Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44: Bạn Tù
44: Bạn Tù

❊ ❊ ❊

1970

Kya đứng giữa buồng giam. Đây cô ở trong tù. Nếu những người cô thương yêu, bao gồm cả Jodie và Tate, không bỏ rơi cô, giờ cô sẽ chẳng ở đây. Nương tựa vào người khác sẽ để ta trên mặt đất.

Trước khi bị bắt, cô đã thoáng thấy con đường trở lại bên Tate: một chỗ mở vào trái tim cô. Tình yêu nấn ná gần hơn nơi bề mặt. Nhưng khi cậu đến thăm cô trong tù vài bận, cô đã từ chối gặp cậu. Cô không rõ tại sao nhà tù lại đóng chặt tim mình hơn nữa. Tại sao cô không đón nhận sự an ủi cậu có thể cho cô ở chốn này. Có vẻ như giờ đây, khi Kya dễ tổn thương hơn bất cứ lúc nào, đó lại là lý do để cô ít tin người hơn nữa. Đứng ở nơi mong manh dễ đổ nhất cuộc đời, cô quay sang tấm lưới duy nhất cô biết được – chính là bản thân cô.

Bị tống vào sau chấn song không bảo lãnh đã làm cô thấy rõ mình đơn độc dường nào. Cuộc gọi của cảnh sát trưởng đã nhắc cô nhớ rõ hơn: chẳng có ai để gọi. Số điện thoại duy nhất cô biết trên thế giới là của Jodie, và làm sao cô có thể gọi anh để báo rằng mình đang ở tù vì cáo buộc giết người? Sau từng ấy năm, sao cô có thể làm phiền anh bằng rắc rối của mình nữa? Và có lẽ nỗi hổ thẹn cũng là một phần trong đó.

Họ đã bỏ mặc cô để cô tự sinh tồn và tự vệ. Thế nên giờ cô mới ở đây, một mình.

Một lần nữa cô cầm lên cuốn sách vỏ sò kỳ diệu Tom Milton đã cho cô, đến lúc này nó là cuốn cô trân quý nhất. Vài tập sách sinh học chất trên sàn, mà gác ngục nói là Tate đã mang tới, nhưng cô không thể nắm bắt từ ngữ. Các câu cứ lang thang ra đủ mọi hướng, vòng về điểm khởi đầu. Những bức tranh vẽ vỏ sò lại dễ hơn.

Tiếng bước chân gõ lộp cộp trên sàn lát gạch rẻ tiền và Jacob, một người đàn ông da đen nhỏ thó làm gác ngục, xuất hiện trước cửa. Anh ta giơ lên một túi giấy nâu rõ lớn. “Xin lỗi vì đã làm phiền cô, cô Clark, nhưng cô có một người khách tới thăm. Cô phải đi với tôi.”

“Là ai vậy?”

“Luật sư của cô, ông Milton.” Những tiếng lanh canh kim loại vang lên khi Jacob mở khóa cửa buồng và đưa cô cái túi. “Dà đây là đồ Jumpin’ gửi.” Cô đặt túi lên bàn và đi theo Jacob dọc hành lang vào một phòng còn nhỏ hơn buồng giam nữa. Tom Milton đứng dậy từ trên ghế khi cô vào đó. Kya gật đầu với ông rồi nhìn ra cửa sổ, nơi một đám mây vũ tích khổng lồ với gò má màu đào đang tự phồng lên.

“Chào buổi tối, cô Kya.”

“Ông Milton.”

“Kya, xin cứ gọi tôi là Tom. Và tay cô sao vậy? Cô làm mình bị thương à?”

Cô giật phắt tay lại, che đi mạng lưới cô đã cào lên cánh tay. “Chỉ là vết muỗi chích thôi, tôi nghĩ thế.”

“Tôi sẽ nói chuyện với cảnh sát trưởng; đúng ra không được có muỗi trong phòng cô.”

Cúi đầu xuống, cô đáp, “Làm ơn, không, không sao cả. Tôi không lo ngại lũ côn trùng.”

“Được rồi, dĩ nhiên, tôi sẽ không làm điều gì cô không muốn. Kya, tôi đến nói với cô về những lựa chọn.”

“Lựa chọn gì?”

“Để tôi giải thích. Lúc này thật khó mà biết được bồi thẩm đoàn ngả về phía nào. Công tố viên có tập hợp lập luận và bằng chứng tốt. Chúng không vững chắc, nhưng xét đến việc người trong thị trấn này đã có định kiến với cô, cô phải chuẩn bị tinh thần rằng sẽ không dễ để ta thắng kiện. Nhưng chúng ta có lựa chọn là thỏa thuận nhận tội. Cô biết tôi đang nói về cái gì chứ?”

“Không hẳn.”

“Cô đã không nhận tội giết người cấp độ một. Nếu chúng ta thua, cô sẽ thua to: tù chung thân hoặc như cô đã biết, họ đang muốn kết án tử hình. Cô có lựa chọn là nhận một tội nhẹ hơn, ví dụ như vô ý giết người chẳng hạn. Nếu cô sẵn lòng nói, phải, cô đã đến tháp phòng cháy tối đó, cô đã gặp Chase, hai người có bất đồng và trong một tai nạn khủng khiếp, cậu ta đã té ngửa qua tấm vỉ, phiên tòa có thể lập tức kết thúc và cô không phải chịu đựng tất cả những phiền phức này nữa, và chúng ta có thể thương lượng với bên công tố về một bản án. Vì cô chưa bao giờ bị kết tội trước đây, họ có thể phán cô mười năm tù, và cô có thể ra trong vòng sáu năm, có lẽ. Tôi biết vậy nghe có vẻ tệ, nhưng còn đỡ hơn dành cả đời trong nhà giam hoặc nhận bản án kia.”

“Không, tôi sẽ không nói bất cứ thứ gì ngụ ý mình có tội. Tôi sẽ không vào tù.”

“Kya, tôi hiểu, nhưng làm ơn dành chút thời gian suy nghĩ về điều đó. Cô không muốn sống cả đời trong tù, và cô cũng không muốn – cái án kia.”

Kya nhìn ra cửa sổ lần nữa. “Tôi không cần phải nghĩ gì hết. Tôi sẽ không ngồi tù.”

“Chà, chúng ta không phải quyết định ngay bây giờ. Chúng ta có chút thời gian. Hãy xem tình hình thế nào đã. Trước khi tôi đi, có gì cô muốn thảo luận với tôi không?”

“Làm ơn đưa tôi ra khỏi đây. Bằng cách này hay – cách khác.”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức để gỡ cô ra, Kya. Nhưng đừng bỏ cuộc. Và xin cô hãy giúp tôi. Như tôi đã nói trước đó, cô cần phải tích cực tham gia, thỉnh thoảng nhìn vào bồi thẩm đoàn một chút…”

Nhưng Kya đã quay lưng rời khỏi đó.

★ ★ ★

Jacob dẫn cô trở về buồng giam, nơi cô cầm lên túi giấy của Jumpin’ – đã bị tháo ra bởi cai ngục và cẩu thả dán lại. Cô mở nó, giữ và gấp lại giấy gói. Bên trong là một cái giỏ với những lọ màu nước tí hon, một cây cọ, giấy, và một túi giấy đựng bánh muffin ngô của Mabel, xếp trong giỏ là một cái tổ bằng lá thông khô, vài chiếc lá sồi, một ít vỏ sò và vài cọng cỏ đuôi mèo dài ngoẵng. Kya hít thở sâu. Mím môi lại. Jumpin’. Mabel.

Mặt trời đã lặn. Không còn hạt bụi nào để dõi theo nữa.

Lát sau, Jacob đến dọn khay cơm tối của cô. “Tôi phải nói, cô Clark à, cô không ăn cả. Hông có dì ngon hơn mấy miếng sườn heo và rau cải nài đâu.” Cô khẽ mỉm cười với anh ta, rồi lắng nghe khi tiếng bước chân nặng nề lộp cộp đến hết hành lang nhà ngục. Cô chờ nghe cánh cửa kim loại đóng sập lại cho một kết thúc nặng nề.

Rồi có thứ gì di chuyển trên sàn hành lang, ngay sau song sắt. Cô nhìn vội ra đó. Sunday Justice đang ngồi trên chân sau và nhìn vào đôi mắt đen thẫm của cô với cặp mắt xanh lục.

Tim cô dồn lên. Bị nhốt trong đây một mình suốt hàng tuần, và giờ sinh vật này có thể bước qua chấn song như phù thủy. Đến ở cùng cô. Sunday Justice dời mắt khỏi cô và nhìn xuống hành lang, về phía tiếng trò chuyện của hai người tù còn lại. Kya sợ rằng chú sẽ bỏ cô và đi tới chỗ mấy gã đó. Nhưng chú ngoảnh lại nhìn cô, chớp mắt trong vẻ buồn chán bắt buộc, rồi dễ dàng lách giữa hai song sắt. Vào trong buồng.

Kya thở hắt ra. Thì thầm, “Xin hãy ở lại.”

Nhẩn nha, chú ngửi ngửi một vòng căn buồng, nghiên cứu những bức tường xi măng ẩm ướt, mấy ống nước lộ ra, bồn rửa, và suốt trong lúc đó vẫn buộc mình phớt lờ cô. Một vết nứt trên tường là thứ thú vị nhất với chú. Cô biết thế vì chú ngoe nguẩy ý nghĩ của mình trên chiếc đuôi cong. Chú kết thúc chuyến tham quan bên cạnh chiếc giường nhỏ. Và rồi, tự nhiên như thế, chú nhảy phốc vào lòng cô và cuộn mình, bàn chân to trắng tìm được chỗ bám êm trên đùi Kya. Cô ngồi đó cứng đờ, tay hơi giơ lên để không cản trở chú di chuyển. Cuối cùng, chú nằm xuống như thể vẫn rúc mình vào đó mọi đêm khác trong đời. Chú nhìn cô. Nhẹ nhàng cô vuốt lên đầu chú, rồi gãi cổ cho chú. Một tiếng rừ rừ to bật ra như dòng chảy. Cô nhắm mắt lại trước sự chấp nhận dễ dàng như thế. Một khoảng lặng sâu thẳm trong cả cuộc đời mong mỏi khát khao.

Sợ di chuyển, cô ngồi im lìm cho đến khi chân bị chuột rút, rồi hơi nhúc nhích để duỗi cơ. Sunday Justice, không mở mắt ra, trượt khỏi đùi cô và cuộn tròn bên cạnh. Cô nằm xuống trong khi vẫn mặc nguyên quần áo, và cả hai rúc vào nhau. Cô nhìn chú mèo ngủ, rồi thiếp đi theo. Không phải rơi tới một cú giật mình, mà trôi dạt, cuối cùng, vào một sự bình yên trống rỗng.

Một lần trong đêm, cô mở mắt và ngắm chú mèo nằm phè ra ngủ, chân trước vươn về hướng nọ, chân sau lại chĩa hướng kia. Nhưng khi cô bừng tỉnh vào rạng đông, chú mèo đã đi mất. Một tiếng rên vùng vẫy trong họng cô thắt lại.

Lát sau, Jacob đứng ngoài buồng giam, giơ khay cơm một tay, mở khóa cửa bằng tay còn lại. “Có cháo yến mạch cho cô đây, cô Clark.”

Cô đón lấy cái khay và lên tiếng, “Jacob, chú mèo trắng đen ngủ trong phòng xử án. Chú ta đã ở đây tối hôm qua.”

“Ô, thật xin lỗi cô. Đó là Sundee Justice. Thỉnh thoảng nó lẻn vô dới tôi và tôi hông thấy nó mắc cầm mấy khay cơm tối. Kết quả là tôi đóng cửa để nó dới mọi người.” Đủ tử tế để không nói khóa lại.

“Không sao. Tôi thích có nó ở đây. Làm ơn, anh có thể cho nó vào khi thấy nó sau bữa tối được không? Hay bất kỳ lúc nào cũng được.”

Jacob nhìn cô với cặp mắt hiền dịu. “Dỉ nhiên là được. Tôi sẽ làm thế, cô Clark, sẽ làm vậy. Có thể thấy nó là một người bạng rất tốt.”

“Cảm ơn, Jacob.”

Tối đó, Jacob trở lại. “Đồ ăn của cô đay, cô Clark. Gà chiên, khoai tay nghiền dới nước xốt thịt từ quán. Hy vọng cô có thể ăn một chúc tối nay.”

Kya đứng dậy, nhìn quanh chân anh ta. Cô đón lấy cái khay. “Cảm ơn anh, Jacob. Anh có thấy chú mèo không? ‘

“Hông. Hông thấy đâu hếch. Nhưng tôi sẽ để mắt coi chừng.”

Kya gật đầu. Cô ngồi lên giường, chỗ duy nhất để ngồi, và nhìn chăm chăm vào dĩa. Ở đây, trong tù, thức ăn ngon hơn tất cả những gì cô từng thấy cả đời. Cô chọc chọc miếng gà, đẩy đẩy mớ đậu lima. Khi tìm thấy thức ăn, bụng cô đã biến mất.

Rồi có tiếng vặn ổ khóa, cánh cửa kim loại nặng mở ra.

Cuối hành lang, cô nghe Jacob kêu, “Được dồi, nó đó cô, ngài Sundee Justice.”

Nín thở, Kya nhìn ra mặt sàn ngoài buồng giam của mình và vài giây sau, Sunday Justice đã bước vào tầm mắt. Màu lông của nó bất ngờ vừa sắc nét vừa mềm mại. Lần này không chút ngập ngừng, nó bước vào buồng và đi lại chỗ Kya. Cô để dĩa thức ăn xuống sàn và nó dứt ngay miếng gà – kéo cái đùi ra sàn mà chén – rồi liếm láp nước thịt. Bỏ qua mớ đậu lima. Cô mỉm cười suốt cảnh tượng đó, rồi chùi sạch sàn bằng khăn giấy.

Nó nhảy lên giường cô, và giấc ngủ êm đềm quấn lấy họ.

★ ★ ★

Hôm sau, Jacob đứng ngoài cửa buồng cô. “Cô Clark, cô có một vị khách nửa.”

“Ai vậy?”

“Lại là cậu Tate. Cậu ấy đã tới dài lần rồi, cô Clark, hoặc đem tới cái đó hoặc xin được gặp cô. Cô không gặp cậu ấy hôm nay sao, cô Clark? Nay là thứ bải, không có phiên tòa, không có làm suốt cả ngày.”

“Được rồi, Jacob.”

Jacob dẫn cô vào cùng căn phòng tối ám nơi cô đã gặp Tom Milton. Khi cô bước qua cửa, Tate đứng lên từ ghế và bước lại gần cô thật nhanh. Cậu khẽ mỉm cười nhưng ánh mắt để lộ nỗi xót xa khi thấy cô ở chốn này.

“Kya, trông em vẫn ổn. Anh đã lo lắng lắm. Cảm ơn em vì đã gặp anh. Ngồi xuống đi em.” Họ ngồi đối diện nhau trong khi Jacob đứng đọc một tờ báo trong góc với sự chăm chú thật ân cần với hai người.

“Chào anh, Tate. Cảm ơn vì những quyển sách anh đem tới.” Cô tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng trái tim cô vỡ muôn mảnh rã rời.

“Anh còn có thể làm gì cho em không?”

“Chắc anh có thể cho lũ mòng biển ăn nếu đi qua chỗ của em.”

Cậu mỉm cười, “Ừ, mấy nay anh cho chúng ăn mà. Cách một ngày hay cỡ đó.” Cậu tỏ ra không có gì cả nhưng đã lái xe hoặc đi thuyền tới chỗ cô mỗi rạng sáng và hoàng hôn để cho chúng thức ăn.

“Cảm ơn anh.”

“Anh đã tới dự phiên xử, Kya, ngồi ngay sau em. Em không lần nào quay lại nên anh không rõ em có biết không. Nhưng anh sẽ ở đó mỗi ngày.”

Cô nhìn ra cửa sổ.

“Tom Milton rất giỏi, Kya. Có lẽ là luật sư giỏi nhất trong bang ở khu vực này. Ông sẽ đưa em ra khỏi đây. Cố chờ một thời gian nhé.”

Khi cô một lần nữa không đáp, cậu tiếp tục. “Và ngay khi em ra khỏi đây, chúng ta sẽ trở lại khám phá đồng lầy như ngày xưa vậy.”

“Tate, làm ơn, anh phải quên em.”

“Anh chưa bao giờ và sẽ không bao giờ quên em, Kya.”

“Anh biết em khác biệt mà. Em không hòa hợp với mọi người. Em không thể là một phần thế giới của anh. Xin anh, anh không hiểu sao, em sợ lại gần gũi với người khác thêm lần nữa. Em không thể.”

“Anh không trách em, Kya, nhưng…”

“Tate, hãy nghe em. Trong nhiều năm ròng em đã khao khát được ở bên mọi người. Em thật sự đã tin rằng sẽ có ai đó ở lại với em, rằng em sẽ có bạn và một gia đình. Là một phần của nhóm. Nhưng không ai ở lại. Không phải anh hay bất cứ thành viên nào của nhà em. Bây giờ cuối cùng em cũng học được cách đối mặt với điều đó và bảo vệ bản thân. Nhưng em không thể nói chuyện này bây giờ. Em rất cảm ơn anh đã đến thăm em trong đây, thật sự. Và có lẽ một ngày nào đó chúng ta có thể là bạn, nhưng em không thể nghĩ tiếp theo sẽ là gì. Không phải trong đây.”

“Được rồi. Anh hiểu. Thật sự, anh hiểu.”

Sau một quãng im lặng ngắn, cậu nói tiếp. “Tiếng tù và đã gọi rồi.”

Cô gật đầu, suýt mỉm cười.

“Ồ, và hôm qua khi anh ở chỗ em, em không tin đâu, nhưng một chú diều hâu Cooper trống đã đậu ngay trên bậc thềm.”

Cuối cùng cũng có một nụ cười khi cô nghĩ đến Coop. Một trong nhiều ký ức riêng tư của mình cô. “Có, em tin mà.”

Mười phút sau, Jacob bảo thời gian của họ đã hết và Tate phải đi rồi. Kya cảm ơn cậu lần nữa vì đã tới.

“Anh sẽ tiếp tục cho lũ mòng biển ăn, Kya. Và anh sẽ mang tới cho em vài cuốn sách.”

Cô lắc đầu và đi theo Jacob.

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.