1969
Vào giờ uống bia, quán Dog-Gone dọn lên những tin nóng hổi hơn quán ăn nữa. Cảnh sát trưởng cùng Joe bước vào căn phòng dài chật cứng và đi tới quầy bar, vốn được đẽo từ một cây thông lá dài duy nhất, đặt dọc cánh trái phòng, dường như chạy hút vào bóng tối. Dân địa phương – toàn đàn ông vì phụ nữ không được phép vào – ngồi dồn cục quanh quầy hay tại các bàn rải rác. Hai người đứng quầy nướng xúc xích; chiên tôm, hàu và bánh bột ngô viên; khuấy cháo ngô; rót bia và rượu bourbon. Ánh sáng duy nhất phát ra từ nhiều biển hiệu bia chớp nháy, tỏa ra ánh màu hổ phách, như lửa trại liếm những khuôn mặt râu rậm. Tiếng cộp và cách của mấy trái bóng bida vọng lên từ phòng sau quán.
Ed và Joe lách vào khoảng giữa quầy chen chúc dân chài lưới, và họ vừa dứt lời gọi bia Millers với hàu chiên là những câu hỏi tuôn ra: Có gì mới không? Tại sao không có dấu vân tay; tin đó đúng chứ? Mấy anh có nghĩ tới lão dà Hanson chưa? Lão khùng như một thằng điên, có vẻ là chiện lão sẽ làm, leo lên tháp, đẩy té bất cứ ai mò tới. Dụ này làm mấy anh rối bời nhỉ?
Joe quay qua một bên, Ed nhìn bên còn lại, cưỡi trên cái xôn xao. Trả lời, lắng nghe, gật gù. Rồi xuyên qua sự huyên náo, tai cảnh sát trưởng bắt được cái góc tách biệt của một giọng nói điềm tĩnh, đều đều, và quay sang đối mặt với Hal Miller, người câu tôm trong đoàn của Tim O’Neal.
“Tôi có thể nói chuyện với ông một phút không, cảnh sát trưởng? Một mình?”
Ed lùi ra khỏi quầy bar. “Chắc chắn rồi, Hal, đi với tôi.” Ông dẫn người này tới một bàn nhỏ kề tường, rồi họ ngồi xuống. “Cần rót đầy ly bia đó không?”
“Không, vầy được rồi. Dù sao cũng cảm ơn ông.”
“Có việc gì làm cậu lấn cấn hả Hal?”
“Ừ, đúng thế. Phải nói ra thôi. Mấy nay nó làm tôi hơi lăng tăng chút.”
“Nói nghe xem nào.”
“Ôi dào.” Hal lắc đầu. “Tôi không biết. Nhiều khi cũng chả có gì, hoặc là vậy, hoặc là lẽ ra tôi nên báo ông sớm hơn. Tôi bị ám ảnh bởi cái tôi nhìn thấy.”
“Cứ nói tôi nghe đi, Hal. Cùng nhau, chúng ta sẽ xem nó quan trọng hay không quan trọng.”
“Chậc, là về chuyện của Chase Andrews ấy. Trong cái đêm cậu ta chết, chà, tôi đang làm việc cho Tim, và chúng tôi vào vịnh trể, mải sau nửa đêm, và tôi với Allen Hunt đã thấy người phụ nữ đó, kẻ mà người ta gọi là Cô gái Đồng lầy, lái thuyền ngay ngoài vịnh.”
“Thật sao? Bao lâu sau nửa đêm vậy?”
“Chắc khoảng một tiếng bốn lăm phúc sáng.”
“Cô ta lái đi đâu?”
“Chà, đó là vấn đề đó, cảnh sát trưởng. Cô ta hướng thẳng về phía tháp phòng cháy. Nếu không đổi hướng, cô ta sẽ tấp vào ngay cái vịnh nhỏ ngoài tháp.”
Ed thở ra. “Ừ, Hal. Đó là thông tin quan trọng. Rất quan trọng. Anh có chắc kẻ đó là cô ta không?”
“Chà, lúc đó Allen và tôi có nói chuyện và khá chắc đó là cô ta. Ý tôi là, chúng tôi đều nghĩ cùng một thứ. Tự hỏi cô ta làm quái dì ở ngoài trễ vậy, lái thuyền đi không đèn đóm dì. May mà tụi tôi thấy cô ta, không thì có thể ủi qua cô ta rồi. Rồi tụi tôi quên béng chuyện đó. Chỉ sau khi tôi liên hệ cái này với cái kia và nhận ra đó chính là đêm Chase chết ngoài tháp. Chà, thế là tôi cho rằng mình nên nói ra.”
“Có ai khác trên thuyền thấy cô ta không?”
“Chà, tôi không biết nửa. Người khác củng có ở đó, chắc chắn, chúng tôi đang đi vào. Cả thuyền đều có mặt. Nhưng tôi chưa từng nói với người khác dề nó. Ông biết, lúc đó đâu có lý do gì. Và kể từ đó củng chưa hỏi họ.”
“Tôi hiểu. Hal, anh đã làm đúng khi báo cho tôi. Trách nhiệm của anh là phải nói ra. Đừng lo gì hết. Tất cả những gì anh có thể làm là cho tôi biết cái anh thấy. Tôi sẽ gọi anh và Allen tới lấy lời khai. Giờ tôi có thể mua bia cho anh chưa?”
“Không, tôi nghĩ tôi sẽ về nhà thôi. Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon. Cảm ơn anh lần nữa.” Ngay khi Hal đứng dậy, Ed vẫy gọi Joe, người cứ vài giây lại liếc sang để đọc nét mặt cảnh sát trưởng. Họ cho Hal một phút để tạm biệt và ra khỏi đó, rồi bước ra đường.
Ed kể cho Joe điều Hal đã chứng kiến.
“Chà,” Joe thốt lên, “vậy là gần được rồi. Anh có nghĩ vậy không?”
“Tôi nghĩ với cái này thẩm phán có thể cho lệnh khám xét. Không chắc nữa, và tôi muốn chắc chắn trước khi yêu cầu. Với lệnh khám chúng ta có thể soát nhà cô ta xem có sợi vải đỏ khớp với mớ sợi trên quần áo Chase không. Chúng ta phải nghe câu chuyện của cô ta về đêm đó.”