Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50: Quyển Nhật Ký
50: Quyển Nhật Ký

❊ ❊ ❊

1970

Khi Kya được đưa vào phòng xử án ngày hôm sau, cô đưa mắt nhìn về phía Tate, Jumpin’, Mabel và nín thở khi thấy một bộ quân phục, một nụ cười nhẹ trên gương mặt có sẹo. Jodie. Cô khẽ gật đầu, tự hỏi làm sao anh biết về vụ xử của cô. Có lẽ là tờ Atlanta. Cô rụt đầu lại hổ thẹn.

Eric đứng dậy. “Thưa tòa, xin tòa cho gọi bà Sam Andrews.” Cả phòng thở ra khi Patti Love, người mẹ đau khổ, tiến lên bục nhân chứng. Nhìn người phụ nữ cô từng mong sẽ là mẹ chồng mình, bây giờ Kya mới nhận ra sự vô lý và lố bịch của ý nghĩ đó. Ngay cả trong bối cảnh ảm đạm này, Patti Love, mặc thứ lụa đen tốt nhất, dường như vẫn bận tâm vì vẻ bề ngoài và tầm quan trọng của chính bà. Bà ngồi thật thẳng với cái ví bóng loáng đặt trên đùi, mái tóc đen túm thành búi hoàn hảo dưới chiếc mũ đội nghiêng trang nhã, cùng tấm mạng đen tạo ấn tượng bi thương che khuất đôi mắt. Sẽ không bao giờ có chuyện bà nhận một đứa ở đồng lầy đi chân đất làm con dâu cả.

“Bà Andrews, tôi biết việc này rất khó khăn với bà, nên tôi sẽ nói ngắn gọn nhất có thể. Có đúng là con trai bà, Chase Andrews, từng đeo một sợi dây chuyền da sống gắn một cái vỏ sò không?”

“Phải, đúng thế.”

“Cậu ấy đeo dây chuyền khi nào, thường xuyên thế nào?”

“Đeo suốt. Thằng bé không bao giờ cởi nó ra. Trong bốn năm trời tôi chưa bao giờ thấy nó không đeo sợi dây chuyền đó.”

Eric đưa một quyển nhật ký bìa da ra trước bà Andrews. “Bà có thể xác định cuốn sổ này cho tòa không?”

Kya nhìn xuống sàn, mím môi, phẫn nộ trước sự xâm phạm quyền riêng tư trắng trợn khi công tố viên giơ quyển nhật ký của cô ra cho cả tòa thấy. Cô đã làm nó cho Chase không lâu sau khi họ gặp nhau. Gần hết cuộc đời, cô đã bị khước từ niềm vui tặng quà cho người khác, một sự thiếu thốn ít người hiểu được. Sau khi dành nhiều ngày nhiều đêm làm quyển sổ, cô đã gói nó vào giấy nâu và trang trí nó bằng dương xỉ xanh và lông vũ trắng từ ngỗng tuyết. Cô đã chìa nó ra trước mặt Chase khi cậu bước lên bờ phá từ thuyền.

“Đây là gì vậy?”

“Chỉ là một món quà của em thôi,” cô đáp và mỉm cười.

Một câu chuyện bằng tranh về thời gian họ bên nhau.

Bức đầu tiên, một phác thảo bằng mực họa cảnh họ tựa lên khúc gỗ trên bờ biển, Chase chơi harmonica. Tên Latin của yến mạch biển và các vỏ sò rải rác được chính tay Kya viết nắn nót. Vô số nét màu nước cuộn xoáy hé lộ chiếc thuyền của cậu trôi dưới ánh trăng. Bức tiếp theo là tranh trừu tượng vẽ đàn cá heo xúm xít xung quanh, với mấy từ Michael chèo thuyền lên bờ thôi lơ lửng trên mây trắng. Một bức nữa vẽ cô xoay tròn giữa bầy mòng biển bạc trên bờ cát bạc.

Chase đã lật qua từng trang trong kinh ngạc. Lướt nhẹ ngón tay lên vài bức vẽ, bật cười, nhưng chủ yếu là im lặng, đầu gật gật.

“Anh chưa bao giờ có vật gì như thế này cả.” Chồm tới ôm cô, cậu nói, “Cảm ơn em, Kya.” Họ đã ngồi trên cát một lúc, quấn trong chăn, nắm tay, trò chuyện.

Kya vẫn nhớ trái tim cô đã đập mạnh thế nào trước niềm vui được trao đi, không bao giờ tưởng tượng có ai khác sẽ thấy quyển nhật ký. Chắc chắn không nghĩ nó sẽ là chứng cứ ở phiên xử cô tội giết người.

Cô không nhìn Patti Love khi bà trả lời câu hỏi của Eric. “Đó là tập tranh vẽ mà cô Clark làm cho Chase. Một món quà cô ta tặng cho thằng bé.” Patti Love vẫn nhớ cái lúc bà tìm thấy quyển sổ dưới một chồng album trong khi dọn dẹp phòng cậu con trai. Rõ ràng là muốn giấu bà. Bà ngồi lên giường Chase và mở trang bìa dày dặn ra. Ở đó, vẽ bằng mực sắc nét, là con trai bà nằm trên khúc gỗ trôi với con bé đó. Cô gái Đồng lầy. Chase của bà với thứ rác rưởi. Bà gần như không thở được. Lỡ như người ta phát hiện ra? Đầu tiên lạnh toát, rồi đẫm mồ hôi, cơ thể bà choáng váng.

“Bà Andrews, bà hãy vui lòng giải thích mình thấy gì trong bức tranh do bị cáo là cô Clark vẽ.”

“Đó là tranh vẽ Chase và cô Clark trên đỉnh tháp phòng cháy.” Tiếng xì xầm lan khắp phòng.

“Còn gì nữa?”

“Ở đó – giữa tay họ, cô ta đang đưa cho thằng bé sợi dây chuyền vỏ sò.”

Và thằng bé không bao giờ cởi nó ra nữa, Patti Love nghĩ. Mình tưởng là thằng bé nói mình nghe tất cả. Mình tưởng mình gắn bó với con trai hơn những bà mẹ khác; đó là điều mình tự bảo bản thân. Nhưng mình chẳng biết gì cả.

“Vậy là, vì cậu ấy nói với bà và nhờ quyển sổ này, bà biết con trai bà đang hẹn hò cùng cô Clark, và bà biết cô ấy đã đưa Chase sợi dây chuyền?”

“Phải.”

“Khi Chase tới nhà bà ăn tối đêm 29 tháng Mười, cậu ấy có đeo sợi dây chuyền không?”

“Có, thằng bé chỉ rời khỏi nhà chúng tôi sau mười một giờ, và nó có đeo sợi dây chuyền nọ.”

“Sau đó, khi bà tới phòng khám ngày hôm sau để nhận dạng Chase, cậu ấy có còn đeo sợi dây chuyền không?”

“Không, không có.”

“Bà có biết lý do nào khiến bạn của Chase hay người nào khác, ngoài cô Clark, muốn tháo sợi dây chuyền khỏi Chase không?”

“Không.”

“Phản đối, thưa tòa,” Tom gọi to từ chỗ ngồi. “Nói thay cho người khác. Câu hỏi khiến nhân chứng phải suy đoán. Bà ấy không thể nói ra lý do của những người khác được.”

“Chấp nhận. Bồi thẩm đoàn, anh chị hãy bỏ qua câu hỏi và câu trả lời vừa nãy.” Rồi, cúi đầu xuống như một con ngỗng nhìn viên công tố, thẩm phán bảo, “Cẩn thận đấy, Eric. Trời ạ! Anh biết nhiều hơn thế.”

Eric, không hề nao núng, tiếp tục. “Được rồi, chúng ta đã biết từ tranh vẽ của chính cô ấy rằng bị cáo, cô Clark, đã trèo lên tháp phòng cháy cùng Chase ít nhất một lần; chúng ta biết cô ấy đã tặng Chase sợi dây chuyền vỏ sò. Sau đó, cậu ấy luôn đeo nó bên mình cho tới đêm cậu chết. Lúc đó nó đã biến mất. Tất cả những điều đó có đúng không?”

“Đúng.”

“Cảm ơn bà. Không còn câu hỏi nữa. Nhân chứng của ông.”

“Không có câu hỏi nào,” Tom đáp.

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.