Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
55: Hoa Của Cỏ
55: Hoa Của Cỏ

❊ ❊ ❊

1970

Trong khi chiếc bán tải của Jodie nảy từ đường nhựa xuống đường cát đồng lầy, anh nhẹ nhàng an ủi Kya, nói rằng cô sẽ ổn; chỉ cần chút thời gian thôi mà. Cô hướng mắt nhìn ra đám cỏ đuôi mèo và diệc bạch, hàng thông và ao hồ lấp lánh lướt qua. Rướn cổ lên để thấy hai chú hải ly lội nước. Như con nhàn biển di cư bay qua mười ngàn dặm về bến bờ mình đã sinh ra, tâm trí cô đập dồn nỗi nhớ mong và trông đợi mái nhà; cô gần như không nghe Jodie liến thoắng. Ước gì anh im lặng và lắng nghe cái hoang dã bên trong. Khi đó biết đâu anh sẽ thấy.

Hơi thở Kya nghẹn lại khi Jodie vòng qua khúc quanh cuối cùng của con đường uốn lượn, và cái lán cũ hiện ra, chờ dưới những tán sồi. Mấy chùm không khí tóc tiên khẽ đung đưa trong gió trên mái nhà hoen rỉ, và con diệc đứng thăng bằng một chân dưới bóng râm của phá. Ngay khi Jodie dừng xe lại, Kya đã phốc ra và chạy vào nhà, chạm lên giường, bàn, bếp. Biết cô sẽ muốn gì, Jodie để một túi vụn bánh lên bàn, và, tìm được năng lượng mới, cô chạy ra biển với cái túi, nước mắt tuôn thành dòng xuống má khi lũ mòng biển từ khắp nơi trên bờ cát bay tới với cô. Big Red đậu xuống và lon ton đi quanh cô, đầu gật lia lịa.

Quỳ xuống trên bờ biển, vây quanh bởi lũ chim láo nháo, cô run rẩy. “Mình chưa từng xin người ta bất cứ thứ gì. Có lẽ giờ họ sẽ để mình yên.”

Jodie đem vài món đồ của cô vào nhà và pha trà trong cái ấm cũ. Anh ngồi bên bàn và chờ đợi. Cuối cùng, anh nghe cửa hiên mở ra, và cô bước vào bếp, thốt lên, “Ồ, anh vẫn còn đây.” Dĩ nhiên là anh còn ở đây – chiếc bán tải nằm lù lù ngoài đó.

“Làm ơn ngồi xuống một lúc, được không em?” Jodie hỏi. “Anh muốn nói chuyện.”

Cô không ngồi xuống. “Em ổn, Jodie. Thật đấy.”

“Vậy là em muốn anh đi khỏi, phải không? Kya, em đã hai tháng ở một mình trong buồng giam đó, nghĩ rằng cả thị trấn chống lại em. Em gần như chẳng để ai tới thăm em. Anh hiểu tất cả, thật sự, nhưng anh không nghĩ anh nên lái đi và để em lại một mình. Anh muốn ở bên em một vài ngày. Được chứ?”

“Em đã sống một mình gần cả cuộc đời, không chỉ là hai tháng! Và em không nghĩ, em biết cả thị trấn chống lại em.”

“Kya, đừng để chuyện tồi tệ này đẩy em lánh xa con người hơn nữa. Thử thách vừa qua làm nản chí, nhưng đây có vẻ là cơ hội để bắt đầu lại từ đầu. Phán quyết kia có lẽ là cách để họ nói rằng họ sẽ chấp nhận em đó.”

“Hầu hết mọi người không cần được tuyên trắng án giết người rồi mới được chấp nhận.”

“Anh biết, và em có mọi lý do trên thế giới để ghét con người. Anh không trách em, nhưng…”

“Đó là điều chẳng ai hiểu về em.” Cô cao giọng, “Em chưa bao giờ ghét con người. Họ ghét em. Họ cười nhạo em. Họ bỏ rơi em. Họ quấy rối em. Họ tấn công em. Chà, đúng vậy; em đã học được cách sống không cần họ. Không cần anh. Không cần má! Chẳng cần ai cả!”

Jodie cố ôm em gái, nhưng cô vội vùng ra.

“Jodie, có lẽ em chỉ đang mệt mỏi. Thực ra, em kiệt sức rồi. Làm ơn, em cần phải một mình vượt qua tất cả chuyện này – phiên xử, nhà tù, ý nghĩ mình sẽ bị hành quyết, vì một mình là tất cả những gì em từng biết. Em không biết làm sao để được an ủi. Em quá mệt để mà nói chuyện lúc này. Em…” Giọng cô nhỏ đi.

Cô không chờ câu trả lời mà đi ra khỏi nhà và bước vào rừng sồi. Biết là vô ích, Jodie không đuổi theo cô. Anh sẽ chờ. Ngày hôm trước, anh đã tiếp thêm đồ ăn thức uống cho cái lán – chuẩn bị cho trường hợp cô được tha bổng – và lúc này anh bắt tay vào cắt rau cho món khoái khẩu nhất của Kya: bánh nướng thịt gà. Nhưng khi mặt trời lặn, anh không thể để cô phải ở ngoài thêm phút giây nào nữa, nên anh để cái bánh nướng nóng hổi, sủi lụp bụp trên bếp và đi ra cửa. Cô đã vòng ra biển, và khi nghe tiếng xe tải của anh chầm chậm lái đi, cô chạy về nhà.

Mùi bánh nướng vàng ruộm tỏa khắp cái lán đến tận trần nhà, nhưng Kya không nghe đói. Vào trong bếp, cô lấy ra màu vẽ và lên kế hoạch viết cuốn sách tiếp theo về cỏ đồng lầy. Người ta ít khi để ý tới cỏ trừ khi muốn cắt, giẫm hoặc đầu độc chúng. Cô quét cọ điên cuồng qua mặt giấy bằng một màu gần với đen hơn xanh lá. Những hình ảnh thẫm tối hiện ra, có lẽ là cánh đồng đang chết dưới cơn bão. Khó mà nói được.

Cô gục đầu xuống và thổn thức. “Sao bây giờ mình lại tức giận như vậy? Sao lại là lúc này? Sao mình ác với anh Jodie như thế?” Mất hết sức lực, cô trượt xuống sàn như một con búp bê bằng vải. Cuộn tròn người lại, vẫn nức nở, cô ước gì mình có thể rúc vào cạnh người duy nhất từng chấp nhận cô như chính bản thân cô. Nhưng chú mèo đã ở lại nhà tù đó.

Trước khi trời tối, Kya trở ra bờ biển nơi lũ mòng biển đã rỉa lông và chuẩn bị nghỉ ngơi. Khi cô lội vào làn bọt sóng, những mảnh vỡ vỏ sò và vỏ cua quẹt qua ngón chân cô khi chúng đổ về biển cả. Cô cúi xuống và nhặt lên hai chiếc lông bồ nông giống như chiếc Tate đã đặt ở mục chữ B cuốn từ điển cậu tặng cô dịp Giáng sinh nhiều năm trước.

Cô thì thầm một đoạn thơ của Amanda Hamilton:

Người lại tới,

Làm lóa mắt tôi

Như ánh nắng lấp lánh trên biển.

Mỗi khi tôi thấy mình tự do tự tại

Mặt trăng lại rọi lên cửa gương mặt người.

Mỗi lần tôi nghĩ mình quên rồi

Ánh mắt người lại ám ảnh tim tôi và hằn sâu trong đó.

Vậy nên xin từ biệt

Cho đến lần tiếp theo người tới,

Cho đến khi cuối cùng tôi không còn thấy lại người.

Sáng hôm sau trước bình minh, Kya ngồi dậy trên chiếc giường hiên và hít mùi hương nồng đậm của đồng lầy vào trong tim mình. Khi ánh ngày nhàn nhạt lọt vào bếp, cô nấu cho mình chút cháo, trứng chiên với bánh mì, cũng mềm và mịn như của má. Cô cắn ăn từng miếng. Rồi khi mặt trời lên, cô chạy ra thuyền và lái bình bịch qua phá, nhúng mấy ngón tay xuống làn nước trong vắt, thẳm sâu.

Lục sục qua con kênh, cô trò chuyện với lũ rùa và diệc bạch, rồi giơ cao tay trên đầu. Nhà. “Mình sẽ nhặt nhạnh cả ngày, bất cứ thứ gì mình muốn,” cô nói. Sâu trong tâm trí là ý nghĩ cô có thể gặp Tate. Có lẽ cậu sẽ làm việc gần đây và cô tình cờ gặp cậu. Cô có thể mời cậu trở lại cái lán để cùng ăn chiếc bánh nướng Jodie đã làm.

★ ★ ★

Cách đó chưa tới một dặm, Tate lội qua nước cạn, nhúng lấy mẫu bằng những chiếc lọ bé xíu. Những làn sóng nhẹ gợn lên từ mỗi bước chân cậu, từ mỗi lần nhúng. Cậu định ở gần chỗ Kya. Có lẽ cô sẽ đi thuyền ra đồng lầy, và họ sẽ gặp nhau. Nếu không, cậu sẽ tới lán cô chiều đó. Cậu chưa quyết định chính xác mình sẽ nói gì, nhưng ý nghĩ sẽ hôn cô thoảng qua trong trí.

Ở phía xa, một động cơ giận dữ gầm lên, chói lói và to hơn thuyền máy – át đi âm thanh khe khẽ của đồng lầy. Cậu dõi theo tiếng động khi nó đi về phía cậu, và đột nhiên một chiếc thuyền quạt nước kiểu mới mà cậu chưa từng thấy lao vào tầm mắt. Nó trượt và lướt phăm phăm trên nước, thậm chí trên cả cỏ, bắn tung tia nước theo cánh quạt xoay. Phát ra tiếng ồn của mười cái còi báo động.

Nghiến nát bụi cây và ngọn cỏ, chiếc thuyền vạch đường qua đồng lầy rồi tăng tốc cắt ngang quãng cửa sông. Diệc và diệc bạch quang quác thất thanh. Ba người đàn ông đứng bên bánh lái, và trông thấy Tate, họ quay về phía cậu. Khi họ tới gần, cậu nhận ra cảnh sát trưởng Jackson, cấp phó của ông ta, và một người đàn ông nữa.

Chiếc thuyền phô trương đặt mông xuống khi nó chậm lại và trượt tới gần. Cảnh sát trưởng hét lên cái gì đó với Tate, nhưng ngay cả khi đã che tai và nghiêng người về phía họ, cậu vẫn không nghe được qua tiếng ầm ào của nó. Họ lái lại gần hơn cho đến khi chiếc thuyền xộc tới cạnh Tate, dềnh nước lên tới đùi cậu. Cảnh sát trưởng cúi xuống và hét lớn.

Ở gần đó, Kya cũng đã nghe tiếng chiếc thuyền lạ, và khi đi về phía nó, cô thấy nó lại gần Tate. Cô lùi vào một bụi cây và nhìn Tate lắng nghe lời cảnh sát trưởng nói, rồi đứng lặng, đầu cúi thấp, vai buông thõng đầu hàng. Ngay từ khoảng cách xa thế này, cô vẫn đọc được sự tuyệt vọng trong hình dáng cậu. Cảnh sát trưởng hét lên lần nữa, và Tate cuối cùng cũng đưa tay cho phó cảnh sát trưởng kéo cậu lên thuyền. Người đàn ông còn lại nhảy xuống nước và trèo lên chiếc du thuyền nhỏ của Tate. Cằm cúi gằm, mắt cụp xuống, Tate đứng giữa hai người đàn ông mặc đồng phục khi họ quay đi và lao băng băng qua đồng lầy về phía thị trấn, theo sau là người đàn ông lái chiếc du thuyền nhỏ.

Kya nhìn theo cho đến khi hai chiếc thuyền khuất dạng sau một đám cỏ lươn. Tại sao họ lại đưa Tate đi? Có liên quan gì tới cái chết của Chase không? Có phải họ đã bắt giữ cậu?

Nỗi đau đớn cào cấu Kya. Cuối cùng, sau cả một cuộc đời, cô cũng thừa nhận chính cơ hội được gặp Tate, chính hy vọng vòng qua một khúc quanh trên lạch và nhìn cậu qua đám sậy là cái đã lôi cuốn cô vào đồng lầy mỗi ngày kể từ khi lên bảy. Cô biết cậu thích những phá nước nào và lối nào qua các đồng lầy hiểm hóc; luôn đi theo cậu từ một khoảng cách an toàn. Lẩn lút, lén trộm tình yêu. Không bao giờ chia sẻ nó. Ta không thể bị tổn thương khi yêu một ai đó từ phía bên kia một của sông to. Bao nhiêu năm qua cô đã từ chối Tate, cô sống được vì cậu vẫn ở đâu đó giữa đồng lầy, đợi cô đến. Nhưng giờ có lẽ cậu sẽ không còn ngoài đó nữa.

Cô nhìn chăm chăm tiếng động xa dần của con thuyền lạ. Jumpin’ biết tất cả – ông sẽ biết tại sao cảnh sát trưởng lại bắt Tate và cô có thể làm được điều gì.

Cô kéo cần gạt động cơ và lao băng băng qua đồng lầy.

: Delia Owens Thể loại: Tâm Lý Xã Hội, Lãng mạn, trinh thám TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Delia Owens

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.