1970
Xưng tên là Larry Price – một người đàn ông tóc bạc loăn xoăn, cắt ngắn, và mặc bộ com-lê lam bóng rẻ tiền – và rằng mình đã lái xe buýt Trailways trên nhiều tuyến đường của khu vực Bắc Carolina này, nhân chứng tiếp theo đọc lời tuyên thệ. Khi Eric thẩm vấn ông, ông Price xác nhận rằng có thể bắt buýt từ Greenville tới Vũng Barkley và trở lại ngay trong đêm đó. Ông cũng khẳng định mình là người lái chiếc xe từ Greenville về Vũng Barkley cái đêm Chase chết, và không có hành khách nào trông giống cô Clark cả.
Eric hỏi, “Nào, ông Price, khi được cảnh sát trưởng thẩm vấn, ông đã nói với ông ấy là có một hành khách gầy gò trên xe có thể là một phụ nữ cao ráo giả trai. Có đúng vậy không? Làm ơn mô tả hành khách này.”
“Chà, đúng vậy. Một thanh niên da trắng. Cho là cậu ta cao chừng mét tám, và cái quần treo trên người cậu ta như một tấm vải máng trên cột hàng rào. Cậu ta đội cái nón bự lồng phồng, màu xanh dương. Cứ cúi đầu xuống, không nhìn ai cả.”
“Giờ khi đã thấy cô Clark, ông có nghĩ thanh niên gầy gò trên xe buýt có thể là cô Clark ngụy trang không? Mái tóc dài của cô ấy có thể giấu vào trong cái nón lồng phồng đó không?”
“Có, tôi cho là có thể.”
Eric đề nghị thẩm phán yêu cầu Kya đứng lên, và cô làm theo với Tom Milton bên cạnh.
“Cô có thể ngồi xuống, cô Clark,” Eric bảo, rồi nói với nhân chứng, “Ông thấy người thanh niên trên xe buýt có chiều cao và vóc người giống cô Clark không?”
“Tôi thấy gầng như y hệt,” ông Price đáp.
“Vậy khi cân nhắc tất cả mọi thứ, ông thấy có khả năng thanh niên gầy gò ngồi trên chuyến xe buýt khởi hành lúc 11:50 tối từ Greenville tới Vũng Barkley đêm 29 tháng Mười năm ngoái chính là bị cáo Clark không?”
“Tôi cho là rất có thể.”
“Cảm ơn, ông Price. Không còn câu hỏi nào nữa. Nhân chứng là của ông.”
Tom đứng trước bục nhân chứng và sau mười phút thẩm vấn ông Price, ông tổng kết. “Đây là những gì ông đã nói với chúng tôi: một, không có người phụ nữ nào trông giống bị cáo trên chuyến xe buýt từ Greenville tới Vũng Barkley đêm 19 tháng Mười năm 1969; hai, có một thanh niên cao gầy trên xe buýt, nhưng lúc đó dẫu nhìn khá gần mặt cậu ta, ông không nghĩ cậu ta là phụ nữ cải trang; ba, ý tưởng ngụy trang này chỉ đến với ông khi cảnh sát trưởng đặt ra khả năng như vậy.”
Tom tiếp tục trước khi nhân chứng có thể đáp lại. “Ông Price, cho chúng tôi biết làm sao ông chắc chắn người đàn ông gầy gò là hành khách chuyến xe buýt 11:50 tối ngày 29 tháng Mười? Ông có ghi chú, viết lại không? Có lẽ đó là hành khách đêm trước hoặc sau đó. Ông có chắc chắn một trăm phần trăm rằng đó là ngày 29 tháng Mười?”
“Chà, tôi hiểu ông ám chỉ gì rồi. Khi cảnh sát trưởng gợi cho tôi nhớ lại, tôi có cảm giác người thanh niên đã đi chuyến xe đó, nhưng giờ, tôi đoán là tôi không thể chắc chắn một trăm phần trăm được.”
“Còn nữa, ông Price, không phải chuyến xe hôm ấy chạy rất trễ sao? Thực ra, nó trễ hai mươi phút và mãi 1:40 sáng mới tới Vũng Barkley. Đúng vậy chứ?”
“Phải.” Ông Price nhìn Eric. “Tôi chỉ đang cố gắng giúp đỡ, làm điều đúng đắn.”
Tom trấn an ông. “Ông đã giúp được rất nhiều, ông Price. Cảm ơn ông thật nhiều. Không còn câu hỏi nào nữa.”
★ ★ ★
Eric cho gọi nhân chứng tiếp theo, tài xế chuyến xe buýt 2:30 chạy từ Vũng Barkley tới Greenville sáng 30 tháng Mười, anh John King. Anh này khai rằng bị cáo, cô Clark, không có trên xe nhưng có một bà già, “…cao như cô Clark, tóc bạc, ngắn và xoăn, như uốn quăn vĩnh viễn.”
“Hãy nhìn bị cáo, anh King, có thể nào nếu cô Clark cải trang làm bà già, cô ấy sẽ trông giống người phụ nữ trên xe buýt?”
“Chà, khó mà hình dung ra. Có lẽ.”
“Vậy là có thể?”
“Ừ, tôi đoán thế.”
Khi thẩm vấn chéo, Tom nói, “Chúng ta không thể chấp nhận từ đoán trong một phiên xử tội giết người. Anh có thấy bị cáo, cô Clark, trên chuyến xe buýt 2:30 chạy từ Vũng Barkley tới Greenville vào sáng sớm ngày 30 tháng Mười, năm 1969 không?”
“Không, tôi không thấy.”
“Và có chuyến xe buýt nào khác từ Barkley tới Greenville tối đó không?”
“Không.”