Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
53: Mắt Xích Còn Thiếu
53: Mắt Xích Còn Thiếu

❊ ❊ ❊

1970

Sáng hôm sau, Tom chỉ còn một nhân chứng duy nhất. Lá bài cuối cùng của ông.

Ông cho gọi Tim O’Neal, người đã điều hành thuyền câu tôm của riêng mình tại vùng biển ngoài khơi Vũng Barkley được ba mươi tám năm. Tim, gần sáu mươi lăm, cao mà mập mạp, có mái tóc nâu dày chỉ điểm vài sợi trắng, với cả bộ râu rậm, gần như trắng toát. Dân làng biết ông lặng lẽ và nghiêm túc, trung thực và lịch thiệp, luôn mở cửa cho các quý cô. Nhân chứng cuối cùng hoàn hảo.

“Tim, có đúng là vào đêm 29 rạng 30 tháng Mười năm ngoái, ông đã đưa thuyền vào bến Vũng Barkley vào khoảng 1:45 và 2:00 sáng hay không?”

“Phải.”

“Hai thành viên đội thuyền của ông, anh Hal Miller, người đã làm chứng ở đây, và anh Allen Hunt, người đã ký tên vào bản khai có tuyên thệ, đều khẳng định họ đã thấy cô Clark lái thuyền qua bến cảng về phía bắc vào khoảng thời gian đó. Ông có biết về tuyên bố của họ không?”

“Có.”

“Ông có thấy chiếc thuyền đó vào cùng thời gian và địa điểm như anh Miller và anh Hunt thấy nó không?”

“Có, tôi đã thấy nó.”

“Và ông có đồng ý với khẳng định của họ rằng đó là cô Clark đang lái thuyền cô ấy về phía bắc hay không?”

“Không. Tôi không đồng ý.”

“Tại sao?

“Lúc đó trời rất tối. Mãi sau mới có trăng. Và chiếc thuyền đó ở quá xa để nhận ra một cách chắc chắn. Tôi biết hết những người có thuyền kiểu đó ở đây, và tôi đã thấy cô Clark trên thuyền cô ấy nhìu lần và sẽ biết ngay nếu là cô ấy. Nhưng đêm đó, trời quá tối để nhận ra chiếc thuyền và người ngồi trên thuyền.”

“Cảm ơn ông, Tim. Không còn câu hỏi nữa.”

Eric bước lại gần bục nhân chứng. “Tim, mặc dù ông không thể xác định chiếc thuyền, hay chính xác là ai ngồi trên đó, ông có đồng ý là một chiếc thuyền cùng kích cỡ và hình dáng với thuyền của cô Clark đã chạy về phía tháp phòng cháy Vũng Barkley vào khoảng 1:45 sáng trong đêm Chase Andrews chết ở tháp phòng cháy vào khoảng thời gian đó không?”

“Có, tôi có thể nói chiếc thuyền có cùng hình dạng và kích thước như thuyền của cô Clark.”

“Cảm ơn ông rất nhiều.”

Khi thẩm vấn ngược lại, Tom đứng dậy và nói từ chỗ của mình. “Tim, để xác nhận, ông làm chứng rằng ông đã nhiều lần nhận ra cô Clark trong thuyền cô ấy, nhưng vào buổi tối đó, ông không thấy bất cứ thứ gì giúp xác định chiếc thuyền hay người đi thuyền là cô Clark trên thuyền của cô ấy. Đúng vậy không?”

“Đúng vậy.”

“Và ông có thể cho chúng tôi biết, có nhiều chiếc thuyền cùng kích thước và hình dạng như thuyền cô Clark hoạt động ở khu vực này không?”

“Ồ có, thuyền cô ấy là loại phổ biến nhất quanh đây. Có rất nhiều thuyền giống thế hoạt động ở vùng này.”

“Vậy người đi thuyền đêm đó có thể là bất cứ ai đang ngồi trên một chiếc thuyền tương tự?”

“Hoàn toàn có thể.”

“Cảm ơn ông. Thưa tòa, phần biện hộ đã xong.”

Thẩm phán Sims nói, “Chúng ta sẽ nghỉ hai mươi phút. Tòa giải tán.”

★ ★ ★

Để trình bày phần tranh luận kết thúc của mình, Eric đeo một chiếc cà vạt sọc rộng vàng và đỏ đô. Cả phòng im lặng chờ đợi khi ông tiến lại gần bồi thẩm đoàn và đứng trước rào chắn, đưa mắt nhìn từ người này sang người khác đầy chủ ý.

“Các quý bà và quý ông của bồi thẩm đoàn, các vị là thành viên của một cộng đồng, một thị trấn kiêu hãnh và độc đáo. Năm ngoái các vị đã mất đi một cậu con trai. Một chàng trai trẻ, ngôi sao sáng của vùng, đang trông chờ một cuộc đời dài bên cạnh người vợ xinh đẹp…”

Kya gần như chẳng nghe một chữ nào khi ông ta lặp lại câu chuyện của mình về cách cô đã giết Chase Andrews. Cô ngồi, khuỷu tay đặt trên bàn, đầu trong hai bàn tay, chỉ bắt được vài mẩu trong bài diễn thuyết.

“…Hai người đàn ông quen thuộc của cộng đồng đã thấy cô Clark và Chase trong rừng… nghe cô ta nói mấy chữ Tôi sẽ giết anh!… một chiếc nón len đỏ để lại sợi vải trên áo khoác denim của cậu… Còn ai khác muốn lấy sợi dây chuyền đó… các vị biết những dòng nước và con gió có thể tăng mạnh tốc độ thuyền…

“Chúng ta biết từ lối sống của cô Clark rằng cô ta rất thạo đi thuyền trong đêm, trèo lên tháp trong bóng tối. Tất cả đều khớp với nhau như bộ máy đồng hồ. Mỗi một hành động cô ta thực hiện đêm đó đều rõ ràng. Các vị có thể và phải tuyên bố bị cáo phạm tội giết người cấp độ một. Cảm ơn vì đã thực hiện nghĩa vụ của các vị.”

★ ★ ★

Thẩm phán Sims gật đầu với Tom, ông đứng dậy và bước lại chỗ bồi thẩm đoàn.

“Các quý bà và quý ông của bồi thẩm đoàn, tôi lớn lên ở Vũng Barkley và khi còn trẻ hơn, tôi đã nghe nhiều câu chuyện hoang đường về Cô gái Đồng lầy. Phải, hãy cứ nói trắng ra chuyện này đi. Chúng ta gọi cô ấy là Cô gái Đồng lầy. Nhiều người vẫn còn gọi cô ấy như vậy. Có người thì thầm rằng cô ấy có một nửa là sói hoặc là người vượn, mắt xích còn thiếu giữa vượn và người. Rằng mắt cô ấy sáng lên trong bóng tối. Nhưng trên thực tế, cô ấy chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi, một bé gái tự mình sinh tồn trong đầm lầy, đói khát và lạnh lẽo, nhưng chúng ta không giúp đỡ cô ấy. Chỉ trừ người bạn duy nhất của cô ấy là Jumpin’, một người không thuộc nhà thờ hoặc cộng đồng của chúng ta, chỉ có ông ấy cho cô thức ăn và cái mặc. Thay vì giúp đỡ, chúng ta gán một cái tên và hắt hủi cô ấy vì chúng ta nghĩ cô ấy khác biệt. Nhưng, thưa các quý bà và quý ông, chúng ta chối bỏ cô Clark vì cô ấy khác thường, hay cô ấy khác thường vì chúng ta chối bỏ cô ấy? Nếu chúng ta đã đón nhận cô ấy như là một người trong số chúng ta – tôi nghĩ lúc này cô ấy sẽ là người như vậy. Nếu chúng ta đã cho cô ấy cái ăn, quần áo, và yêu thương cô ấy, mời cô ấy bước vào nhà thờ và mái nhà của chúng ta, chúng ta sẽ không mang định kiến với cô ấy. Và tôi tin rằng cô ấy sẽ không ngồi đây, bị cáo buộc phạm một tội ác.

“Công việc phán xét cô gái trẻ rụt rè, bị hắt hủi này đã rơi lên đôi vai các vị, mà các vị phải đưa ra phán quyết dựa trên những sự thật đã trình ra trong vụ án, trong phòng xử án này, không phải những tin đồn hay cảm giác từ hai mươi bốn năm quá khứ kia.

“Đâu là những sự thật có cơ sở và chắc chắn?” Cũng như với bên công tố, tâm trí của Kya chỉ bắt được vài mẩu nhỏ. “…bên công tố thậm chí không chứng minh được đây đúng là một vụ án mạng chứ không chỉ là tai nạn thương tâm. Không có hung khí giết người, không có vết thương vì bị xô đẩy, không nhân chứng, không dấu vân tay…

“Một trong những sự thật quan trọng nhất và đã được chứng minh là cô Clark có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng chắc chắn. Chúng ta biết cô ấy ở Greenville vào đêm Chase chết… không có chứng cứ cô đã cải nam trang, đi xe buýt tới Barkley… Thực ra, bên công tố đã không thể chứng minh cô ấy có về Vũng Barkley đêm đó, không thể chứng minh cô ấy có tới tháp canh phòng. Tôi xin nói lại: chẳng có mẩu bằng chứng nào chứng tỏ cô Clark có lên tháp phòng cháy, về Vũng Barkley, hay giết Chase Andrews cả.

“…và người câu tôm, ông O’Neal, người đã điều hành thuyền tôm của mình được ba mươi tám năm, làm chứng rằng trời quá tối để xác định con thuyền nọ.

“…sợi vải trên áo khoác cậu ấy có thể ở đó suốt bốn năm rồi… Đây là những sự thật không thể phủ nhận…

“Không có nhân chứng nào của bên công tố chắc chắn về cái họ trông thấy, không một ai. Nhưng để biện hộ cho cô ấy, mọi nhân chứng đều một trăm phần trăm chắc chắn…”

Tom đứng trước mặt bồi thẩm đoàn trong một lúc. “Tôi biết rõ hầu hết các vị, và tôi biết các vị có thể gác lại những định kiến cũ về cô Clark đây. Mặc dù chỉ đến trường một ngày trong đời – vì những đứa trẻ khác bắt nạt cô ấy – cô đã tự học và trở thành nhà tự nhiên học kiêm tác giả nổi tiếng. Chúng ta gọi cô ấy là Cô gái Đồng lầy; giờ các viện khoa học công nhận cô ấy là Chuyên gia Đồng lầy.

“Tôi tin rằng các vị có thể gác lại mọi tin đồn và chuyện hoang đường. Tôi tin các vị sẽ đi đến một quyết định dựa trên sự thật nghe trong phòng xử án này, không phải những lời đồn sai lạc đã nhiều năm nghe mãi.

“Cuối cùng, đã đến lúc chúng ta đối xử công bằng với Cô gái Đồng lầy.”

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.