Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30: Dòng Chảy Xa Bờ
30: Dòng Chảy Xa Bờ

❊ ❊ ❊

1967

Từ bờ cát, Kya chạy tới chỗ để thuyền và rồ máy hết tốc lực ra biển, hướng thẳng tới dòng chảy xa bờ. Giữ đầu ngả về sau, cô gào lên, “Đồ xấu xa, CHẾT TIỆT… THẰNG KHỐN!” Những con sóng vật vờ và hỗn loạn giật mũi thuyền xoay ngang, giằng co với cần lái. Như mọi khi, đại dương có vẻ giận dữ hơn đồng lầy. Sâu hơn, nó có nhiều điều để nói hơn.

Từ lâu, Kya đã học cách đọc những dòng nước bình thường với dòng chảy xa bờ; làm sao để cưỡi chúng vượt ra hoặc vùng thoát bằng cách cắt vuông góc hướng chảy. Nhưng cô chưa bao giờ lao thẳng tới những dòng nước sâu hơn, một số được khuấy động bởi chính Hải lưu Gulf Stream, vốn lao đi với lưu lượng hơn một trăm nghìn mét khối mỗi giây, nhiều năng lượng hơn hết thảy những dòng sông trên đất liền toàn cầu cộng lại – tất cả tuôn trào ngay ngoài cánh tay dang rộng của bờ Bắc Carolina. Sóng cồn tạo ra những dòng chảy lui, vòng xoáy xiết và dòng nghịch đảo tàn nhẫn cuộn xoáy cùng những dòng nước rút xa bờ, tạo thành một trong những hố rắn hiểm ác nhất đại dương Trái đất. Kya đã tránh những chỗ như vậy cả đời mình, nhưng không phải lúc này. Hôm nay, cô nhằm thẳng vào cổ họng của chúng, sẵn sàng làm bất cứ thứ gì để chạy thoát nỗi đau và cơn giận.

Nước sôi trào đẩy về phía cô, dâng lên dưới mũi thuyền và giật chiếc thuyền sang phải. Nó nhô lên nặng nề, rồi hạ xuống lại. Cô bị kéo vào một dòng chảy dữ tợn, nó mang cô đi nhanh hơn. Quay ra khỏi đó có vẻ quá liều mạng nên cô cố gắng lái theo dòng nước, trông chừng bãi cạn, thường tạo thành những chướng ngại liên tục chuyển dời dưới bề mặt nước. Một cái đụng chếch có thể lật thuyền.

Sóng vỡ trên lưng cô, dội ướt đầm mái tóc. Mây đen ào ạt ruổi qua đầu, chặn hết ánh nắng và xóa nhòa tín hiệu báo xoáy nước cùng dòng chảy dữ. Hút hết hơi ấm của ngày.

Thế mà nỗi sợ vẫn lẩn tránh cô, ngay cả khi cô ước mong được sợ đến cuống cuồng, bất cứ thứ gì để đánh bật lưỡi dao cắm vào tim.

Đột nhiên, thớ nước tối tăm xáo động của dòng chảy chuyển hướng, và con thuyền nhỏ xoay qua phải, một bên mạn chồm lên. Lực của nó hất cô xuống lòng thuyền, nước biển tấp lên cô. Choáng váng, cô ngồi trong nước, chuẩn bị tinh thần chờ con sóng dập kế tiếp.

Dĩ nhiên, cô còn xa mới tới Hải lưu Gulf Stream thực thụ. Đây chỉ là trại huấn luyện, là sân chơi cho đại dương dữ dội kia. Nhưng với riêng Kya, cô đã mạo hiểm dấn thân vào vùng nước dữ và quyết tâm vượt thoát. Thắng được một cái gì đó. Giết chết nỗi đau.

Đã mất hết mọi cảm giác về sự cân đối và quy luật, sóng biển màu đá xám vỡ ra từ mọi góc. Cô kéo mình ngồi vào ghế trở lại và cầm cần lái, nhưng chẳng biết lái đi đâu. Đất liền chỉ còn là đường kẻ xa xa, thỉnh thoảng ló ra giữa những ngọn sóng bạc đầu. Cứ hễ Kya vừa thoáng thấy mặt đất vững chãi là chiếc thuyền lại xoay lắc, ngả nghiêng và cô mất dấu nó. Cô đã rất chắc chắn về việc cưỡi trên dòng chảy, nhưng cơ bắp cuồn cuộn của nó nổi lên, lôi cô xa hơn vào đại dương hung dữ, tối sầm. Những đám mây dồn lại và sà thấp, che khuất mặt trời. Người ướt sũng, cô run rẩy khi năng lượng cạn dần, làm cho việc lèo lái càng thêm khó. Cô không mang dụng cụ nào phòng thời tiết xấu, không nước, không một mẩu đồ ăn.

Cuối cùng nỗi sợ cũng tới. Từ một nơi thẳm sâu hơn biển cả. Nỗi sợ vì biết mình sẽ lại đơn độc giữa đời. Chắc hẳn là mãi mãi. Một bản án chung thân. Những tiếng hổn hển đáng sợ thoát ra từ cổ họng cô khi chiếc thuyền nghiêng đi và lắc qua bên mạn. Lật nghiêng một cách nguy hiểm với từng đợt sóng.

Đến lúc này mười lăm phân nước lềnh bềnh bọt trắng đã phủ lấp đáy thuyền, thiêu đốt bàn chân trần của cô với cái buốt giá của nó. Biển và mây đánh bại hơi ấm mùa xuân mới nhanh chóng làm sao. Khoanh một tay ôm ngực, cô cố gắng làm ấm cho mình khi yếu ớt lái thuyền bằng tay còn lại, không chống trả con nước, chỉ nương theo nó mà đi.

Cuối cùng, mặt nước cũng bình tĩnh lại, và mặc dù dòng chảy đã cuốn cô theo mục đích của nó, đại dương không còn sôi sục vẫy vùng. Phía trước cô thấy một bãi cạn dài nhỏ, áng chừng ba mươi mét, lấp lánh nước biển và vỏ sò ướt. Chống lại sức mạnh của luồng nước dưới, canh đúng lúc, Kya bẻ cần lái và trượt ra khỏi dòng chảy. Cô lái vòng tới phía dưới gió của bãi cạn và trong vùng nước êm hơn, thuyền cô trượt lên bờ cát nhẹ như một nụ hôn đầu. Cô bước lên dải đất hẹp và đổ sụp xuống cát. Nằm ngửa ra và cảm nhận đất vững chãi dưới thân mình.

Cô biết điều cô thương tiếc chẳng phải Chase, mà là một cuộc đời định nghĩa bằng những lời từ chối. Khi bầu trời và những đám mây vật lộn trên đầu, cô cất tiếng nói to, “Mình phải sống một mình. Nhưng mình đã biết. Mình đã biết từ lâu là con người không ở lại bên nhau.”

Không phải tình cờ mà Chase tinh ranh nhắc tới hôn nhân làm mồi nhử, lập tức đưa cô lên giường rồi bỏ cô tới với cô gái khác. Qua tìm hiểu, cô đã biết con đực có thói lăng nhăng, vậy sao cô lại đổ trước gã trai này? Chiếc thuyền cao tốc của cậu ta cũng giống như cái cổ phồng lên và bộ sừng ngoại cỡ của một con hươu đực đến kỳ động dục: những món phụ kiện để đánh đuổi con đực khác và thu hút hết con cái nọ tới con cái kia. Vậy mà cô lại bị lừa bởi cùng trò bịp bợm như má: những gã bạn tình láu cá. Ba đã nói với má những lời dối gian chi; đã đưa bà tới những nhà hàng sang trọng nào trước khi tiền cạn kiệt và ông đưa bà về lãnh địa thực sự của mình – một cái lán đầm lầy? Có lẽ tình yêu tốt nhất nên để nguyên là một cánh đồng chưa gieo hạt.

Cất giọng, cô đọc to một bài thơ của Amanda Hamilton:

Tôi phải rời xa thôi. Để anh đi.

Tình yêu vẫn thường

Là lời đáp cho việc ở lại.

Hiếm khi là lý do

Để ra đi.

Tôi buông dây

Nhìn anh trôi xa mãi.

Lâu nay

Anh hằng nghĩ

Dòng chảy rực lửa

Của bầu ngực người tình

Lôi anh xuống nước sâu.

Nhưng chính con nước tim tôi

Thả anh đi

Dạt trôi

Cùng rong biển.

Mặt trời yếu ớt tìm được khoảng trống giữa những đám mây trĩu nặng và chạm lên bãi cạn. Kya nhìn quanh. Dòng chảy, vòng quét lớn của đại dương, và dải cát này đã thông đồng với nhau tạo thành một tấm lưới tinh vi, bởi vì khắp xung quanh cô đang rải rác bộ sưu tập vỏ sò kỳ diệu nhất mà cô từng thấy. Góc xéo của bãi cạn và dòng chảy nhẹ nhàng của nó đón lấy vỏ sò ở dưới gió và khẽ khàng trải chúng lên bờ cát nguyên lành. Cô phát hiện vài chiếc hiếm thấy và nhiều loại cô yêu thích nhất, nguyên vẹn và ánh lên như ngọc, vẫn còn lấp lánh.

Đi qua giữa chúng, Kya chọn những chiếc vỏ quý nhất và gom thành một đống. Cô lật úp thuyền, trút hết nước ra và xếp chúng dọc sườn ngang của sàn thuyền. Rồi để tính đường đi về, cô đứng thẳng dậy và xem xét mặt biển. Cô đọc con nước và với những gì đã học được từ bãi vỏ sò, quyết định sẽ xuất phát từ phía dưới gió và đi thẳng về đất liền từ đây. Tránh thật xa dòng chảy mạnh nhất.

Khi đẩy thuyền ra khơi, cô biết sẽ chẳng bao giờ có ai thấy lại bãi cạn này lần nữa. Những yếu tố của tự nhiên đã tạo ra một nụ cười thoáng qua bằng cát, một nụ cười luôn dịch chuyển, xếp chênh chếch gọn gàng. Con sóng tiếp theo, dòng chảy tiếp theo sẽ thiết kế nên một bãi cạn khác, và một bãi cạn khác nữa, nhưng chẳng bao giờ là bãi cạn này. Không phải cái đã đón lấy cô. Cái đã dạy cô đôi điều chưa biết.

★ ★ ★

Lát sau, lang thang trên bờ biển của mình, cô nhẩm đọc một bài thơ cô thích nhất của Amanda Hamilton.

Trăng phai dần, dõi theo

Bước chân tôi

Qua vùng sáng chưa vỡ ra

Bởi bóng đen của đất,

Và chia sẻ cùng tôi

Cảm giác mát rượi

Từ bờ vai thinh lặng.

Chỉ có trăng biết được

Làm thế nào một đầu của khoảnh khắc

Bị kéo dài bởi đơn côi

Ra hàng dặm xa xôi

Đến tận rìa còn lại,

Và có bao nhiêu bầu trời

Trong một hơi thở thôi

Khi thời gian trượt lui

Từ bờ cát.

Nếu có ai hiểu được sự cô độc thì đó chính là mặt trăng.

Trôi về lại với chu kỳ đoán được của lũ nòng nọc và điệu ba lê của bầy đom đóm, Kya dấn sâu hơn vào chốn hoang dã không lời. Tự nhiên có vẻ là hòn đá duy nhất sẽ không trượt đi giữa dòng nước chảy.

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.