Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40: Vũng Cây Bách
40: Vũng Cây Bách

❊ ❊ ❊

1970

Sau bữa trưa, Thẩm phán Sims hỏi công tố viên, “Eric, anh đã sẵn sàng gọi lên nhân chứng đầu tiên chưa?”

“Chúng tôi sẵn sàng rồi, thưa tòa.” Trong những vụ giết người trước, Eric thường gọi người khám nghiệm đầu tiên, vì lời khai của họ đưa ra các bằng chứng vật chất như hung khí giết người, thời điểm và địa điểm tử vong, ảnh chụp hiện trường vụ án, tất cả đều gây ấn tượng mạnh với bồi thẩm đoàn. Nhưng trong vụ này, họ không có vũ khí gây án, không cả dấu vân tay lẫn dấu chân, nên Eric dự định bắt đầu từ động cơ giết người.

“Thưa tòa, cho gọi ông Rodney Horn.”

Mọi người trong tòa án nhìn theo khi Rodney Horn bước lên bục nhân chứng và đọc lời thề nói thật. Kya nhận ra ông dù chỉ thấy mặt vài lần. Cô quay đi. Một thợ máy về hưu, ông là một trong số họ, dành hầu hết ngày tháng của mình để câu cá, đi săn hoặc chơi xì phé tại Swamp Guinea. Có thể nốc rượu như một cái thùng đựng nước mưa vậy. Hôm nay, như mọi khi, ông mặc quần yếm denim với áo sơ mi kẻ ô sạch sẽ, hồ bột cứng đến nỗi cổ áo cũng đứng nghiêm. Ông cầm chiếc nón câu cá bằng tay trái khi tay phải giơ lên tuyên thệ, rồi ngồi xuống ghế nhân chứng, nón đặt trên đầu gối.

Eric bước lại chỗ nhân chứng với điệu bộ thoải mái. “Chào buổi sáng, Rodney.”

“Chào buổi xáng, Eric.”

“Nào, Rodney, tôi tin rằng ông đã đi câu với một người bạn gần Vũng Cây Bách vào sáng ngày 30 tháng Tám, năm 1969? Có phải vậy không?”

“Đúng thế. Tôi và Denny đã ra đó buông câu. Ở đó từ khi trời hửng sáng.”

“Để ghi chép cho chính xác, đó là Denny Smith nhỉ?”

“Phải, là tôi Denny.”

“Được rồi. Tôi muốn ông kể cho tòa nghe những gì ông trông thấy sáng đó.”

“Chà, như tôi đã nói, chúng tôi ra đó từ tảng sáng, và lúc đó là gần mừ một giờ, tôi đoán vậy, vì lâu chưa có miếng nào bỏ bụng nên chúng tôi xắp thu dây để trở về thì nghe tiếng náo động sau rặng cây. Trong rừng.”

“Náo động kiểu gì?”

“Chà, có những tiếng nói, lúc đầu còn nghèn nghẹt, rồi to rõ hơn. Một nam một nữ. Nhưng chúng tôi không thấy họ, chỉ nghe như họ đang cải nhau.”

“Rồi chuyện gì xảy ra?”

“Chà, người phụ nữ bắt đầu la héc, nên chúng tôi lái thuyền lại gần để thấy rõ hơn. Xem liệu có phải cô ta gặp nạn.”

“Và ông đã thấy gì?”

“Chà, lúc tới gần, chúng tôi thấy người phụ nữ đứng cạnh người nam và đá thẳng vào…” Rodney nhìn thẩm phán.

Thẩm phán Sims bảo, “Cô ấy đá vào đâu? Ông có thể nói ra.”

“Cô ta đá thẳng vào bi của cậu ta và cậu sụp xuống một bên, kêu la và rênh rỉ. Rồi cô ta đá vào lưng cậu hết lần này tới lần khác. Điên như một con la nhai nuốt bầy ong nghệ ấy.”

“Ông có nhận ra người phụ nữ đó không? Hôm nay cô ấy có trong phòng xử án không?”

“Chà, chúng tôi biết cô ta chứ. Là cái người đứng kia, bị cáo. Người mà ai cũng gọi là Cô gái Đồng lầy.”

Thẩm phán nghiêng người về phía nhân chứng. “Ông Horn, tên của bị cáo là cô Clark. Đừng gọi cô ấy bằng bất cứ cái tên nào khác.”

“Được thâu. Người chúng tôi thấy chính là cô Clark.”

Eric tiếp tục. “Ông có nhận ra người đàn ông bị cô ấy đá không?”

“Chà, mới đầu chúng tôi không thấy rõ cậu ta đang lăng lộn và quằng quại trên đất. Nhưng vài phút sau cậu đã đứng lên và đó là Chase Andrews, mấy năm trước từng là trung phong của làng.”

“Rồi chuyện gì xảy ra tiếp theo?”

“Cô ta lạng chạng chạy ra thuyền mình và, chà, quần áo của cô ta đang cởi ra một nửa. Quần soóc cô ta tục xuống quanh mắt cá và quần trong thì mắc ngang đầu gối. Cô ta cố vừa kéo quần lên vừa chạy. Suốt trong lúc đó vẫn xa xả quác cậu kia. Cô ta ra thuyền, nhảy vào và phóng đi, tay vẫn đang kéo quần. Khi chạy ngang, cô ta nhìn thẳng vào mắt chúng tôi. Nhờ vậy mà tôi biếc chắc đó là cô Clark.”

“Ông nói cô ta đã quát cậu kia xa xả trong lúc chạy lại thuyền. Vậy ông có nghe chính xác cô ta nói gì không?”

“Có, chúng tôi nghe rõ như ban ngày đang ở khá gần.”

“Xin hãy cho biết ông đã nghe cô ấy quát những gì.”

“Cô ta théc lên, ‘Để tôi yên, đồ đê tiện! Anh còn quấy rầy tôi nữa là tôi sẽ giết anh!’”

Tiếng xì xầm lớn lan khắp phòng xử án và không lắng lại. Thẩm phán Sims gõ búa của ông. “Được rồi. Thế là đủ.”

Eric nói với nhân chứng, “Xong rồi đó, cảm ơn ông, Rodney. Không còn câu hỏi nào nữa. Nhân chứng là của ông.”

Tom lướt qua Eric và bước lại bục nhân chứng.

“Nào, Rodney, ông đã khai rằng ban đầu, khi mới nghe những tiếng nói nghèn nghẹt mà rất lớn đó, ông không thể thấy được chuyện gì đang xảy ra với cô Clark và cậu Andrews. Có đúng vậy không?”

“Đúng thế. Chúng tôi không thấy họ cho tới lúc lại gần.”

“Và ông nói người phụ nữ, mà sau đó ông xác định là cô Clark, đã thét lên như thể cô ấy gặp nạn. Đúng chứ?”

“Phải.”

“Ông không thấy bất cứ cái hôn hay động tác âu yếm gì giữa hai người trưởng thành tự nguyện. Ông thấy một phụ nữ thét lên như thể cô ấy bị tấn công, như thể cô ấy gặp nạn. Đúng vậy không?”

“Phải.”

“Vậy có thể nào khi đá cậu Andrews, cô Clark đang bảo vệ bản thân – một phụ nữ đơn độc giữa rừng – trước một người đàn ông khỏe mạnh, lực lưỡng? Một cựu trung phong bóng bầu dục, người đã tấn công cô ấy?”

“Ừ, tôi đoán là có thể như vậy.”

“Không còn câu hỏi nào nữa.”

“Thẩm vấn ngược lại?”

“Vâng, thưa tòa,” Eric đáp và đứng lên tại bàn công tố.

“Vậy, Rodney, dù cho hai người đã có hành động gì trước đó, tự nguyện hay không tự nguyện, có đúng không khi nói rằng bị cáo, cô Clark, đã cực kỳ giận dữ với người đã mất, cậu Chase Andrews?”

“Phải, hết sức giận dữ.”

“Giận dữ đủ để quát lên rằng nếu cậu Andrews còn quấy rầy cô ấy, cô sẽ giết cậu. Đúng thế chứ?”

“Phải, đúng là như vậy.”

“Không còn câu hỏi gì nữa, thưa tòa.”

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.