1969
Màn sương đang vén lên vào một sáng tháng Tám năm 1969 khi Kya lái thuyền tới bán đảo hẻo lánh mà người địa phương gọi là Vũng Cây Bách, nơi cô từng thấy vài loại nấm hiếm gặp. Tháng Tám là đã qua mùa nấm, nhưng Vũng Cây Bách mát và ẩm, nên biết đâu chừng cô có thể tìm ra vài loại hiếm. Hơn một tháng đã trôi qua từ khi Tate để lại cho cô chiếc la bàn trên gốc cây lông vũ, và mặc dù thường thấy cậu ở đồng lầy, cô vẫn chưa dám lại đủ gần để cảm ơn vì món quà đó. Cô cũng chưa từng dùng tới nó, mặc dù cái la bàn vẫn được nhét cẩn thận trong một ngăn túi của ba lô.
Những thân cây phủ rèm rêu ôm lấy khoảng bờ, và những cành thấp của nó tạo thành một hang động mà cô lướt vào, nhìn qua bụi rậm tìm mấy cây nấm nhỏ cam cam trên nhánh cây mảnh khảnh. Cuối cùng, cô cũng thấy chúng, rực rỡ và tuyệt đẹp, bám trên một gốc cây già, và sau khi kéo thuyền lên bờ, cô ngồi xếp bằng dưới mái vòm xanh, vẽ lại chúng.
Bất ngờ cô nghe tiếng chân bước trên thảm lá mục và một giọng nói: “Chà chà, xem ai đây. Cô gái Đồng lầy của tôi đây rồi.” Đứng phắt lên và quay lại, cô đối mặt với Chase.
“Chào Kya,” hắn nói. Cô nhìn quanh. Làm thế nào Chase đến được đây? Cô không hề nghe tiếng thuyền chạy. Hắn đọc được câu hỏi đó. “Anh đang câu cá, thấy em đi qua, nên lên bờ ở phía bên kia.”
“Làm ơn đi đi,” cô bảo, vừa nhét bút chì và giấy vẽ vào ba lô.
Nhưng Chase đặt tay mình lên cánh tay cô. “Thôi nào Kya. Anh xin lỗi là mọi chuyện đã diễn ra như vậy.” Hắn ghé sát người Kya, mùi bourbon từ bữa sáng thoảng trong hơi thở hắn.
“Đừng đụng vào tôi!”
“Này, anh đã nói anh xin lỗi. Em biết chúng ta không thể cưới nhau mà. Em không bao giờ có thể sống gần thị trấn. Nhưng anh luôn quan tâm em; anh đã ở lại bên em.”
“Ở lại bên tôi! Anh nói vậy là ý gì? Để tôi yên.” Kya kẹp ba lô dưới cánh tay và đi lại thuyền mình, nhưng Chase túm lấy tay cô, nắm chặt.
“Kya, sẽ không bao giờ có ai như em cả, chẳng bao giờ. Và anh biết em vẫn yêu anh.” Cô giật tay mình ra khỏi tay hắn.
“Anh sai rồi! Tôi không chắc mình có từng yêu anh chua. Nhưng anh đã nói chuyện hôn nhân với tôi, nhớ chứ? Anh nói sẽ xây một mái nhà cho anh và tôi. Thay vào đó, tôi phát hiện anh đã đính hôn với người khác qua một tờ báo. Tại sao anh làm vậy? Tại sao hả, Chase!”
“Thôi nào, Kya. Đó là chuyện không thể. Em phải biết việc đó sẽ không thành mà. Cứ như chúng ta hồi đó thì có gì không ổn hả? Hãy trở lại với cái chúng ta từng có.” Hắn nắm vai cô và kéo cô về phía hắn.
“Buông tôi ra!” Cô vặn mình, cố giằng ra, nhưng hắn nắm chặt cô bằng hai tay, làm cánh tay cô đau nhói. Hắn ấn môi mình lên cô và cố hôn cô. Cô vung tay lên, gạt tay hắn ra. Ngửa đầu, cô rít lên giận dữ. “Anh đừng hòng.”
“Cô mèo rừng của tôi đây rồi. Hoang dại hơn bao giờ hết.” Tóm lấy vai cô, hắn dùng chân đạp lên khoeo chân cô và đè cô ra đất. Đầu cô đập lên mặt đất thật mạnh. “Anh biết em muốn anh mà,” hắn nói, liếc mắt dâm dật.
“Không, dừng lại!” cô thét lên. Quỳ xuống, Chase thúc gối vào bụng cô, làm cô nghẹn thở, rồi cởi khóa quần và tụt nó xuống.
Cô chồm dậy, đẩy hắn ra bằng cả hai tay. Bất thần hắn thụi vào mặt cô bằng nắm tay phải. Một tiếng bốp đáng sợ vang lên trong đầu cô. Cổ cô giật lại, và người cô bị ném ngửa ra đất. Như ba từng đánh má. Đầu cô trở nên trống rỗng trong giây lát với cái đau dữ dội; rồi cô trở mình và vặn người, cố gắng vùng vẫy thoát ra từ dưới hắn, nhưng hắn quá mạnh. Giữ chặt hai tay cô ở trên đầu chỉ với một tay, hắn cởi khóa quần cô và giật quần lót cô tụt xuống khi cô đá hắn. Cô thét lên, nhưng chẳng có ai nghe. Đạp đạp mặt đất, cô giăy giụa để vùng ra, nhưng hắn nắm lấy eo cô và lật cô úp xuống. Dộng gương mặt đang nhói đau của cô xuống đất, rồi thò tay xuống dưới bụng kéo hông cô lên khi hắn quỳ ở đằng sau.
“Lần này anh sẽ không để em đi. Muốn hay không thì em cũng là của anh rồi.”
Tìm sức mạnh từ một chốn nào đó nguyên thủy, cô dùng gối và tay chống mình lên và chồm dậy, cùng lúc vung cùi chỏ thụi vào cằm hắn. Khi đầu hắn ngoặt qua một bên, cô điên cuồng dùng nắm tay đấm hắn cho đến khi hắn mất thăng bằng và đổ vật ra đất. Rồi, nhắm kỹ, cô đá vào hạ bộ hắn, chính xác và chắc chắn.
Hắn gập người lại và lăn qua một bên, ôm lấy hạ bộ mà quằn quại. Để cho chắc, cô đạp lên lưng hắn, biết rõ thận hắn nằm ở chỗ nào. Vài lần. Thật mạnh.
Kéo quần soóc lên, cô chụp lấy ba lô và chạy lại thuyền. Giật dây khởi động, cô quay lại khi hắn chống tay và gối gượng dậy, rên lên. Cô chửi thề cho đến khi máy nổ. Tin rằng hắn sẽ lập tức đuổi theo cô, cô gạt mạnh cần lái và tăng tốc rời xa bờ vũng đó vừa khi hắn đứng dậy. Tay cô run rẩy, cô kéo quần lên và ôm chặt mình bằng một cánh tay. Ánh mắt hoang dại, cô nhìn ra khơi và thấy một chiếc thuyền câu khác cách đó không xa, hai người đàn ông nhìn cô trân trối.