1969
“Hừ, cô ta lại không có ở đây,” Joe nói, gõ lên khung cửa hiên của Kya. Ed đứng trên bậc thềm gạch ván, chụm tay lại trên tấm lưới để nhìn vào nhà. Những cánh tay khổng lồ của sồi, treo mấy chùm không khí tóc tiên thõng thượt, phủ bóng lên mặt ván bợt bạt và cái mái nhọn của lán. Chỉ có vài mẩu trời xám xịt thoáng hé ra trong buổi sáng cuối tháng Mười một.
“Dĩ nhiên là cô ta không có ở đây. Cũng chẳng hề gì; chúng ta có lệnh khám xét. Cứ vào thôi, cá là nó không khóa.”
Joe mở cửa, gọi to, “Có ai ở nhà không? Cảnh sát trưởng tới đây.” Vào trong, họ trợn mắt nhìn những hàng kệ để bộ sưu tập sinh vật của cô gái.
“Ed, nhìn tấc cả mấy thứ này đi. Nó còn chạy tiếp qua mấy phòng sau, và dọc hành lang nữa. Có vẻ cô ta hơi điên. Khùng như một con chuột ba mắt.”
“Có lẽ, nhưng hình như cô ta là một chuyên gia đáng nể về đồng lầy đó. Anh biết cô ta xuất bản mấy cuốn sách đó mà. Bắt đầu làm cho mình bận rộn thôi. Được rồi, đây là những thứ cần tìm.” Cảnh sát trưởng đọc to một danh sách ngắn. “Quần áo len màu đỏ có thể khớp với sợi vải tìm thấy trên áo khoác của Chase. Một quyển nhật ký, lịch hay ghi chú, cái gì đó có thể kể ra cô ta ở đâu vào những giờ nào; sợi dây chuyền vỏ sò; mẩu vé từ mấy chuyến buýt đêm. Và đừng làm xáo trộn đồ đạc của cô ta. Không có lý do gì để làm vậy. Chúng ta có thể nhìn ở dưới hoặc xung quanh tất cả; không cần phải phá hỏng chỗ này.”
“Ừ, tôi hiểu ý anh. Trong đây như một ngôi đền vậy. Một nửa chong tôi thấy ấn tượng, nửa còn lại thấy hơi ớn ớn.”
“Sẽ mệt mỏi và tẻ nhạt lắm đây, chắc chắn vậy,” cảnh sát trưởng cảm thán khi cẩn thận nhìn sau một dãy tổ chim. “Tôi sẽ bắt đầu từ phòng ngủ cô ta.”
Hai người đàn ông im lặng làm việc, vén qua mấy bộ đồ trong tủ quần áo, nhìn vào góc tủ chứa, dịch chuyển mấy lọ da rắn và răng cá mập để tìm chứng cứ.
Sau mười phút, Joe gọi, “Tới nhìn cái này này.”
Khi Ed bước ra hiên, Joe hỏi, “Anh có biết chim mái chỉ có một buồng trứng không?”
“Anh nói cái gì vậy?”
“Nhìn đi. Mấy bức vẽ và ghi chú cho thấy chim mái chỉ có một buồng trứng.”
“Khốn thật, Joe. Chúng ta đâu có ở đây để học sinh học. Trở lại làm việc đi.”
“Chờ chút đã. Nhìn đây. Đây là một sợi lông chim công trống, và ghi chú nói rằng trải qua hàng ngàn hàng triệu năm, lông chim trống càng ngày càng lớn ra để thu hút con cái, đến nỗi nó gần như không còn nhấc nổi mình lên khỏi mặt đất. Gần như chẳng bay được nữa.”
“Anh xong chưa? Chúng ta có việc phải làm đó.”
“À thì nó thú vị mà.”
Ed bước ra khỏi hiên. “Tập trung vào việc đi, ông ơi.”
★ ★ ★
Mười phút sau, Joe lại gọi to. Khi bước ra khỏi phòng ngủ nhỏ và đi tới phòng khách, Ed nói, “Để tôi đoán. Anh đã tìm thấy một con chuột nhồi bông có ba mắt.”
Không có câu trả lời nhưng khi Ed bước vào phòng, Joe giơ lên một chiếc nón len đỏ.
“Anh tìm được nó ở đâu vậy?”
“Ngay đây, máng trên hàng móc này cùng áo khoác, nón và các thứ.”
“Phơi ra đó vậy hả?”
“Như tôi đã nói, ở ngay đây.”
Từ túi của mình, Ed lôi ra túi nhựa đựng sợi vải đỏ lấy từ chiếc áo khoác denim của Chase đêm cậu chết và giơ nó lên trên cái nón.
“Chúng trông giống hệt. Cùng màu sắc, kích thước và độ dày,” Joe nhận xét khi cả hai cùng săm soi cái nón và mẫu sợi vải.
“Đúng thế. Cả hai đều có len màu be hơi xù xen với sợi đỏ.”
“Chà, có thể là nó rồi.”
“Chúng ta phải gửi cái nón tới phòng thí nghiệm, tất nhiên. Nhưng nếu những sợi vải trùng khớp, chúng ta sẽ đưa cô ta tới thẩm vấn. Bỏ cái nón vào túi và dán nhãn nó đi.”
Sau bốn giờ tìm kiếm, hai người gặp nhau trong bếp.
Duỗi lưng, Ed bảo, “Tôi nghĩ nếu còn gì khác thì tới giờ chúng ta phải tìm được nó rồi. Chúng ta luôn có thể quay lại. Việc hôm nay coi như xong rồi.”
Lèo lái qua những vết lún về thị trấn, Joe nhận xét, “Có vẻ như nếu có tội, cô ta sẽ giấu cái nón đỏ đi. Không thể treo nó khơi khơi vậy được.”
“Có lẽ cô ta không biết sợi vải sẽ từ cái nón rớt lên áo khoác Chase. Hoặc không biết phòng thí nghiệm có thể xác định nó. Cô ta không thể biết mấy thứ như vậy.”
“Chà, cô ta có thể không biết chuyện đó, nhưng tôi cá là cô ta biết cả đống thứ. Những con chim công trống ngạo nghể đi lại, cạnh chanh để được giao phối dữ đến nỗi chúng gần như không thể bay lên. Tôi không chắc tất cả mấy cái đó là sao, nhưng cùng nhau chúng có ý nghĩa gì đó.”