Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41: Một Bầy Hươu Nhỏ
41: Một Bầy Hươu Nhỏ

❊ ❊ ❊

1969

Tay Kya run rẩy trên cần lái khi cô quay lại xem Chase có rồ máy thuyền đuổi theo từ Vũng Cây Bách không.

Cô lái thật nhanh về phá nước của mình và khập khiễng chạy vào nhà trên hai đầu gối sưng tấy. Trong bếp, cô đổ sụp xuống sàn, bật khóc, chạm lên cặp mắt sưng húp và phun đất cát ra từ miệng. Rồi lắng tai chờ nghe tiếng hắn tới.

Cô đã thấy sợi dây vỏ sò. Hắn vẫn đeo nó. Làm sao có thể?

“Em là của anh,” hắn đã nói thế. Hắn sẽ điên tiết lắm vì bị cô đá mấy cú và sẽ tới bắt cô. Hắn có thể tới trong hôm nay. Hay chờ đêm tối.

Cô không thể kể ai nghe cả. Jumpin’ sẽ khăng khăng đòi báo cảnh sát trưởng, nhưng luật pháp sẽ không bao giờ tin Cô gái Đồng lầy hơn Chase Andrews. Cô không chắc hai người câu cá đã thấy những gì, nhưng họ sẽ chẳng đời nào bênh vực cô. Họ sẽ nói đáng đời cô bởi vì trước khi Chase bỏ cô, người ta đã thấy cô âu yếm hắn nhiều năm, cư xử chẳng ra dáng một phụ nữ đứng đắn. Hành xử như một con điếm, họ sẽ nói vậy.

Bên ngoài, gió rú gào từ biển cả và cô lo rằng mình sẽ không nghe được tiếng động cơ tới gần của hắn ta, thế nên, di chuyển chậm vì đau, cô bỏ bánh mì, phô mai với các loại hạt vào ba lô, rồi cúi đầu trước ngọn gió cuồng điên, hối hả luồn qua đám cỏ nước mặn dọc dòng kênh chạy về căn nhà học đọc. Quãng đường mất đến bốn mươi phút và nghe tiếng động nào, cơ thể cứng đờ nhức nhối của cô cũng rụt lại, đầu quay phắt sang bên, dò tìm trong những lùm cây. Cuối cùng, căn nhà gỗ cũ xưa, đứng lút gối trong đám cỏ cao và bám vào bờ lạch, hiện ra trước mắt. Ở đây gió dịu hơn. Cả quãng đồng im lặng. Cô chưa bao giờ kể Chase về chỗ trốn của mình, nhưng rủi đâu hắn biết. Cô không chắc được.

Cái mùi chuột đã không còn. Sau khi phòng thí nghiệm sinh thái học thuê Tate, cậu và Scupper đã sửa lại căn nhà gỗ để cậu có thể nghỉ lại qua đêm trong các chuyến thám hiểm. Họ đã gia cố những bức vách, kê lại mái nhà, và mang vào mấy món nội thất cơ bản nhất – một chiếc giường nhỏ trải mền bông, một bếp lò, bàn và ghế. Nồi và chảo mắc trên xà. Rồi, có vẻ lạc lõng và bị trùm trong tấm nhựa, một chiếc kính hiển vi đặt trên cái bàn có thể gấp lại. Trong góc, một cái rương kim loại cũ trữ đầy hộp thiếc đựng cá mòi, đậu bỏ lò. Không có gì dụ gấu tới cả.

Nhưng ở trong nhà, cô cảm thấy bị mắc bẫy, không thể thấy nếu Chase tìm đến, nên cô ngồi bên rìa con lạch, mắt bên phải dò xét vùng đất ngập nước um tùm cỏ. Mắt trái cô sưng đến híp lại.

Ở hạ lưu, một bầy năm con hươu cái phớt lờ cô và thơ thẩn gặm lá ven bờ. Nếu có thể, cô cũng muốn là một thành viên, thuộc về bầy của chúng. Kya biết, không phải bầy sẽ không đầy đủ nếu thiếu một con hươu, mà một con hươu sẽ không hoàn chỉnh nếu thiếu bầy của nó. Một con ngẩng đầu, cặp mắt đen dò xét cụm rừng phía bắc, dậm chân trước bên phải, rồi tới bên trái. Những con khác ngẩng nhìn, rồi huýt lên cảnh giác. Lập tức, con mắt còn dùng được của Kya dò xét khu rừng tìm dấu hiệu của Chase hoặc một loài thú ăn thịt khác. Nhưng thảy đều tĩnh mịch. Có lẽ cơn gió đã làm chúng giật mình. Chúng thôi dậm chân nhưng từ từ lẩn vào đám cỏ cao, bỏ lại Kya một mình và lo lắng.

Cô đưa mắt khắp quãng đồng lần nữa tìm kẻ xâm nhập, nhưng việc lắng nghe và tìm kiếm rút cạn năng lượng của cô, thế là cô đành trở vào nhà. Lục phô mai ướt ra từ trong giỏ. Rồi ngồi sụp xuống sàn ăn trong vô thức, tay chạm lên bên má tím bầm. Mặt, tay và chân cô trầy trụa và dính đầy đất bẩn với máu khô. Đầu gối xước xát và nhức nhối. Cô thổn thức, cố chống lại cảm giác hổ thẹn, bất ngờ phun ra những vụn phô mai lớn ướt nhẹp.

Cô đã tự chuốc lấy hậu quả này. Đi lại với một người đàn ông mà không có người giám sát. Khao khát tự nhiên đã đưa cô đến một nhà nghỉ rẻ mạt khi chưa kết vợ chồng, vậy mà có thỏa mãn được đâu. Làm tình dưới ánh chớp tắt neon, chỉ được đánh dấu bằng vệt máu dây trên tấm trải như dấu vết của loài thú.

Chase hẳn đã khoác lác về chuyện họ cùng nhau với tất cả mọi người. Hèn gì mà người ta xa lánh cô – cô là thứ chẳng ra gì, đáng ghê tởm.

Khi nửa vầng trăng hiện ra giữa những đám mây trôi vội, cô nhìn qua ô cửa nhỏ tìm những bóng người, lom khom và lẩn lút. Cuối cùng, cô chui vào giường của Tate và ngủ dưới tấm mền bông. Thường xuyên thức giấc, lắng tai chờ tiếng bước chân, rồi kéo tấm mền êm trùm quanh mặt.

★ ★ ★

Lại dùng phô mai vụn cho bữa sáng. Mặt cô đã thâm thành màu xanh tím, mắt sưng như trứng luộc, cổ đau nhức cứng đờ. Một phần môi trên của cô méo đi đáng sợ. Như má, gớm guốc tựa quái vật, sợ không dám về nhà. Đột nhiên, Kya thấy rõ những gì má từng phải chịu và tại sao bà lại bỏ đi. “Má, má,” cô thì thầm. “Con hiểu rồi. Cuối cùng con cũng hiểu sao má phải đi và không trở lại. Con xin lỗi là đã không biết, đã không thể giúp gì cho má.” Kya gục đầu xuống và nức nở. Rồi ngẩng phắt đầu lên mà nói, “Con sẽ không bao giờ sống như vậy – cả đời tự hỏi khi nào và ở đâu nắm đấm kế tiếp sẽ giáng xuống mình.”

Cô đi bộ về nhà chiều đó, nhưng dẫu bụng đói và cần đồ ăn vật dụng, cô không đến bến Jumpin’. Chase có thể thấy cô ở đó. Hơn nữa, cô không muốn bất cứ ai, đặc biệt là Jumpin’, thấy gương mặt bầm dập của mình.

Sau một bữa ăn đơn giản gồm bánh mì cứng ngắc dùng với cá xông khói, cô ngồi lên mé giường ngoài hiên, nhìn qua tấm lưới quanh nhà. Chính lúc đó, cô phát hiện một nàng bọ ngựa cái lén lút di chuyển lên một cành cây gần trước mặt. Nàng bọ ngựa đang bắt mấy con ngài bằng hai chân trước linh hoạt, rồi ngấu nghiến chúng, cánh chúng vẫn đập trong miệng cô nàng. Một con bọ ngựa đực, đầu ngẩng cao và kiêu hãnh như giống ngựa pony, nghênh ngang diễu tới để tán tỉnh con cái. Cô nàng tỏ vẻ hứng thú, ăng-ten trên đầu vung vẩy như đũa nhạc trưởng. Cái ôm của con đực có thể rất chặt hay dịu dàng, Kya không biết được, nhưng trong khi nó dùng cơ quan sinh dục chọc dò để thụ tinh cho trứng của con cái, cô nàng đã quay cái cổ dài thanh tú lại và cắt đứt đầu nó. Mải mê giao hợp, con đực chẳng hề nhận ra. Khớp cổ nó xoay xoay trong khi nó tiếp tục công việc, và cô nàng từ từ gặm hết ngực rồi đến cánh nó. Cuối cùng, cái chân trước của nó thò ra từ miệng con cái trong khi phần thân dưới không đầu, không tim của nó tiếp tục thụ tinh cho cô nàng một cách nhịp nhàng.

Đom đóm cái dụ con đực khác loài bằng tín hiệu giả rồi xơi tái chúng; bọ ngựa cái nuốt chửng bạn tình. Những cô côn trùng, Kya nghĩ, biết cách đối phó với người tình của chúng.

Vài ngày sau, cô đi thuyền vào đồng lầy, khám phá những khu vực Chase không tài nào biết tới, vậy mà cô vẫn dễ giật mình và cảnh giác, khó mà vẽ được cái gì. Mắt cô hãy còn sưng húp quanh một khe hở hẹp, và vết bầm đã tỏa cái màu gây buồn nôn của nó ra nửa mặt cô. Gần như cả cơ thể cô nhức nhối. Khi có tiếng lích chích của một chú sóc, cô liền quay lại, chăm chú lắng nghe tiếng quang quác quạ kêu – thứ ngôn ngữ có trước cả ngôn từ, khi việc giao tiếp rõ ràng và đơn giản – và bất kể đến nơi đâu, cô cũng vạch ra một lối thoát trong đầu.

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.