1969
Những đám mây đen sà thấp ùn ùn đua qua mặt biển màu thép về phía Vũng Barkley. Gió ập tới đầu tiên, rung cửa sổ lạch cạch điên cuồng và ném từng đợt sóng lên cầu tàu thị trấn. Những chiếc thuyền, đang cột vào bến, dập dềnh lên xuống như mấy món đồ chơi nhỏ, trong khi những người đàn ông khoác áo mưa vàng lăng xăng cột dây này dây nọ, cố định thật chặt. Rồi cơn mưa chênh chếch dội xuống làng họ, xóa mờ mọi thứ trừ bóng vàng quái lạ cứ di chuyển trong màn xám loanh quanh.
Gió rít qua cửa sổ phòng cảnh sát trưởng, và ông nói to. “Vậy, Joe, anh có chuyện gì muốn nói tôi hả?”
“Đúng vậy. Tôi tìm hiểu được cô Clark sẽ khẳng định mình đã ở đâu vào đêm Chase chết.”
“Sao? Cuối cùng anh cũng bắt kịp cô ta rồi à?”
“Anh giởn hả? Cô ta trơn tuộc hơn cả một lươn khốn kiếp. Cứ trốn mất mổi lần tôi tới gần. Thế nên sáng nay tôi lái tới chỗ bến Jumpin’ để xem ông có biết chừng nào cô ta ghé lại không. Cô ta cũng pải tới đó mua xăng như ai, nên tôi nghĩ sớm muộn cũng tóm được cô ả. Anh không tin nổi tôi phát hiện được gì đâu.”
“Nói đi.”
“Tôi có hai nguồn tin đáng tin cậy nói rằng cô ta đã đi khỏi thị trấn tối đó.”
“Cái gì? Ai cơ? Cô ta có bao giờ ra khỏi thị trấn đâu, và nếu có đi nữa thì ai mà biết được?”
“Anh nhớ Tate Walker không? Giờ là Tiến sĩ Walker. Làm việc tại phòng thí nghiệm sinh thái mới đó.”
“Ừ, tôi biết cậu ta. Cha cậu ta là người câu tôm. Scupper Walker.”
“Chà, Tate nói rằng cậu ta biết Kya – gọi cô ta là Kya – khá thân khi họ còn trẻ.”
“Ồ?”
“Không phải kiểu đó. Hồi trước họ là con nít mà. Tate đã dạy cô ta biết đọc, có vẻ thế.”
“Cậu ta tự nói với anh hả?”
“Ừ. Lúc đó cậu ta đang ở chỗ Jumpin’. Tôi hỏi Jumpin’ xem ông có biết ở đâu và bằng cách nào tôi có thể gặp và hỏi Cô gái Đồng lầy vài câu không. Ông trả lời là mình chẳng bao giờ biết lúc nào mới gặp cô ấy.”
“Jumpin’ xưa giờ luôn tốt với cô ta. Tôi không nghĩ ông sẽ cho chúng ta biết gì mấy.”
“Chà, tôi đã hỏi Jumpin’ có tình cờ biết cô ta làm gì vào cái đêm Chase chết không. Và ông nói thực ra ông biết, rằng cô ta đã đến chỗ ông vào xáng thứ hai sau khi Chase mất mạng, rằng ông là người báo tin cậu ta chết cho cô ta. Ông nói cô ta đã ở Greenville hai đêm, bao gồm cái đêm Chase chết.”
“Greenville?”
“Jumpin’ nói vậy, rồi Tate, vẫn đứng đó nảy giờ, chen vào và nói phải, cô ta đã ở Greenville, và rằng cậu ta chính là người chỉ cô ta cách mua vé xe buýt.”
“Chà, tin đáng chú ý đấy,” cảnh sát trưởng Jackson nhận xét. “Và thật thuận tiện là họ cùng đứng đó với cùng câu chuyện giống nhau. Sao cô ta lại tới Greenville?”
“Tate kể rằng một công ty xuất bản – anh biết đấy, cô ta đã đi mà viết một cuốn sách về vỏ sò và cuốn nữa về chim biển – chà, họ trả phí cho cô ta tới đó gặp bọn họ.”
“Khó mà tưởng tượng được người ở công ty xuất bản sang trọng lại muốn gặp cô ả. Mà tôi đoán là chuyện này cũng dễ kiểm tra thôi. Tate nói gì về việc dạy đọc cho cô ta?”
“Tôi hỏi sao cậu biết cô ta. Tate nói rằng cậu từn đi câu gần chỗ Kya, và khi phát hiện cô ta không biết đọc, cậu đã dạy cô ta.”
“Ừm. Vậy à?”
Joe nói, “Dù sao đi nữa, chuyện này cũng thay đổi mọi thứ. Cô ta có chứng cứ ngoại phạm. Một chứng cứ tốt. Tôi phải nói ở Greenville là một chứng cứ ngoại phạm khá tốt.”
“Ừ. Trên bề mặt. Anh biết người ta nói gì về các chứng cứ ngoại phạm tốt mà. Và người câu tôm kia nói đã thấy cô ta lái thuyền thẳng về tháp phòng cháy vào đêm Chase té từ trên đó.”
“Anh ta có thể sai. Trời tối mò. Không có mặt trăng cho đến tận hai giờ sáng. Có lẽ cô ta đã ở Greenville, và anh ta thấy một ai khác ngoài kia với chiếc thuyền trông giống thuyền cô ả.”
“Ừ, như tôi đã nói, chuyến đi tới Greenville này chắc dễ kiểm tra thôi.”
Cơn bão đã dịu thành mưa bụi rầm rì; thế nhưng thay vì đi bộ tới quán ăn, hai cảnh sát nhờ người chạy tới đó mua về thịt gà với bánh bao, đậu lima, casserole bí mùa hè, xi rô mía, và bánh mì nhỏ.
★ ★ ★
Ngay sau bữa trưa, có tiếng gõ lên cửa phòng cảnh sát trưởng. Bà Pansy Price mở cửa và bước vào trong. Joe và Ed đứng lên. Cái mũ turban của bà lấp lánh màu của hoa hồng.
“Chào buổi chiều, bà Pansy.” Cả hai cùng gật đầu.
“Buổi chiều vui vẻ, Ed. Joe. Tôi ngồi có được không? Không mất lâu đâu. Tôi tin là mình có thông tin quan trọng liên quan tới vụ án.”
“Được chứ, dĩ nhiên. Mời bà ngồi.” Hai người đàn ông ngồi xuống ngay khi bà Pansy đặt mình lên ghế như một cô gà mái không mấy bé nhỏ, ém lông chỗ này chỗ nọ vào cho gọn gàng, túi xách chễm chệ trên đùi như một quả trứng quý giá. Cảnh sát trưởng không thể ngăn mình nói tiếp. “Và vụ án bà nói là vụ nào, bà Pansy?”
“Ôi trời, Ed. Anh biết vụ nào mà. Ai giết Chase Andrews. Vụ đó đó.”
“Chúng ta không biết có phải cậu ấy bị giết hay không, bà Pansy. Được chứ? Nào, bà có gì cho chúng tôi?”
“Như các anh đã biết, tôi là nhân viên ở Kress.” Bà không bao giờ hạ thấp địa vị của mình bằng cách gọi đầy đủ cái tên tiệm năm xu một hào. Bà chờ cảnh sát trưởng xác nhận lời bà bằng một cái gật đầu – mặc dù họ đều biết chỗ bà làm kể từ khi bà bán mấy thằng lính đồ chơi cho ông khi ông còn nhỏ – rồi mới tiếp tục. “Tôi tin rằng Cô gái Đồng lầy là một nghi can. Phải vậy chứ?”
“Ai nói bà như vậy?”
“Ồ, nhiều người tin là vậy lắm, nhưng Patti Love là nguồn tin chính của tôi.”
“Ra thế.”
“Chà, chuyện là từ tiệm Kress, tôi và vài nhân viên khác đã thấy Cô gái Đồng lầy lên và xuống xe buýt vào những ngày cho thấy cô ta không ở thị trấn vào đêm Chase chết. Tôi có thể làm chứng ngày và giờ đó.”
“Vậy à?” Joe và Ed nhìn nhau. “Là ngày nào và giờ nào vậy?
Bà Pansy ngồi thẳng hơn trên ghế. “Cô ta rời đi trên chuyến xe buýt 2:30 chiều 28 tháng Mười và trở về lúc 1:16 ngày 30.”
“Bà nói những người khác cũng thấy cô ta?”
“Đúng thế. Tôi có thể lấy danh sách nếu anh muốn.”
“Không cần đâu. Chúng tôi sẽ tới tiệm năm xu một hào nếu muốn lấy lời khai. Cảm ơn, bà Pansy.” Cảnh sát trưởng đứng dậy, nên bà Pansy và Joe cũng làm theo.
Bà đi ra cửa. “Được rồi, cảm ơn vì đã dành chút thời gian. Như anh nói, các anh biết tìm tôi ở đâu rồi.”
Họ nói lời tạm biệt.
Joe ngồi xuống trở lại. “Chà, thế đấy. Xác nhận điều Tate và Jumpin’ đã nói. Cô ta ở Greenville tối đó, hoặc ít nhất thì cũng đã lên xe buýt và đi khỏi đây.”
Cảnh sát trưởng thở ra một hơi dài. “Có vẻ vậy. Nhưng tôi nghĩ nếu người ta có thể đi xe buýt tới Greenville trong ngày, họ có thể bắt xe quay lại vào buổi tối. Làm việc của họ. Đón xe trở lại Greenville. Ai mà biết được.”
“Có lẽ. Nhưng suy diễn vậy thì hơi xa quá.”
“Đi lấy lịch trình xe chạy đi. Chúng ta sẽ xem thời gian có cho phép không. Liệu có thể trở lại ngay trong đêm đó.”
Trước khi Joe bước ra, Ed nói tiếp. “Có thể cô ta muốn mọi người trông thấy mình lên xuống xe buýt giữa ban ngày ban mặt. Nghĩ mà xem, cô ta phải làm gì đó bất thường mới có chứng cứ ngoại phạm. Khẳng định mình ở nhà một mình vào đêm Chase chết, như thường lệ, thì sẽ không có bằng chứng ngoại phạm gì. Không gì hết. Vậy nên cô ta phải lên kế hoạch làm gì đó cho nhiều người trông thấy. Tạo ra một chứng cứ ngoại phạm tuyệt vời trước mặt tất cả người dân của Phố Main. Quá tài tình.”
“Ừ, cũng có lý. Dù sao thì chúng ta cũng không phải chơi trò thám tử nữa. Ta có thể cứ ngồi đây uống cà phê và đợi các cô các bà của thị trấn này lượn vào cho ta mọi thứ ta cần. Tôi sẽ đi lấy lịch trình xe buýt.”
Joe trở lại sau mười lăm phút.
“Chà, anh đúng đấy,” ông nói. “Nhìn đây, ta hoàn toàn có thể bắt xe buýt từ Greenville tới Vũng Barkley rồi trở lại trong một đêm thôi. Dễ lắm, thật sự.”
“Ừ, có đủ thời gian giữa hai chuyến xe để đẩy một người xuống từ tháp phòng cháy. Tôi nghĩ chúng ta xin lệnh khám xét được rồi.”