1970
Ngôn ngữ của tòa án, dĩ nhiên, không đậm chất thơ như ngôn ngữ của đồng lầy. Vậy mà Kya vẫn thấy điểm tương đồng trong bản chất của chúng. Thẩm phán, rõ ràng là con đực alpha, tự tin và vững vàng về vị thế của mình, nên tư thế của ông uy nghiêm nhưng thư giãn và không bị đe dọa, như lợn rừng chủ lãnh thổ. Tom Milton cũng toát ra sự tự tin và uy thế với những động tác và dáng đứng thư thái. Một con hươu đực hùng mạnh, được công nhận như vậy. Mặt khác, công tố viên lại dựa vào mớ cà vạt to bản sáng màu và áo vest vai rộng để nâng cao địa vị. Ông ta ra uy bằng cách vung vẩy cánh tay hoặc cao giọng nói to. Một con đực yếu thế hơn cần phải la hét để được chú ý. Chấp hành viên đại diện cho con đực cấp thấp nhất, phải phụ thuộc vào cái đai lưng giắt đủ thứ súng lục sáng bóng, chìa khóa lanh canh và radio nặng nề để gia tăng vị thế của mình. Hệ thống cấp bậc về uy thế giúp tăng cường sự ổn định trong các quần thể tự nhiên, và một số quần thể kém tự nhiên hơn cũng vậy, Kya nghĩ.
Công tố viên, đeo một chiếc cà vạt đỏ rực, mạnh bạo bước tới trước và gọi nhân chứng tiếp theo của ông ta, Hal Miller, một người đàn ông hai tám tuổi gầy khẳng khiu có bộ tóc nâu bù xù.
“Anh Miller, vui lòng cho chúng tôi biết anh đã ở đâu và đã thấy gì vào đêm 29 rạng ngày 30 tháng Mười năm 1969, vào khoảng 1:45 phút sáng.”
“Tôi và Allen Hunt đang làm việc trên thuyền câu tôm của Tim O’Neal, chúng tôi trở về bến cảng Vũng Barkley muộn, và chúng tôi trông thấy cô Clark trong thuyền của cô ta, cách khoảng một dặm về phía đông, đang chạy về hướng bắc – tây bắc.”
“Hướng đó sẽ dẫn cô ấy đến đâu?”
“Thẳng tới chỗ vũng nhỏ gần tháp phòng cháy.”
Thẩm phán Sims gõ búa khi tiếng ồn bùng ra, râm ran suốt cả một phút.
“Không có khả năng cô ấy tới chỗ nào khác à?”
“Chà, tôi nghĩ là cũng có, nhưng không còn gì ở hướng đó ngoài hàng dặm rừng rậm đầm lầy. Không có điểm đến nào tôi biết goài tháp phòng cháy cả.”
Những cái quạt nhà thờ của các quý bà phe phẩy trong căn phòng ấm dần, căng thẳng. Sunday Justice, đang ngủ trên bậu của sổ, trượt xuống sàn và đi tới chỗ Kya. Lần đầu tiên trong phòng xử án, chú cọ cọ vào chấn cô, rồi nhảy phốc vào lòng cô nằm xuống. Eric ngừng nói và nhìn thẩm phán, có lẽ đang cân nhắc phản đối một màn phô diễn sự thiên vị rõ rệt như vậy, nhưng dường như chưa hề có tiền lệ nào trước đó.
“Làm sao anh biết chắc đó là cô Clark?”
“Ồ, chúng tôi ai cũng biết thuyền của cô ta. Cô ta đi thuyền một mình khắp nơi nhìu năm rồi mà.”
“Thuyền cô ấy có đèn không?”
“Không, không có đèn. Có lẽ đã ủi lên cô ta nếu chúng tôi không thấy cô ta.”
“Nhưng chẳng phải đi thuyền sau khi trời tối mà không có đèn là phạm luật sao?”
“Ừ, đúng da cô ta phải có đèn. Nhưng cô ta không có.”
“Vậy là trong cái đêm Chase Andrews mất mạng ở tháp phòng cháy, cô Clark lại đi thuyền về đúng hướng đó, chỉ vài phút trước thời điểm cậu ấy tử vong. Có đúng vậy không?”
“Đúng, đó là điều chúng tôi đã thấy.”
Eric ngồi xuống.
Tom bước tới chỗ nhân chứng. “Chào buổi sáng, anh Miller.”
“Chào buổi xáng.”
“Anh Miller, anh đã làm việc trong đoàn thuyền tôm của Tim O’Neal bao lâu rồi?”
“Sắp được ba năm.”
“Vui lòng cho tôi biết, trăng lên lúc mấy giờ vào đêm 29 rạng ngày 30 tháng Mười?”
“Bữa đó trăng đang khuyết, và không mọc lên cho đến sau khi chúng tôi cập bến Barkley. Khoảng sau hai giờ sáng. Tôi nghĩ thế.”
“Ra vậy. Vậy là khi các anh thấy chiếc thuyền nhỏ lái qua gần Vũng Barkley tối đó thì vẫn chưa có ánh trăng. Trời hẳn là tối lắm.”
“Phải. Trời tối. Có chút ánh sao nhưng, phải, khá là tối.”
“Anh hãy vui lòng cho tòa biết cô Clark đã mặc gì khi lái thuyền qua chỗ các anh.”
“Chà, chúng tôi không ở đủ gần để thấy cô ta mặc gì.”
“Ồ? Các anh không ở đủ gần để thấy quần áo cô ấy.” Tom nhìn vào bồi thẩm đoàn khi nói câu này. “Chà, các anh ở cách bao xa nhỉ?”
“Tôi đoán ít nhất cũng cỡ năm mươi lăm mét.”
“Năm mươi lăm mét.” Tom lại nhìn bồi thẩm đoàn. “Đó là một khoảng cách khá xa để xác định một chiếc thuyền nhỏ trong đêm. Hãy cho tôi biết, anh Miller, đặc điểm nào, nét đặc trưng nào của người trong thuyền làm anh chắc chắn đó là cô Clark?”
“Chà, như tôi đã nói, gần như ai trong thị trấn này cũng biết thuyền cô ta, từ gần từ xa nó trông thế nào. Chúng tôi biết hình dạng chiếc thuyền và bóng dáng cô ta ở phía đuôi, cao, gầy như thế. Một hình dáng rất đặc biệt.”
“Một hình dáng đặc biệt. Vậy bất cứ ai có hình dáng như vậy, bất cứ người nào cao gầy ngồi trong kiểu thuyền như thế cũng sẽ trông giống cô Clark. Đúng không?”
“Tôi đoán ai đó khác có thể trông giống cô ta, nhưng chúng tôi biết rõ những chiếc thuyền và chủ nhân của chúng, ông biết đó, vì ở ngoài kia suốt mà.”
“Nhưng, anh Miller, cho phép tôi nhắc anh, đây là một phiên xử tội giết người. Chẳng có gì nghiêm trọng hơn thế này cả, và trong những trường hợp như vậy thì chúng ta phải chắc chắn. Chúng ta không thể dựa vào hình dạng hay bóng dáng thấy từ khoảng cách năm mươi lăm mét trong bóng tối. Vậy, anh có thể nói với tòa là anh chắc chắn người anh thấy trong đêm 29 rạng ngày 30 tháng Mười năm 1969 là cô Clark được không?”
“Chà, không, tôi không chắc hoàn toàn. Chưa bao giờ nói tôi hoàn toàn chắc chắn đó là cô ta. Nhưng tôi khá…”
“Thế là đủ rồi, anh Miller. Cảm ơn anh.”
Thẩm phán Sims hỏi, “Có thẩm vấn ngược lại không, Eric?”
Từ chỗ ngồi của mình, Eric hỏi, “Hal, anh khai rằng anh đã trông thấy và nhận ra cô Clark trên thuyền cô ấy trong ít nhất ba năm. Hãy cho tôi biết, có bao giờ từ đằng xa, anh tưởng mình thấy cô Clark trên thuyền cô ấy rồi khi lại gần thì phát hiện là không phải? Chuyện đó có bao giờ xảy ra chưa?”
“Chưa, chưa lần nào.”
“Chưa lần nào trong suốt ba năm trời?”
“Chưa lần nào trong suốt ba năm trời.”
“Thưa tòa, bên tiểu bang đã hỏi hết.”