Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
46: Vua Của Thế Giới
46: Vua Của Thế Giới

❊ ❊ ❊

1969

Biển và trời tháng Chín lấp lánh màu xanh nhạt dưới một mặt trời hiền dịu khi Kya lắc lư trên chiếc thuyền nhỏ tới chỗ Jumpin’ lấy lịch trình xe buýt. Ý nghĩ phải bắt xe cùng người lạ tới một thành phố lạ làm cô lo lắng, nhưng cô muốn gặp biên tập viên của mình, Robert Foster. Trong hơn hai năm, họ đã trao đổi nhiều dòng thư ngắn – và vài lá thư dài – chủ yếu thảo luận về những điều chỉnh biên tập cho lời và tranh vẽ trong sách của cô, nhưng việc thư từ, được viết qua ghi lại thường xuyên bằng lối diễn đạt hòa chất thơ cùng sinh học, đã trở thành một mối liên hệ được gắn kết bằng ngôn ngữ riêng của nó. Cô muốn gặp người ở đầu kia đường dây thư tín, người biết rõ cách ánh sáng bình thường vỡ ra trên những lăng kính cực nhỏ trong lông vũ chim ruồi, tạo ra cái óng ánh đủ sắc màu trên chiếc cổ đỏ vàng bé nhỏ. Và biết làm sao để diễn đạt nó bằng những từ cũng ấn tượng như sắc màu kia.

Khi cô bước lên cầu tàu, Jumpin’ chào cô và hỏi cô cần xăng chứ.

“Không, cảm ơn ông, lần này thì không. Cháu cần ghi lại lịch trình xe buýt. Ông có một bản sao, phải không ạ?”

“Có đấy. Gắn trên tường, bên trái tấc cả. Cứ tự nhin coi đi nhé.”

Sau khi cô bước ra từ cửa hàng với lịch trình xe chạy, ông hỏi, “Cháu định đi đâu hả, cô Kya?”

“Có thể ạ. Biên tập viên của cháu mời cháu tới Greenville gặp ông ấy. Cháu chưa chắc nữa.”

“Chà, dậy thì tốt lắm. Đường tới đó khá xa, nhưng một chuyến đi xẻ tốt cho cháu.”

Khi Kya quay đi để xuống thuyền, Jumpin’ nghiêng người lại gần và nhìn cô kỹ hơn. “Cô Kya, có chuyện xảy ra với mắt và mặt của cháu dậy? Trông như cháu đã bị đánh, cô Kya.” Lập tức cô ngoảnh mặt đi. Vết bầm từ cú thụi của Chase đã phai thành màu vàng nhàn nhạt sau gần một tháng, và Kya tưởng sẽ không ai để ý.

“Không, cháu chỉ đập mặt vào cánh cửa ở…”

“Đừng có bịa chuyện với ta, cô Kya. Ta đâu bị té xuống từ xe tải chở củ cải. Ai đã đánh cháu như dậy?”

Cô đứng im lặng.

“Có phải cậu Chase làm chuyện này với cháu không? Cháu biết cháu có thể nói ta nghe mà. Thực ra, chúng ta xẻ đúng nguyên ở đây đến khi cháu nói ta nghe rỏ.”

“Phải, là Chase.” Kya gần như không tin nổi lời vừa thoát ra từ miệng mình. Cô chưa bao giờ nghĩ mình có người để chia sẻ những chuyện như vậy. Cô lại quay đi lần nữa, cố nén nước mắt.

Cả khuôn mặt Jumpin’ cau lại. Ông không nói gì trong giây lát. Và rồi, “Hắn còn làm gì nữa?”

“Không gì hết, cháu thề. Hắn đã cố, Jumpin’, nhưng cháu chống trả được.”

“Thằng đó phải bị quấc bằng roi ngựa và đuổi khỏi thị trấn.”

“Jumpin’, làm ơn. Ông không thể cho ai biết. Ông biết ông không thể báo cảnh sát hay bất kỳ ai mà. Họ sẽ lôi cháu vào đồn cảnh sát và buộc cháu kể lại chuyện đã xảy ra trước một đám đàn ông. Cháu không thể sống nổi nếu phải làm thế.” Kya ụp mặt vào hai tay.

“Hừ, phải làm đó chứ. Hắn hông thể làm chuyện như vậy rồi vẫn lái cái thuyền sang chảnh chạy dòng dòng. Làm vua của thế giới.”

“Jumpin’, ông biết họ thế nào mà. Họ sẽ đứng về phía hắn. Họ sẽ nói cháu chỉ gây rắc rối. Cố bòn tiền của bố mẹ hắn hay cái gì đó tương tự. Hãy nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu một cô gái ở Phố Da màu cáo buộc Chase Andrews tấn công và cố cưỡng hiếp cô. Họ sẽ không làm gì hết. Không gì cả.” Giọng của Kya ngày càng gay gắt. “Việc đó sẽ chỉ kết thúc trong rắc rối cho cô gái. Bị đưa lên báo. Người ta buộc tội cô làm điếm. Với cháu cũng thế thôi, và ông biết vậy. Xin hãy hứa với cháu rằng ông sẽ không nói với ai cả.” Cô dứt lời bằng một tiếng thổn thức.

“Cháu đúng, cô Kya. Ta biết cháu nói đúng. Cháu hông phải lo rằng ta xẻ làm khiến mọi thứ tệ hơn. Nhưng làm sao cháu biết hắn xẻ hông quấy rầy cháu nữa? Và lúc nào cháu củng ở một mình ngoài kia?”

“Trước giờ cháu luôn bảo vệ được mình; cháu chỉ sơ suất lần này vì không nghe hắn tới. Cháu sẽ giữ an toàn, Jumpin’. Nếu cháu quyết định tới Greenville, khi trở lại, có lẽ cháu sẽ dành một thời gian sống ở căn nhà học đọc. Cháu không nghĩ Chase biết tới nó.”

“Được dồi. Nhưng ta muống cháu tới đây thường xuyên hơn, ta muống cháu tới và cho ta biết mọi chuyện thế nào. Cháu biết cháu luôn có thể ra ở với Mabel và ta, cháu biết mà.”

“Cảm ơn ông, Jumpin’. Cháu biết.”

“Chừng nào cháu tới Greenville?”

“Cháu không chắc nữa. Thư của biên tập viên đề cập tới cuối tháng Mười. Cháu chưa sắp xếp, thậm chí chưa nhận lời mời.” Giờ cô biết mình không thể đi trừ phi vết bầm hoàn toàn biến mất.

“Chà, cháu cho ta biết khi nào cháu xẻ đi và khi nào trở lại. Cháu nghe hông? Ta phải biết nếu cháu rời khỏi thị trấn này. Nếu ta không thấy cháu dài ngày, ta xẻ tự tới chổ cháu. Mang theo một đội cảnh sát nếu cần thiết.”

“Cháu sẽ làm vậy. Cảm ơn ông, Jumpin’.”

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.