Con Trời đi được mấy hôm, mặt đất trở nên ấm áp, thấy chỗ nắng kín gió chân tường có cỏ mới ra mầm nẩy chồi. Số là nữ bác sĩ đi tiểu tiện, nước giải chảy thành xoáy lộ ra cỏ non trong suốt, vàng nõn, như kính, tiểu tiện xong, nhổ mầm soi lên ánh nắng. trông thấy trong mạch non có chút nước chảy, chợt ngẩn người, lại chợt tỉnh, giơ ngọn mầm cỏ non vàng trong sáng chạy vào sân reo gọi:
- Sang xuân rồi, chúng ta đã được cứu!
- Sang xuân rồi, chúng ta đã có cái ăn!
Người gọi là đàn bà, nữ bác sĩ. Chị vừa chạy vừa gọi, bất chợt chị ngã gục không bao giờ bò dậy nữa. Người ta đến kéo chị mới biết chị đã chết. Bởi vì bác sĩ biết trước tiên cái lẽ, khi vạn vật khai hoa, mạng sống sinh trưởng. Bác sĩ đã reo gọi và chết như thế. Bởi vì sung sướng quá đỗi, chị sướng quá ra sức reo gọi bị kiệt sức. Mọi người từ trong nhà ùa ra, đến chỗ nắng kín gió bới, quả nhiên có mầm cỏ, nẩy từ rễ. Không có mầm, gốc cỏ cũng mềm ướt, chứa nhiều nước, ăn sống rễ cỏ, có vị ngòn ngọt tanh tanh trong mồm.
Ai cũng đi bới đất ăn sống rễ cỏ. Ăn nhiều cỏ mới người nào cũng đau bụng đi lỏng lại đều bị chết. Một hôm có người nhớ đến Con Trời đi lên Kinh Thành đã nửa tháng vẫn không có tin gì. Người ta bảo lên Kinh thành có ô tô, tàu hoả, đi về chỉ mất dăm ba hôm, cấp trên có gặp cũng chỉ mấy phút, mười mấy, hơn hai mươi phút. Thời gian còn lại Ngài có thể lấy chân đo mỗi tấc đất ở Kinh Thành, sau khi xong việc, Con Trời nên trở về. Nhưng Ngài không về. Ngày nào anh chị em cũng nhìn ra đường cái.
Con Trời không trở về, người ta hoài nghi Ngài đã chết. Xét cho cùng khi ra đi mặt Ngài sưng phù, chân cũng sưng phù. Toàn thân từ trên xuống dưới đều phù thũng.
Có người bảo:
- Không có Con Trời chính là lúc có thể về nhà tự do.
Có người hưởng ứng đều muốn đi. Học giả đứng ra ngăn. Ông nói chỉ cần Con Trời trao bản thảo nửa cuốn sách của ông cho cấp trên cao nhất nhất, thiên hạ sẽ lập tức khôi phục như cũ, nông dân làm ruộng, công nhân đi làm ca, giáo sư trở lại bục giảng. Ai có kiến thức và thích suy nghĩ có thể trở lại ngẫm nghĩ và sáng tác.
Lại chờ đợi. Cuối cùng không thấy Con Trờì về.
Mùa xuân đã đến. Ấm trong lòng đất. Trái đất lại mọc cỏ, nở muôn hoa. Chim sẻ từ đâu bay về, bay liệng trên bầu trời kêu riú rít. May mà cơn đói đã qua, đã có rau dại chống đói. Trên bãi sông Hoàng Hà đâu đâu cũng có xúp-lơ, rau dền đỏ, rau răng cưa, chỉ trong chốc lát đã hái được hàng nắm. Có rau rừng, người sẽ có sức, con người lại nẩy ra ý nghĩ, nhân khi Con Trời đi vắng dời khỏi khu dục tân.
- Ba ngày nữa Con Trời không về anh chị em sẽ bỏ đi được không?
Học giả đi đến từng nhà khuyên:
- Bỏ đi chỉ có một con đường, con đường ấy liệu đi có dễ dàng hay không?
Sau ba ngày Con Trời vẫn biệt tăm.
Có người bỏ đi, bỏ trốn không thấy nữa. Trên người mang đủ số, một nắm hoa hồng nhỏ. Số hoa này lấy từ trên thân phạm nhân đã chết đói, đủ một trăm hai mươi lăm bông hoa nhỏ. Trên người được rau rừng tiếp sức, không thấy anh ta trên giường, trên dưới gầm giường không có quần áo. Không ai còn chịu nghe lời học giả, không ai còn tin lời học giả. Con Trời đã đi hai mươi tám ngày. Có hai lần đi Bắc Kinh cũng về rồi.
Lại một buổi trưa, có người ngang nhiên nói trong sân:
- Ai muốn ra đi đều thu dọn hành lý đi theo tôi.
Mọi người ầm ầm thu dọn hành trang đi ra, đứng đông lắm, đếm quân số có năm mươi hai người tất cả, mới biết khu 919 có già một nửa bảy mươi người chết đói chết bệnh. Sang xuân rồi, người có sức, Con Trời không về chính là thời cơ tốt bỏ đi tập thể.
- Làm sao đây? - Học giả hỏi nhà văn.
Tôi cũng đi. – Nhà văn đáp - Lần này tôi động viên mọi người bỏ đi. Những người này, tôi đã từng ghi nhiều chuyện của họ trong “Tội nhân lục”. Chuộc tội, tôi phải dẫn họ đi.- Vừa nói nhà văn vừa sửa soạn hành lý của mình.
Học giả ngạc nhiên nhìn nhà văn. Nhà văn nhìn học giả, hy vọng nhà văn và mọi người đi thoát. Học giả nhìn toàn thể anh chị em phạm nhân hưng phấn và kiên nghị đứng trong sân, lắc đầu với nhà văn, nhìn nhà văn hỏi:
- Trên đường thông lên thị trấn, chỗ nào cũng có trạm kiểm soát, các bạn đi lối nào?
Nhưng nhà văn nói một cách kiên nghị:
- Không đi cũng chết.
Thì có chuyện như thế.
Nhà văn và học giả bắt tay tạm biệt, ra khỏi nhà. Mặt trời đã ngả về tây, có người đề nghị:
- Mở cửa nhà Con Trời xem xem, có gì đáng lấy đi!
- Lấy cắp hay sao hả?
Nhà văn hét to.
- Đừng quên chúng ta là dân trí thức, là những người có học!
Một dòng người đi qua trước cửa nhà Con Trời. Kẻ vác người xách, có người gánh. Mấy chục người theo nhà văn men theo con đường cái, tốp năm tốp ba đi ra ngoài bãi sông Hoàng Hà. Học giả đứng trong sân nhìn mọi người đi khỏi cổng. Ánh mắt ông mờ mịt,đầy vẻ hoài nghi .Ông không đi ,tin Con Trời nhất định sẽ về, nhất định sẽ trao tập bản thảo cuốn sách cho cấp trên. Học giả cứ nhìn anh chị em phạm nhân mãi đến lúc đội ngũ mất hút trong ánh nắng mùa xuân.