Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43: Cái Kính Hiển Vi
43: Cái Kính Hiển Vi

❊ ❊ ❊

1969

Đầu tháng Chín, hơn một tuần sau khi bị Chase tấn công, Kya dạo bước trên bờ biển của mình. Gió níu giật lá thư trong tay, nên cô ấp nó vào ngực. Biên tập viên của cô đã mời cô đến Greenville gặp mặt, viết rằng ông hiểu cô không ra phố thường xuyên, nhưng ông muốn gặp cô, và nhà xuất bản sẽ trả phí cho chuyến đi đó.

Sáng ngày đứng sững trong vắt và nóng bức, nên cô lái thuyền vào trong đồng lầy. Ở cuối một cửa sông hẹp ngang, cô vòng qua một khúc quanh giăng cỏ và thấy Tate ngồi xổm trên một bãi cạn to, đang nhúng những cái lọ nhỏ xuống lấy mẫu nước. Chiếc du thuyền nhỏ dạo-biển-và-nghiên-cứu của cậu đang buộc vào một gốc cây và dạt ngang lòng kênh, chặn lối đi qua. Cô kéo cần lái. Những vết sưng và thâm trên mặt cô đã giảm phần nào, nhưng mấy mảng xanh lá tím xấu xí vẫn viền quanh cặp mắt cô. Kya chợt hoảng. Cô không thể để Tate thấy gương mặt bầm dập của mình và cố gắng quay thuyền lại thật gấp.

Nhưng Tate đã ngẩng lên và vẫy tay. “Tấp vào đi, Kya. Anh có một chiếc kính hiển vi mới muốn cho em thấy.”

Câu này cũng có tác dụng như bánh thịt gà của cái bà bắt trẻ trốn học vậy. Cô chậm lại nhưng không trả lời ngay.

“Tới đây đi. Em không tin nổi độ phóng đại này đâu. Em có thể thấy giả túc trên a-míp.”

Cô chưa bao giờ thấy một a-míp, nói gì tới những bộ phận của nó. Và việc thấy Tate một lần nữa cho cô cảm giác bình yên, một sự vững vàng. Quyết định rằng mình có thể quay khuôn mặt tím bầm về hướng khác, cô lôi thuyền lên và lội qua khoảng nước cạn tới chỗ cậu. Cô mặc quần soóc và áo thun trắng, mái tóc xõa ra. Đứng trên đỉnh một cái thang, cậu chìa tay ra và cô nắm lấy nó, tránh nhìn vào cậu.

Màu be nhẹ nhàng của chiếc du thuyền nhỏ hòa lẫn với đồng lầy, và Kya chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp như phần boong gỗ tếch và bánh lái bằng đồng của nó. “Xuống đây,” cậu nói và bước vào cabin. Cô lướt mắt qua boong thuyền trưởng, cái bếp nhỏ trang bị xịn hơn bếp nhà cô, và chỗ ở đã được chuyển đổi thành một phòng thí nghiệm với nhiều kính hiển vi và giá để lọ nhỏ. Các thứ thiết bị khác nhấp nháy và hát ngâm nga.

Tate mày mò chiếc kính hiển vi lớn nhất và điều chỉnh lam kính.

“Đây, một phút nữa thôi.” Cậu nhỏ một giọt nước đồng lầy lên lam kính, đặt một miếng kính khác lên, và chỉnh thị kính cho rõ. Rồi cậu đứng thẳng dậy. “Tới xem này.”

Kya cúi lên nó nhẹ nhàng, như hôn một đứa bé. Ánh sáng của kính hiển vi phản chiếu trong con ngươi đen thẫm, và cô hít vào một hơi khi hằng hà vũ công diện trang phục rực rỡ như dự hội Mardi Gras xoay tròn và ập tới trước mắt cô. Những chiếc mũ đội đầu ngoài sức tưởng tượng điểm trang cho những cơ thể phi thường khát khao sự sống, chúng nô giỡn như mắc kẹt trong một rạp xiếc, không có một hạt nước nào.

Cô đặt tay lên tim. “Em không hề biết chúng có nhiều và đẹp đẽ như thế,” cô thốt lên, không rời mắt khỏi thị kính.

Cậu gọi tên vài loài lạ, rồi bước lùi lại, ngắm cô. Em ấy cảm nhận được nhịp đập của sự sống, cậu nghĩ, vì không có lớp ngăn nào giữa em và Trái đất của em.

Cậu cho cô xem thêm vài lam kính nữa.

Cô thì thầm, “Cũng giống như chưa bao giờ thấy các vì sao, rồi đột nhiên nhìn thấy chúng.”

“Em muốn uống chút cà phê không?” cậu hỏi khẽ.

Cô ngẩng đầu lên. “Không, không, cảm ơn anh.” Rồi cô lùi lại từ chiếc kính hiển vi, đi về khoang bếp. Lúng túng, giữ cho cặp mắt nâu và xanh lục của mình tránh ánh mắt cậu.

Tate đã quen với việc Kya tỏ ra cảnh giác, nhưng hành động của cô có vẻ xa cách và kỳ lạ hơn bất cứ lúc nào. Cứ ngoảnh về góc khác như vậy.

“Nào, Kya. Chỉ một ly cà phê thôi.” Cậu đã đi vào bếp và rót nước vào một cái máy nhểu ra thứ chất lỏng nồng, đậm. Cô đứng bên cầu thang dẫn tới boong trên, và cậu đưa cô một cái cốc, ra hiệu cho cô trèo lên. Cậu mời cô ngồi ghê nệm, nhưng cô cứ đứng cạnh đầu thang. Giống như mèo, cô biết lối thoát. Bãi cạn trắng toát uốn cong ngược phía với họ, dưới những bóng sồi phủ xuống chở che.

“Kya…” Cậu bắt đầu hỏi, nhưng khi cô quay qua, cậu thấy vết bầm đang phai trên gò má đó.

“Chuyện gì xảy ra với mặt em vậy?” Cậu bước lại gần, đưa tay định chạm má Kya. Thế là cô lập tức ngoảnh đi.

“Không có gì. Em chạy đập mặt vào cửa lúc nửa đêm thôi.” Cậu biết điều đó không đúng vì cách cô vội vung tay lên che mặt. Ai đó đã đánh cô. Là Chase sao? Lẽ nào cô vẫn gặp hắn khi hắn đã có vợ? Tate nghiến răng. Kya đặt cốc cà phê xuống, như thể chuẩn bị rời khỏi đó.

Cậu buộc mình trấn tĩnh. “Em đã bắt đầu quyển sách mới chưa?”

“Em sắp xong quyển về nấm rồi. Biên tập viên của em sắp đến Greenville lúc nào đó cuối tháng Mười và muốn em gặp ông ở đó. Nhưng em không chắc nữa.”

“Em nên đi. Gặp ông cũng tốt mà. Có một chuyến xe buýt từ Barkley tới đó mỗi ngày, có chuyến chạy về đêm nữa. Không mất lâu đâu. Có lẽ chừng một tiếng hai mươi phút, khoảng đó.”

“Em không biết mua vé ở đâu.”

“Tài xế biết hết. Em cứ tới trạm ở Phố Main; ông ấy sẽ cho em biết những gì cần làm. Anh nghĩ Jumpin’ có lịch trình gắn ở cửa hàng đó.” Suýt nữa cậu đã nói rằng mình từng bắt xe nhiều lần từ Chapel Hill, nhưng nghĩ tốt hơn không nên nhắc cô nhớ đến những ngày tháng ngóng đợi trên bờ biển tháng Bảy nồng nực.

Họ im lặng một hồi, nhấp cà phê, lắng nghe một đôi chim ưng huýt lên dọc những vách mây cao vợi.

Cậu ngập ngừng không dám mời cô cà phê nữa, biết rằng nếu làm vậy cô sẽ bỏ về. Thế nên cậu hỏi cô về quyển sách nấm đang làm, giải thích các loài động vật nguyên sinh mình nghiên cứu. Bất cứ mồi nhử nào để giữ cô lại.

Ánh chiều dịu dần và một luồng gió mát dâng lên. Lại đặt cốc cà phê xuống, cô nói, “Em phải đi rồi.”

“Anh đang định khui chút rượu. Em có muốn uống một ít không?”

“Không, cảm ơn.”

“Chờ một giây trước khi đi đã,” Tate nài trong khi chạy xuống bếp và trở lại với một túi bánh mì thừa. “Gửi lời hỏi thăm của anh đến lũ mòng biển nhé.”

“Cảm ơn anh.” Cô trèo xuống cái thang.

Khi cô bước về phía con thuyền, cậu gọi to, “Kya, trời lạnh hơn rồi, em có cần một chiếc áo khoác không?”

“Không. Em ổn.”

“Này, ít nhất hãy cầm nón của anh vậy,” rồi cậu ném chiếc nón len đỏ về phía Kya. Cô bắt lấy và ném lại cho cậu. Cậu ném nó lần nữa, xa hơn, và cô sải bước băng bãi cạn, cúi xuống vớt lấy nó. Bật cười, cô nhảy vào thuyền, nổ máy và khi chạy lại gần cậu, cô ném chiếc nón lên cái du thuyền nhỏ. Cậu toét miệng cười và cô cười khúc khích. Rồi họ ngưng cười và chỉ nhìn nhau, ném qua ném lại cái nón cho tới khi cô vòng qua khúc ngoặt. Rồi cô ngồi phịch chỗ đuôi thuyền và đặt tay lên miệng. “Không,” cô nói to. “Mình không thể lại xiêu lòng trước anh ta. Mình sẽ không bị tổn thương lần nữa.”

Tate đứng ở đuôi thuyền. Siết chặt nắm tay trước hình ảnh ai đó đánh cô.

Cô ôm đường bờ biển ngay ngoài lần bọt sóng, chạy về phía nam. Theo lối này, cô sẽ đi qua bờ biển gần nhà trước khi tới con kênh dẫn qua đồng lầy vào lán. Thường thì cô không dừng lại ở bãi biển mà lái qua mê cung kênh rạch về phá nước, rồi mới đi bộ trở ra.

Nhưng khi cô đi qua, lũ mòng biển thấy cô và vây lấy con thuyền. Big Red đậu lên mũi, gục gặc đầu. Cô phá lên cười. “Được rồi, tụi mày thắng.” Cắt ngang lằn bọt sóng, cô đưa thuyền lên bờ sau đám yến mạch biển cao ngòng và đứng ngay mép nước ném vụn bánh Tate đã gửi.

Khi mặt trời trải sắc vàng và hồng lên mặt nước, cô ngồi trên bờ cát với lũ mòng biển đậu xuống xung quanh. Đột nhiên, cô nghe tiếng động cơ và thấy cái thuyền cao tốc của Chase lao về phía con kênh nhà mình. Hắn không thấy được thuyền cô sau đám yến mạch, nhưng cô đang nằm phơi ra trước mắt trên bãi cát phẳng. Lập tức cô nằm thẳng, quay đầu qua một bên để có thể dõi theo hắn. Hắn đứng ở trước tay lái, tóc thổi ngược về sau, mặt cau lại xấu xí. Nhưng hắn không nhìn về phía cô khi rẽ vào con kênh dẫn tới lán nhà.

Khi hắn khuất khỏi tầm mắt, cô ngồi dậy. Nếu cô không ngồi đây với lũ mòng biển, hắn đã bắt được cô tại nhà. Cô đã học hết lần này tới lần khác từ ba: những gã đàn ông này phải là người nện cú cuối cùng mới hả. Kya đã bỏ Chase nằm mọp trên đất. Hai ông già câu cá hẳn đã thấy cô đánh gục hắn ta. Theo ý ba, Kya phải được dạy cho một bài học.

Khi hắn phát hiện cô không ở lán, hắn sẽ đi tới bãi biển liền. Cô chạy lên thuyền, nổ máy và hướng về phía Tate. Nhưng cô không muốn cho Tate biết chuyện Chase đã làm với mình; nỗi hổ thẹn lấn át cả lý lẽ. Cô chậm lại và thả trôi trên làn sóng khi mặt trời khuất bóng. Cô phải trốn và chờ Chase bỏ đi. Nếu không thấy hắn đi, cô sẽ không biết lúc nào an toàn để mà về lán.

Cô quay vào con kênh nhỏ, lo sợ hắn sẽ rồ máy về phía cô bất cứ lúc nào. Động cơ chỉ mở vừa trên mức đứng im, để cô có thể nghe tiếng thuyền của hắn, rồi đi vào một vùng nước tù rậm rạp đầy tán cây và bụi rậm chìa ra. Cô lùi sâu hơn vào dưới lùm cây, gạt những cành nhánh đi qua cho đến khi hàng lớp lá các loại và bóng đêm đang trùm xuống giấu kín cho mình.

Thở dồn dập, cô dỏng tai lên. Cuối cùng cô cũng nghe động cơ hắn gầm gào trong bầu không khí chiều hôm êm dịu. Cô thụp xuống thấp hơn khi hắn tiến lại, đột nhiên lo sợ hắn có thể thấy mũi thuyền. Tiếng động tới rất gần, rồi trong giây lát thuyền hắn vụt qua. Cô ngồi đó gần ba mươi phút cho đến khi trời tối hẳn, rồi lướt về nhà bằng ánh sao nhấp nháy.

Kya lôi tấm nệm ra bờ cát và ngồi với lũ mòng biển. Chúng chẳng để ý gì đến cô, mải mê rỉa mấy đôi cánh duỗi ra trước khi ngồi lên cát như những cục đá có lông vũ. Khi chúng khẽ cười nắc nẻ và rúc đầu vào ngủ, cô nhích tới nằm gần chúng nhất có thể. Nhưng thậm chí ở giữa tiếng gù và sột soạt nhẹ nhàng của chúng, Kya cũng không thể chợp mắt. Cô cứ lăn qua trở lại bên này bên khác, bật dậy mỗi lần gió bắt chước tiếng bước chân.

Sóng hừng đông gầm gào trong cơn gió táp châm chích má Kya. Cô ngồi dậy giữa bầy chim trong khi chúng loanh quanh gần cô, duỗi người và đá chân, cào cào gì đó. Big Red – cổ nghiêng ngó, mắt mở to – có vẻ đã tìm thấy thứ gì đặc biệt thú vị bên dưới cánh, một động tác mà như ngày thường thì Kya đã bật cười. Nhưng lũ chim không mang tới cho cô niềm vui.

Cô bước ra mép nước. Chase sẽ không bỏ qua chuyện này. Sống tách biệt là một chuyện; sống trong sợ hãi lại là chuyện khác.

Cô tưởng tượng mình bước từng bước vào biển cả sôi sục, chìm vào sự tĩnh lặng dưới tầng sóng, mớ tóc lơ lửng như những giọt màu nước đen thẫm trong sắc xanh sáng của biển khơi, những ngón tay dài và cánh tay bồng bềnh trôi về phía cái chói rực ngược sáng trên bề mặt. Giấc mơ được giải thoát – dù là qua cái chết – luôn nâng bổng ta về ánh sáng. Cái phần thưởng đung đưa, lấp lánh của bình an nằm ngay ngoài tầm với cho đến khi cuối cùng cơ thể cô chìm xuống đáy biển và nằm im trong cái tĩnh lặng tăm tối. An toàn.

Nhưng ai quyết định thời khắc chết?

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.