những chiếc lá nhiễm sương vàng xỉn, nửa trắng nửa thâm, treo lơ lửng trong hoàng hôn buông xuống.
- Các ngươi đều đứng đây làm gì? Ai đến đón ta!
Khi sắp bước đến, Con Trời gọi mọi người. Trong giọng Ngài, vừa có vẻ mừng mừng, vừa giận lây và bực dọc không hiểu nguyên do.
Mấy người đứng trước nhất là giáo sư tôn giáo, học giả và bác sĩ. Giáo sư tôn giáo vốn định bước lên đón Con Trời. Nhưng ngẩng đầu nhìn học giả và mọi người đều đứng yên không nhúc nhích, ông bước lên mấy bước liền dừng lại. Không biết tại sao không có ai chịu lên trước một bước đón Con Trời trước đám đông, trước tiên là tỏ lòng hoan nghênh Con Trời đã về, hoặc báo cáo vụ cháy bất ngờ đằng sau họ. Ai cũng lo lắng nhưng lại im lặng như chết nhìn mặt Con Trời, nhìn bước đi và hành lý của Con Trời, như nhìn và chờ đợi sự giận cá chém thớt Ngài đem về cho họ.
Từ đám đông Con Trời đã nhận ra sự khác thường. Ngài bước chậm nhìn bãi tro đen sì đằng sau họ qua khe hở đám đông, mặt ngài chợt trắng bệch, đột nhiên chạy nhanh xông vào cảnh im lặng như chết, muốn phá vỡ sự im lặng như một bãi tha ma, mà mồm kêu rú lên sửng sốt cùng câu hỏi mơ hồ nghe không rõ.