1970
Chỉ về phía mớ ghế lộn xộn không đồng bộ trong phòng hội nghị nhỏ, Tom mời Tate, Jodie, Scupper và Robert Foster ngồi xuống. Họ ngồi quanh cái bàn hình chữ nhật trên mặt dính đầy vòng đáy cốc cà phê. Tường phòng có hai màu vữa đã bong ra: xanh vỏ chanh phía trên, xanh lá thấm quanh phần dưới. Một mùi lạnh ẩm tỏa khắp căn phòng nhỏ – từ những bức tường cũng như đồng lầy.
“Mọi người có thể đợi ở đây,” Tom nói, đóng cửa lại sau ông. “Có một máy pha cà phê cuối hành lang đối diện phòng hội thẩm, nhưng khó uống lắm, ngay cả với một con la ba mắt. Cà phê từ quán ăn thì cũng được. Để xem, mới vừa qua mười một giờ một chút. Lát nữa chúng ta hãy lên kế hoạch ăn trưa.”
Tate bước tới cửa sổ, nơi các chấn song trắng chăng thành lưới bít chặt, như thể những người chờ phán quyết từng cố gắng trốn khỏi chỗ này. Cậu hỏi Tom, “Họ đưa Kya đi đâu? Vào buồng giam sao? Cô ấy phải chờ trong đó một mình à?”
“Phải, cô ấy ở trong buồng giam. Giờ tôi sẽ đến gặp cô ấy.
“Anh nghĩ bồi thẩm đoàn sẽ thảo luận bao lâu?” Robert hỏi.
“Không thể nói chắc. Khi anh tưởng nó sẽ nhanh thôi, họ lại mất tới vài ngày, và ngược lại. Hầu hết họ hẳn đã có quyết định – và không có lợi cho Kya. Nếu vài thành viên có nghi ngờ và cố thuyết phục người khác rằng tội lỗi chưa được chứng minh chắc chắn, chúng ta vẫn có một cơ hội.”
Họ im lặng gật đầu, bị đè nặng bởi từ chắc chắn, như thể tội lỗi đã được chứng minh xong cả, chỉ là chưa hoàn toàn chắc mà thôi.
“Được rồi,” Tom tiếp tục. “Tôi sẽ gặp Kya rồi bắt tay vào làm việc. Tôi phải chuẩn bị đề nghị kháng cáo và cả kiến nghị xét xử sai vì định kiến nữa. Xin hãy nhớ, nếu cô ấy bị kết tội, đây chưa phải là cuối con đường. Chưa mất hết tất cả đâu. Tôi sẽ vào và ra, và chắc chắn sẽ cho mọi người biết nếu có tin mới.”
“Cảm ơn ông,” Tate nói, rồi thêm, “Xin hãy cho Kya biết là chúng tôi ở đây, và sẽ ngồi cùng cô ấy nếu cô ấy muốn.” Chính điều này, dù trong mấy ngày qua cô đã từ chối gặp tất cả trừ Tom và hai tháng liền gần như không gặp ai cả.
“Chắc chắn rồi. Tôi sẽ chuyển lời cho cô ấy.” Tom rời đi.
Jumpin’ và Mabel phải chờ phán quyết ở bên ngoài, giữa đám cọ và cỏ răng cưa của khoảng sân, cùng với vài người da đen khác. Ngay khi họ vừa trải những tấm khăn sặc sỡ ra đất và tháo giấy gói bánh mì cùng xúc xích, một cơn mưa ập đến khiến họ chụp vội mọi thứ rồi chạy vào nấp dưới mái che chìa ra của Sing Oil. Ông Lane gào lên rằng họ phải chờ ở ngoài – một điều họ đã biết từ trăm năm nay – và không được cản đường khách. Vài người da trắng tụ hội ở quán ăn hoặc Dog-Gone để uống cà phê, và người khác túm tụm trên đường dưới những tán dù rực rỡ. Bọn trẻ nhỏ làm bắn tóe mấy vũng nước bất ngờ và nhai bánh Cracker Jacks, chờ một cuộc diễu hành.
★ ★ ★
Từng được giám hộ bởi hàng triệu phút đơn côi, Kya nghĩ mình đã biết thế nào là cô độc. Cả cuộc đời nhìn chằm chằm cái bàn bếp cũ, nhìn vào những phòng ngủ trống, nhìn qua ngút ngàn đồng cỏ với biển khơi. Không ai chia sẻ niềm vui tìm thấy một chiếc lông vũ hay hoàn tất một bức tranh màu nước. Chỉ đọc thơ cho bầy mòng biển.
Thế mà sau khi Jacob đóng buồng giam trong tiếng chấn song lách cách, biến mất dọc hành lang, và khóa cánh cửa nặng nề với một tiếng kịch kết thúc, cái im lặng lạnh câm đột ngột trùm xuống không gian. Việc chờ đợi phán quyết vụ án giết người đem tới một nỗi cô đơn loại khác. Câu hỏi liệu cô sẽ sống hay chết không hiện lên trong tâm trí, mà chìm dưới nỗi sợ lớn hơn là nhiều năm cô đơn xa cách đồng lầy. Không mòng biển, không đại dương, ở một chốn không sao trời nhấp nháy.
Những người bạn tù phiền phức ở cuối hành lang đã được thả. Cô gần như nhớ tiếng họ huyên thuyên liên hồi – một sự hiện diện con người dẫu cho thấp kém. Giờ chỉ có mình cô trong cái đường hầm xi măng dài đầy chấn song và ổ khóa này.
Cô biết quy mô của những định kiến chống lại cô và một phán quyết nhanh chóng sẽ có nghĩa là họ không phải hội ý gì nhiều cả, có nghĩa là kết án. Căn bệnh phong đòn gánh vụt trở lại trong trí – cuộc sống bị kết tội phải chịu vặn vẹo, giày vò.
Kya nghĩ tới việc di chuyển cái thùng tới dưới cửa sổ và tìm chim ăn thịt trên đồng lầy. Nhưng rồi cô chỉ ngồi thừ ra. Trong im lặng.
★ ★ ★
Hai tiếng sau, lúc một giờ chiều, Tom mở cửa vào căn phòng nơi Tate, Jodie, Scupper và Robert Foster đang đợi. “Chà, có vài tin mới.”
“Sao?” Tate ngẩng phắt lên. “Chẳng lẽ có phán quyết rồi?”
“Không, không. Không phải phán quyết. Nhưng tôi nghĩ nó là tin tốt. Các thành viên bồi thẩm đoàn đã xin xem lại ghi chép của tòa về lời khai của các tài xế xe buýt. Điều này có nghĩa là, ít ra, họ đang suy nghĩ – không đơn giản là nhảy tới phán quyết. Các tài xế xe buýt có vai trò mấu chốt, dĩ nhiên, và cả hai đều nói họ chắc chắn Kya không có trên chuyến xe họ chạy và cũng không chắc về vụ ngụy trang nữa. Đôi khi việc xem lại lời khai để phân trắng đen làm cho mọi thứ có tính quyết định hơn với bồi thẩm đoàn. Để xem, nhưng đó là một tia hy vọng.”
“Chúng ta sẽ nhận một tia hy vọng,” Jodie nói.
“Nghe này, qua giờ ăn trưa rồi. Sao mọi người không tới quán ăn nhỉ? Tôi hứa, tôi sẽ tìm mọi người nếu có chuyện gì.”
“Tôi không nghĩ vậy,” Tate đáp. “Ngoài kia tất cả bọn họ đang bàn tán xem cô ấy có tội đến mức nào.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nhờ thư ký đi mua vài cái burger. Thế thì sao?”
“Cũng được, cảm ơn,” Scupper đáp, và lôi ra vài đô từ ví của mình.
★ ★ ★
Lúc 2:15, Tom quay lại báo họ rằng bồi thẩm đoàn đã yêu cầu được xem lời khai của người khám nghiệm. “Tôi không chắc chuyện này có lợi hay không nữa.”
“Chết tiệt!” Tate chửi thề. “Làm sao người ta có thể chịu nổi chuyện này chứ?”
“Cố gắng thư giãn; việc này có thể mất nhiều ngày. Tôi sẽ cập nhật cho mọi người mọi tin mới nhất.”
Không mỉm cười và trông căng thẳng, Tom mở cửa lần nữa vào lúc bốn giờ. “Chà, mọi người, bồi thẩm đoàn đã có phán quyết. Thẩm phán đã ra lệnh gọi mọi người trở vào phòng xử.”
Tate đứng dậy. “Thế có nghĩa là gì? Xong nhanh như vậy.”
“Thôi nào, Tate.” Jodie chạm lên tay cậu. “Đi thôi.”
Trong hành lang, họ hòa vào dòng người chen vai lách vào từ bên ngoài. Không khí ẩm ướt, mùi khói thuốc lá, tóc đẫm mưa và quần áo ẩm, tràn vào cùng họ.
Phòng xử án được lấp đầy trong chưa tới mười phút. Nhiều người không có chỗ ngồi và phải tụ lại trong hành lang hoặc trước bậc thềm. Lúc 4:30 chấp hành viên dẫn Kya vào chỗ của cô. Lần đầu tiên, ông đỡ khuỷu tay cô và quả thật, có vẻ như cô sẽ sụm xuống nếu ông không làm vậy. Mắt cô không bao giờ rời khỏi mặt sàn. Tate nhìn thấy mỗi cái giật trên mặt cô. Hơi thở cậu nặng nhọc với cơn buồn nôn muốn bệnh.
Cô Jones, thư ký, đi vào và ngồi xuống. Rồi, như một dàn đồng ca tang lễ, nghiêm nghị và u ám, các thành viên bồi thẩm đoàn nối nhau vào chỗ ngồi. Bà Culpepper đưa mắt nhìn Kya. Những người khác nhìn thẳng về phía trước. Tom cố đọc nét mặt họ. Không có một tiếng ho hay tiếng cựa quậy nào từ những dãy ghế ngồi.
“Tất cả đứng dậy.”
Cửa của Thẩm phán Sims mở ra, và ông ngồi vào ghế của mình. “Mời ngồi. Chủ tịch ban hội thẩm, có đúng là bồi thẩm đoàn đã đi đến quyết định không?”
Ông Tomlinson, một người đàn ông trầm lặng sở hữu hiệu giày Buster Brown, đứng dậy ở hàng đầu. “Đúng thế, thưa tòa.”
Thẩm phán Sims nhìn Kya. “Bị cáo hãy đứng dậy nghe đọc phán quyết.” Tom chạm lên tay Kya, rồi đỡ cô dậy. Tate đặt tay mình lên rào chắn gần hết mức có thể với Kya. Jumpin’ cầm tay Mabel và giữ nó.
Không ai trong phòng từng nếm trải cảm giác tim cùng đập thình thình, cảm giác khó thở chung cho tất cả. Những ánh mắt đưa qua đảo lại, những bàn tay đẫm mồ hôi. Người câu tôm, Hal Miller, vắt hết óc mình, cố gắng xác nhận đúng là thuyền cô Clark anh thấy đêm đó. Cho là anh đã sai rồi. Hầu hết đều nhìn chằm chằm, không phải vào gáy Kya, mà xuống sàn, lên những bức vách. Có vẻ như cả ngôi làng – không phải Kya – đang chờ phán quyết, và ít ai cảm thấy niềm vui xấu xa họ đã trông đợi tại thời khắc này.
Chủ tịch ban hội thẩm, ông Tomlinson, đưa một mẩu giấy nhỏ cho chấp hành viên, ông này đưa nó cho thẩm phán. Thẩm phán mở ra đọc nó với một vẻ mặt không biểu cảm. Rồi chấp hành viên đón lấy nó từ thẩm phán Sims rồi đưa nó cho cô Jones, thư ký.
“Ai đó đọc chúng tôi nghe đi chứ,” Tate phun ra. Cô Jones đứng dậy và nhìn thẳng vào Kya, mở mẩu giấy ra, và đọc: “Chúng tôi, bồi thẩm đoàn, nhận thấy trước cáo buộc giết anh Chase Andrews, cô Catherine Danielle Clark vô tội.” Kya sụp xuống. Tom cũng theo cô.
Tate chớp mắt. Jodie hít một hơi. Mabel nấc lên. Cả phòng ngồi im lìm. Chắc chắn họ đã nghe nhầm. “Cô ta nói vô tội sao?” Một chuỗi rì rầm nhanh chóng dâng lên về cường độ và cao độ, trở thành câu hỏi phẫn nộ. Ông Lane quát to, “Chuyện này hông đúng.”
Thẩm phán gõ búa. “Trật tự! Cô Clark, bồi thẩm đoàn nhận thấy cô vô tội. Cô được tự do, và tôi thay mặt tiểu bang xin lỗi cô vì cô đã phải chịu hai tháng tù đày. Bồi thẩm đoàn, chúng tôi cảm ơn các vị vì đã dành thời gian phục vụ cộng đồng. Tòa giải tán.”
Một nhóm nhỏ xúm lại quanh bố mẹ Chase. Patti Love khóc than. Sarah Singletary cau mặt như tất cả mọi người nhưng phát hiện ra bà vô cùng nhẹ nhõm. Bà Pansy hy vọng không ai thấy hàm bà thả lỏng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má bà Culpepper, rồi cái bóng của nụ cười dành cho cô bé đồng lầy trốn học một lần nữa trốn thoát.
Một nhóm đàn ông mặc quần yếm đứng gần cuối phòng. “Cái đám bồi thẩm đoàn đó phải giải thích chuyện này cho ra lẽ.”
“Eric không thể kiến nghị xét xử sai sao? Làm lại từ đầu?”
“Không. Nhớ chứ? Hông thể hai lần buộc tội giết người. Cô ta tự do rồi. Thoát được tất cả.”
“Chính cảnh sát trưởng đã làm hỏng việc của Eric. Không thể giữ cho câu chuyện nhấc quáng, cứ tới đâu bịa tới đó. Giả thuyết này, giả thuyết kia.”
“Nghênh ngang đi tới đi lui như lên chương trình Gunsmoke.”
Những nhóm nhỏ bất mãn này nhanh chóng rã đi, vài người tha thẩn ra cửa, nói về công việc còn phải làm cho kịp; rằng cơn mưa đã làm dịu mát mọi thứ.
Jodie và Tate đã ùa chạy qua cánh cửa gỗ tới bàn biện hộ. Scupper, Jumpin’, Mabel, Robert theo sau và tất cả vây lấy Kya. Họ không chạm vào cô, nhưng đứng gần bên khi cô ngồi đó bất động.
Jodie nói, “Kya, em có thể về nhà. Em có muốn anh chở em không?”
“Có, làm ơn.”
Kya đứng dậy và cảm ơn Robert vì đã tới đây từ tận Boston. Ông mỉm cười. “Cô hãy quên hết chuyện vớ vẩn này đi và tiếp tục công việc phi thường của cô nhé.” Cô chạm tay Jumpin’, và Mabel ôm cô vào bầu ngực êm ái của bà. Rồi Kya quay sang Tate. “Cảm ơn vì những gì anh đã mang tới cho em.” Cô quay sang Tom và không nói nên lời. Ông chỉ đơn giản ôm cô trong tay. Rồi cô nhìn Scupper. Cô chưa bao giờ được giới thiệu với ông, nhưng biết ông là ai từ cặp mắt. Cô gật đầu bày tỏ một lời cảm ơn khe khẽ, và trước sự kinh ngạc của cô, ông đặt tay lên vai cô và siết lấy nhẹ nhàng.
Rồi, theo chấp hành viên, cô bước cùng Jodie về phía cửa sau phòng xử án và khi đi ngang, đưa tay chạm lên đuôi Sunday Justice. Chú mèo phớt lờ cô, và cô ngưỡng mộ màn giả vờ hoàn hảo làm như chẳng cần lời tạm biệt.
Khi cánh cửa mở ra, cô cảm nhận được hơi thở của đại dương mơn man trên mặt mình.